Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 66

Chỉ còn lại câu đố cuối cùng để đến lối ra, đề bài được đặt hơi quá sức, ngay cả khi đã tìm được tất cả manh mối vẫn bó tay. Tô Y Man đã thử nhiều cách tính khác nhau, nhưng kết quả đều sai.

Cô tìm Tạ Phản cầu cứu: “Cái khóa này giải thế nào?”

Tạ Phản: “Muốn biết à?”

“Ừm.”

“Cầu xin anh đi.”

“…”

Tô Y Man không cầu xin, cô cẩn thận xem lại manh mối một lần nữa, thử dùng một cách suy luận khác để tìm ra đáp án. Tạ Phản khoanh tay tựa vào bàn đợi cô, chỉ hai phút trôi qua, Tô Y Man đã lấy lòng cười với anh: “Cầu xin anh.”

Khóe môi Tạ Phản hơi nhếch lên: “Cầu xin ai?”

“Anh.”

“Anh là ai?”

“Tạ Phản.”

“Gọi một tiếng anh yêu nghe xem nào, anh giúp em.”

“…” Tô Y Man lại im lặng, không mở miệng.

Khi cô cảm thấy bối rối, cô có thói quen mím môi, lúc này má cô sẽ phồng lên, collagen đầy đặn khiến cô trông đặc biệt mềm mại dễ thương, đôi mắt to tròn và sáng, là kiểu mắt hạnh nhân hơi tròn, điều này khiến cô vừa trong sáng lại vừa có chút đáng yêu. Giống như một chú mèo con ngây thơ vô hại, đáng yêu đến tận đáy lòng người ta, khiến người ta muốn đưa tay sờ một cái.

Tạ Phản không chỉ sờ, mà còn cúi người hôn lên môi cô, dịu giọng: “Lần này nợ lại nhé.”

Anh đứng dậy khỏi bàn, đi đến cánh cửa cuối cùng đang chặn giữa hai người, một tay cầm chiếc khóa treo trên cửa, tay kia xoay mật mã.

Ánh mắt Tô Y Man dán chặt vào ngón tay anh, bàn tay đẹp đẽ, khớp xương rõ ràng, trắng trẻo thon dài, móng tay cắt ngắn gọn gàng, khiến cô vô thức nhớ lại ngày anh ôm cô nằm trên sofa nghỉ ngơi, chính đôi tay này đã luồn vào áo cô, x** n*n cô nhẹ rồi lại mạnh.

Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi cô đã đỏ mặt.

Tám chữ số mật mã được đặt đúng vị trí, khóa được mở, ánh nắng bên ngoài lọt vào phòng. Tô Y Man ngẩng đầu lên, trong mắt cô có sự ngưỡng mộ, trong lòng nóng bỏng nghĩ người thông minh xuất chúng này chính là bạn trai mình đó!

Cô là người sùng bái kẻ mạnh, cô thừa nhận.

Lý Hân và Hạ Thần bị cánh cửa cuối cùng chặn lại, cuối cùng chọn bỏ cuộc, đi ra từ một cánh cửa khác.

Người chơi hoàn thành toàn bộ quá trình sẽ nhận được một món quà, nhân viên nói qua camera giám sát ghi lại Tạ Phản là người giải đố nhiều nhất, dẫn anh đến trước một quầy phát thưởng. Trên bàn trước quầy đặt mười mấy chiếc hộp mù, ông chủ bảo anh chọn hộp nào cũng được.

Tạ Phản tiện tay cầm một cái, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn mỹ kí, loại rẻ tiền nhất: “viên kim cương” to và lấp lánh trên đai nhẫn thực chất được làm bằng đá Zircon tổng hợp, không khác gì nhựa, bán đầy ở chợ vỉa hè, giá không quá năm mươi tệ.

Tô Y Man cùng hai người kia đợi bên ngoài, Tạ Phản chỉ vào hai phút đã đi ra, giơ tay ném một thứ qua, Tô Y Man đỡ lấy.

“Tặng em đấy.”

Anh nói câu này không mấy nghiêm túc. Nhưng khi Tô Y Man mở hộp, nhìn thấy chiếc nhẫn bên trong, tim cô đập mạnh.

Cô biết chiếc nhẫn đó là đồ giả, dù được làm to bằng năm carat, nhưng bên trong không có thành phần kim cương nào, rẻ tiền không thể rẻ hơn.

Nhưng Tô Y Man nào có quan tâm những thứ này, cô gái mười tám tuổi hoàn toàn bị Tạ Phản mê hoặc, bất cứ thứ gì Tạ Phản cho cô, cô đều muốn giấu đi như báu vật.

Buổi trưa họ tìm một nhà hàng ăn cơm.

Hạ Thần vẫn rất vô ý, dù biết Tô Y Man đã có bạn trai, bạn trai còn ở ngay bên cạnh, cậu ta vẫn thể hiện quá nhiều thiện cảm với cô, liên tục dùng đũa công gắp thức ăn cho cô, lại hỏi cô định điền nguyện vọng thi đại học thế nào.

Tô Y Man nhớ lại lần tụ tập nhóm ở Đàm Châu trước, Hạ Thần cũng gắp thức ăn cho cô như vậy, tuy dùng đũa công, nhưng cô vẫn sợ Tạ Phản sẽ hiểu lầm, nên không ăn.

Cô vẫn sợ Tạ Phản sẽ tức giận, quay đầu lén nhìn anh. Tạ Phản vẻ mặt bình tĩnh, dường như không có ý tức giận nào.

Nhưng khác với lần trước, lần này anh không còn lạnh lùng đứng nhìn, mà nói với Hạ Thần: “Bạn gái tôi không ăn rau mùi, cậu đừng làm khó cô ấy.”

Hạ Thần nhìn miếng thịt gà vừa được cậu ta gắp vào đĩa Tô Y Man, trên đó quả nhiên có dính một cọng rau mùi. Cậu ta định gắp miếng thịt đó đi, Tạ Phản đã gọi phục vụ trước để đổi một chiếc đĩa mới.

Sau đó Hạ Thần không còn có hành động gì nữa. Trước ngày hôm nay, cậu ta nghĩ Tạ Phản chỉ chơi bời với Tô Y Man thôi, sẽ nhanh chán rồi bỏ rơi. Bởi vì Tạ Phản thực sự là một người quá sành sỏi, bên cạnh anh không thiếu con gái, càng không thiếu những cô gái xinh đẹp, khuôn mặt thiên thần, thân hình ác quỷ là điều kiện cơ bản nhất để lọt vào mắt xanh của anh.

Anh mang khuôn mặt trai đểu mà lại hẹn hò với một cô gái nhỏ thuần khiết bình thường, chỉ có thể là do anh đã chán ngấy kiểu con gái xinh đẹp nóng bỏng, muốn đổi khẩu vị thanh đạm một chút.

Tất cả mọi người, bao gồm cả Hạ Thần, đều không ủng hộ họ, cho rằng thời hạn bảo hành của mối tình này sẽ rất ngắn.

Nhưng nếu thực sự không quan tâm đến Tô Y Man, Tạ Phản lại có thể nhớ cả chuyện nhỏ nhặt như cô có ăn rau mùi hay không sao?

Hạ Thần bắt đầu nghi ngờ.

Lão Phàn thông báo trong nhóm lớp tối bảy giờ sẽ tụ tập ăn uống, yêu cầu mọi người phải mặc đồng phục, nói là muốn dùng hình thức này để tạm biệt nghiêm túc toàn bộ quãng đời cấp ba.

Tô Y Man vào tủ quần áo tìm đồng phục, cô vẫn định mặc chiếc quần thể thao rộng rãi, dù sao đã thành thói quen. Lý Hân lại gửi cho cô vài bức ảnh chụp màn hình, trên đó là một nhóm chat nhỏ của vài cô gái, Tưởng Duyệt Phù, Trần Toàn, Vương Thiều Nghiên đều có mặt, Lý Hân nói cô ấy không ở trong nhóm đó, những tin nhắn này là do một người bạn của cô ấy gửi cho.

[Vương Thiều Nghiên: Trước khi tốt nghiệp cả lớp mặc đồng phục đi ăn à? Thầy chủ nhiệm các cậu đúng là biết cách tổ chức đấy.]

[Tưởng Duyệt Phù: Tôi tìm đồng phục mặc thử, thấy váy hơi chật, lẽ nào tôi béo lên rồi?]

[Trần Toàn: Cậu vậy mà còn béo, vậy tôi là gì đây?]

[Tưởng Duyệt Phù: À, các cậu đoán xem lần này Tô Y Man có mặc váy đồng phục không?]

[Trần Toàn: Cậu ta mặc quần suốt ba năm chẳng phải là muốn che giấu khuyết điểm của chân mình sao? Tôi dám chắc nếu không phải chân vòng kiềng thì cũng có sẹo trên chân, chắc chắn là xấu tệ.]

[Vương Thiều Nghiên: Chắc chắn rồi, không thì đứa nào chân đẹp lại không chịu khoe chân chứ?]

[Trần Toàn: Một người tầm thường lại không có body như cậu ta, thật không hiểu Tạ Phản thích cậu ta ở điểm nào.]

[Vương Thiều Nghiên: Cứ đợi đấy, không quá hai tháng họ chắc chắn sẽ chia tay.]

Tô Y Man đọc xong im lặng rất lâu.

Lý Hân nhắn tin cho cô, ấm ức thay cho cô.

[Sao lại có người lập nhóm chat riêng để nói xấu người khác vậy, ghê tởm quá. Y Man, cậu đừng buồn, tớ thấy họ là ghen tị vì cậu được ở bên Tạ Phản thôi.]

Bình Luận (0)
Comment