Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 31

Bóng lưng cao ráo, gầy gò của Tạ Phản vẫn tỏa sáng rực rỡ trong ánh sáng lờ mờ, không rõ ràng đó.

Anh là người sinh ra đã mang theo ánh sáng.

Nếu ban đầu Tô Y Man thích vẻ ngoài đẹp trai của anh thì sau này, càng tiếp xúc với anh, cô càng bị nội tâm của anh làm cho rung động.

Vì vậy, cô càng ngày càng khó dứt bỏ.

Càng ngày càng muốn được ở bên anh nhiều hơn.

Về đến nhà, Nhữ Trân thấy Tô Y Man bị thương ở tay và chân, lo lắng hỏi han vài câu. Em trai cô cũng chạy đến, thổi phù phù vào cánh tay đang dán băng gạc của cô. Tô Y Man bị em trai chọc cười, vừa nói vừa làm ký hiệu tay: “Chị không sao đâu, đừng lo lắng.”

Tô Kỳ Duệ cũng làm ký hiệu tay: “Chị, sau này chị đừng chạy nhanh như thế nữa, chị không có khả năng vận động đâu.”

“…” Tô Y Man giận dỗi khẽ véo má em trai: “Em chê chị đấy à.”

Hai chị em chơi đùa với nhau. Nhữ Trân thò đầu ra từ bếp nhìn, cười lắc đầu, mang đĩa trái cây vừa cắt ra: “A Man, Kỳ Duệ, phải ăn hết trái cây này nhé, ăn nhiều trái cây mới cao lớn được.”

Vì đối tượng nói chuyện cũng có Kỳ Duệ, nên giọng điệu có chút giống như dỗ trẻ con.

Tô Y Man dùng chiếc dĩa nhỏ xiên một miếng táo đưa cho em trai trước, rồi lấy một miếng khác cho vào miệng mình, lo lắng hỏi: “Mẹ, con đã mười sáu tuổi rồi, còn có thể cao nữa không?”

“Đương nhiên là được!” Nhữ Trân an ủi vỗ nhẹ vào cái đầu nhỏ của cô: “Ăn nhiều rau xanh trái cây, uống nhiều sữa, A Man nhỏ của mẹ nhất định có thể cao thêm năm, sáu centimet nữa.”

Buổi tối ăn cơm, Tô Y Man ăn rất nhiều bông cải xanh, món mà bình thường cô không thích, và uống thêm nửa cốc sữa.

Sáng hôm sau việc đầu tiên cô làm là dùng thước dây đo chiều cao trước gương, nhưng lại không thể xác định chính xác con số là 158.5cm hay 158.2cm.

Nhữ Trân thấy vậy đi tới: “Sao con ngày nào cũng đo vậy, ai mà cao lên được trong một ngày chứ? Mau ăn cơm rồi đến trường đi, đừng để bị muộn.”

“Vâng ạ.” Tô Y Man cất thước dây đi, đặt nó vào ngăn kéo tủ TV.

Những ngày sau đó, mỗi sáng sớm cô vẫn không nhịn được lấy thước ra đo chiều cao, ngày nào cũng mong mình cao hơn ngày hôm trước một chút. Cô hồi tưởng lại sự chênh lệch chiều cao khi đứng cạnh Tạ Phản, rồi tìm kiếm trên mạng xem chiều cao lý tưởng giữa nam và nữ là bao nhiêu, kết quả là 12cm.

Tính theo cách này, Tô Y Man phải cao đến hơn một mét bảy.

Nhưng rõ ràng đó là điều không thể.

Tuổi mười sáu của cô có rất nhiều phiền muộn. Chẳng hạn như lớn chậm quá, lo lắng khi đứng cạnh Tạ Phản sẽ không xứng đôi. Chẳng hạn như sau khi vào lớp trọng điểm Khoa học Tự nhiên, thành tích vài lần thi không được cải thiện như ý muốn, một thời gian dài lơ lửng ở mức trung bình và dưới trung bình của lớp.

Tuy đã thoát khỏi danh hiệu “đứng cuối lớp”, nhưng vẫn chưa đạt đến vị trí đủ nổi bật, như vậy sẽ không thể để lại ấn tượng sâu sắc cho Tạ Phản.

Chẳng hạn như thường xuyên nghĩ về Tạ Phản, ngày nào cũng muốn nói chuyện với anh, nhưng cô quá nhút nhát, lại không có chủ đề gì mới mẻ, nên thường xuyên không dám chào hỏi khi gặp anh trên đường, ở cùng lớp cũng không dám mượn cớ hỏi bài để tìm anh như các cô gái khác.

Lấy điện thoại, mở cửa sổ trò chuyện đã ghim của anh ra, nhắn một câu mà xóa đi sửa lại cả nửa ngày, cuối cùng vẫn không đủ can đảm để gửi đi.

Chẳng hạn như không muốn thấy bên cạnh anh luôn xuất hiện những cô gái có cảm tình với anh. Khi anh nói chuyện với những cô gái đó, chỉ nở nụ cười đơn giản với họ thôi lòng cô lại thấy đau.

Tất cả những phiền muộn này đều liên quan đến Tạ Phản.

Thời gian trôi qua từng ngày, cuối năm, Bắc Kinh có vài trận tuyết lớn, thành phố phủ một màu bạc.

Kết quả thi cuối kỳ vẫn chưa được công bố, nghe nói sẽ gửi đồng loạt vào điện thoại mọi người trong dịp Tết Nguyên Đán.

Trong suốt hơn một tháng nghỉ Tết, Tô Y Man dành thời gian ở nhà hoặc thư viện điên cuồng làm bài tập.

Lý Hân tìm cô nhiều lần, rủ cô đi mua sắm và chơi trò chơi nhập vai với bạn bè, nhưng cô đều từ chối bằng nhiều lý do khác nhau. Đôi khi không thể từ chối được, lo lắng làm mất lòng bạn, cô sẽ dành nửa ngày để gặp Lý Hân.

Gần Tết Nguyên Đán, đường phố được trang trí nhiều nút thắt Trung Quốc và đèn lồng đỏ, cây cối được trang trí bằng đèn màu rực rỡ, vào ban đêm trông càng lộng lẫy hơn.

Lý Hân rủ nhiều bạn bè đi chơi, có cả nam lẫn nữ. Trong đó có hai người tỏ ra thân mật, đi đâu cũng dính lấy nhau, khi đến khu phố ăn vặt còn đút cho nhau ăn. Lý Hân lén nói với Tô Y Man rằng hai người đó hình như đang hẹn hò.

“Cuộc sống cấp ba của chúng ta đã trôi qua được một nửa rồi…” Lý Hân dừng lại trước một quầy bánh takoyaki: “…mà tớ vẫn chưa hẹn hò, thảm quá đi mất.”

Đêm đông ở Bắc Kinh vừa khô vừa lạnh. Tô Y Man mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu trắng, quàng chiếc khăn quàng cổ dày cộp nhưng vẫn lạnh đến run rẩy.

“Tớ cũng chưa hẹn hò mà.” Cô vừa mở miệng, hơi thở trắng xóa đã bay vào không khí.

Lý Hân nhìn chằm chằm vào quầy hàng nóng hổi: “Đó là vì cậu không có người mình thích, nên cậu không thấy hối tiếc. Còn tớ có người mình thích nhưng tớ chỉ có thể đứng nhìn, dù có muốn thế nào cũng không thể hẹn hò được.”

Tô Y Man thường xuyên nghe Lý Hân kể về người cô ấy thầm mến. Hiện tại được biết người đó rất cao, có một khuôn mặt tra nam cực kỳ đào hoa. Xung quanh không bao giờ thiếu những cô gái xinh đẹp, nên Lý Hân cảm thấy tự ti và nhút nhát, sợ bị từ chối khi tỏ tình, vì vậy đến tận bây giờ vẫn chưa để chàng trai đó biết cô thích cậu.

Xem ra, tình huống này có chút giống với Tô Y Man.

Cô chợt cảm thấy đồng cảnh ngộ, nhưng vì quá hiểu cảm giác đó nên không biết phải an ủi thế nào.

“Mà nói đi cũng phải nói lại, cậu thực sự thích ai sao?” Lý Hân nhận lấy bánh từ ông chủ, cho một viên vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Trường mình nhiều chàng trai ưu tú như vậy, không có ai lọt vào mắt xanh của cậu à?”

Tô Y Man vùi cằm vào khăn quàng cổ, cúi mắt nói dối: “Không có.”

“Ngay cả Tạ Phản cậu cũng không thích sao?” Lý Hân đột nhiên hỏi.

“… Tớ, tại sao tớ phải thích cậu ấy chứ?” Tô Y Man chớp mắt mấy cái đầy chột dạ, khi quay người định né tránh thì bất ngờ nhìn thấy một người ở sâu trong con hẻm nhỏ.

Tạ Phản và vài người bạn đang đứng trước một quán ăn vỉa hè ở đầu hẻm nói chuyện. Ngoài họ ra, còn có vài cô gái mặc quần tất và để lộ chân trong cái lạnh mùa đông, trang điểm xinh đẹp.

Người đầu tiên chú ý đến Tô Y Man là Kỷ Hồng Sâm, cậu ta nhìn về phía này, cười và chào hỏi: “Tô Y Man.”

Tạ Phản nghe thấy tiếng gọi, quay đầu nhìn về phía cô.

Không ngoài dự đoán tim Tô Y Man lại đập nhanh hơn.

Cô nhận ra lời nói dối vừa rồi của mình thật lố bịch.

Cô không phải không thích Tạ Phản.

Cô thực sự, rất rất thích anh.

“Tô Y Man, trùng hợp quá cậu cũng ở đây à.” Kỷ Hồng Sâm chạy về phía cô, cậu ta có vẻ ngoài tươi sáng, cười lên lộ ra hàm răng trắng đều: “Tối nay ở Nam Giao sẽ có một buổi biểu diễn pháo hoa, chúng ta đi cùng nhau nhé.”

Lý Hân và vài người khác đều muốn đi. Họ nghĩ vì là nhóm Tạ Phản tổ chức, chắc chắn sẽ rất hoành tráng. Ít nhất cũng phải đi để mở mang tầm mắt.

“Y Man, chúng ta đi với họ đi!” Lý Hân ôm cánh tay Tô Y Man: “Chắc chắn sẽ vui lắm.”

Tô Y Man đồng ý.

Lý do đồng ý phần lớn là vì Tạ Phản. Có anh ở đó, dù trong đội có Tưởng Duyệt Phù và Vương Thiều Nghiên, hai người không thích cô, cô vẫn sẵn sàng chịu đựng ánh mắt không thân thiện của họ chỉ để có thêm thời gian ở bên Tạ Phản.

Cả nhóm hơn chục người chia thành năm chiếc xe đi đến Nam Giao.

Tô Y Man ban đầu định ngồi chiếc xe cuối cùng Lý Hân và một người bạn khác, nhưng Tưởng Duyệt Phù lại đi từ phía trước tới, liếc nhìn Lý Hân: “Cậu ra ngồi phía trước đi.”

Lý Hân nhận ra ý đồ không tốt của Tưởng Duyệt Phù nhưng không dám nói gì, có chút áy náy nhìn Tô Y Man, cúi đầu lủi lên phía trước.

Trước chiếc xe đầu tiên, Kỷ Hồng Sâm lo lắng nhìn về phía sau mấy lần: “Tưởng Duyệt Phù với Tô Y Man hình như không hợp nhau lắm, họ đang làm gì thế nhỉ.”

Trương Ngạn cũng nhìn theo, thờ ơ nói: “Tưởng Duyệt Phù không phải rất thân thiện sao, mặt luôn cười mà. Hơn nữa dù hai người họ có chút mâu thuẫn trước đây, thì chuyện đó đã xảy ra từ bao đơù rồi. Tưởng Duyệt Phù là tiểu thư danh giá thật sự đấy, đâu phải loại con gái hư hỏng suốt ngày trang điểm đậm, kẻ mắt dày chuyên đi bắt nạt người khác đâu, cậu đừng lo lắng quá.”

“Thật sao.” Kỷ Hồng Sâm nửa tin nửa ngờ bước lên xe.

Thấy Tạ Phản vẫn còn ở ngoài, cậu hạ cửa sổ nói: “Anh Phản, đi thôi, lên xe.”

Tạ Phản lười biếng dựa vào ngoài xe, nhét bật lửa và thuốc lá vào túi quần, đứng thẳng người “rầm” một tiếng đóng cửa ghế phụ lái, không nói lời nào bắt đầu đi về phía sau.

Đầu Kỷ Hồng Sâm thò ra ngoài cửa sổ: “Anh Phản, đi đâu vậy?”

Giọng Tạ Phản lười biếng: “Thấy một con mèo nhỏ đáng thương, đi cứu đây.”

–––––––––––––––-

(*) Tác giả có lời muốn nói:

Tính toán sơ qua, phần về học đường chắc còn khoảng mười chương nữa là kết thúc…

Ngày mai có lẽ không thể cập nhật được, nếu đến tám giờ tối không có thì mọi người đừng đợi nhé, hẹn gặp lại vào ngày kia.

Bình Luận (0)
Comment