Tô Y Man vẫn được Tạ Phản bế xuống lầu.
Chân Tô Y Man tuy đau nhưng chưa đến mức không thể đi lại. Cô đã nói mấy lần bảo anh đặt mình xuống, nhưng Tạ Phản không nghe, bảo cô ngoan ngoãn nằm yên.
Trong vòng tay của người mình thầm mến, Tô Y Man cứng đờ, không biết đặt tay ở đâu.
Chưa xuống hết một tầng lầu, cô nghe Tạ Phản gọi mình: “Tô Y Man.”
Tim cô thắt lại: “Sao vậy ạ?”
“Tay không biết ôm lấy cổ tôi à?”
“…” Tô Y Man toàn thân nóng bừng, nhất thời không hiểu mình vừa nghe thấy gì: “Dạ?”
“Em cứ thẳng đơ như vậy, tôi khó bế lắm.” Tạ Phản dừng lại trên bậc thang, cúi đầu nhìn cô: “Vòng tay ôm cổ tôi đi.”
“…”
Nhưng rõ ràng lúc lên lầu anh vẫn bế cô dễ dàng như vậy mà.
Hơn nữa còn vừa khen cô thon thả nữa.
Tô Y Man không nghĩ thông được cũng không suy nghĩ sâu xa. Dopamine tiết ra quá nhiều, cô không còn tâm trí để suy nghĩ hành động hiện tại của Tạ Phản chứa đựng ý đồ gì.
Cô chỉ làm theo lời anh nói, hai tay từ trạng thái cứng đờ giơ lên, ôm lấy cổ anh.
Tạ Phản hài lòng, khóe môi nhếch lên một chút khó nhận ra.
Giờ này học sinh đều đã về hết, khuôn viên trường trống vắng, yên tĩnh chỉ còn tiếng ve kêu râm ran của mùa hè.
Ra đến ngoài trường, vừa lúc có một chiếc taxi đi ngang qua. Tạ Phản vẫn không đặt cô xuống, nâng một chân lên chống vào lưng cô để giữ thăng bằng, rồi dùng tay còn lại mở cửa xe.
Anh bế cô đặt vào trong xe rồi đi vòng sang bên kia, ngồi xuống cạnh cô.
Tô Y Man trông có vẻ vô cùng bình tĩnh nhưng thực ra đã bị anh trêu chọc đến mức tình cảm dâng trào rồi.
Tài xế phía trước nhìn qua gương chiếu hậu, hỏi: “Hai cháu đi đâu?”
Tạ Phản dùng ánh mắt ra hiệu cho cô gái bên cạnh nói.
Tô Y Man nói tên khu chung cư. Chiếc xe từ từ khởi động, quay đầu ở phía trước.
Trên đường về, Tô Y Man bắt đầu tính toán xem tiền tiêu vặt của mình còn đủ để trả tiền xe không. Hôm qua cô dẫn em trai đi siêu thị mua kem, em trai bị một chiếc ô tô đồ chơi trên kệ thu hút. Cô hỏi mấy lần em trai có muốn chiếc đồ chơi đó không, em trai đều lắc đầu.
Sau đó cô vẫn trả tiền mua.
Chiếc ô tô đồ chơi rất nhỏ nhưng nghe nói là hàng hiệu, lại còn nhập khẩu từ nước ngoài, lắp pin vào đặt xuống đất chạy rất nhanh.
Vì vậy, nó đã ngốn hết năm trăm đồng của cô.
Cô không dám nói chuyện này với mẹ, ai hỏi cũng khăng khăng nói chiếc xe đó chỉ có năm mươi tệ. Còn sáu ngày nữa mới đến lần nhận tiền tiêu vặt tiếp theo, sáu ngày này chắc chắn cô sẽ phải sống chật vật.
Cô mở điện thoại ra xem, số dư trong ví chỉ còn 8.07 tệ. Từ trường đến nhà cô khoảng năm cây số, tám tệ chắc chắn không đủ trả tiền xe.
Vậy thì lúc thanh toán sẽ lúng túng biết bao.
Đang lo lắng, xe dừng lại, bên ngoài chính là khu chung cư nhà cô. Cô ngó đầu nhìn đồng hồ tính tiền, quả nhiên hiển thị: 21.58 tệ.
Khi cô không biết phải làm sao, Tạ Phản đã trả tiền. Điện thoại của tài xế vang lên giọng nữ máy móc: [Đã nhận 22 tệ.]
Tạ Phản xuống xe, đi vòng qua mở cửa xe bên Tô Y Man, mặt hướng ra ngoài: “Xuống đi.”
Tô Y Man càng cảm thấy áy náy hơn. Sau khi xuống xe, cô vừa định nói đợi vài ngày nữa em sẽ trả lại tiền cho anh thì nghe thấy Tạ Phản nói:
“Em lại nợ tôi một bữa mì bò rồi.”
Cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, không còn cảm giác khó chịu như vừa nãy nữa.
“Đoạn đường còn lại tự đi được không?” Tạ Phản hất cằm về phía khu chung cư. Ở đây có lẽ có người quen cô, anh mà bế cô vào nữa sẽ gây ra những rắc rối và lời ra tiếng vào không cần thiết.
“Em tự đi được.” Để chứng minh Tô Y Man , định bước về phía trước. Nhưng cổ tay đột nhiên truyền đến một cảm giác bị nắm, khiến tim cô thắt lại.
Tạ Phản kéo cô lại buông tay khỏi cổ tay cô, lấy ra một vật gì đó từ trong cặp, nhét vào tay cô, không hề bận tâm: “Đã hứa sẽ cho em rồi.”
Tô Y Man vội vàng đỡ lấy. Vật đó nặng trịch, chế tác vô cùng tinh xảo, chất liệu là pha lê trắng trong suốt không tì vết. Người thợ đã khắc vào đó những phân tử hữu cơ phức tạp và đẹp mắt.
Ở đế còn khắc tên Tạ Phản bằng cả tiếng Trung và tiếng Anh.
Sáng nay cô còn nghe anh nói chiếc cúp này bị mất giờ thì nó lại nằm trong tay cô.
Tim Tô Y Man đập điên cuồng, muốn hỏi Tạ Phản tại sao lại tặng cô chiếc cúp quý giá này, nhưng Tạ Phản đã quay lưng bước đi rồi. Trong màn đêm tối dần, chàng trai vẫy tay về phía cô, giọng lười biếng: “Đừng quên mời tôi ăn mì bò đấy.”
Trời tối đen như thể làm đổ một chai mực. Ánh đèn đường le lói tỏa ra chút ánh sáng, không thể biến đêm tối thành ban ngày.