Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 3

Cô ôm chặt bụng dưới đang đau quặn, thất thần dựa vào lan can cầu thang cảm thấy mình hơi bị ảo tưởng rồi.

Dù có đến khu lớp học của anh thì sao? Dù có tình cờ gặp được anh thì sao?

Chẳng phải cô vẫn không có đủ can đảm để giả vờ gặp mặt ngẫu nhiên hay sao.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đứng thẳng dậy, bước xuống từng bước theo đường cũ.

Khi đi đến bậc thứ năm, cô thấy trên sàn dường như có một vật nhỏ màu bạc phát sáng.

Hình như là bảng tên gắn trên đồng phục học sinh.

Cô nhặt bảng tên lên, lật mặt trước.

Trên đó in hai dòng chữ:

Lớp 10a1 - Tạ Phản.

Sau khi nhặt được bảng tên, Tô Y Man đã cố gắng chạy đuổi theo xem liệu có thể trả lại cho Tạ Phản không nhưng anh đã đi xa từ lâu, không thể tìm được nữa.

Cô cẩn thận đặt bảng tên vào túi bên trong của cặp sách.

Chiếc cặp đột nhiên trở nên nặng trĩu giống như trái tim đang chất đầy sự rung động của cô.

Cô đeo cặp lên, ôm chiếc bụng đau buốt không ngừng đi ra ngoài.

Đang đợi xe buýt ở trạm thì cô nhận được điện thoại của mẹ. Nhữ Trân nói phải tăng ca rất muộn nên bảo cô đến trường Tiểu học số Bốn đón em trai.

Tô Y Man bắt taxi đến đó.

Trước cổng trường Tiểu học số Bốn đầy những chiếc xe sang trọng đang đứng đỗ, ngồi bên trong toàn là những phụ huynh ăn mặc lộng lẫy. Tô Y Man đợi ở cổng rất lâu, nhìn đồng hồ nhiều lần, mãi đến khi trời gần tối mới thấy em trai một mình bước ra khỏi trường.

Cô chạy đến, quỳ xuống vừa nói vừa dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi em trai: “Sao tan học muộn thế?”

Hai tay Tô Kỳ Duệ nắm chặt quai cặp, cúi đầu.

Tô Y Man còn định hỏi thêm nhưng cô thấy chiếc máy trợ thính ở tai phải của em trai đã biến mất, cái ở tai trái cũng bị nứt một đường rõ ràng.

Cô bảo em trai ngẩng đầu lên, vừa nói vừa dùng ngôn ngữ ký hiệu: “Máy trợ thính bị sao thế? Ai bắt nạt em à?”

Tô Kỳ Duệ nén nước mắt, một lúc lâu sau mới dùng ký hiệu nói với chị: “Là Tưởng Khai Tế lớp em, cậu ta giật máy trợ thính của em rồi dẫm hỏng rồi.”

Lòng Tô Y Man đau nhói, cô hỏi: “Tại sao nó bắt nạt em?”

“Cậu ấy nói…” Tô Kỳ Duệ đưa tay lau mắt: “Em là người tàn tật, là người khác với người bình thường.”

Mắt Tô Y Man chợt đỏ hoe, nước mắt sắp trào ra, nhưng cô cố nuốt ngược vào.

“Những người cười nhạo em đều là người xấu.” Cô vừa ra ký hiệu vừa phải nói thành lời.

Bác sĩ nói bệnh điếc của em trai cô có thể thuyên giảm, vì vậy cô phải kiên trì nói chuyện với em, huấn luyện khả năng nói của em. Chỉ cần kiên trì, tương lai em trai cô sẽ có thể nói được.

“Chúng ta không được nghe lời người xấu. Những điều họ nói đều là sai, không đúng.”

Tô Kỳ Duệ gật đầu, thấy chị buồn bèn an ủi: “Chị ơi, em không buồn nữa, chúng ta về nhà thôi.”

“Được.” Tô Y Man đứng dậy, nắm tay em trai, bắt một chiếc taxi trên đường.

Về đến nhà, Nhữ Trân vẫn chưa về.

Tô Y Man nấu vội vài món đơn giản, cùng em trai ăn cơm.

Đợi đến khoảng mười hai giờ đêm, cô nghe thấy tiếng cửa mở.

Nhữ Trân xách hai túi rau củ quả mua từ siêu thị về, đóng cửa lại quay đầu thấy con gái, nói: “Sao con chưa ngủ? Đang làm bài tập à?”

“Không phải ạ.” Tô Y Man đi đến bên mẹ, nhận lấy đồ trong tay bà, sắp xếp phân loại giúp bà cho vào tủ lạnh: “Mẹ ơi, em bị bạn cùng lớp bắt nạt, máy trợ thính bị hỏng rồi.”

Nhữ Trân chỉ hơi sững lại một chút, rồi nhanh chóng trở lại bình thường: “Có phải lại là đứa trẻ tên Tưởng Khai Tế đó làm không?”

“Mẹ biết ạ? Có phải nó thường xuyên bắt nạt em không? Sao mẹ không nói tình hình này với giáo viên nhà trường?”

“Con có biết Tưởng Khai Tế sống ở đâu không? Nó sống ở khu biệt thự Ưu Nhiên.”

Sau câu nói này, Tô Y Man im lặng.

“Người sống ở Ưu Nhiên chúng ta có thể gây sự được không?” Nhữ Trân đặt đồ xong, đóng tủ lạnh: “Em con được vào trường Tiểu học số Bốn đã rất khó rồi, chúng ta không thể đắc tội với người khác nữa.”

Tô Y Man vẫn không cam lòng: “Vậy máy trợ thính phải làm sao?”

“Đợi tháng sau mẹ nhận lương, mẹ xem tiền có đủ không thì mua cho em nó cái khác.”

“Nhưng như vậy có phải là cách giải quyết không? Tưởng Khai Tế sẽ còn tiếp tục bắt nạt em ấy.”

“Mẹ sẽ nói với Duệ Duệ, bảo nó cố gắng đừng đắc tội với người khác ở trường.”

“Mẹ, chúng ta cứ mãi nhẫn nhịn không phải là cách đâu ạ!”

“Thế thì làm sao đây, dù chúng ta có thực sự đến trường làm ầm lên, kết quả cuối cùng cũng chỉ là em con bị đuổi học thôi, sẽ không có kết quả thứ hai đâu. A Man, con còn nhỏ, con chưa hiểu, cuộc sống không phải cứ muốn thế nào là được thế ấy.

Chúng ta mới khó khăn lắm mới có thể ổn định ở Bắc Kinh, con và em con lại được vào trường tốt nhất ở đây, con muốn tất cả những điều này biến mất sao?”

Tô Y Man không nói gì nữa.

“Thôi, con đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi học.” Nhữ Trân mệt mỏi thở dài một hơi.

Tô Y Man trở về phòng, tắt đèn và nằm trên giường.

Bụng cô vẫn đau từng cơn. Cô buộc mình nhắm mắt lại, tự nhủ chỉ cần ngủ được thì sẽ không còn phiền muộn nữa.

Cả cơn đau bụng kinh, lẫn chuyện em trai bị bắt nạt mà không thể chống trả.

Và cả điều mà cô cố tình đè nén, tưởng rằng có đủ chuyện để quên đi, nhưng cuối cùng vẫn cứ nhớ đến:

Bạn của Tạ Phản nói, hoa khôi đã gửi thư tình cho Tạ Phản.

Tạ Phản có đọc không? Đọc xong anh ấy xử lý thế nào.

Dù chưa từng gặp nhưng cô cũng nghe nói hoa khôi là một cô gái xinh đẹp như tiên nữ.

Vậy Tạ Phản đồng ý hẹn hò với người ta cũng không có gì lạ, phải không?

Dù sao, hoa khôi và thiên tài nghe đúng là một đôi trai tài gái sắc cực kỳ xứng đôi.

Bình Luận (0)
Comment