Vương Thiều Nghiên tiến lại gần anh một bước, ngẩng đầu: “Trước giờ Thể dục em tháo kẹp tóc ra để trên bàn, sau giờ Thể dục quay lại thì nó đã biến mất. Chỉ có một mình nó không đi học Thể dục, nên chắc chắn là nó trộm.”
“Chỉ là một cái kẹp tóc rách…” Tạ Phản nhếch môi: “Người ta cần gì phải trộm?”
“Cái kẹp tóc đó là ba em mua về từ Pháp, hai mươi nghìn tệ đó!” Vương Thiều Nghiên lại nhìn Tô Y Man, ánh mắt đầy khinh thường: “Đối với cô ta mà nói, đó là một món đồ đắt đỏ giá trên trời.”
Gia cảnh của Tô Y Man không bằng Vương Thiều Nghiên, nhưng đây không phải là lý do để cô bị người khác sỉ nhục. Cô muốn nói gì đó, tốt nhất là có thể lớn tiếng mắng vài câu để thể hiện sự không hèn mọn của mình và làm nổi bật sự vô lý của Vương Thiều Nghiên.
Nhưng cô nghĩ gì là một chuyện, cô biểu hiện ra sao lại là chuyện khác. Khi cố gắng mở miệng, cô phát hiện cổ họng mình nghẹn lại, mũi cũng cay xè như sắp khóc ngay lập tức.
Cô nhớ ra mình có cơ địa dễ khóc, dễ rơi nước mắt.
Cô đành phải nuốt lời nói xuống, mím chặt môi để kiềm chế cảm xúc.
Vào lúc cô nghĩ rằng cuộc tranh chấp hôm nay chắc chắn sẽ kết thúc bằng thất bại thảm hại của mình thì Tạ Phản lại lên tiếng một lần nữa:
“Có lẽ cái giá trên trời đó chỉ là trong mắt cô thôi, chứ không phải trong mắt em ấy.”
Tạ Phản không chỉ nói đỡ cho Tô Y Man, anh còn làm một việc chấn động ngay trước mặt cả lớp. Anh khuỵu một đầu gối xuống sàn, nhặt từng miếng băng vệ sinh khiến Tô Y Man đỏ mặt xấu hổ lên, đồng thời cũng nhặt lại lòng tự trọng rơi vãi cho cô.
Anh đặt mấy miếng băng vệ sinh trở lại bao bì, rồi cho vào cặp, sau đó đặt những thứ khác vào.
Anh đứng thẳng dậy, kéo khóa cặp lại, đi đến bên Tô Y Man đưa chiếc cặp cho cô.
Tô Y Man nhìn bàn tay anh, thon dài, xương xẩu, da trắng lạnh, trên mu bàn tay ẩn hiện vài đường gân xanh rõ rệt.
Vừa nãy, chính đôi tay này đã giúp cô nhặt băng vệ sinh.
Cô nhận lấy chiếc cặp. Trong quá trình đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, cô muốn nắm lấy vị trí mà tay Tạ Phản đang giữ, để có cớ chạm vào tay anh. Giây tiếp theo, một ý nghĩ khác cuộn trào như sóng dữ, khiến cô nhận ra cái mưu mô nhỏ bé trắng trợn của mình.
Rốt cuộc cô vẫn là người nhút nhát, tay dịch sang bên cạnh, nắm lấy quai cặp bên kia để nhận lấy.
Tạ Phản vẫn không mấy chú ý đến cô, ánh mắt quay lại nhìn Vương Thiều Nghiên:
“Ai tạo ra vấn đề thì người đó phải chứng minh. Cô nói em ấy trộm kẹp tóc của cô thì cô phải đưa bằng chứng ra trước. Đừng nói là lúc học Thể dục trong lớp chỉ có một mình cô ấy, đó không gọi là bằng chứng, chỉ có thể gọi là suy đoán của cô thôi.”
Mặc dù suốt quá trình Tạ Phản không hề để ý đến Tô Y Man, anh chỉ đơn thuần là rảnh rỗi nên mới nói vài câu công bằng, nhưng điều này cũng khiến Vương Thiều Nghiên không thể chấp nhận.
Cô ta đang ở tuổi nhạy cảm, lại say mê Tạ Phản, vì sự “xen vào việc không đâu” của Tạ Phản, phiền muộn vì mất kẹp tóc bị một chuyện khác che lấp không còn dấu vết.
Cô ta nhìn chằm chằm Tô Y Man một lúc. Học cùng lớp được hơn một tháng rồi, đến giờ cô ta mới nhìn kỹ vẻ ngoài của Tô Y Man.
Trước đây Tô Y Man quá kín đáo, thuộc loại vô hình đặt ở góc phòng cũng không ai thấy. Chính vì cô quá kín đáo nên mọi người đều bỏ qua vẻ đẹp của cô.
Đó là một vẻ đẹp rất thuần khiết, hoàn toàn không có tính công kích. Thông thường, những cô gái như vậy một là thuần khiết thật, hai là giả vờ thuần khiết.
Vương Thiều Nghiên tự xếp Tô Y Man vào nhóm thứ hai.
Vì vậy,cô ta chắc chắn Tô Y Man không an phận, lén lút quyến rũ Tạ Phản, nên Tạ Phản mới ra mặt nói đỡ cho cô ta.
Suy đoán này vừa xuất hiện, sự ghen tị trong mắt và giọng nói của Vương Thiều Nghiên không thể che giấu được nữa: “Tô Y Man, mày giỏi thật đấy, im ỉm suốt ngày mà Tạ Phản cũng bị mày quyến rũ rồi à?”
Trái tim Tô Y Man đập mạnh.
Cô rõ ràng chưa từng có bất kỳ tiếp xúc nào với Tạ Phản.
Cho đến bây giờ cũng chỉ gặp anh duy nhất vào ngày khai giảng, mặc dù cả trường Thượng An đều bàn tán về anh, ngay cả đàn chị lớp 12 cũng phải đi đường vòng qua lớp anh để được nhìn thấy anh, nhưng Tô Y Man chưa từng làm điều gì mà không tự lượng sức mình.
Thế nhưng cô lại lo lắng đến mức toát cả mồ hôi, không biết phải phản bác câu nói của Vương Thiều Nghiên như thế nào.
Sau đó, cô nhớ rất rõ.
Tạ Phản cười một tiếng như nghe truyện hoang đường, nụ cười có chút lưu manh.
Anh bước đến trước mặt Tô Y Man. Vì có sự chênh lệch về chiều cao, anh cúi đầu xuống nhìn cô, nửa thân trên hơi đổ về phía trước, hai tay vẫn đút trong túi quần.
Anh công khai quan sát cô trước mặt cả lớp, chỉ nhìn mỗi mình cô, nhếch cằm với cô, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười: “Đã có người gán cho như vậy rồi, em có muốn thử quyến rũ tôi một chút không?”
Trái tim Tô Y Man chưa bao giờ đập nhanh đến thế.
Không phải vì những cảm xúc như đau buồn, khó chịu, hay vui sướng, kích động… Cô cảm nhận được một cách rõ ràng rằng, trái tim cô đập nhanh đến vậy là do một thứ gọi là rung động đang gây quấy phá.
Ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu râm ran, bầu trời xanh biếc không gợn mây, đúng vào tiết khí giữa mùa hạ.
Thiếu niên cao ráo, tuấn tú vô song đứng trước mặt cô, chỉ đơn giản là nhếch cằm về phía cô, cứ như thế, dễ dàng và tự nhiên, đâm thẳng vào trái tim cô.
Lúc đó, cô mới biết, dù cô có cố gắng trốn tránh đến thế nào đi nữa mầm mống tình yêu nảy nở là một điều bất ngờ không thể lường trước được.
….
Tô Y Man chưa từng gặp nam sinh nào như vậy.
Anh ngông cuồng, bất kham, tùy tiện phóng khoáng, chưa bao giờ để tâm đến ánh mắt người khác, thích gì làm nấy, mang đậm vẻ bất cần đời giống như một liều thuốc độc, biết là nguy hiểm, nhưng lại thu hút người khác không ngừng đến gần.
Không ai trong lớp ngờ được anh sẽ nói câu đó. Nghĩ kỹ lại, mọi người cảm thấy dường như anh có ý với Tô Y Man, nhưng điều này thực sự quá kỳ lạ.
Anh và Tô Y Man là người của hai thế giới, anh quá nổi bật, còn Tô Y Man quá bình thường.
Bản thân Tô Y Man cũng cảm thấy điều đó là không thể. Cô nghĩ Tạ Phản không phải đang trêu chọc cô, mà là đang giúp cô minh oan rằng cô không hề quyến rũ anh.
Cô có thể nhìn thấy thiện chí ẩn giấu dưới vẻ ngoài của anh.
Mặt cô càng lúc càng nóng bừng, không biết phải đối diện với anh như thế nào, thậm chí còn không dám nhìn vào mắt anh vì chưa đối diện được hai giây, cô đã đỏ mặt, luống cuống cúi đầu xuống.
Tạ Phản không hề muốn cô đáp lại. Thật ra, việc anh ra mặt lo chuyện bao đồng chỉ vì anh vừa đi ngang qua thì gặp, và người đang bắt nạt người khác lại là người anh quen biết.
Anh quay lại đối diện với Vương Thiều Nghiên, vẻ mặt khác hẳn sự nhởn nhơ ban nãy, anh tỏ ra hai phần khó chịu: “Cô giấu kỹ đấy, trước đây tôi không hề biết cô còn có mặt ngang ngược, hống hách thế này, giỏi bắt nạt người khác thế cơ à.”
Vương Thiều Nghiên nhận ra Tạ Phản và Tô Y Man căn bản không hề quen nhau, nhưng cô ta vẫn lo lắng.
Cô ta nhấn mạnh hỏi một câu: “Tại sao anh lại giúp nó?”
“Tại sao cô lại bắt nạt em ấy?” Tạ Phản không trả lời mà hỏi ngược lại.
Vương Thiều Nghiên cắn chặt: “Em đã nói rồi, chỉ có nó là có khả năng trộm kẹp tóc của em nhất thôi.”
“Tôi cũng nói rồi, suy đoán không thể làm bằng chứng.” Tạ Phản bình thản nhìn cô ta một cái, mang theo ý cảnh cáo.
Tiết học tiếp theo sắp bắt đầu, anh quay người bước ra ngoài, thong thả để lại một câu: “Trước khi tìm được bằng chứng xác thực, đừng để tôi thấy côđổ oan cho người khác bừa bãi một lần nào nữa.”
Tạ Phản đi rồi, nhịp tim của Tô Y Man vẫn đập rất nhanh, người cô nóng bừng, điều hòa bật 26 độ trong lớp cũng không xua đi được sự bồn chồn đang vương vấn trong lòng cô.
Vì sự xuất hiện của Tạ Phản, Vương Thiều Nghiên không dám tiếp tục hành động. Cô ta đang theo đuổi Tạ Phản, không muốn qua mất hình tượng trong mắt anh.
Cả lớp bàn tán về sự việc bất ngờ này một lúc, nhưng cũng chỉ một lúc thôi rồi nhanh chóng không ai nhắc đến nữa.
Theo họ thấy, sự xuất hiện của Tạ Phản tuy bất ngờ, nhưng sự bình thường của Tô Y Man đã ăn sâu vào tâm trí mọi người. Một người mờ nhạt như hạt bụi trần xuống như vậy, ngay cả tư cách để đồn thổi chuyện tình cảm với Tạ Phản cũng không có.
Sau khi sóng gió lắng xuống, Tô Y Man trở lại chỗ ngồi, đặt cặp sách vào hộc bàn.
Bụng cô vẫn đau dữ dội nhưng cảm giác đó không sâu sắc bằng cảm giác mà nhịp tim mang lại cho cô.
Cô nhớ lại hình ảnh Tạ Phản đã giúp cô nhặt băng vệ sinh mà không hề e ngại bất cứ điều gì.
Ngón tay của anh ấy thật đẹp, thon dài gầy guộc, các khớp xương rõ ràng.
Đó là đôi bàn tay đẹp nhất mà cô từng thấy.
–
Đến tận lúc tan học buổi chiều, bụng Tô Y Man vẫn đau.
Mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt cô đều đau vật vã cả một ngày, chỉ cần vượt qua ngày hôm đó là sẽ ổn. Bình thường cô sẽ về nhà sớm để nghỉ ngơi, nhưng hôm nay cô lại nặng trĩu tâm sự, đợi cho đến khi học sinh trong trường về gần hết, cô mới chậm rãi rời khỏi lớp với chiếc cặp trên vai.
Lớp chọn nằm ở dãy nhà đối diện lớp cô, cách một sân vận động.
Đó là lúc hoàng hôn, ráng chiều cháy lên một màu đỏ cam. Dãy nhà đó tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng vọng, từng bậc cầu thang đều nhuộm ánh hoàng hôn vàng rực xuyên qua cửa sổ kính.
Lớp 10a1 ở tầng năm. Tô Y Man cứ leo một tầng lại có một câu hỏi mới nảy ra trong đầu. Ban đầu là “Dù có đi đến đó thì có ích gì?”, sau đó là “Nếu không gặp được anh ấy thì làm sao?”, cuối cùng lại biến thành “Nếu gặp được anh ấy thì phải làm sao?”
Bước chân dừng lại, cô do dự với mớ suy nghĩ rối bời trong hai phút, cuối cùng cô vẫn nghĩ, hay là thôi, quay về đi.
Cô vừa định quay người, tầng trên vọng xuống tiếng bước chân và tiếng trò chuyện vu vơ của vài nam sinh.
Giọng của nam sinh đầu tiên rất trong trẻo: “Vừa nãy tôi thấy rồi nhé, Hoa khôi Tưởng đưa cho cậu một lá thư tình. Mấy hôm trước anh em còn bảo cậu với cô ấy rất xứng đôi, cá xem ai theo đuổi ai trước, tôi đặt cược cậu theo đuổi trước. Cậu làm tôi mất vé chung kết Cubal cuối tháng sau rồi.”
Nam sinh bị trêu chọc bật ra tiếng cười khẩy không thèm để ý: “Mong tôi chủ động theo đuổi người khác á? Kiếp sau đi.”
Giọng nói này Tô Y Man chỉ mới nghe hai lần nhưng đã rất khó quên. Giọng điệu lúc nào cũng mang theo sự châm chọc, khiến người ta chỉ cần nghe là nghĩ ngay đến khuôn mặt kiêu ngạo bất kham của anh.
Tô Y Man lo lắng đến mức tim đập thình thịch trong cổ họng mặc dù biết mình không có gì để phải căng thẳng. Trong lúc cấp bách, cô vội vã rời khỏi cầu thang, trốn vào hành lang tầng bốn.
Tạ Phản và mấy người bạn đi từ tầng trên xuống.
Anh đeo chéo chiếc cặp màu đen trên một vai, hai tay đút trong túi quần, mặc bộ đồng phục của trường Thượng An, quần tây màu xám đậm và áo sơ mi trắng, cà vạt thắt không được nghiêm chỉnh, hơi lỏng lẻo.
Tô Y Man đánh bạo thò đầu ra nhìn, chỉ thấy bóng lưng anh biến mất dưới cầu thang. Anh cao ráo, thanh mảnh mà lưng thẳng tắp, dù chỉ là một bóng lưng thôi cũng đủ khiến người ta xao xuyến.
Xác định mọi người đã đi xa, Tô Y Man rón rén bước ra khỏi hành lang.