Năm nay Bắc Kinh vào đông sớm, mới đến tháng mười một mà nhiệt độ đã bắt đầu giảm mạnh, lá rẻ quạt bị gió thổi rụng đầy, trải thành một lớp dày trên mặt đất.
Tô Y Man nghe nói mấy ngày nay trên núi Đông Linh có tuyết rơi, cảnh tuyết rất đẹp, còn có thể thấy cả sương muối, thế là cô tiện miệng nhắc với Tạ Phản một câu. Không quá hai ngày, Tạ Phản đã chuẩn bị sẵn sàng dụng cụ leo núi, đưa cô đi leo núi Đông Linh.
Ngày họ đi vừa vặn gặp tuyết rơi, đường núi rất trơn, khó đi vô cùng. Mọi nhu yếu phẩm đều do Tạ Phản đeo trên lưng, ngoài ra anh còn phải nắm chặt tay Tô Y Man mọi lúc mọi nơi, không biết đã cứu cô khỏi trượt chân bao nhiêu lần.
Tô Y Man luôn “tưởng tượng” rất hay, nhưng khi thực sự bắt tay vào làm mới phát hiện mình không phải là kiểu người đó, mới leo chưa được một nửa đã muốn bỏ cuộc. Nếu không phải Tạ Phản cứ kéo cô đi, không ngừng cổ vũ, e là cô đã sớm quay đầu về nhà từ lâu.
Dù sao thì cuối cùng cũng lên đến đỉnh núi, ngắm cảnh tuyết đẹp, chụp xong ảnh check-in, cô lại được Tạ Phản vừa kéo vừa lôi đưa xuống núi.
Hai người tìm một nơi ăn cơm trước, ăn xong đi ra, lúc định rời đi thì thấy một chú mèo nhỏ ở ngay cửa một cửa hàng. Một chú mèo mướp vàng, nhỏ xíu đang cuộn tròn trên tấm thảm trước cửa tiệm massage.
“Meo meo.” Tô Y Man tiến lại gần xoa đầu nó, chú mèo rất quấn người, không trốn không chạy, ngoan ngoãn để cô v**t v*.
Cô ngẩng đầu nhìn Tạ Phản: “Anh đi mua chút gì đó cho nó ăn đi.”
Tạ Phản đi một lát, lúc quay lại mang theo một cây xúc xích và một ly giấy nước ấm.
Chú mèo nhỏ ăn được một nửa cây xúc xích, uống khá nhiều nước. Tô Y Man bế nó lên, lúc đầu Tạ Phản không cho, nói mèo hoang trên người có thể có ký sinh trùng nhưng cô bảo không sao, nhất quyết muốn bế.
Tạ Phản đành chiều cô. Nhìn vào trong tiệm, không có một người khách nào, ghế massage đều trống không. Cửa lớn khóa chặt, ổ khóa đã rỉ sét loang lổ, ước chừng đã lâu không mở cửa.
Dưới chân núi nhiệt độ thấp, chú mèo nhỏ trong lòng Tô Y Man không ngừng run rẩy. Cô cũng nhìn vào trong tiệm, đoán chừng: “Là mèo của chủ tiệm nuôi sao?”
“Không giống.” Tạ Phản đi hỏi thăm mấy cửa hàng xung quanh, chủ một tiệm tạp hóa nói đây là mèo hoang, thường xuyên xuất hiện quanh khu vực này, nếu có người tốt bụng nhìn thấy sẽ cho nó chút đồ ăn, cứ thế mà lớn lên.
Tô Y Man không nỡ, cứ ôm khư khư chú mèo không chịu buông. Tạ Phản thấy bộ dạng đó của cô, liền nói: “Nếu em thích thì mang về nuôi.”
“Nhưng mà…” Cô mới nói được nửa câu đã im bặt.
Tạ Phản áp tay sưởi ấm đôi tai lạnh buốt của cô, cúi đầu che chở cả cô và chú mèo vào lòng: “Nhưng mà sao?”
“Em không dám nuôi động vật nhỏ cho lắm.” Cô hít một hơi: “Tuổi thọ của chúng không dài bằng chúng ta, em sợ sau khi nảy sinh tình cảm, sau này sẽ không chịu đựng nổi lúc chúng rời xa em.”
Tạ Phản nhìn cô một lát, ngón tay m*n tr*n vành tai cô: “Em tự quyết định đi. Không nuôi thì đặt nó lại chỗ cũ, người xung quanh thấy thỉnh thoảng sẽ cho nó ăn, nhưng chắc canh sẽ phải chịu khổ chút, thời tiết thế này không biết nó cầm cự thế nào. Nếu muốn nuôi thì hãy nuôi thật tốt, bất kể nó sống đến bao nhiêu tuổi, ít nhất cuộc đời này của nó sẽ rất hạnh phúc.”
Tô Y Man chậm rãi chớp mắt, vẫn không dám quyết định. Tạ Phản bế chú mèo từ lòng cô ra, đặt xuống đất: “Thế này đi, chúng ta cứ đi trước, nếu nó đi theo chúng ta, chúng ta sẽ nuôi.”
“Được.”
Tô Y Man đi một bước lại ngoái đầu nhìn ba lần, sau đó dứt khoát đi lùi. Chú mèo nhỏ kêu “meo meo” đi theo cô và Tạ Phản, chạy quanh chân hai người.
Tô Y Man bế nó lên, mang thẳng lên xe: “Em muốn nuôi.”
Chú mèo nhỏ rất ngoan, trên xe không quấy khóc, mềm mại nằm trong lòng Tô Y Man. Trên người nó hơi bẩn, mèo hoang ít nhiều cũng dính bụi bặm nhưng Tô Y Man vẫn cứ ôm.
Về đến thành phố, việc đầu tiên là đến bệnh viện thú y kiểm tra. Bác sĩ nói mèo nhỏ khoảng một tuổi, không bệnh tật gì. Mang về nhà trước tiên đừng tắm cho nó, phải để nó thích nghi một thời gian nếu không dễ bị stress dẫn đến đổ bệnh. Đợi một tháng sau quay lại tái khám xem có cần tiêm phòng không.
Tô Y Man bế mèo về nhà, chú mèo dường như biết mình từ nay đã có nhà, không còn phải chịu lạnh, cũng không phải bữa đói bữa no nữa. Từ lúc về nhà, nó cứ bám dính lấy Tô Y Man, cô đi đâu nó theo đó. Nếu cô định ra ngoài, chú mèo như lo lắng mình sẽ bị đuổi đi, hễ cửa lớn mở ra là nó lại chạy đi trốn trong phòng, nhất quyết không chịu chạy ra ngoài.
Nó thích nghi cực kỳ tốt với môi trường trong nhà. Tô Y Man bế nó lên, nói với nó: “Con yên tâm, mẹ sẽ mãi mãi không bỏ con đâu. Sau này mẹ là mẹ của con, Tạ Phản là ba của con, chúng ta là một gia đình, biết chưa?”
Mèo nhỏ “meo meo” hai tiếng, như thể nghe hiểu vậy. Tạ Phản hỏi định đặt tên là gì, Tô Y Man nói gọi là An An, sau này cứ an tâm ở nhà này, không cần đi lang thang nữa.
Kể từ khi nuôi mèo, việc đầu tiên Tô Y Man làm mỗi khi về nhà là ôm An An hôn không ngừng, hễ rảnh là lên mạng nghiên cứu loại thức ăn nào tốt cho mèo, loại cát vệ sinh nào dùng thích hợp, mấy tháng thì tẩy giun một lần và mua đủ loại đồ chơi cho An An.
Tạ Phản cảm thấy rõ ràng sự chú ý của cô dành cho anh ít đi rất nhiều. Trước đây chỉ cần ở nhà, cơ bản là cô dính lấy anh, anh đi đâu cô theo đó, lúc anh gọi điện thoại cô sẽ ngồi lên đùi anh, quàng cổ anh rồi cọ mũi vào nhau.
Bây giờ về nhà lại thường xuyên không tìm thấy cô, tìm khắp lầu trên lầu dưới mấy vòng, cuối cùng thấy cô đang ở vườn sau dắt An An chạy chơi trên cỏ. Chạy mệt thì ngồi bệt xuống đất, tiện tay bứt ít hoa cỏ tết thành vòng hoa, tết xong đeo lên cho An An.
Vòng hoa kẹp giữa hai cái tai mèo dựng đứng, kết hợp với đôi mắt tròn xoe, làm cô mê mẩn ôm lấy hôn lấy hôn để. An An đưa vuốt ra đẩy cô, cô vẫn cứ hôn, trông chẳng khác nào một tên lưu manh đang cưỡng đoạt con gái nhà lành.
Đây là lần đầu tiên Tạ Phản thấy cô có những lúc hoạt bát như thế. Với tâm trạng phức tạp, anh bước tới, quỳ một chân xuống bên cạnh cô, vươn tay ôm lấy cô từ phía sau: “Sao em không bao giờ hôn anh như thế?”
Tô Y Man quay đầu nhìn anh: “Anh về lúc nào thế?”
“Đến cả anh về lúc nào cũng không biết.” Tạ Phản thở dài thườn thượt, nhéo má cô: “Có được anh rồi là không biết trân trọng nữa phải không?”
“Lấy đâu ra cái kết luận đó thế.”
“Từ lúc mang An An về nhà trong mắt em không còn anh nữa rồi.”
“…”
“Ngày nào cũng chỉ biết chơi với nó, không thèm để ý đến anh.”
“…”
“Ôm nó hôn nhiệt tình thế kia, kiểu hôn đó em chưa bao làm thế với anh cả.”
“…” Tô Y Man nghe mà bật cười: “Không phải chứ, anh đi ghen với một con mèo sao.”
Cô bế An An lên, đưa về phía anh: “Nào, cho anh hôn đấy.”
“Người anh muốn hôn không phải nó.”
“…” Tô Y Man nhất quyết ấn An An sát vào mặt anh, đợi An An hôn xong, cô mới ngẩng cằm mổ nhẹ lên môi anh một cái: “Mua một tặng một, không cần cảm ơn.”
Tạ Phản quay mặt đi, cười đầy bất lực.
–
An An về nhà cũng được một thời gian khá lâu, Tô Y Man đưa nó đến bệnh viện thú y kiểm tra lại lần nữa, xác định mọi phương diện đều bình thường và đã tẩy giun xong.
Ban đầu định để nhân viên chuyên nghiệp tắm cho nó nhưng An An khá bài xích, hễ nhân viên y tế bế nó khỏi tay Tô Y Man đưa vào trong là nó lại kêu không ngừng. Tô Y Man nghe mà xót ruột, quyết định thôi, mang về nhà tự tắm.
Lúc tắm An An không mấy bằng lòng, cứ muốn chạy. Nhưng bất kể nó có không hài lòng thế nào khi bị “đám sen” dìm vào nước, lúc nó đưa vuốt ra đều thu móng lại, không hề làm đau Tô Y Man.
Tắm xong bỏ nó vào lồng sấy, nó cứ đòi ra, Tô Y Man ở bên ngoài quay phim cho nó, dù nó không biết nói, cô vẫn không ngừng luyên thuyên: “An An, lát nữa là ra được thôi nhé.”
“Tắm xong là thành bé thơm tho ngay, hôm nay cho con lên giường ngủ nhé?”
“Sao mắt con lại tròn thế này cơ chứ, An An nhà ta là đáng yêu nhất thiên hạ đúng không?”
Giọng điệu nũng nịu vô cùng.
Tạ Phản đứng bên cạnh nhìn. Càng nhìn càng thấy mình không phải nhặt một con mèo về nhà, mà là nhặt về một “tình địch” cho chính mình.
Tối đến, Tô Y Man nhất định đòi ôm An An ngủ. Trước đây đều là Tạ Phản ôm cô ngủ, hôm nay cô ôm mèo, còn nhất quyết đặt mèo vào giữa hai người. Tạ Phản vừa đưa tay ra định ôm cô, cô liền nói: “Anh đừng đè lên An An, thu tay về đi.”
An An còn cố ý khiêu khích anh, quay đầu dùng đôi mắt tròn xoe nhìn anh một cái, rồi lập tức quay đi, bắt đầu thè cái lưỡi nhỏ l**m mặt Tô Y Man.
Tô Y Man cười không dứt, Tạ Phản ôm một bụng lửa giận, nói đầy oán khí lạnh lẽo: “Nhốt An An ra ngoài đi.”
“Tại sao?” Tô Y Man đang ôm cục bông mềm mại An An rất vui vẻ, không biết dây thần kinh nào của anh lại chạm chập nữa rồi.
Tạ Phản bế phắt An An đi, đặt vào ổ mèo ở phòng bên cạnh. An An lập tức chạy ra khỏi ổ định theo vào, Tạ Phản nhanh hơn nó một bước, đóng sầm cửa phòng ngủ lại.
Anh lật chăn lên giường, ép sát về phía Tô Y Man, trước tiên lột phăng chiếc áo phông trên người, theo sát đó là vén váy ngủ của Tô Y Man từ trên xuống dưới. Anh hôn đầy dữ dằn: “Bởi vì ông đây muốn ‘làm’ em.”
“…”
Tô Y Man bị động đón nhận quá nhiều, trong cổ họng phát ra vài tiếng r*n r*, khi cảm giác đau do bị cắn trên môi truyền đến, cô hơi né tránh. Tạ Phản đuổi theo đòi hôn, hỏi cô: “Em muốn để đứa nhỏ kia nhìn chúng ta làm hả, hửm?”
Cả cơ thể Tô Y Man bắt đầu ửng hồng từng chút một, mặt cũng đỏ bừng: “Vậy anh nhanh lên một chút, An An không thể rời xa em quá lâu.”
“Nhanh kiểu nào?” Anh dùng hành động thực tế để hỏi: “Thế này sao?”
Không phải mà! Nhưng Tô Y Man đã không thốt nên lời, đến cả thở cô cũng cảm thấy khó khăn.
Rất nhanh sau đó cả người cô đầy mồ hôi. Khi cô đã chuẩn bị sẵn sàng và thích nghi được, An An ở bên ngoài cào cửa: “meo meo” đòi tìm cô. Tô Y Man khẽ nhíu mày, trong cổ họng tràn ra một tiếng, không phân biệt được là đau hay là gì khác.
Tạ Phản hơi tách ra một chút, hỏi một câu. Cô lắc đầu nói vẫn ổn, thế là anh tiếp tục.
An An vẫn ở bên ngoài cào cửa, mưu toan cào thủng cả sàn đá cẩm thạch để đào một cái hố chui vào từ bên ngoài. Tô Y Man muốn Tạ Phản kết thúc nhanh một chút, cô đang vội bế An An. Tạ Phản vốn không phải là kiểu người đánh nhanh thắng nhanh, cô càng giục, anh càng chậm rãi nhẩn nha, càng muốn kéo dài trận chiến.
Sau đó An An cũng từ bỏ việc đào hố, vì nó không thấy có dấu hiệu nào cho thấy cánh cửa kia sẽ mở ra, đành cam chịu nằm phục ở bên ngoài nghĩ thầm: Chẳng biết ba mẹ đóng cửa lại làm cái gì nữa.
Trong phòng, Tạ Phản vứt bỏ chiếc bao cao su thứ ba, ôm Tô Y Man khắp người đẫm mồ hôi vào lòng, trận chiến hôm nay mới coi như kết thúc.
Tô Y Man đến ngón tay cũng không muốn cử động, được anh bế vào phòng tắm vệ sinh xong, lại được bế ra khỏi phòng. Trên giường ướt quá rồi, hôm nay lười thay, dứt khoát đổi phòng khác ngủ.
Vừa mở cửa, An An lập tức đứng bật dậy từ dưới đất, kêu “meo” một tiếng thật dài với hai người, như đang tố cáo họ bỏ rơi nó lâu như vậy.
Tạ Phản một tay bế Tô Y Man, cúi người xuống, tay kia nhấc bổng An An từ dưới đất lên, anh bế cả người lẫn mèo sang phòng bên cạnh.
Tô Y Man ôm An An, Tạ Phản ôm cả hai.
An An “meo meo” mấy tiếng, Tô Y Man xoa xoa cái đầu nhỏ đáng yêu của nó, rồi lại sờ sờ vào đệm thịt mềm mại của nó, nói: “An An ơi, vừa nãy là ba con nhốt con ra ngoài đấy, may mà mẹ cứu con được nên con phải tiếp tục yêu mẹ nhé. Còn cái người họ Tạ này, con không cần quan tâm đến anh ta, chúng ta đều không thèm để ý anh ta, được không?”
Tạ Phản nghe mà bật cười thành tiếng, xoa mạnh lên tóc cô một cái: “Nói xấu anh với An An đấy à?”
“Anh vốn dĩ rất xấu mà.” Vừa mới hành hạ cô xoay qua xoay lại, cô chỉ cần nghĩ đến thôi là đã muốn xấu hổ đến chết đi được.
Tạ Phản vẫn cười, miệng lưỡi trơn tru: “Anh mà không xấu một chút, anh thấy em cũng đâu có thích.”
“…” Mặt cô đỏ bừng, không nói gì nữa, tiếp tục chơi với An An.
Tạ Phản vừa được “ăn no”, tâm trạng cực tốt, có cả nhã hứng cùng cô trêu chọc An An, anh gãi gãi dưới cằm nó. An An rất thích được gãi chỗ này, cái mặt nhỏ ngẩng lên để được gãi, mắt nhắm lại, phát ra tiếng gừ gừ đầy hưởng thụ.
Cảnh tượng này khiến Tô Y Man cảm thấy ấm áp, đầu gối lên cánh tay Tạ Phản, đôi mắt sáng rực nhìn anh. Kể từ khi mang An An về, Tạ Phản tuy ngoài miệng cứ ghen tuông ra mặt, nhưng việc cần làm thì không thiếu một việc nào.
Cô tìm được loại thức ăn nhãn hiệu nào, đều là anh phụ trách đi mua. Chậu cát trong nhà đều là anh phụ trách hốt phân và thay cát. Những đồ chơi cho mèo cô mua trên mạng về, đều là anh lẳng lặng mang ra lắp ráp.
Tô Y Man vừa nghĩ vừa mỉm cười, tay đưa lên gãi cằm anh: “Tạ Phản, anh chắc chắn sẽ là một người cha hoàn hảo.”
Tạ Phản thuận thế tựa vào tay cô: “Lại đang nghĩ gì thế?”
“Nghĩ nếu em sinh cho anh một tiểu Tạ Phản,”
Cô nói: “Con trai của anh chắc canh sẽ giống anh, siêu đẹp trai.”
“Một An An là đủ rồi, em còn muốn sinh con trai cho anh nữa sao?” Tạ Phản bóp cằm cô nâng lên, áp tới hôn nhẹ: “Thêm một đứa trẻ nữa chia bớt tình yêu của em, anh còn sống nổi không?”
“Có giống nhau đâu, sao anh lại nhỏ mọn thế chứ?”
“Nhỏ mọn thế đấy.”
“Anh đúng là vua giấm mà, cái gì cũng ghen được.”
Tạ Phản tặc lưỡi: “Nói năng cho đàng hoàng vào, sao lại mắng anh là ‘đồ rùa’?” (Vua giấm phát âm gần giống đồ rùa/đồ khốn)
“…”
Tô Y Man cười không dứt được, ôm An An lăn vào lòng anh cười đến mức chảy cả nước mắt.
An An không hiểu ba mẹ đang nói gì, đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn, rồi thỉnh thoảng l**m l**m cái vuốt nhỏ để vệ sinh, mệt rồi thì nằm xuống ngủ. Ngoài cửa sổ tuyết nhỏ lác đác rơi, trong nhà ấm cúng và dịu dàng, nó biết mình ở bên cạnh bố mẹ là tuyệt đối an toàn, buông bỏ mọi cảnh giác, thoải mái nằm ngửa phơi bụng ngủ.
Kể từ khi có nhà, nó bắt đầu tăng cân chóng mặt, nặng hơn lúc mới về hơn một ký, cơ thể nhỏ bé tròn ung ủng cực kỳ đáng yêu.
Tô Y Man tựa vào lòng Tạ Phản, dần dần cũng thấy buồn ngủ. Lúc sắp thiếp đi, cô nói: “Tạ Phản, bất kể là ai cũng không thể chia bớt tình yêu của em dành cho anh.”
Tạ Phản xoa tóc cô, khóe môi khẽ nở nụ cười: “Ừ, anh biết.”
Anh ôm Tô Y Man, nghe tiếng thở đều đặn của cô. Bên cạnh họ là chú mèo nhỏ đáng yêu đang ngủ say, cái vuốt nhỏ thỉnh thoảng lại mở ra như bông hoa, chạm nhẹ vào tay Tô Y Man.
Tạ Phản nhìn mà lòng mềm nhũn, cúi đầu hôn nhẹ chú mèo, rồi lại hôn lên trán Tô Y Man.
Đời người nên là thế này, hạnh phúc vừa vặn.
–––––––––––––––—
Tác giả có lời muốn nói: Mùa đông vui vẻ!
Hết.