Tô Y Man đã quen với việc mình vẽ tranh ở bên này, Tạ Phản bàn công việc ở bên kia. Suy nghĩ của cô chưa bao giờ bị làm loạn, ngược lại những lúc không có Tạ Phản bên cạnh, cô lại thỉnh thoảng muốn lười biếng tìm anh trò chuyện.
Nét vẽ cuối cùng hoàn thành, cô xem lại tổng thể một lượt, xác nhận không có vấn đề gì liền lưu lại và tắt máy tính. Cuộc họp trực tuyến của Tạ Phản cũng vừa vặn kết thúc, anh đặt laptop sang một bên rồi bước tới.
“Bận xong rồi?” Anh cúi người, tay chống lên cạnh bàn làm việc.
“Vâng.” Tô Y Man vươn vai trong vòng tay anh, khi tay hạ xuống vừa vặn quàng lấy cổ anh: “Mấy giờ rồi anh?”
“Vừa qua mười hai giờ.” Tạ Phản hôn lên cổ cô, đôi môi ấm nóng m*n tr*n trên da thịt cô, khêu gợi một cách nhẹ nhàng: “Buồn ngủ chưa?”
“Cũng bình thường ạ.”
“Vậy làm chút việc khác rồi hãy ngủ.”
Tạ Phản vẫn giữ tư thế cúi người hôn, một tay ôm eo cô, một tay chống bàn làm việc. Sau đó, bàn tay ở eo cô dùng lực, siết lấy eo bế cô đặt lên bàn làm việc. Anh đứng trước mặt cô, vừa hôn vừa cởi từng chiếc cúc áo sơ mi.
Tô Y Man cởi áo của anh xuống khỏi vai, anh cũng c** đ* trên người cô, sau đó tháo chiếc chun buộc tóc cô dùng lúc làm việc, đeo vào tay mình. Những ngón tay anh luồn vào tóc cô, nâng lấy sau gáy. Nụ hôn dần trở nên sâu hơn, cả hai đều muốn chiếm hữu nhiệt độ của đối phương.
Ngăn kéo bàn làm việc mở ra, Tạ Phản lấy từ bên trong ra một chiếc hộp. Lúc này anh sớm đã chẳng còn kiên nhẫn, lớp vỏ bọc bên ngoài bị xé nát tươm, mãi mà không tìm thấy chỗ mở. Chiếc hộp rách rưới bị ném xuống đất.
Tô Y Man vốn đang ngồi, sau đó eo hơi ngả ra sau, tay chống ở phía sau, mái tóc khẽ đung đưa, vài sợi tóc dính bết vào chiếc cổ đẫm mồ hôi của cô. Tạ Phản phủ người tới ôm eo cô, hôn lên cổ cô.
Bàn làm việc bằng gỗ đặc rất cứng, lại trở nên trơn trượt, cô dần dần ngồi không vững, nắm lấy tay anh, khẽ nói mệt. Tạ Phản bế cô đặt lên chiếc sofa trong phòng làm việc. Cô luôn là người bị động đón nhận, nhưng cũng có những lúc giơ tay lên, vòng lấy cổ anh, ngẩng cằm hôn anh say đắm…
–
Ngày hôm sau, cô bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại. Tô Y Man hừ hừ vài tiếng trong lòng Tạ Phản, Tạ Phản thấy số điện thoại bèn nghe hộ cô.
Đó là ban tổ chức một giải thưởng kiến trúc gọi tới, thông báo Tô Y Man đã đoạt giải thưởng thiết kế kiến trúc xuất sắc nhất năm nay. Tạ Phản gọi Tô Y Man dậy, nói nội dung cuộc điện thoại bên tai cô.
Tô Y Man nhận lấy điện thoại, loại giải thưởng này cô đã nhận được rất nhiều, nên sau khi biết tin cô cũng có thể bình tĩnh nói lời cảm ơn với đối phương.
Ngày nhận giải là Tạ Phản đi cùng cô. Hôm đó có rất nhiều bậc thầy huyền thoại trong giới kiến trúc đến dự, không ít người bày tỏ lời chúc mừng tới Tô Y Man, khen ngợi cô có tương lai đầy hứa hẹn. Tạ Phản đứng bên cạnh cô, ánh mắt nhìn cô luôn tràn đầy sự ngưỡng mộ và tình yêu vô tận.
Ngay từ đầu anh đã biết, Tô Y Man của anh không hề tầm thường. Cô là một đóa hồng rực rỡ cuối cùng cũng sẽ bung nở.
Về đến nhà, Tô Y Man đặt cúp vàng lên kệ tủ trong phòng làm việc, ở đó đã có một dãy nhỏ những chiếc cúp với hình dáng khác nhau nhưng giá trị đều rất cao. Trong đó có một chiếc cúp là dự án đầu tiên cô độc lập chịu trách nhiệm, vinh dự mà khu nghỉ dưỡng ngoại ô đã mang lại cho cô.
Khu nghỉ dưỡng tuy chưa chính thức khai trương nhưng hiệu ứng kinh tế đã bắt đầu lộ rõ, lưu lượng người qua lại ở khu vực xung quanh dần đông lên, triển vọng phát triển kinh tế rất tốt.
Khu vui chơi bên trong Tạ Phản không sang tay cho ai mà tự mình toàn quyền kinh doanh. Trước khi chính thức khai trương, anh đưa Tô Y Man vào đó chơi một ngày.
Tô Y Man thích khu vui chơi, nhưng luôn chê bên trong quá đông người, chơi trò gì cũng phải xếp hàng. Bây giờ cô sở hữu cả một khu vui chơi thuộc về riêng mình, bên trong chỉ có cô và Tạ Phản, cô có thể thỏa sức chơi đùa khắp nơi.
Khu vui chơi lớn như một tòa lâu đài, cái tên đã được định đoạt, do Tạ Phản đặt, gọi là “Mãn Ý”.
Trên mạng có người thảo luận, hỏi tại sao Tập đoàn Chí Đắc lại đặt tên khu vui chơi như vậy. Có người bình luận phía dưới: [Không phải là công viên Mãn Ý, mà là công viên của Y Man (Y của Y Man kết hợp tạo thành từ Mãn Ý)].
Lại có người nói: [Không phải là Chí Đắc Ý Mãn mà là Chí Đắc Y Man].
Cả tòa lâu đài đều là món quà Tạ Phản dành tặng Tô Y Man. Một món quà do chính tay cô xây dựng nên. Mỗi một nơi đều thuộc về cô, là tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất của cô, cũng là chốn đào nguyên để cô có thể thỏa thích vui chơi mỗi khi mệt mỏi.
Cô chơi hết tất cả các trò chơi, Tạ Phản đi cùng cô suốt hành trình, cùng cô ngồi tàu lượn siêu tốc mạo hiểm, tháp rơi tự do, tàu hải tặc, cũng chơi cả vòng quay ngựa gỗ, xe đụng đầy tuổi thơ, cuối cùng lại ngồi vòng quay mặt trời.
Từ vòng quay mặt trời bước xuống, trời bắt đầu tối dần. Đã trôi qua một ngày, Tô Y Man chơi lâu như vậy nhưng vẫn tràn đầy tinh thần, không thấy mệt chút nào. Cô được Tạ Phản nắm tay, tung tăng đi dạo trong công viên. Hai người không tự chủ được mà đi đến trung tâm của khu vui chơi, trước một tòa lâu đài mang đậm màu sắc cổ tích.
Khi màn đêm buông xuống, những ngôi sao bắt đầu treo trên bầu trời. Trong công viên không bật một ngọn đèn nào, dần dần trở nên tối đen như mực. Lúc này Tạ Phản đặt vào tay Tô Y Man một thứ nhỏ như cái công tắc.
“Đây là bộ điều khiển ánh sáng tổng của lâu đài,” Ánh mắt anh thu lại khỏi công viên, tập trung chăm chú vào một mình Tô Y Man: “Công viên của em, đèn sẽ do em thắp sáng.”
Tô Y Man ngơ ngác nhìn anh một lúc. Tạ Phản vẫn nắm tay cô, cô cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh, ngón tay đặt lên nút bấm công tắc, nhẹ nhàng ấn xuống.
Đèn của toàn bộ khu vui chơi đồng loạt sáng lên trong nháy mắt, đẹp đến mức hệt như một thế giới cổ tích. Ngọn đèn trên đỉnh lâu đài được thắp sáng, ánh sáng lan tỏa xuống dưới từng vòng một với tốc độ cực nhanh, những nơi nó đi qua đều đổ xuống những cơn mưa pháo hoa, từng tầng từng lớp ánh sáng tràn trề. Khi ánh sáng chạm đến tầng cuối cùng, trên bầu trời lâu đài nở rộ từng đóa pháo hoa rực rỡ to lớn, nở rộ không dứt trong công viên.
Tô Y Man ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh, bên trong chỉ chứa đựng những điều tốt đẹp. Cô ngắm pháo hoa, còn Tạ Phản vẫn nhìn cô, nói với cô: “A Man, sau này em không cần phải đợi một ngọn đèn vì em mà sáng nữa bởi vì em sẽ tự tay thắp lên từng ngọn đèn thuộc về mình.”
Tô Y Man vốn muốn kìm lại, nhưng vẫn bị Tạ Phản làm cho rơi vài giọt nước mắt. Tạ Phản lau nước mắt cho cô: “Thôi nào, anh làm những thứ này là để em vui, không phải để em khóc.”
Nước mắt của Tô Y Man vẫn tuôn rơi, Tạ Phản ghé sát lại: “Có muốn anh giúp em l**m sạch nước mắt không?”
Cô bị chọc cười, hít một hơi thật sâu để kìm nén cảm xúc: “Thật may vì đã gả cho anh.”
Trong khoảnh khắc, cô nghĩ đến rất nhiều điều.
Một Tạ Phản âm thầm bảo vệ cô suốt ba năm trung học.
Một Tạ Phản đã chờ đợi cô năm năm, giữ mình vì cô suốt năm năm.
Một Tạ Phản sau khi bị nói là không biết yêu người khác thì mỗi ngày đều nỗ lực yêu cô thật tốt.
Một Tạ Phản bất chấp sự phản đối của mọi người để nhất quyết ở bên cô.
Một Tạ Phản dù có thể mất đi tất cả cũng phải yêu cô.
Một Tạ Phản sau khi kết hôn đã chăm sóc cô tỉ mỉ từng chút một.
Một Tạ Phản vì sợ cô bị nhà chồng bắt nạt mà bảo vệ cô kín kẽ không một kẽ hở.
Cô lại hít sâu một hơi, nén lại sự nghẹn ngào trong cổ họng, nói với anh: “Ở bên anh, là quyết định đúng đắn nhất mà em từng làm.”
Tạ Phản mỉm cười, đầu ngón tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt cô, ôm cô vào lòng, tay vuốt nhẹ lên tóc cô. Giọng nói của anh dịu dàng vô cùng: “Có thể cưới được em, là vinh hạnh lớn nhất đời này của anh.”
Tạ Phản từng được một cô gái dành trọn vẹn sự nhiệt thành và bất chấp tất cả để yêu thương. anh sẽ dùng cả phần đời còn lại, bất chấp tất cả để yêu cô.
Đến chết mới thôi.
–––––––––––––––––-
(*) Tác giả có lời muốn nói:
Gõ hết chữ cuối cùng đột nhiên khóc một trận lớn.
Tạ Phản, A Man mãi mãi hạnh phúc nhé, tôi chỉ đi cùng hai người đến đây thôi.
Tôi khóc vì cảm thấy hạnh phúc cho hai người đó. Hai người cứ việc tận hưởng hạnh phúc, còn tôi phải đi “cai nghiện” hành trình này, thích nghi với những ngày tháng không có hai người bầu bạn rồi.
Tôi yêu hai người.
–
Cảm ơn các độc giả đã theo dõi truyện suốt thời gian qua.
Nếu không có gì thay đổi, hẹn gặp lại ở cuốn tiếp theo [Là bến bờ của tôi] nhé.
Tạm biệt, hẹn gặp lại.