Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 259

Kể từ khi Khang Triệu Tường giao công ty chi nhánh trong nước cho Tô Y Man, cô đã chuyển địa điểm làm việc đến đó, trừ khi có việc đặc biệt, cô sẽ không quay lại trụ sở Chí Đắc nữa.

Cô không có ở đây, Tạ Phản cũng ít đến, hầu hết các công việc kinh doanh ở đây đều giao cho Nhiễm Uy phụ trách. Nhiễm Uy nhìn có vẻ không đáng tin cậy, nhưng khi làm việc lại linh hoạt, tháo vát và biết cách đối nhân xử thế, nên việc giao một số công việc kinh doanh cho cậu ta đàm phán rất thích hợp.

Thỉnh thoảng Tạ Phản ghé qua, mỗi lần đến, ngoài việc chủ trì một số cuộc họp quan trọng, anh còn tranh thủ đi thăm Tô Y Man tại Viện Thiết kế cách đó không xa.

Cả anh và Tô Y Man đều bận rộn với công việc, đặc biệt là anh có hai công ty lớn như vậy cần quản lý. Nhưng dù có bao nhiêu việc đi chăng nữa, anh vẫn luôn sắp xếp được thời gian để ở bên Tô Y Man.

Ngoại trừ những chuyến công tác xa, hai người hầu như gặp nhau mỗi ngày.

Khi Tô Y Man rảnh rỗi cũng sẽ đến trụ sở Chí Đắc tìm anh.

Lần này cô đến mà không báo trước, tay xách một chiếc hộp giữ nhiệt, bên trong là canh sườn khoai mỡ hầm bổ dưỡng cho dạ dày. Gần đây cô thích nấu canh, có bị tái phát hay không có gì cũng sẽ bảo Tạ Phản uống.

Cô quan tâm đến dạ dày của Tạ Phản hơn bất kỳ ai, dưới sự chăm sóc của cô, Tạ Phản quả thực không còn bị đau dạ dày nữa.

Hôm nay không có nhiều việc, cô phải đốc thúc Tạ Phản uống hết canh. Gần đây anh quá bận rộn, không ăn uống tử tế.

Đi thang máy lên tầng 78, cô định đi thẳng đến văn phòng tổng giám đốc tìm anh nhưng trên đường đi qua một khu vực nghỉ ngơi, cô tình cờ nghe thấy người bên trong đang gọi điện thoại.

“Tôi thích anh ấy thì sao!”

Bước chân Tô Y Man khựng lại, cô nhìn qua cửa vào bên trong.

Phương Uyển, người đang mặc áo vest nữ ôm sát người, váy bút chì và tất đen, đứng bên trong, cãi nhau rất gay gắt với người ở đầu dây bên kia: “Tôi chỉ thích anh ấy, không thích anh! Anh có quấn lấy tôi thêm một vạn lần nữa, tôi cũng sẽ không quay lại với anh!”

Không biết người bên kia điện thoại đã nói gì chọc tức cô, giọng cô càng lớn hơn: “Chúng ta không thể nào đâu, anh quên lúc trước anh đối xử với tôi thế nào sao? Trên người tôi còn có vết sẹo bị anh đánh đấy.”

“Tôi nói cho anh biết, anh sớm dẹp cái ý nghĩ đó đi, tôi thà chết cũng không bao giờ quay lại với anh.”

“Cho dù tôi không thể ở bên anh ấy cũng không sao, chỉ cần được ở cạnh anh ấy, mỗi ngày có thể nhìn thấy anh ấy là tôi đã rất vui rồi.”

“Đúng, tôi yêu Tạ Phản! Tôi yêu anh ấy! Tôi cam tâm tình nguyện làm thư ký của anh ấy cả đời, làm trâu làm ngựa cho anh ấy cả đời!”

Điện thoại bị cúp một cách giận dữ, thế giới trở lại im lặng.

Tô Y Man vẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Phương Uyển đẩy cửa bước ra, nhìn thấy cô thì sững sờ, khuôn mặt vốn luôn nghiêm túc công việc và không có cảm xúc cá nhân cuối cùng cũng có sự dao động về cảm xúc.

“Kiến trúc sư Tô…” Phương Uyển không biết phải nói gì.

Tô Y Man không vội đi đưa canh cho Tạ Phản nữa, cô ngồi trong phòng nghỉ, đối diện là Phương Uyển, trước mặt hai người đều có một ly cà phê.

Phương Uyển kể một đoạn rất dài.

Cô từng có một người bạn trai tên là Hàn Thừa. Hắn ta là một kẻ khốn nạn, sau khi đến Ma Cao một chuyến thì sa vào cờ bạc, tiêu hết số tiền tiết kiệm của hai người.

Rồi hắn thay đổi tính nết, trước đây đối xử với Phương Uyển rất tốt, nhưng sau đó lại bắt đầu động tay đánh người. Phương Uyển đề nghị chia tay, lần nào đề nghị bị hắn ta đánh lần đó.

Phương Uyển quyết tâm rời bỏ hắn, một mình lén chạy đến Bắc Kinh, nghĩ rằng làm như vậy có thể tránh xa hắn. Vì cô có bằng cấp, kinh nghiệm làm việc, cộng thêm màn phỏng vấn xuất sắc nên đã được phòng nhân sự của Chí Đắc tuyển dụng, ở lại đây làm trợ lý hành chính.

Phương Uyển không dừng lại ở đó, ngày ngày đều cố gắng để bản thân tiến bộ. Cuối cùng nhờ vài lần đánh giá chức vụ, cô từng bước thăng tiến, cuối cùng trở thành thư ký tổng giám đốc.

Tạ Phản có vài thư ký dưới quyền, Phương Uyển tiếp xúc với anh không nhiều, nhưng cô tận dụng mọi cơ hội để hoàn thành tốt công việc, không để anh thất vọng.

Chỉ sau hai năm đến Chí Đắc, Phương Uyển đã từ một người khó khăn về tài chính lúc ban đầu, trở thành người có thu nhập hàng triệu mỗi năm, cuộc đời coi như được khởi động lại.

Ngay khi cuộc sống của cô hoàn toàn thay đổi, Hàn Thừa đã tìm ra tin tức của cô, chạy đến công ty ép cô quay lại, cô không đồng ý thì hắn lại bắt đầu động tay, đánh cô thảm hại trước mặt nhiều người.

Vào lúc cô lại tuyệt vọng một lần nữa, Tạ Phản từ bên ngoài trở về, nhìn thấy cảnh lộn xộn trong đại sảnh, nhíu mày đi tới đá ngã người đàn ông đó, rồi bảo bảo vệ công ty đưa người đến đồn cảnh sát.

Trước đây Phương Uyển báo cảnh sát thế nào cũng vô ích, nhưng lần đó dưới sự can thiệp của Tạ Phản, Hàn Thừa bị kết án một năm tù vì tội gây rối trật tự công cộng và tống tiền.

Phương Uyển vừa mới sống yên ổn được một năm, Hàn Thừa ra tù, sau khi ra tùc lại bắt đầu quấy rối cô, quấn lấy cô đòi quay lại.

Vì vậy vừa rồi cô mới kích động cãi nhau với anh ta.

Còn về việc cô nói thích Tạ Phản, quả thực không phải là lời nói dối nói bừa. Bởi vì đối mặt với một người từng cứu mình, hơn nữa người đó lại có mọi điều kiện đều tuyệt vời, cô khó mà không động lòng.

“Xin lỗi.”

Phương Uyển cúi đầu, không dám nhìn Tô Y Man: “Tôi biết tôi không nên có suy nghĩ đó, là tôi quá tự đánh giá cao bản thân.”

Cảm xúc của Tô Y Man vẫn bình thản, thực tế khi nghe Phương Uyển kể những chuyện này, cô cảm thấy đồng cảm với hoàn cảnh của cô ấy.

Gặp phải một người đàn ông nghiện cờ bạc lại còn bạo hành gia đình như vậy, quan trọng là người đàn ông đó còn luôn ám ảnh không rời, thực sự rất đáng sợ.

“Cô có thể liên hệ với Hiệp hội bảo vệ phụ nữ,” Tô Y Man đưa ra ý kiến cho cô: “Hoặc là đến đồn cảnh sát báo cáo lại. Hàn Thừa có tiền án đi tù, lần này muốn bị kết án sẽ không khó. Hơn nữa luật sư của công ty chúng ta đều rất giỏi, chắc chắn sẽ giúp cô tranh thủ được nhiều quyền lợi nhất có thể.”

Phương Uyển ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc: “Cô không trách tôi sao?”

“Cô có ý định giành Tạ Phản với tôi không?”

“Không! Cho dù tôi muốn cũng không có khả năng đó.”

“Vậy thì được rồi. Tình cảm là thứ không thể kiểm soát, hơn nữa thích ai cũng đâu phạm pháp.”

Tô Y Man cầm hộp giữ nhiệt lên: “Những gì tôi vừa nói cô suy nghĩ kỹ đi. Nhớ kỹ, nhất định phải dùng biện pháp pháp lý để bảo vệ bản thân.”

Xách canh ra khỏi phòng nghỉ, đi được vài bước thì gặp Tạ Phản.

Tạ Phản đang gọi điện thoại, cuộc gọi không bị gián đoạn, tay anh đưa ra trước nhận lấy hộp giữ nhiệt cô đang xách, tiếp tục dùng tiếng Anh nói chuyện công việc với đầu dây bên kia.

Tô Y Man theo sau anh vào văn phòng tổng giám đốc.

Anh cúp điện thoại, mở nắp hộp giữ nhiệt, canh bên trong vẫn còn nóng, hơi nóng bốc lên.

“Em làm à?” Anh hỏi.

“Ừm.”

“Không phải anh đã nói không cho em xuống bếp sao?”

“Không sao, không phiền đâu.” Tô Y Man hơi lơ đễnh, vào phòng liền ngồi trên sofa xem điện thoại.

Bình Luận (0)
Comment