Bài viết về Tạ Phản và Tô Y Man nhanh chóng trở nên nổi tiếng, gây sốt trên diễn đàn trường Đại học Bắc Kinh một thời gian dài.
Tô Y Man không biết mình đã trở thành người nổi tiếng của trường, mỗi khi đi trên đường trong khuôn viên trường Đại học Bắc Kinh, một số người cứ nhìn trộm cô và Tạ Phản, cô còn thấy lạ.
Tạ Phản được chú ý là chuyện thường xuyên, anh đã quen nên không thấy có gì bất thường.
Anh vẫn thường xuyên đưa Tô Y Man đến nhà thi đấu bóng rổ của trường ở lại một hoặc hai giờ, anh chơi bóng trên sân, Tô Y Man ngồi trên khán đài xem, xem bao lâu cũng không thấy chán.
Vì hai người thường xuyên đến Đại học Bắc Kinh, điều này khiến cô có ảo giác như cô và Tạ Phản đang học ở đây.
Năm đó mong ước được cùng nhau học ở Đại học Bắc Kinh, sau lại không thực hiện được nguyện vọng này.
Bây giờ lại có phần bù đắp được sự tiếc nuối ngày đó.
Tạ Phản nghỉ giữa hiệp, cô lấy một chai nước từ trong túi chạy đến đưa cho anh.
Tạ Phản vặn nắp chai uống nước, đồng thời chú ý thấy một quả bóng rổ bị người khác vô tình ném đến, quả bóng sắp đập vào đầu Tô Y Man. Anh giơ tay cản lại, dễ dàng đập bóng bay đi.
Tô Y Man ngây người.
Tạ Phản luôn có thể dễ dàng làm cô thấy anh rất ngầu.
Có người nhanh chóng chạy đến nhặt bóng, hướng về phía Tạ Phản nói: “Xin lỗi đàn anh, suýt chút nữa đập trúng vợ anh rồi, em vừa nãy không nhìn thấy, là vô ý thôi. Chị dâu không sao chứ?”
Dù sao cũng không đập trúng người, có Tạ Phản ở đó không thể để Tô Y Man bị thương, nói không sao rồi để người đó đi.
Tô Y Man mới phát hiện hình như rất nhiều người trong trường này đều biết cô là vợ của Tạ Phản.
Buổi tối về nhà dùng tài khoản của Tạ Phản đăng nhập vào diễn đàn Đại học Bắc Kinh, cô mới biết chuyện gì đang xảy ra.
Fan couple của cô và Tạ Phản đã phát triển rất mạnh, ngày nào cũng có người chụp lén ảnh hai người họ ở nhà thi đấu bóng rổ, đăng lên diễn đàn để mọi người cùng hóng.
Cô dở khóc dở cười, càng xem càng thấy những bức ảnh người khác chụp lén cô và Tạ Phản thật sự đẹp đôi…
Cô lưu lại tất cả.
Điện thoại cô đặt mật khẩu, mật khẩu là ngày sinh nhật của Tạ Phản, nên đôi khi Tạ Phản sẽ xem điện thoại của cô. Cô luôn mặc nhận chuyện này, vì điện thoại của Tạ Phản cô cũng xem, mật khẩu là ngày sinh nhật của cô.
Mỗi lần kiểm tra điện thoại đều không tìm ra được gì, vì nội dung trong điện thoại của Tạ Phản hầu hết là về cô, phần nhỏ còn lại là công việc.
Anh sẽ lưu lại đủ loại ảnh của cô, có ảnh du lịch khi đi chơi, cũng có ảnh cô ngủ lúc sáng sớm.
Cũng có một số ảnh hôn nhau của hai người. Anh dần dần thích chụp những bức ảnh thân mật như vậy, nhưng mức độ thân mật không thể quá, Tô Y Man chỉ chấp nhận chụp mức hôn nhau.
Nhưng có một lần trên giường, cô bị anh đè dưới thân, tay bị anh nắm chặt, sau đó anh lấy điện thoại ra, mở camera chụp lại hai bàn tay đang nắm chặt của họ.
Bức ảnh đó được coi là khoảnh khắc táo bạo nhất, chụp xong Tô Y Man đỏ mặt nói anh vài câu, nhưng ngày hôm sau lại xin lại ảnh, đặt làm hình nền trò chuyện của hai người.
Thật là khẩu thị tâm phi rồi.
Buổi tối Tạ Phản ôm cô ngủ, sau khi kết thúc hoạt động trước khi ngủ theo thường lệ, hai người bắt đầu xem điện thoại của nhau.
Tô Y Man kiểm tra rất kỹ lưỡng, không thấy anh có bất kỳ tin nhắn thả thính nào với bất kỳ “bông hoa dại ven đường” nào, những người có thể nói chuyện với anh đều là nhân viên công ty, trong đó thư ký Phương Uyển là người trò chuyện nhiều nhất.
Nhưng cũng chỉ là những cuộc nói chuyện công việc, không có một câu riêng tư nào.
Cô không tìm ra được gì. Tạ Phản bên kia cũng không định kiểm tra cô, anh đã kết hôn thì sẽ không không tin tưởng cô, có thể chắc chắn trong lòng người phụ nữ của anh chỉ có duy nhất anh.
Vô tình lướt đến album ảnh của cô. Hầu hết ảnh trong album của cô cũng là anh, cô thích chụp anh, lúc anh họp trực tuyến phải chụp, lúc ăn cơm phải chụp, lúc ôm cô hát cho cô nghe phải chụp.
Cô nói anh đẹp trai thưởng thức bằng mắt rất sảng khoái, phải lưu lại những khoảnh khắc tuyệt vời đó.
Nhưng hôm nay trong album của cô có thêm nhiều bức ảnh tải xuống từ diễn đàn Đại học Bắc Kinh. Ban đầu không thấy có gì, vì những bức ảnh đó cũng toàn là anh.
Sau đó xem đi xem lại thấy có vài bức ảnh có thêm một người đàn ông khác, người đàn ông đó là sinh viên đang học tại Đại học Bắc Kinh, từng chơi vài trận bóng với đội của anh.
Trong ảnh, bất cứ nơi nào có Tô Y Man, chàng trai đó sẽ ngây ngốc nhìn về phía cô, ánh mắt bí mật và nóng bỏng chiếu thẳng vào Tô Y Man.
Tạ Phản biết vợ mình xinh đẹp, nhưng nhìn thấy có người thèm muốn vợ mình như vậy, trong lòng anh không vui.
Đặt điện thoại xuống, lấy luôn điện thoại Tô Y Man cầm đi, anh kéo cô đè xuống, mang theo sự giận dỗi bắt đầu hôn cô.
Hôn một lúc tay liền vén chiếc áo ngủ cô vừa mặc vào, lòng bàn tay che phủ, ngón tay nhẹ nhàng x** n*n.
Tô Y Man thút thít th* d*c, không còn sức lực để tiếp tục với anh nữa: “Tạ Phản, anh tha cho em đi, em mệt rồi.”
“Anh thấy em còn có tâm trí kiểm tra điện thoại của anh mà, mệt chỗ nào?”
Tạ Phản sẽ không dễ dàng buông tha cô như vậy, kéo tay cô đang từ chối qua đầu giữ chặt, động tác của anh mãnh mẽ, ánh mắt chứa đầy h*m m**n chiếm hữu, nhưng giọng nói lại kỳ lạ phát ra một sự dịu dàng: “Ngoan, làm xong lần này cho em ngủ.”
Lần này còn lâu hơn lần trước, và cũng mãnh liệt hơn nhiều khiến cô cảm thấy mình sắp bị đụng hỏng rồi.
Sau đó cô mất hết lý trí khóc lóc nói: “Tạ Phản, anh đi bệnh viện lấy thuốc đi, uống thuốc kìm hãm lại đi.”
Tạ Phản nghe xong bật cười: “Làm gì có loại thuốc đó.”
“Vậy anh kiểm soát một chút được không,” Giọng cô đứt quãng: “Xin anh, đừng như vậy…”
Tạ Phản lại cố tình phải như vậy, anh biết Tô Y Man thực ra rất thích.
Anh có thể cảm nhận được mọi thay đổi trên cơ thể cô.
Ướt át như bị xả lũ, cô đang tận hưởng.
“Như vậy?” Anh càng trở nên tồi tệ hơn, khi giọng cô lớn hơn, anh hôn tai cô, cắn cổ cô: “Hay là như thế này, hả?”
Tô Y Man không nói được gì nữa, chỉ còn lại cảm giác sung sướng ngập trời nhấn chìm cô.
…
…
Lần sau đến nhà thi đấu bóng rổ của Đại học Bắc Kinh chơi bóng, năm lần thì ba lần Tạ Phản thấy chàng trai mặc áo đấu màu vàng kia.
Tô Y Man ngồi bên sân bóng rổ xem anh chơi bóng, chàng trai kia hễ có cơ hội là lại nhìn cô.
Tạ Phản ném bóng đi, hất cằm về phía chàng trai đó: “Cậu lại đây.”
Chàng trai áo vàng chạy đến, kính trọng gọi một tiếng: “Đàn anh.”
Tạ Phản là người nổi tiếng trong trường nên dù đã tốt nghiệp lâu rồi sinh viên vẫn biết anh.
“Chơi một trận.” Tạ Phản nói.
Chàng trai áo vàng đã từng xem Tạ Phản chơi bóng, xác nhận mình chắc chắn không phải đối thủ của anh. Nhưng Đàn anh đã mời, cậu ta phải nghe theo.
Chơi một trận đơn giản, khả năng tấn công của Tạ Phản cực kỳ mạnh, lần nào cũng cướp bóng từ tay cậu ta, rồi nhảy lên bằng hai chân đứng ngoài vạch ba điểm đưa bóng vào rổ một cách vững vàng.
Sau nửa giờ chơi bóng, chàng trai áo vàng không ghi được một điểm nào, điểm số đều thuộc về Tạ Phản.
Cậu ta thua tâm phục khẩu phục, thu bóng lại nói: “Đàn anh, anh giỏi quá, với trình độ của anh hoàn toàn có thể tham gia giải bóng rổ chuyên nghiệp đấy ạ.”
Tạ Phản không đáp lại, đi đến bên sân lấy một chai nước, uống cạn một hơi.
Quay mặt lại, thấy chàng trai đó lại đang tranh thủ cơ hội nhìn trộm vợ anh.
Tạ Phản đi đến, chắn tầm nhìn của cậu ta: “Vợ tôi đẹp không?”
“Á?” Chàng trai áo vàng hơi ngượng ngùng, cười gượng sờ đầu: “Xin lỗi đàn anh, em thấy chị dâu rất đẹp nên cứ không kìm được nhìn vài lần.”
“Đừng nhìn nữa,” Tạ Phản nói: “Cô ấy là vợ tôi, nhìn nữa cậu cũng không với tới được đâu.”
“Không không, anh đừng hiểu lầm, em không có ý gì đâu.”
Chàng trai gần như muốn giơ hai tay lên để chứng minh sự trong sạch của mình: “Chị dâu đẹp như vậy, em nào dám có ý đồ xấu. Em thực lòng thấy đàn anh và chị dâu quá xứng đôi, hai người phải ở bên nhau!”
“Vậy thì mắt nhìn của cậu cũng tốt đấy.” Tạ Phản nhìn Tô Y Man, Tô Y Man ngoan ngoãn đợi anh, thấy anh nhìn sang thì cười vẫy tay với anh.
Tạ Phản nhướng cằm trêu cô, tiếp tục nói: “Tôi và cô ấy quả thực là trời sinh một cặp.”
Chàng trai áo vàng nghe xong bật cười.
Trước đây từng nghe nhiều về thành tích của Tạ Phản, Tạ Phản trong tâm trí cậu ta là một tảng băng lớn lạnh lùng bất cần không hay cười, thời gian này thấy anh thường đến trường chơi bóng, cậu ta bất ngờ phát hiện trước mặt vợ, anh như biến thành một người khác, có chút… si tình.
Sự tương phản thực sự mạnh mẽ.
“Đàn anh, gần đây sao anh hay đến chơi bóng vậy?” Cậu ta tìm chủ đề để trò chuyện với thần tượng mà mình ngưỡng mộ.
Tạ Phản lại nhìn Tô Y Man, ánh mắt dịu dàng: “Cô ấy thích xem tôi chơi bóng.”
Cuối mùa xuân năm đó, đội bóng rổ do Tạ Phản dẫn dắt đã tham gia một giải bóng rổ không chuyên và tiến thẳng vào trận chung kết.
Trận chung kết được tổ chức tại Nhà thi đấu Thể thao Thành phố, chính là nơi từng tổ chức giải bóng rổ cấp ba. Ngày Tạ Phản dẫn dắt đội bóng trường Trung học Thượng An giành chức vô địch, Tô Y Man cũng đã đến xem.
Nhưng cuối cùng ngày hôm đó, rất nhiều người chạy lên bao vây Tạ Phản, Tưởng Duyệt Phù chạy lên đầu tiên lao vào vòng tay Tạ Phản, ôm rất lâu không buông.
Sự thất vọng của Tô Y Man lúc đó là thật.
Cô không để mình hồi tưởng lại những điều không vui đó nữa. Mọi thứ đã qua rồi, con người phải nhìn về phía trước.
Ngày thi đấu, chỗ ngồi của cô được sắp xếp ở vị trí tốt nhất, tầm nhìn rõ nhất. Sau khi trận đấu bắt đầu, mắt cô luôn dõi theo Tạ Phản, cùng khán giả reo hò vì những cú đập bóng đẹp mắt hay nảy rổ của anh, cũng sẽ căng thẳng vì anh bị đối thủ cố ý xô đẩy va chạm.
May mắn thay, cuối cùng mọi chuyện đều ổn, Tạ Phản lại dẫn dắt đội của mình giành chức vô địch một lần nữa.
Khán đài lại bắt đầu hò reo, Tô Y Man cùng mọi người đứng dậy, chúc mừng Tạ Phản đoạt cúp.
Vài khán giả chạy về phía Tạ Phản, dường như muốn chụp ảnh cùng anh, tốt nhất là có thể tiếp xúc cơ thể một chút. Tạ Phản không để những người đó chạm vào mình, đi thẳng vòng qua hướng khán đài.
Đi đến trước mặt Tô Y Man, anh cúi người ôm cô.
Tô Y Man ở trong vòng tay anh, nhớ lại giải bóng rổ năm lớp mười hai. Nhưng cô không còn bận tâm đến chuyện Tưởng Duyệt Phù lao đến ôm anh nữa, vì Tạ Phản bây giờ đang ôm chặt cô trước mặt tất cả mọi người, hơn nữa còn bế cô lên khỏi mặt đất, vui vẻ quay vài vòng.
Tất cả những tiếc nuối trong quá khứ, đều được anh san bằng từng chút một.
Pháo dây kim tuyến được b*n r*, xung quanh toàn là những người cười và vỗ tay chúc mừng, Tạ Phản ôm Tô Y Man vào lòng ở trung tâm ánh nhìn của mọi người, hôn lên trán cô, rất lâu không nỡ buông tay.
Anh không thể quay lại quá khứ để ôm lấy cô gái đã rời khỏi nhà thi đấu trong sự cô đơn đó.
May mắn thay, anh có rất nhiều hiện tại và tương lai, để ôm Tô Y Man mỗi ngày.