Nhữ Trân gật đầu mãn nguyện. Tô Húc Hồng cũng nhìn Tạ Phản càng lúc càng thuận mắt. Một khi đã chấp nhận anh làm con rể, ông lại bắt đầu lo lắng về những rắc rối mà vụ kiện trước đây của mình có thể mang lại.
Tạ Phản uống vài ly rượu cùng ông, ông ấp ủ mãi, cuối cùng nói: “Con kết hôn với A Man, thân phận của ba có gây phiền phức gì cho hai đứa không?”
“Ba trong sạch, sao lại phiền phức được ạ.”
“Nhưng con cũng biết mà, công ty mà gia đình chúng ta làm chủ khi đó dù sao cũng đã xảy ra chuyện không hay mới không thể tiếp tục ở trong nước được nữa.”
“Vụ án đó đã được điều tra rõ ràng từ lâu rồi, vấn đề là ở người khác, ba là người bị liên lụy thôi.”
“Chỉ sợ dư luận không nghĩ thế.”
“Con sẽ làm rõ từng bằng chứng của vụ án năm đó, có sự thật tuyệt đối, dư luận không thể gây sóng gió được đâu.”
Tô Húc Hồng khẽ gật đầu: “Chỉ cần ba không mang lại ảnh hưởng tiêu cực cho gia đình các con là được.”
“Điều này ba hoàn toàn không cần lo lắng, con đã cưới A Man, mọi thứ về cô ấy đều liên quan đến con, mọi chuyện con sẽ xử lý ổn thỏa.”
Đến lúc này, Tô Húc Hồng thực sự phải thừa nhận A Man quả thực đã tìm đúng người. Trên đời này có lẽ không tìm được người thứ hai nào có thể yêu cô ấy một cách bất chấp tất cả như Tạ Phản nữa.
Nhữ Trân dọn dẹp phòng, là căn phòng Tô Y Man từng ở khi còn ở nhà, mọi thứ vẫn như cũ, không có gì thay đổi.
Buổi tối, Tô Y Man tắm xong lau tóc bước ra, Tạ Phản đang đứng bên kệ sách xem một cuốn sách về kiến trúc, bên trong dày đặc toàn là ghi chú của Tô Y Man.
Lấy thêm vài cuốn sách khác, bên trong cũng toàn là đánh dấu và ghi chú.
Cả một bức tường kệ sách, chật kín những cuốn sách, ghi lại những năm tháng cô đã sống ở Mỹ như thế nào.
Tạ Phản giơ cuốn sách lên cho cô xem: “Học hành chăm chỉ vậy sao?”
“Dù sao thì bình thường cũng không có việc gì làm nên dùng sách để giết thời gian.”
“Không đi kiếm vài người bạn trai à?”
“Em cũng muốn chứ, tiếc là không tìm được người anh nào trai đẹp trai hơn anh, em còn là người thích cái đẹp nên thà thiếu còn hơn là chọn bừa.”
Cô dễ dàng buông một lời tình tứ với anh. Tạ Phản nghe rất vui, đặt sách về chỗ cũ, bước đến nhận lấy khăn tắm trong tay cô để lau tóc cho cô. Lau đến khi tóc không còn nhỏ nước, anh vứt khăn, ôm lấy mặt cô hôn xuống.
Tô Y Man né tránh: “Làm gì thế?”
“Không phải em nói anh đẹp trai sao?” Tạ Phản bế cô lên ném lên giường, nệm lò xo đỡ cô nảy lên, anh đè xuống, cởi cúc áo ngủ của cô: “Anh trai đẹp hôm nay sẽ phục vụ em chu đáo.”
Tô Y Man không muốn: “Đây là nhà ba mẹ em!”
“Thì sao?”
“Họ sẽ nghe thấy mất.”
“Chúng ta nói nhỏ thôi.”
“Tốt nhất là thế!”
Tạ Phản: “Anh sẽ cố gắng.”
Kết quả năm phút sau, Tô Y Man đã không nhịn được la lớn. Tạ Phản bịt miệng cô lại: “Bảo bối, đây là nhà ba mẹ chúng ta.”
Tô Y Man dùng ánh mắt tố cáo anh, lại nghe thấy anh lại nói: “Em kêu to như vậy, nhỡ ba mẹ chúng ta nghe thấy thì sao?”
Cô cắn tay anh, anh cứ để cô cắn.
Đợi khi miệng được giải thoát, Tô Y Man dùng cả ánh mắt và lời nói để tố cáo anh: “Tạ Phản, anh muốn giết em phải không!”
“Sao anh nỡ?” Lời nói và hành động của anh hoàn toàn là hai thái cực: “Đau lắm sao?”
“Đau chết đi được.” Cô đã sớm học được có đau thì phải nói, không được nhịn.
“Vậy anh nhẹ nhàng hơn nhé.” Anh đau lòng hôn cô, không ngừng dỗ dành.
Anh quả thực là người nói lời giữ lời, cực kỳ quan tâm đến cảm nhận của cô.
Phản ứng của cô rất mạnh, thực sự muốn kêu lên, đành mở miệng cắn vai anh.
Tạ Phản hiểu trạng thái này của cô, khẽ cười một tiếng: “Đã đến rồi sao?”
Cô chỉ cắn anh, không nói.
“Đồ yếu đuối.” Anh bế cô dậy khỏi giường, đặt cô lên chiếc bàn học mà cô thường nằm đọc sách khi ở đây: “Em chỉ có thế thôi à?”
Tô Y Man cãi lại: “Em giỏi lắm đấy!”
“Vậy em đừng kêu.”
Cô thực sự mím chặt môi, khi thực sự không nhịn được thì dùng tay che miệng.
Tạ Phản gỡ tay cô ra, dùng miệng mình chặn lại, trong lúc hôn nhau lại nói: “Thực sự sướng đến thế sao?”
“Chẳng sướng chút nào!” Cô cố ý nói.
Tạ Phản cười, giây tiếp theo càng quá đáng hơn, liên tục không ngừng. Toàn thân Tô Y Man như có điện chạy qua, hoàn toàn không thể kiểm soát được tiếng kêu, chỉ có thể cầu xin: “Tạ Phản… Tạ Phản anh tha cho em đi.”
Tạ Phản lại hỏi lần nữa: “Sướng không?”
Cô không nói nên lời, không còn ngoan ngoãn như năm mười tám tuổi, anh hỏi gì cô trả lời nấy.
Tạ Phản cứ thế tiếp tục.
Tô Y Man ngửa ra sau, tay chống trên mặt bàn.
Cái bàn gỗ nguyên khối nặng trịch đó, lại phát ra tiếng động. Tiếng “rầm” đầu tiên phát ra, cô sợ chết khiếp, tim đập thình thịch, hạ giọng: “Anh muốn ba mẹ nghe thấy phải không?”
Ánh mắt ẩm ướt của Tạ Phản nhìn cô, hỏi lần thứ ba: “Sướng không, hả?”
Tô Y Man đầu hàng, nghiêng người nép vào lòng anh, giọng nói như mèo con: “Sướng.”
“Có muốn sướng hơn nữa không?” Anh lại tiếp tục không ngừng: “Bảo bối, gọi chồng đi.”
Cô không gọi, Tạ Phản dừng lại đúng lúc cô tận hưởng nhất, ép buộc: “Gọi chồng đi.”
Cuối cùng không chịu nổi, cô đành chiều theo ý anh.
Cô gọi anh rất nhiều tiếng “chồng”. Và cũng nghe thấy anh gọi cô rất nhiều tiếng “vợ”.