Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 229

Trong những ngày Tạ Phản đi công tác, Tô Y Man đến công ty mỗi ngày đúng giờ. Tin tức cô và Tạ Phản đã đăng ký kết hôn đã lan truyền khắp công ty, nhân viên các cấp đều kính trọng cô hơn.

Khi cô đến công trường, công ty sẽ cử ít nhất hai trợ lý, cộng thêm hai vệ sĩ đi cùng cô. Mùa hè chưa qua hẳn, họ sợ cô bị nắng nóng, ô che nắng luôn được giương trên đầu cô, đồ uống giải nhiệt luôn được đưa tận tay.

Tô Y Man thấy quá phô trương, sợ ảnh hưởng đến tiến độ công việc bình thường của công nhân nên sau này nếu không cần thiết cô ít đến công trường hơn.

Một tuần sau, Tạ Phản trở về, đưa cô đến Mỹ thăm cha mẹ.

Trước đó, cô luôn lo lắng, sợ rằng ba mẹ mình sẽ không đời nào chấp nhận Tạ Phản, và làm khó anh.

Trước khi máy bay riêng hạ cánh, cô bàn bạc với Tạ Phản: “Hay là anh đừng đến vội, em sẽ khuyên họ trước, đợi khi họ nguôi giận rồi anh hãy đến.”

Tạ Phản đang vắt chéo chân xem tin tức tài chính, nghe vậy cười khẽ một tiếng, bàn tay đang ôm cô chạm vào mặt cô: “Em lo cho anh à?”

“Họ vốn đã không thích anh, anh lại còn kết hôn với em mà không thông báo, họ chắc chắn sẽ càng bất mãn với anh hơn. Em sợ anh đến không chỉ bị mắng mà còn bị đánh nữa.”

Lần trước Tạ Phản đột ngột xuất hiện, Tô Húc Hồng đã đánh anh một trận. Lần này Tạ Phản còn cưới Tô Y Man, cô không dám tưởng tượng Tô Húc Hồng sẽ đánh anh như thế nào nữa.

Vết thương của anh mới lành chưa được bao lâu, thời gian trước còn bị đau dạ dày phải cấp cứu, Tô Y Man không muốn anh phải chịu khổ nữa.

“Không sao đâu.” Tạ Phản thờ ơ: “Họ mắng anh thì anh nghe, đánh anh thì anh chịu. Anh chưa được sự đồng ý của họ đã đưa con gái bảo bối của họ đi, bị đánh bị mắng là đáng đời.”

“Không được. Hay là thế này đi, nếu ba em lại ra tay đánh anh, anh phải chạy ngay, không được ngốc nghếch đứng đó chịu đòn.”

“Xót anh à?” Tạ Phản nâng mặt cô lên, cúi xuống hôn một cái: “A Man, không cần lo lắng, dù trời có sập, cũng có anh chống đỡ cho em.”

Tô Y Man thực sự có rất nhiều điều lo lắng. Cô sợ ba mẹ giận, không chịu đồng ý cho cô kết hôn với Tạ Phản. Sợ họ trong cơn tức giận sẽ tịch thu hộ chiếu của cô không cho cô trở về nước nữa. Và cũng sợ họ sẽ đuổi Tạ Phản ra khỏi nhà.

Máy bay riêng hạ cánh, có xe đến đón.

Càng gần đến nhà, mồ hôi trong lòng bàn tay Tô Y Man càng ra nhiều.

Tạ Phản nắm tay cô, thỉnh thoảng lại kéo tay cô về phía mình, cọ vào chiếc áo sơ mi đặt may đắt tiền của anh.

Chiếc xe dừng trước cổng nhà, mồ hôi tay của Tô Y Man đã làm ướt một mảng áo sơ mi trắng.

Hít sâu vài hơi, cô bấm chuông cửa.

Chỉ một lát đã có người ra mở, cổng sân được mở ra. Nhữ Trân, Tô Húc Hồng, và Tô Kỳ Duệ đều có mặt. Điều khiến cô bất ngờ là cả Nhữ Trân và Tô Húc Hồng đều nở nụ cười, nhiệt tình mời cô và Tạ Phản vào nhà.

“Nhanh lên, ba mẹ đợi hai đứa lâu rồi.”

Nhữ Trân nắm tay con gái, không quên chào hỏi con rể: “Tạ Phản, mấy ngày nay bay đi bay lại mệt lắm không con.”

Tô Y Man ngây người, dùng ánh mắt hỏi Tạ Phản chuyện này là thế nào. Tạ Phản cười ranh mãnh, quay đầu lại với vẻ là một người con rể hiếu thảo hết mực trả lời mẹ vợ: “Được cùng A Man đến thăm ba mẹ sao con lại mệt được ạ.”

Không chỉ Nhữ Trân, ngay cả Tô Húc Hồng cũng rất khách sáo với Tạ Phản, pha trà ngon chiêu đãi, còn gọi anh một tiếng “con rể” thân mật.

Hoàn toàn khác so với những gì Tô Y Man đã tưởng tượng trước đó.

Nhữ Trân đang bận rộn làm đồ ăn trong bếp, Tô Y Man tìm đến lấy một quả cà chua nhìn có vẻ ngọt trong tủ lạnh, rửa dưới vòi nước, cắn một miếng, quả nhiên rất ngọt.

Cô dựa vào bàn bếp, vừa ăn cà chua vừa nói: “Mẹ, sao ba mẹ đột nhiên thay đổi thế, không ghét Tạ Phản nữa ạ?”

Nhữ Trân cười, thò đầu nhìn cặp cha vợ và con rể đang nói chuyện vui vẻ trong phòng khách, nói: “Cách đây vài ngày Tạ Phản đã đến một chuyến.”

Tô Y Man ngừng cắn cà chua: “Anh ấy nói mấy hôm trước anh ấy có việc bận nên đến Mỹ công tác mà.”

“Thực ra nó đến tìm ba mẹ.” Nhữ Trân nhìn con gái với vẻ mãn nguyện, nói với cô: “Nó lo ba mẹ con sẽ trách con tự ý quyết định nên đã đến xin lỗi trước, mong ba mẹ đồng ý giao con cho nó.”

Tô Y Man ngạc nhiên.

“Ba mẹ thấy nó đương nhiên rất tức giận, nói không ít lời khó nghe. Nó không nói một lời nào, cứ thế lắng nghe mặc kệ ba mẹ mắng nó thế nào, nó cũng không cãi lại nửa lời.”

Nhữ Trân nhớ lại chuyện mấy hôm trước, bản thân bà cũng thấy bà mắng quá nặng lời.

Bà và Tô Húc Hồng mắng liên tục, mắng Tạ Phản đã làm khổ con gái họ, mắng anh ta mơ tưởng hão huyền. Họ cũng nói lời cay nghiệt, nói rằng họ sẽ không bao giờ giao con gái cho anh, bảo anh tốt nhất nên biết điều mà chủ động đi làm thủ tục ly hôn với A Man.

Tạ Phản nghe hết tất cả, đợi khi hai vị trưởng bối không còn gì để mắng nữa, anh nói: “Là lỗi của con, đã để A Man chịu nhiều khổ sở. Ba mẹ không vừa lòng con là phải. Nhưng con và A Man đã quyết tâm gắn bó với nhau cả đời này, cô ấy không thể rời xa con, con càng không thể rời xa cô ấy.

Con không dám cầu xin ba mẹ tha thứ, nhưng xin ba mẹ hãy tin con, phần đời còn lại, con sẽ dùng cả sinh mạng để yêu thương và bảo vệ A Man. Con sẽ để cô ấy sống an nhàn vô lo mỗi ngày. Không ai có thể bắt nạt cô ấy, bất cứ điều gì cô ấy muốn, con sẽ dùng hết sức mình để cho cô ấy. Con sẽ khiến cô ấy mỗi ngày đều vui vẻ hạnh phúc, ngoài hưởng phước ra, cô ấy sẽ không có lựa chọn thứ hai.”

Nhữ Trân và Tô Húc Hồng không nói nên lời nhưng cũng chưa tha thứ cho anh, họ quay vào phòng đóng cửa lại không thèm để ý đến anh nữa.

“Rồi nó quỳ giữa sân nhà mình, quỳ suốt cả một ngày trời.”

Nhữ Trân nhớ lại cảnh tượng đó, cười cười: “Một người cao quý như vậy, một thiếu gia sinh ra đã ngậm thìa vàng, mặt mũi còn lớn hơn trời, đầu gối chỉ quỳ trời quỳ đất quỳ cha mẹ, ngoài ra không ai có thể khiến đầu gối nó khuất phục thế mà nó lại quỳ trước mặt ba mẹ suốt cả một ngày, nó không hề nói lời bào chữa nào, có lỗi thì nó nhận, còn sẵn lòng quỳ xuống xin lỗi. Lòng ba mẹ đã bị nó quỳ cho mềm ra.”

Tô Y Man nghe mà lòng đau nhói. Đây là lần thứ ba Tạ Phản quỳ gối vì cô.

“Ba mẹ nghĩ, nếu nó không thực lòng yêu con, nó sẽ không thể làm được đến mức này. Nếu ba mẹ cứ cố chấp bám víu vào chuyện cũ, chẳng phải sẽ làm lỡ dở hạnh phúc của con sao. Hơn nữa, vì con đã chọn kết hôn với nó, điều đó chứng tỏ con đã suy nghĩ rất kỹ. Ba mẹ đều tin vào phán đoán của con.”

Nhữ Trân vừa nói xong thì Tạ Phản đi đến, muốn giúp bà làm bếp. Nhữ Trân không dám nhờ cậy vị thiếu gia này nhưng Tạ Phản lại kiên quyết muốn trổ tài, anh xắn tay áo sơ mi hai nếp, rửa tay bắt đầu nấu ăn.

Nhữ Trân không kỳ vọng gì vào tài nấu nướng của anh nhưng không ngờ món ăn làm ra lại rất ngon, món tôm chiên giòn vừa có màu sắc, hương vị lại đầy đủ.

Không chỉ nấu ăn giỏi, Tạ Phản còn không ngừng bóc tôm cho Tô Y Man khi ăn. Tô Y Man vừa hết một con tôm trong bát, anh đã lại gắp thêm một con.

Anh biết Tô Y Man thích ăn tôm.

Nhữ Trân và Tô Húc Hồng trao đổi với nhau một ánh mắt hài lòng, cười nói: “Tạ Phản, con học nấu ăn từ khi nào vậy?”

“Mới gần đây thôi ạ.” Người trả lời nhanh là Tô Kỳ Duệ, vừa và cơm ăn vừa nói thay cho Tạ Phản: “Anh rể nói sau khi cưới chị ấy thì cam đoan không để chị ấy phải vào bếp nên anh ấy đã đi học nấu ăn đấy.”

Nhữ Trân cười, cũng gắp một con tôm vào bát con gái: “Con xem con kìa, đã thuần hóa Tạ thiếu thành ra thế nào rồi.”

“Con không thuần hóa anh ấy.” Tô Y Man vô tội: “Là anh ấy tự muốn học mà.”

“Chứ không phải vì nó thương con sao.”

Nhữ Trân giờ đã thực sự yên tâm rồi, bà biết con gái bà sau này ngày nào cũng sẽ sống tốt.

Nhưng làm cha mẹ vẫn phải dặn dò đôi điều: “Tạ Phản, con gái mẹ tuy không sinh ra trong gia đình giàu sang phú quý nhưng từ nhỏ cũng được mẹ cưng chiều. Cả nhà thương nó nhất, chưa bao giờ để nó phải chịu tủi thân gì. Ẹ hy vọng khi con ở bên nó cũng có thể nhường nhịn nó một chút.”

Tạ Phản nói: “Mẹ yên tâm, con sẽ nhường nhịn cô ấy cả đời.”

Bình Luận (0)
Comment