Sau lần đó, Tô Y Man không dám chủ động trêu chọc Tạ Phản nữa.
Cô còn muốn sống thêm vài năm.
Có Tạ Phản bên cạnh chăm sóc tỉ mỉ, bác sĩ thỉnh thoảng đến thay thuốc, điều chỉnh thuốc theo tình hình hồi phục vết thương, tay của Tô Y Man phục hồi rất tốt và nhanh chóng.
Việc đầu tiên sau khi tay cô lành là Tạ Phản đưa cô đi gặp ông cụ Tạ. Trước đó anh đã tìm tất cả giấy tờ tùy thân của hai người, nhét vào túi.
Người trong gia đình đến khá đầy đủ, bảy cô tám dì, chú bác xa gần. Với khuôn mặt khác nhau, điểm chung là tất cả đều mang theo một luồng khí kì lạ, nếu không phải khí chất uyên bác của người làm học thuật thì là khí chất của người bề trên, tóm lại không ai là vô danh tiểu tốt.
Tạ Hồng Chấn và Hoàng Nhuế cũng có mặt. Họ bắt buộc phải có mặt, là hai người không thể thiếu trong buổi gặp mặt chính thức ngày hôm nay.
Người làm mời Tạ Phản và Tô Y Man tới, Lão Tạ nở nụ cười, gọi trước: “A Man, mau lại đây.”
Tạ Phản nắm tay cô đi tới, hôm đó Tạ Phản nắm tay cô suốt, không hề buông ra một lần nào, sợ cô sẽ bị ai bắt nạt. Anh Tạ Phản theo đuổi cô về là để cô hưởng phúc, không phải để cô chịu ấm ức.
Đến bên ông, ông quay mặt về phía mọi người, nói: “Hôm nay gọi mọi người đến đây, là muốn tuyên bố một tin. Chuyện hôn sự của A Man và Tạ Phản tôi đã đồng ý rồi, từ nay về sau, A Man và chúng ta là người một nhà.”
Hiện trường dậy lên một trận xôn xao. Sau chuyện ông lão thoát chết, mọi người đều đoán rằng ông lão có lẽ sẽ chấp nhận Tô Y Man trở thành người nhà họ Tạ, chỉ là không ngờ lại nhanh đến vậy.
Tạ Hồng Chấn là người đầu tiên không đồng ý: “Ba, quyết định này của ba có quá vội vàng không?”
“Tôi đã suy nghĩ kỹ lưỡng mới đưa ra quyết định này. Quyết định này là đưa ra quá muộn nên mới hại Tạ Phản và A Man lỡ mất năm năm, cũng buồn khổ năm năm. Tạ Phản những năm này sống như thế nào, mọi người đều có mắt để thấy rõ. Nếu các người tiếp tục ép nó, kết quả cuối cùng chỉ là cả hai bên đều bị tổn thương, không bên nào được lợi.”
Tạ Hồng Chấn và Hoàng Nhuế không nói gì nữa.
“Còn A Man…” Ông cj chống gậy đứng dậy khỏi xe lăn, không cần người dìu: “A Man, những năm này con đã khổ rồi. Là nhà họ Tạ chúng ta có lỗi với con, để con chịu nhiều ấm ức.”
Tô Y Man đã từ bỏ việc tìm kiếm sự ưu ái từ cha mẹ và gia đình Tạ Phản, cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc sống lang bạt cùng Tạ Phản. Và khi mọi chuyện có bước ngoặt, cô nhận ra mình rất vui, thậm chí khóe mắt hơi nóng.
Lão Tạ tiếp tục nói: “Con và Tạ Phản quen nhau từ thời cấp ba, ông nội làm chứng cho con, Tạ Phản đã rất thích con từ lúc đó. Thằng bé từ nhỏ đã kiêu ngạo, chưa bao giờ chịu thua kém người khác. Nhưng suốt năm lớp 12, điểm thi của nó lần nào cũng thấp hơn con vài điểm.
Vì chuyện này, ba nó đã mắng nó không ít lần. Thế mà nó lại nói, nó cam tâm tình nguyện thua con. Còn chuyện đăng ký đại học, trước khi gặp con, nó muốn vào Đại học Hán Phất. Cũng vì con, nó đã đổi nguyện vọng của mình. Đáng tiếc trớ trêu thay, hai đứa cuối cùng vẫn không học cùng một trường đại học. Nó vào Bắc Kinh mà con thích, con lại vào Hán Phất mà nó muốn.
Để xảy ra những chuyện này, những người làm trưởng bối như chúng ta phải chịu trách nhiệm rất lớn, chính sự không thấu hiểu của chúng ta, đã hại con và Tạ Phản chia cắt vài năm.”
Người làm mang đến một chiếc hộp tinh xảo, ông cụ nhận lấy, đưa cho Tô Y Man: “Ông nội muốn đại diện cho tất cả mọi người chính thức xin lỗi con, nếu con bằng lòng chấp nhận lời xin lỗi của ông thì hãy nhận chiếc vòng này.”
Những người có mặt đều nhìn đỏ mắt, ai cũng biết tầm quan trọng của chiếc vòng gia truyền. Năm xưa khi Tạ Hồng Chấn kết hôn, Hoàng Nhuế mong mỏi được nhận chiếc vòng truyền gia từ tay ông cụ, nhưng đợi mấy năm, ông vẫn không nhắc đến chuyện đó.
Hóa ra là để dành cho cháu dâu.
Cho dù cháu dâu này là con gái nhà thường dân, trên người không chảy một giọt máu quý tộc nào, ông vẫn trao chiếc vòng truyền gia cho cô.
Có thể thấy ông Tạ coi trọng Tạ Phản đến mức nào. Dù Tạ Phản chọn kinh doanh, không đi theo con đường bồi dưỡng ban đầu, Lão Tạ vẫn coi Tạ Phản là hậu bối quan trọng nhất.
Tô Y Man im lặng một lúc, không biết mình có nên nhận hay không. Cuối cùng Tạ Phản nhận lấy, đặt vào tay cô: “Ông nội tặng thì em cứ nhận đi. Dù sao em cũng đã là người của anh rồi, thứ này cũng nên thuộc về em.”
Tô Y Man cúi đầu, mặt hơi đỏ. Tính cách không hề thay đổi, vẫn nhút nhát, dễ xấu hổ như vậy.
Tạ Phản khoác vai cô, câu tiếp theo nói: “Ông nội, giấy đăng ký kết hôn của con và A Man cũng nên làm rồi chứ.”
Ông gật đầu: “Con tìm thời gian mà làm đi.”
“Không cần tìm, hôm nay rất thích hợp.”
Tạ Phản gọi điện thoại, rất nhanh, thư ký dẫn hai nhân viên phòng dân chính tới, đứng đợi một bên.
Ông nhìn thấy thì hiểu ra tất cả, cười bất lực lắc đầu: “Con vội thế cơ à, không đợi được dù chỉ một ngày sao?”
Tạ Phản nói: “Thực sự không đợi được dù chỉ một ngày.”
“Được.” Ông cụ thực sự chịu thua, nói với hai người mặc đồng phục: “Vậy thì làm phiền hai vị, làm giấy đăng ký kết hôn cho cháu trai và cháu dâu tôi đi.”
“Không phiền, không phiền.”
Hai nhân viên thái độ cung kính, xách cặp công văn theo thư ký vào một căn phòng, ngồi xuống một cái bàn, lấy đồ trong cặp ra sắp xếp.
Tạ Phản nắm tay Tô Y Man đi tới, Tô Y Man ngơ ngác suốt quá trình, cô từng nghĩ đến ngày mình vượt qua mọi khó khăn cuối cùng cũng có thể đăng ký kết hôn với Tạ Phản, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy, càng không ngờ cảnh tượng lại là như thế này, Tạ Phản lại trực tiếp mời người của phòng dân chính đến nhà.
Chưa đầy nửa giờ, hai bản giấy đăng ký kết hôn đỏ tươi được làm xong, trao đến tay Tạ Phản và Tô Y Man.
Ông Tạ tổ chức một bữa tiệc gia đình, trước tiên đơn giản chúc mừng hai đứa trẻ. Trên bàn tiệc khá hòa thuận, bất kể trước đây mọi người có coi thường Tô Y Man đến đâu, sau này đều phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Nhiều cô dì chú bác nâng ly đến chúc mừng Tô Y Man, chào đón cô chính thức trở thành một thành viên của nhà họ Tạ. Tạ Hồng Chấn và Hoàng Nhuế ngồi trên ghế không nhúc nhích, sắc mặt đến giờ vẫn không được tốt.
Tạ Đan Du thở dài, khuyên anh chị: “Ba đã trao chiếc vòng truyền gia cho con bé rồi, lại còn trao trước mặt mọi người, rõ ràng là muốn chống lưng cho con bé. Nếu sắc mặt hai anh chị vẫn cứ khó coi như thế, không sợ ba sẽ giận lây sang hai người sao?”
Không ai nói gì, cô tiếp tục: “Em thấy A Man là một đứa trẻ rất tốt, xinh đẹp thì không nói, con bé còn là sinh viên xuất sắc của Hán Phất, là sinh viên tốt nghiệp ưu tú ngành kiến trúc.
Em nghe nói khả năng làm việc của con bé cũng rất mạnh, những bản vẽ kiến trúc nó vẽ rất đẹp, đoán không cần vài năm, tên tuổi của kiến trúc sư Tô sẽ vang danh quốc tế. Con bé xuất sắc như thế rồi, anh chị còn gì không hài lòng?”
Hoàng Nhuế vốn còn muốn nói vài lời cay nghiệt, nhưng nghĩ lại đã đến bước này rồi cần gì phải làm thế. Bà có không cam tâm đến mấy, có muốn đạt được hôn nhân với nhà họ Đinh đến mấy, mọi chuyện đã không thể cứu vãn được.
Thực sự là nói nhiều vô ích.
“Thôi nào, vui vẻ lên đi.” Tạ Đan Du chỉ vào Tạ Phản bên kia, người mà bất kể ai đến mời rượu cũng vui vẻ uống:
“Hai anh chị xem, Tạ Phản vui biết bao. Nó đã bao nhiêu năm, bao nhiêu ngày không vui vẻ như thế này rồi, hai người có đếm không? Có những lời em muốn nói từ lâu rồi, nói vì con vì cháu tính toán lâu dài không sai, nhưng quan trọng nhất chẳng phải là để chúng được hạnh phúc sao?”