Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 221

Tay cô được Tạ Phản bao bọc, nắm chặt, sức mạnh từ anh truyền đến trái tim cô. Cô chợt nghĩ, mặc kệ đi, vốn dĩ đã không định sợ gì nữa rồi.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn ông lão: “Ông nội.”

“Ừ.” Lão Tạ vui vẻ đáp lời, trước ống kính, dưới ánh nhìn của vô số phóng viên trong và ngoài phòng, ông đưa ra lời hứa này: “Ông nội chờ uống rượu mừng của cháu và Tạ Phản, tin rằng ngày này sẽ không còn xa nữa.”

Tạ Hồng Chấn và Hoàng Nhuế nhận được tin, sốc nặng. Một mặt sợ ông cụ thực sự xảy ra chuyện, một mặt lại không thể tin Tô Y Man lại dũng cảm cứu ông trong tình huống nguy hiểm như vậy.

Hai người vội vàng đến bệnh viện, Lão Tạ đang chuẩn bị ra về, vài vệ sĩ đi theo ở phía sau. Tạ Phản nắm tay Tô Y Man đi bên cạnh ông, thỉnh thoảng nói gì đó. Mặt mày lão Tạ rạng rỡ, trò chuyện rất vui vẻ.

Tạ Hồng Chấn và Hoàng Nhuế vội vàng đi tới.

Tạ Hồng Chấn nói: “Ba, ba không sao chứ?”

Lão Tạ lại nói: “Hai đứa nên quan tâm đến A Man.”

Hai người đồng loạt im lặng, ánh mắt lướt qua Tô Y Man một giây rồi nhanh chóng thu về. Cảm giác bề trên còn đậm, ý khinh thường vẫn rất nặng.

Tô Y Man đã không còn cảm thấy buồn nữa, đi bên cạnh Tạ Phản tay được anh nắm chặt, cô biết anh sẽ không buông tay, thế là đủ rồi.

Chia thành nhiều xe rời đi, hai chiếc xe đầu và cuối là vệ sĩ, xe của Lão Tạ và Tạ Hồng Chấn ở giữa, Tạ Phản đưa Tô Y Man ngồi một chiếc khác, định đưa cô về nhà.

Lão Tạ cho người hạ cửa kính xe, trước khi đi nói: “Tạ Phản, đợi vài ngày nữa tay A Man lành, thì đưa con bé đến thăm ông.”

“Vâng, con nhất định sẽ đưa cô ấy qua.”

Tạ Phản mở cửa ghế phụ, cẩn thận đỡ Tô Y Man ngồi vào, anh cúi người giúp cô thắt dây an toàn, đóng cửa xe rồi vòng qua đầu xe lên ghế lái.

Trên đường về nhà, Tạ Phản vẫn luôn nắm chặt tay trái không bị thương của Tô Y Man, chỉ lái xe bằng một tay.

Tô Y Man nhìn anh vài lần, mặc dù anh không giận, không trách móc nhưng cô vẫn có thể nhận ra anh không vui qua những biểu cảm nhỏ.

Ngón trỏ cô cù nhẹ lòng bàn tay anh, cô nói: “Vừa nãy trước khi em xông lên cứu người đã có suy xét rồi, người cầm dao tuổi trung nhiên, phản ứng và độ nhanh nhẹn không tốt, tỷ lệ em cướp được dao của hắn ta rất cao…”

“Nếu em không chỉ bị thương ở tay, mà là bị thương ở tim, hay cổ…” Chỉ nói đến đó thôi anh đã cảm thấy đau lòng, không thể giả định tiếp: “Em có nghĩ đến phải làm sao không?”

“Sẽ không đâu…”

“A Man…” Anh cắt lời cô, một lúc sau, nói một câu: “Nếu em xảy ra chuyện, anh cũng sẽ không sống tiếp.”

Những lời thề non hẹn biển này nói ra rất dễ vì hầu hết mọi người chỉ là nói suông cho thỏa cơn giận.

Nhưng Tô Y Man lại tin lời Tạ Phản là thật.

Nuốt xuống vị chua chát đang trào lên cổ họng, cô nói: “Yên tâm đi, hai chúng ta sẽ trường thọ trăm tuổi.”

Những ngày tay bị thương, Tạ Phản hầu như không rời Tô Y Man nửa bước, uống nước thì rót, ăn cơm thì đút, tắm thì giúp, mặc quần áo cũng giúp.

Buổi tối nằm trên giường, Tô Y Man cố tình dùng bàn tay bị băng bó đó chạm vào anh, còn chọn những chỗ anh không muốn bị chạm nhất. Tạ Phản bị trêu đến bốc hỏa, cảnh cáo cô: “Tô Y Man, còn dám sờ linh tinh nữa ông đây sẽ xử em!”

Cô chỉ bị thương ở tay nhưng Tạ Phản lại lo lắng đến mức không nỡ chạm vào cô, mỗi đêm ôm cô, nóng như lửa, cứng như thép, anh vẫn cắn răng nhịn, đã nói không làm khi cô bị thương thì sẽ không làm.

Trước đây ngoài kỳ sinh lý ra gần như làm cả tháng không ngừng nghỉ, cô còn chê thường xuyên. Bây giờ Tạ Phản kiêng khem rồi, Tô Y Man bắt đầu nhận ra hóa ra mình có d*c v*ng với anh, cô muốn anh nộp thêm công lương.

Bàn tay bị thương của cô lại cố tình chạm vào anh, chạm vào chỗ anh không muốn bị chạm nhất, bình thường nếu không tiện hành sự ở ngoài, cô chạm vào vài chỗ đó của anh, anh chắc chắn sẽ đổi sắc mặt, không cho chạm.

Một trong những chỗ đó là rốn, mỗi lần tay cô vừa chạm vào, anh sẽ gạt ra. Lần này cũng không ngoại lệ, nhưng vừa định gạt tay cô ra, Tạ Phản nhớ ra cô đang là người bị thương. Anh không chạm vào tay cô, mà nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, giọng ôn hòa: “Bảo bối, đừng nghịch nữa.”

Tô Y Man cuối cùng cũng chạm được vào rốn anh, ngón tay không bị băng bó nghịch ngợm cù vào, nghe thấy anh hít một hơi, toàn thân cơ bắp căng cứng.

Cô thực sự không hiểu rốn có gì mà nhạy cảm, sao lại trở thành vùng cấm của anh.

“Tô Y Man…” Anh gần như nghiến răng nghiến lợi: “Em ngoan ngoãn một chút!”

“Không ngoan.” Tô Y Man vô pháp vô thiên, sờ rốn chán rồi càng thêm ngang ngược, từ từ nhẹ nhàng, chạm đến một nơi, rồi chạm vào chậm hơn, nhẹ hơn.

Tay cô băng bó như một chiếc bánh chưng trắng, nhưng ngón tay lộ ra vẫn linh hoạt, chỗ nào không được chạm thì cô lại vàng cố tình chạm vào chỗ đó, miết, cọ xát, nắm lấy.

Hơi thở của Tạ Phản đã rối loạn từ lâu, mắt anh bốc lên d*c v*ng, nhìn cô như cảnh cáo: “Tô Y Man, bỏ tay ra.”

“Không bỏ.”

“Em bị thương.”

“Chỉ là tay thôi, có làm trì hoãn gì đâu?”

Đương nhiên là có trì hoãn, lần nào cô cũng thích ôm cổ anh.

Tay cô hơi dùng lực hơn, Tạ Phản hụt hơi, gân xanh hai bên cổ nổi lên. Anh kéo cô vào lòng, ánh mắt khao khát, lời nói cảnh cáo: “Tô Y Man, em đừng trách anh không nhắc nhở em.”

“Nhắc nhở gì?”

“Em đừng hối hận.”

“Hối hận gì?”

Cô cảm thấy anh đã không thể ngăn cản được nữa thì càng thêm vô độ, cố ý thổi hơi vào mặt anh: “Tạ Phản, không phải anh lo lắng vết thương của em, mà là anh không được nữa rồi phải không?”

Dám nói không được!

Tạ Phản biết cô đang khích tướng anh nhưng vẫn bị kích động, lật người đè cô dưới thân.

“Bảo bối,” Anh bắt đầu rồi, ánh mắt trở nên nguy hiểm, lại mang theo khao khát muốn nuốt chửng con mồi: “Anh cho em xem anh được hay không được!”

Tô Y Man nhíu mày vì đau, một lúc sau mới ổn, nhanh chóng nhập cuộc, tay ôm cổ anh muốn hôn anh.

Tạ Phản kéo bàn tay đó của cô xuống, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay, hơi thở mang theo tiếng th* d*c gợi tình: “Bảo bối, đừng cử động.”

Nhưng Tô Y Man lại không nhịn được, cơ thể không nhịn được muốn vặn vẹo, chân không nhịn được muốn móc eo anh, tay không nhịn được muốn ôm cổ anh.

Suốt quá trình, bàn tay bị thương đó của cô đều được anh chú ý, bất kể là lúc bình thường, hay lúc cô bị anh kéo lên, cổ tay đều bị anh nắm chặt. Cô chỉ có thể dùng bàn tay kia khát khao x** n*n trên người anh, khi anh đột ngột dùng sức thì cong ngón tay véo vào da thịt sau lưng anh, hoặc khi không chịu nổi thì chống vào anh hy vọng đẩy anh ra.

Lửa là do cô châm, người cầu xin tha thứ cuối cùng cũng là cô. Thật sự không chịu nổi, chỗ nào cũng không chịu nổi, toàn thân như sắp tan ra, giọng khan đặc vì kêu gào. Mồ hôi ra từng lớp, điều hòa trung tâm đã vặn xuống mấy độ mà vẫn nóng.

Cô th* d*c như một con cá thiếu nước, cuối cùng đã bật khóc, ngay cả sức đánh anh cũng không còn, chỉ có thể mắng: “Tạ Phản đồ khốn nạn, anh mau ra ngoài đi, em sắp chết rồi!”

Nụ cười của Tạ Phản nghẹn lại trong hõm cổ cô, anh ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt vừa đáng thương vừa đầy vẻ quyến rũ của cô, dùng ngón tay gạt những sợi tóc bết mồ hôi dính trên má cô sang một bên.

Anh hư hỏng không giới hạn, hỏi cô: “Bảo bối, chồng em được không, hả?”

“Anh được, anh giỏi nhất!” Tô Y Man giơ cờ trắng đầu hàng: “Huhu, anh là người giỏi nhất trên thế giới này…”

Bình Luận (0)
Comment