Nhưng trong phòng còn có một bóng đèn làm Tạ Phản không thể hôn được, anh phải đuổi người đi.
Một cánh tay vòng qua ôm lấy Tô Y Man, tay kia đút túi quay đầu nhìn Đinh Dĩnh Tây: “Cầm đồ của cô rồi rời khỏi nhà tôi đi.”
Tim Đinh Dĩnh Tây đang rỉ máu nhưng ngoài mặt không thể hiện, cô ta xách chiếc túi đặt bên cạnh lên. Khi đi đến bên Tạ Phản, cô ta dừng lại một chút, nhìn Tô Y Man trước, sau đó nhìn Tạ Phản, nói: “Em sẽ không từ bỏ anh, rồi sẽ có ngày em đạt được điều mình muốn.”
Sự tự tin của cô ta đến từ xuất thân của mình, dù sao nhà họ Tạ và nhà họ Đinh đã có sự thống nhất từ lâu, việc hai nhà liên hôn là điều chắc chắn. Không có sự đồng ý của nhà họ Tạ, Tạ Phản căn bản không thể tự quyết định hôn nhân của mình. Sớm muộn gì anh cũng sẽ nhận ra sự thật này, đến lúc đó, anh nhất định sẽ chịu mệnh quay về bên cô ta.
Vì vậy Đinh Dĩnh Tây không vội, ngày tháng còn dài, cô ta còn trẻ, có thừa thời gian để tiêu hao.
Tô Y Man lại bật cười đầy vẻ châm biếm sau lời nói của cô ta, nói: “Phụ nữ sống chết đòi làm tiểu tam thì đúng là lần đầu tiên tôi thấy. Đinh tiểu thư có xuất thân cao quý như vậy, gia giáo tốt thế, nghệ thuật trà đạo, thưởng tranh, cổ cầm cái gì cũng biết, không ai dạy cô rằng ngày ngày muốn làm tiểu tam là một hành vi rất vô liêm sỉ à?”
“Cô…”
“Hơn nữa tôi nhớ cô còn từng nói với tôi, gì mà năm năm tôi vắng mặt, luôn là cô bầu bạn với Tạ Phản, anh ấy không thể sống thiếu cô.”
Tô Y Man nhân cơ hội này xả hết những bực tức từng phải chịu: “Nhưng tôi đã hỏi Tạ Phản rồi, anh ấy nói bên cạnh anh ấy từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi là phụ nữ, những người khác anh ấy chưa từng để mắt tới. Vừa hay hôm nay cả hai người đều ở đây, đối chất xem ai nói thật, ai nói dối đi.”
Cái vẻ kiêu căng hống hách này của cô khiến Tạ Phản mê mẩn đến chết.
Anh vòng tay ôm lấy vợ, xoay mặt cô lại, chụt một tiếng hôn lên môi cô, chiều theo ý cô mà nói: “Nếu anh nói dối thì trời tru đất diệt.”
Mặt Đinh Dĩnh Tây trắng bệch như tro tàn, Tô Y Man vui vẻ, ánh mắt chuyển từ mặt Tạ Phản sang mặt cô ta: “Sao nào, Đinh tiểu thư, cô muốn phản bác lời nói của chồng tôi không?”
Đinh Dĩnh Tây mang một bụng tức giận thất bại mà bỏ chạy.
Đợi cô ta đi rồi, Tô Y Man lập tức hỏi Tạ Phản: “Anh bị thương ở đâu?”
“Không có gì.”
“Nếu anh giấu em, chúng ta chia tay.”
“Lưng.” Tạ Phản gần như trả lười ngay lập tức: “Bị ba dùng gậy đánh vài cái.”
“Chỉ đánh vài cái thôi sao?” Tô Y Man giơ tay c** q**n áo trên người anh, càng cởi lên trên càng thấy khó khăn, cô thấp, cởi áo cho anh còn phải nhón chân lên.
Tạ Phản kéo một chiếc ghế tới, anh ngồi xuống, Tô Y Man đứng, tháo cúc áo, cởi bỏ áo sơ mi của anh.
Vết thương trên lưng đã được bôi thuốc, băng trắng quấn từ sau ra trước, không nhìn rõ cụ thể vết thương nặng đến mức nào, nhưng đã băng bó như vậy, nghĩ cũng biết vết thương nặng ra sao.
Đôi mắt cô đỏ hoe, tức giận đến mức chửi rủa: “Ba anh bị bệnh à! Ông ấy tưởng mình đang sống ở thời phong kiến chắc, thế kỉ bao nhiêu rồi mà ông ấy còn dùng gia pháp!”
Tạ Phản không nhịn được cười, kéo cô vào lòng ôm: “Ừm, ông ấy bị bệnh.”
Tô Y Man đau lòng quay mặt đi, nước mắt sắp rơi xuống.
“Xót anh rồi à?” Tạ Phản dỗ dành cô, xoa xoa tóc: “Không hỏi chuyện anh và Đinh Dĩnh Tây vừa rồi sao?”
Cô chỉ nói: “Đợi anh lành vết thương rồi tính sổ với anh sau.”
“Anh không chạm vào cô ta…”
Tạ Phản không thể đợi lâu như vậy, muốn giải thích với cô ngay bây giờ: “Cô ta đến tìm anh nói muốn xem vết thương, anh không cho cô ta đụng vào, nói vài câu nói khó nghe làm cô ta tủi thân muốn khóc, rồi đột nhiên xông lên ôm anh. Anh có vết thương trên người, không chú ý nên mới bị cô ta xô ngã vào ghế sofa, anh đang đẩy cô ta ra thì em bước vào cửa.”
Gần giống với những gì Tô Y Man nghĩ nhưng cô vẫn tức giận: “Nếu anh không mở cửa cho cô ta, không cho bảo vệ dưới lầu thả cô ta vào cô ta có vào được cửa nhà anh không? Vừa nãy em lên còn bị người ta chặn đấy, cô ta không bị chặn, chứng tỏ cô ta bình thường thường xuyên qua lại.”
“Cô ta không bị chặn là vì cô ta cũng có nhà ở đây, ngay tầng dưới, cô ta vì theo đuổi anh mà bỏ ra gấp ba để mua lại từ chủ cũ. Anh mở cửa cho cô ta là vì cô ta liên tục gọi điện thoại quấy rầy, nói cô ta chỉ muốn gửi cho anh chút thuốc, gửi xong sẽ đi ngay. TôiAnh không ngờ cô ta lại cứ bám riết không đi, còn đột nhiên nhào vào người anh.”
“Vậy anh…” Tô Y Man muốn tìm thêm lỗi nào đó, nhưng lời Tạ Phản nói không hề có kẽ hở, cô nhất thời không thể tìm ra lỗi nào.
Cuối cùng vẫn nghĩ ra một điều: “Anh biết cô ta sống ngay tầng dưới, sao anh không ở căn nhà khác? Chẳng lẽ không phải vì anh muốn tạo cơ hội cho cô ta tiếp cận anh sao?”
“Cô ta muốn tiếp cận anh, dù anh có ở Trường An hay ngoài Vành đai 6, cô ta đều có thể tìm được.”
“…”
Lại một lần nữa cảm thấy anh nói có lý, Tô Y Man tắt lửa, không làm ầm ĩ nữa, chuyển sự
chú ý sang vết thương của anh: “Anh đau không?”
Ánh mắt Tạ Phản thay đổi, anh ngả người ra sau nhưng lại làm bậy một chút: “Em hỏi anh đau ở đâu?”
Cách chiếc quần dài mặc ở nhà rộng rãi vẫn khiến cô cảm nhận được.
Tim Tô Y Man đập hơi nhanh: “Đương nhiên là lưng chứ còn ở đâu nữa?”
Anh không biết xấu hổ, cô liền cạnh tranh bằng sự không biết xấu hổ, ngồi lên đùi anh cố ý cọ xát một chút: “Chỗ này sao? Đau thế nào, em ngồi làm anh đau à?”
Tạ Phản cười, anh càng ngày càng thấy Tô Y Man đáng yêu. Vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, thật may mắn vì đã không đánh mất báu vật này.
Tay anh x** n*n eo cô mềm mại vài lần rồi vén áo chui vào trong: “Bảo bối, em mà còn cọ xát nữa, hai chúng ta sẽ làm một hiệp trước.”
Tô Y Man lấy tay anh ra: “Anh không muốn sống nữa à?”
“Anh muốn em.”