Nhưng sau một buổi tiệc rượu thương mại, Tạ Phản uống thêm vài ly, không bảo tài xế lái xe về nhà mà lại đi đến một ngôi trường một cách khó hiểu.
Ngôi trường đó là cấp ba Thượng An, trường trung học hàng đầu ở Bắc Kinh và cả nước.
Đúng lúc đó là giờ tan học, học sinh lũ lượt đổ ra. Tạ Phản đứng ngay trước cổng, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của từng nữ sinh mặc đồng phục, muốn tìm ai đó. Vẻ ngoài anh nổi bật, đứng ở đó không cần làm gì cũng thu hút không ít sự chú ý, dần dần có người bắt đầu bàn tán về anh, anh làm như không nghe thấy, chỉ cố chấp đứng đó, tìm một người đã không còn ở ngôi trường đó nữa.
Tất cả học sinh lần lượt rời đi hết, màn đêm buông xuống, cánh cổng đóng chặt và khóa lại, anh vẫn không đợi được cô gái nhỏ nhắn buộc tóc đuôi ngựa bước ra khỏi trường.
Giống như trải qua một cú sốc lớn, Tạ Phản cúi người quỳ một chân trên mặt đất, đầu gục xuống, tuyệt vọng đến mức khiến người ta thấy đáng thương.
Hóa ra anh không phải là không có điểm yếu, cô gái tên Tô Y Man đó chính là toàn bộ điểm yếu của anh.
–
Bữa tiệc BBQ kết thúc lúc khoảng mười giờ, các đồng nghiệp ai về nhà nấy, những người say quá thì tìm khách sạn gần đó nghỉ lại.
Tô Y Man không uống một giọt rượu nào, cả người tỉnh táo. Cô dọn dẹp bếp nướng, nhặt lon bia vứt vào thùng rác.
Làm xong xuôi mọi thứ, cô khóa cổng sân, lái xe đến phố Trường An không xa.
An ninh của khu căn hộ cao cấp này luôn được thắt chặt, cô không phải là cư dân ở đây, không ai dám cấp quyền cho cô vào.
Cô định gọi điện cho Tạ Phản, một người quản lý mặc đồng phục chạy tới, trước hết cười lấy lòng với cô, nói: “Là cô Tô đúng không ạ?”
Tiếp theo là trách móc nhân viên lễ tân vừa chặn Tô Y Man dưới lầu: “Đây là bạn gái của Tạ thiếu, ai cho phép cậu chặn cô ấy?”
Lễ tân mới đến không lâu, không biết vị Tạ thiếu ở tầng trên cùng đã có chủ rồi. Vừa nãy chỉ chú ý đến trang phục của Tô Y Man, thấy cô gái này tuy xinh đẹp nhưng không có món đồ hiệu nào trên người, không giống người không thể đụng vào.
Ai ngờ lại thực sự là người không thể đụng vào, lễ tân liên tục cúi đầu xin lỗi Tô Y Man, nói mình có mắt không thấy Thái Sơn, cùng với quản lý tài sản đưa cô vào thang máy riêng lên tầng trên cùng.
Cửa thang máy đóng lại, lễ tân hỏi quản lý: “Cô ấy thật sự là bạn gái của Tạ thiếu sao? Vậy cô Đinh vừa lên lầu tìm anh ấy là ai?”
“Cô Đinh nhiều nhất cũng chỉ là một sự lựa chọn thôi!” Quản lý có thể ngồi được vị trí hiện tại không phải là người ăn không ngồi rồi, ông ta có khả năng quan sát sắc mặt: “Cô Tô đó mới là người thương trong lòng Tạ thiếu.”
Lễ tân tò mò: “Sao anh biết rõ như vậy?”
“Không rõ sao được, năm năm trước Tạ thiếu đã đưa cô gái đó đến đây rồi…”
Quản lý hạ giọng buôn chuyện: “Hơn nữa cứ cách ba hôm hai bữa lại đưa người đến. Những cô gái xinh đẹp khác đến tìm cậu ấy thì cậu ấy không thèm để ý, chỉ chuyên hại mỗi cô gái đó thôi. Sau đó khoảng một hai tháng, cô gái đó không đến nữa, Tạ thiếu đau khổ như mất hồn, suốt ngày uống rượu không sợ chết, ai khuyên cũng không nghe. Nếu không phải thật lòng yêu cô ấy, Tạ thiếu có như vậy không?”
Thang máy dừng ở tầng trên cùng, Tô Y Man bước tới, dừng lại trước cánh cửa căn hộ duy nhất trên tầng. Khóa là khóa vân tay, Tạ Phản đã lưu vân tay của cô, chưa từng xóa, cô đặt ngón tay lên, sau tiếng “tinh” thì đẩy cửa bước vào.
Cô xách một túi đồ, đều là đồ mua ở siêu thị. Lần trước đến thấy tủ lạnh của Tạ Phản ngoài nước soda ra thì không còn gì khác, cô nghĩ phải mua ít rau củ trái cây lấp đầy tủ lạnh. Khi cô xách túi lớn túi nhỏ rau củ quả đi qua hành lang vào phòng khách, cô nhìn thấy Tạ Phản đang ngả lưng trên ghế sofa, còn Đinh Dĩnh Tây đang nằm úp trên người anh trong tư thế thân mật.
Mặc dù Tạ Phản một tay chống lên ghế sofa, tay kia đặt trên vai Đinh Dĩnh Tây, trông có vẻ là đang đẩy ra để ngăn cách khoảng cách giữa Đinh Dĩnh Tây và anh nhưng thoạt nhìn, tư thế đó vẫn vượt quá giới hạn chấp nhận của Tô Y Man.
Hai người trên ghế sofa nghe thấy động tĩnh đồng thời nhìn về phía cô, trên mặt Đinh Dĩnh Tây nhanh chóng hiện lên một tia vui sướng, còn Tạ Phản thì hoàn toàn ngược lại, anh vội vàng bất chấp cơn đau ở lưng đẩy Đinh Dĩnh Tây ra, bước nhanh từ ghế sofa tới muốn nắm tay Tô Y Man, đồng thời hỏi cô: “Sao em lại đến đây?”
Tô Y Man tức giận, cô sao có thể không tức giận, tránh tay anh: “Làm hỏng chuyện tốt của anh rồi phải không?”
“Em nói linh tinh gì đấy?”
Tô Y Man không nói gì nữa, đặt đồ xuống sàn rồi quay người định bỏ đi.
Tạ Phản kéo cô lại: “Em không cho anh giải thích à?”
Anh siết chặt cổ tay cô, trên trán có một lớp mồ hôi, những sợi tóc mái lưa thưa hơi ẩm ướt kết thành lọn rủ xuống trên lông mày.
Tô Y Man bình tĩnh hơn một chút nhìn anh, rồi nhìn Đinh Dĩnh Tây. Đinh Dĩnh Tây chỉnh lại quần áo hơi xộc xệch đứng dậy khỏi ghế sofa, bình thản nhìn cô, khóe môi thậm chí còn nở nụ cười: “Y Man, không biết cậu sẽ đến, để cậu thấy trò cười rồi.”
“Thấy trò cười gì?”
“Cũng không có gì, dù sao cậu cũng thấy rồi, không cần tôi nói nữa.”
Đinh Dĩnh Tây không nói còn khiến người ta dễ suy diễn hơn nói. Tô Y Man lần này hoàn toàn bình tĩnh lại, cô không làm ầm ĩ, không tức giận, mà chất vấn: “Vậy cô tìm chồng chưa cưới của tôi vào đêm khuya, có lý do nào hợp lý không?”
“Tạ Phản bị thương, tôi đến thăm anh ấy.”
“Xin hỏi là thăm thế nào mà đè nhau ở trên ghế sofa thế?”
“Chỉ là vô tình thôi, hơn nữa cũng chưa lên đến giường, có vấn đề gì sao?”
“Đương nhiên là có vấn đề, tôi mong cô có lễ nghĩa liêm sỉ cơ bản nhất, tránh xa chồng chưa cưới của tôi ra.”
Đinh Dĩnh Tây vẫn giữ vẻ tươi cười: “Tôi biết anh ấy là vị hôn phu của cậu, nhưng cậu không thể tổ chức đám cưới, không thể đăng ký kết hôn với anh ấy. Ngay cả việc đính hôn của cậu với anh ấy, nhà họ Tạ cũng chẳng mấy ai thừa nhận.”
Tô Y Man cười khẩy, khí thế không hề thua kém: “Chỉ cần một mình Tạ Phản thừa nhận là đủ, tôi là sống với anh ấy, không phải sống với cả nhà họ Tạ. Cho dù tôi và anh ấy cả đời không thể đăng ký kết hôn, tôi vẫn là người vợ duy nhất anh ấy thừa nhận, người nằm ngủ cùng anh ấy trên một chiếc giường mỗi ngày sẽ là tôi. Cô nói đúng không?”
Biểu cảm của Đinh Dĩnh Tây cuối cùng cũng có một chút rạn nứt.
Tạ Phản vừa rồi còn lo lắng Tô Y Man tức giận sẽ đá anh, bây giờ nghe cái miệng xinh xắn của cô gái nhỏ này luyên thuyên nói năng sắc sảo như vậy, tâm trạng anh trở nên vui vẻ, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào đôi môi cô, càng nhìn càng muốn hôn.