Phải nói là A Man được ăn uống thật tốt. Liễu Cẩn thèm thuồng bỏ một miếng trái cây vào miệng, nói: “Trên lầu có phòng khách sạn đấy, hai người có muốn lên thuê một phòng không?”
“Thôi đi, ở đây ồn quá, A Man nhà tôi thích nơi yên tĩnh cơ.” Tạ Phản thu dọn chiếc túi sau ghế của Tô Y Man cầm lên, tay kia nắm lấy tay cô: “Tôi đưa người đi đây. Nếu cô thích, có thể cùng cái người tên là Khiếu Thiên Khuyển kia lên thuê một phòng.”
Liễu Cẩn: “…”
Âu Dương Khiếu Thiên: “…”
Rời khỏi quán bar, Tô Y Man và Tạ Phản đi dạo bên ngoài.
Đi ngang qua một tiệm trái cây, Tô Y Man dừng bước, trước khi làm trò tinh nghịch thì không nhịn được cười, nghiêng đầu nghịch ngợm nói: “Anh cứ đứng yên đây, em đi mua quýt cho anh.”
Tạ Phản không hứng thú với ngôn ngữ mạng nhưng câu này thì anh vẫn biết.
Ý là “Tôi là cha anh”. (*)
“Em ngứa đòn à.”
Anh véo eo cô, chỗ đó của cô là nhột nhất, cô khúc khích cười trốn tránh.
Tạ Phản kéo cô vào lòng, véo cằm hôn cô một cái, giọng khàn khàn ra lệnh: “A Man nhỏ, gọi anh yêu đi.”
“Không gọi.”
“Không gọi phải không?” Tạ Phản lại muốn hôn.
“Em thật sự phải đi mua quýt.” Cô kéo tay anh vào tiệm trái cây: “Mấy hôm trước mua anh chưa ăn hết, phần lớn đã hỏng rồi.”
“Mua nhiều quýt làm gì?”
“Quýt có thể chống oxy hóa, giảm tổn thương niêm mạc dạ dày, tốt cho dạ dày.”
Tô Y Man lấy một cái túi, chọn vài quả quýt vàng trông rất ngọt: “Nhưng một ngày cũng không nên ăn quá nhiều, hai quả là đủ rồi. Anh cũng phải ăn táo nữa, mua thêm một ít việt quất nữa đi.”
Tạ Phản nhìn cô nghiêm túc chọn trái cây, lúc này mới thực sự cảm nhận được rằng mình đã cầu hôn thành công. Anh không mất Tô Y Man, Tô Y Man vẫn là của anh, hoàn toàn thuộc về anh.
Anh vui vẻ túi xách, đi theo bên vợ chọn trái cây: “Em chọn một ngày em thích, anh đưa em đi Andorra kết hôn.”
“Không cần.” Cô lại từ chối, chê bay đi bay lại quá phiền phức, hơn nữa cô còn sự nghiệp phải làm, không thể cứ trì hoãn mãi như thế: “Tạ Phản, em đã quyết định ở bên anh rồi, sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện hối hận nữa. Giấy đăng ký kết hôn chỉ là một tờ giấy thôi, em không bận tâm có hay không.”
“Anh bận tâm.”
“…”
“Nếu không có tờ giấy đó ràng buộc em, anh sợ em lại bỏ chạy.”
“…”
Tô Y Man kiễng chân, hai tay véo má anh: “Em sẽ không chạy đâu.”
“Vậy cũng phải đăng ký.”
“Vậy thì đăng ký ở trong nước thôi.”
Tô Y Man giờ đây cảm thấy nhẹ nhõm, bất kể còn phải đối mặt với vấn đề gì, cô sẽ không còn sợ hãi, cũng không còn kinh hoàng nữa.
Bởi vì cô biết Tạ Phản yêu cô.
Có tình yêu là đủ rồi.
“Hơn nữa là đăng ký ở ngay Bắc Kinh.” Cô đi đến chỗ khác chọn nửa quả dưa hấu đỏ tươi trông rất ngọt: “Em thích Bắc Kinh, em muốn sống ở đây.”
“Em chắc chứ?”
“Ừm.”
“Được.”
Tạ Phản không còn bận tâm đến chuyện trói cô đi Andorra kết hôn nữa. Vì cô thích Bắc Kinh, anh cũng sẽ thích. Anh sẽ cùng cô sống tốt ở đây mãi mãi.
–
(*) Nguồn gốc: Câu nói này bắt nguồn từ tiểu thuyết tản văn Bối Ảnh (背影) của nhà văn Chu Tự Thanh (朱自清). Trong bài văn, người cha đưa con trai đi tàu, và khi tàu dừng lại, người cha lén đi mua quýt cho con. Ông trèo qua đường ray, thân hình to béo cúi xuống, để lại một bóng lưng khiến người con vô cùng xúc động.
Nghĩa trên mạng: Trên mạng xã hội Trung Quốc, câu nói kinh điển này đã bị biến tấu một cách hài hước. Khi một người nói với người khác: “Tôi đi mua quýt cho bạn”, nó được hiểu là họ đang đóng vai người cha của đối phương. Nó trở thành một cách nói đùa để tự nhận mình là bậc bề trên, là cha của người kia.
Phải nói là A Man được ăn uống thật tốt. Liễu Cẩn thèm thuồng bỏ một miếng trái cây vào miệng, nói: “Trên lầu có phòng khách sạn đấy, hai người có muốn lên thuê một phòng không?”
“Thôi đi, ở đây ồn quá, A Man nhà tôi thích nơi yên tĩnh cơ.” Tạ Phản thu dọn chiếc túi sau ghế của Tô Y Man cầm lên, tay kia nắm lấy tay cô: “Tôi đưa người đi đây. Nếu cô thích, có thể cùng cái người tên là Khiếu Thiên Khuyển kia lên thuê một phòng.”
Liễu Cẩn: “…”
Âu Dương Khiếu Thiên: “…”
Rời khỏi quán bar, Tô Y Man và Tạ Phản đi dạo bên ngoài.
Đi ngang qua một tiệm trái cây, Tô Y Man dừng bước, trước khi làm trò tinh nghịch thì không nhịn được cười, nghiêng đầu nghịch ngợm nói: “Anh cứ đứng yên đây, em đi mua quýt cho anh.”
Tạ Phản không hứng thú với ngôn ngữ mạng nhưng câu này thì anh vẫn biết.
(*) Ý là “Tôi là cha anh”.
“Em ngứa đòn à.”
Anh véo eo cô, chỗ đó của cô là nhột nhất, cô khúc khích cười trốn tránh.
Tạ Phản kéo cô vào lòng, véo cằm hôn cô một cái, giọng khàn khàn ra lệnh: “A Man nhỏ, gọi anh yêu đi.”
“Không gọi.”
“Không gọi phải không?” Tạ Phản lại muốn hôn.
“Em thật sự phải đi mua quýt.” Cô kéo tay anh vào tiệm trái cây: “Mấy hôm trước mua anh chưa ăn hết, phần lớn đã hỏng rồi.”
“Mua nhiều quýt làm gì?”
“Quýt có thể chống oxy hóa, giảm tổn thương niêm mạc dạ dày, tốt cho dạ dày.”
Tô Y Man lấy một cái túi, chọn vài quả quýt vàng trông rất ngọt: “Nhưng một ngày cũng không nên ăn quá nhiều, hai quả là đủ rồi. Anh cũng phải ăn táo nữa, mua thêm một ít việt quất nữa đi.”
Tạ Phản nhìn cô nghiêm túc chọn trái cây, lúc này mới thực sự cảm nhận được rằng mình đã cầu hôn thành công. Anh không mất Tô Y Man, Tô Y Man vẫn là của anh, hoàn toàn thuộc về anh.
Anh vui vẻ túi xách, đi theo bên vợ chọn trái cây: “Em chọn một ngày em thích, anh đưa em đi Andorra kết hôn.”
“Không cần.” Cô lại từ chối, chê bay đi bay lại quá phiền phức, hơn nữa cô còn sự nghiệp phải làm, không thể cứ trì hoãn mãi như thế: “Tạ Phản, em đã quyết định ở bên anh rồi, sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện hối hận nữa. Giấy đăng ký kết hôn chỉ là một tờ giấy thôi, em không bận tâm có hay không.”
“Anh bận tâm.”
“…”
“Nếu không có tờ giấy đó ràng buộc em, anh sợ em lại bỏ chạy.”
“…”
Tô Y Man kiễng chân, hai tay véo má anh: “Em sẽ không chạy đâu.”
“Vậy cũng phải đăng ký.”
“Vậy thì đăng ký ở trong nước thôi.”
Tô Y Man giờ đây cảm thấy nhẹ nhõm, bất kể còn phải đối mặt với vấn đề gì, cô sẽ không còn sợ hãi, cũng không còn kinh hoàng nữa.
Bởi vì cô biết Tạ Phản yêu cô.
Có tình yêu là đủ rồi.
“Hơn nữa là đăng ký ở ngay Bắc Kinh.” Cô đi đến chỗ khác chọn nửa quả dưa hấu đỏ tươi trông rất ngọt: “Em thích Bắc Kinh, em muốn sống ở đây.”
“Em chắc chứ?”
“Ừm.”
“Được.”
Tạ Phản không còn bận tâm đến chuyện trói cô đi Andorra kết hôn nữa. Vì cô thích Bắc Kinh, anh cũng sẽ thích. Anh sẽ cùng cô sống tốt ở đây mãi mãi.
––––––––––––-
(*) Nguồn gốc: Câu nói này bắt nguồn từ tiểu thuyết tản văn Bối Ảnh (背影) của nhà văn Chu Tự Thanh (朱自清). Trong bài văn, người cha đưa con trai đi tàu, và khi tàu dừng lại, người cha lén đi mua quýt cho con. Ông trèo qua đường ray, thân hình to béo cúi xuống, để lại một bóng lưng khiến người con vô cùng xúc động.
Nghĩa trên mạng: Trên mạng xã hội Trung Quốc, câu nói kinh điển này đã bị biến tấu một cách hài hước. Khi một người nói với người khác: “Tôi đi mua quýt cho bạn”, nó được hiểu là họ đang đóng vai người cha của đối phương. Nó trở thành một cách nói đùa để tự nhận mình là bậc bề trên, là cha của người kia.