Tô Y Man nghĩ đến mùa hè năm năm trước, Tạ Phản sờ vết bớt trên chân cô, hỏi tên người bạn học cấp hai từng nói tục tĩu về cô.
Cô đã nói với anh người đó tên là Dương Dục.
Chỉ nhắc đến có một lần mà Tạ Phản lại có thể nhớ.
“Tô Y Man, cậu nói xem tại sao anh ta lại đánh tôi nhỉ?” Dương Dục vẫn luyên thuyên không dứt: “Chẳng lẽ tôi có thù oán gì với anh ta sao?”
Tô Y Man không trả lời.
Dương Dục cũng không hỏi nữa. Sự chú ý của hắn chuyển sang Tô Y Man, càng nhìn càng thấy đẹp.
Trong một đám phụ nữ tầm thường ở quán bar, cô nổi bật như một nàng tiên.
Chẳng trách lại có thể câu được vị thái tử gia nhà họ Tạ kia.
Dương Dục nhìn quanh một lượt, không thấy Tạ Phản thì mạnh dạn hơn, đưa tay muốn kéo cánh tay Tô Y Man: “Bạn học cũ, đi uống với tôi vài ly nhé, tôi giới thiệu vài người bạn cho cậu quen.”
Một người đàn ông bước ra khỏi đám đông, cao 1m87, mặc áo sơ mi đen, quần tây đen, dáng người đẹp đến mức có thể làm người mẫu nam.
Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh Tô Y Man, Dương Dục xìu xuống, bất giác lùi lại, vẻ mặt nịnh nọt: “Tạ thiếu, trùng hợp quá, anh cũng đến à.”
Tạ Phản ôm vai Tô Y Man, lấy ly rượu trước mặt cô thay bằng một ly nước trái cây.
Anh dành chút thời gian lườm Dương Dục: “Nói gì với vợ tôi đấy?”
“Không có gì. Chỉ là bạn học cũ lâu ngày gặp lại, ôn chút chuyện cũ thôi.”
“Cô ấy không có chuyện cũ gì để ôn với cậu.” Giọng Tạ Phản bình thản nhưng rõ ràng có sự đe dọa trong đó: “Đừng để tôi thấy cậu quấy rầy cô ấy nữa, nếu không hậu quả cậu biết rồi đấy.”
Dương Dục có thể nhớ nắm đấm của Tạ Phản đáng sợ đến mức nào, cười gượng gạo nói: “Anh yên tâm, tôi hiểu rồi, tôi đảm bảo sau này gặp chị dâu sẽ như chuột thấy mèo.”
Nói xong thì chạy trối chết.
Liễu Cẩn chứng kiến mọi chuyện. Kể từ khi Tạ Phản đến, tay anh chưa từng rời khỏi Tô Y Man, lúc thì ôm vai, lúc thì ôm eo cô, thỉnh thoảng lại véo má Tô Y Man, cúi sát nói nhỏ gì đó với cô.
Liễu Cẩn gõ bàn: “Tạ Phản, ở đây không chỉ có mỗi vợ anh đâu, tôi và Khiếu Thiên vẫn còn ở đây, ít nhất anh cũng phải nhìn chúng tôi một cái chứ, không khéo lại bị cho là không lịch sự đấy.”
Tạ Phản thật sự liếc hai người họ một cái rồi nói: “Bạn trai cậu sao lại đặt cái tên chó thế?”
“…”
Liễu Cẩn thầm mừng là Âu Dương Khiếu Thiên không giỏi tiếng Hán, nếu không nhỡ mà đánh nhau, hai tên Khiếu Thiên cộng lại cũng không phải đối thủ của Tạ Phản.
“Anh thì biết gì, cái tên này phong cách lắm đấy.”
Liễu Cẩn lườm Tạ Phản một cái, rồi nói: “À mà vừa nãy Y Man bảo nhường anh cho tôi tán vài ngày, anh thấy sao?”
Tạ Phản ngước mắt: “Nhường cho cô làm gì?”
“Tán tỉnh, tức là hẹn hò, nắm tay, hôn hít, lên giường trọn gói đấy.”
“Thật ngại quá!” Tạ Phản nói: “Tôi bị liệt dương với phụ nữ khác ngoài A Man.”
“…”
Liễu Cẩn cười không nói nên lời, quay sang A Man: “Đã thử chưa, hay là tìm vài cô gái đẹp c** s*ch đứng trước mặt anh ta xem, xem c** nh* của anh ta có phản ứng không?”
Tô Y Man thật sự nghiêm túc suy nghĩ, gật đầu: “Đúng là một ý kiến hay.”
Tạ Phản chậc một tiếng, véo má cô: “Không tin tưởng anh à?”
“Anh tin tưởng em không? Mấy hôm trước không phải còn nghi ngờ em ngủ với Hạ Thần à?”
“Em có nói lý không đấy, câu đó là em tự nói ra mà.”
“Em nói là anh tin à?”
“Lúc đó ông đây không chỉ tin, mà còn định tha cho em rồi.”
Liễu Cẩn nghe xong bật cười, giơ ngón cái với Tạ Phản: “Anh đỉnh thật.” rồi hỏi Tô Y Man: “Em cũng lắm chiêu quá đấy, huấn luyện anh ta thành cái dạng gì rồi. Dạy chị bí quyết rèn chồng đi.”
“Em đâu có huấn luyện anh ấy, là tự anh ấy có bệnh.” Bệnh mới yêu cô đến thế.
Tạ Phản véo cằm Tô Y Man nâng mặt cô lên, trông có vẻ hung dữ, nhưng thực ra lại dịu dàng cúi xuống hôn cô một cái: “Tô Y Man, anh chiều em quá rồi đúng không?”
Ánh mắt anh gần như có thể kéo sợi.