Tạ Phản chưa bao giờ đau lòng vì một người đến vậy.
Anh muốn đi tìm cô, phải đi ngay bây giờ. Anh rút kim truyền từ mu bàn tay ra, vén chăn, bước xuống giường.
Lấy điện thoại, anh lại cố gắng gửi tin nhắn cho Tô Y Man một lần nữa.
Vẫn là trạng thái bị chặn. Nhưng anh đã không còn ý định bỏ cuộc nữa, anh tập trung tinh thần không ngừng thao tác trên điện thoại, dùng một chút thủ thuật bẻ khóa mật khẩu WeChat của Tô Y Man, đăng nhập vào.
Ban đầu anh định tự kéo mình ra khỏi danh sách đen, nhưng ngón tay lại vô tình nhấp vào vòng bạn bè của chủ tài khoản.
Kể từ khi kết bạn với Tô Y Man, anh chưa từng thấy cô đăng bất kỳ trạng thái nào, cứ nghĩ cô cũng lười đăng như anh.
Nhưng khi dùng tài khoản của cô đăng nhập vào, anh thấy vòng bạn bè dày đặc, đầy những trạng thái chỉ mình cô xem được.
Sau khi xem những nội dung đó, trái tim anh lại một lần nữa đau đớn không thể cứu vãn.
Những dòng chữ đầy tâm sự thiếu nữ Tô Y Man khóa lại bắt đầu từ năm lớp 10:
* Hình như mình thích Tạ Phản rồi. Lúc Vương Thiệu Nghiên làm mình bẽ mặt, Tạ Phản xuất hiện bên cạnh mình như một vị thần. Sau khi từ trường về đầu mình toàn là anh ấy, còn mơ thấy anh ấy nữa.
* Lần thi tháng đầu tiên mình đứng cuối cùng, Tạ Phản đứng đầu tiên, tên anh ấy và tên mình nằm ở hai đầu bảng xếp hạng. Thật sự cảm thấy hơi mất mặt. Mình phải cố gắng học tập, vì bản thân và cũng là để Tạ Phản chú ý đến.
* Cà phê đen khó uống quá, nhưng hiệu quả tỉnh táo thì tốt thật.
* Hôm nay thi mình lại được xếp cùng phòng, cùng hàng với Tạ Phản. Lén chụp anh ấy một tấm bằng điện thoại, suýt bị anh ấy phát hiện, sợ chết khiếp. Nhưng anh ấy thật sự rất đẹp trai, là người đẹp nhất mình từng thấy.
* Tạ Phản thích uống nước soda, mình không thích vị nước soda nhưng mỗi lần vào cửa hàng lại cứ muốn mua.
* Mình cũng không thích uống cà phê đen, thực sự rất đắng. Đắng cũng phải uống.
* Tạ Phản rất tốt, tiếc là không thích mình.
* Hôm nay Tạ Phản hát cho mình nghe một bài, bài đó tên là “Con Bướm”, hay, hay quá đi mất! May mà mình đã thu âm giọng hát của anh ấy lại, đeo tai nghe nghe cứ như anh ấy đang hát bên tai mình vậy. Mình nói vậy có hơi mê trai quá không? Nhưng thật sự, hay lắm luôn!
* Mỗi đêm mất ngủ, mình lại nghe đi nghe lại bài “Con Bướm” Tạ Phản hát. Giọng anh ấy hay đến mức mình muốn chạm vào, nhưng làm sao có thể chạm vào giọng nói được bây giờ?
* Mỗi lần đến tháng mình đều uống trước một viên Ibuprofen, sau đó sẽ không còn đau bụng kinh nữa. Là Tạ Phản nói cho mình biết trên đời có thứ gọi là Ibuprofen, có thể trị đau răng, đau đầu, đau tay chân, còn có thể trị đau bụng kinh.
* Cuối cùng cũng biết Tạ Phản chọn ban Xã hội hay Tự nhiên rồi. Ban Tự nhiên không phải sở trường của mình, nhưng không sao, mình sẽ cố gắng. Thật sự rất muốn được học cùng lớp với Tạ Phản, xin các vị thần linh phù hộ cho con!!!
* A a a a mình vào lớp chọn ban Tự nhiên rồi!!! Cuối cùng mình cũng được học cùng lớp với Tạ Phản!!! A a a a a a!!!! Cảm ơn các vị thần linh huhu…
* Tạ Phản tặng mình một chiếc ô. Mình vui quá, thật sự rất vui! Nhưng anh ấy bị dính mưa, không biết có bị ốm không. Cầu mong anh ấy đừng bị ốm!
* Trước Tết Nguyên đán mình đi xem pháo hoa cùng Tạ Phản. Mặc dù có rất nhiều người, không phải chỉ có hai đứa mình đi riêng. Nhưng có thể nhìn thấy anh ấy, mình đã rất vui rồi.
* Trong trận đấu bóng rổ cấp ba, đội trường do Tạ Phản dẫn dắt đã giành chiến thắng cho trường, Tưởng Duyệt Phù chạy xuống ôm anh ấy. Mình rất buồn, nhưng mình có tư cách gì để buồn chứ?
* Mười bảy tuổi rồi. Mẹ mua bánh kem, thắp nến bảo mình ước một điều ước. Mình nhắm mắt lại, phát hiện trong đầu mình toàn là Tạ Phản. Nếu thực sự có thể thành hiện thực, Trờ ơi, xin phù hộ cho Tạ Phản thích con đi.
* Hôm nay là lễ trưởng thành của Tạ Phản, mình mua tặng anh ấy một chiếc bật lửa làm quà, nhưng anh ấy không mời mình. Hơi thất vọng, nhưng không sao, mình tin sau này sẽ có cơ hội tặng quà cho anh ấy.
* Tạ Phản, chúc mừng sinh nhật, mong anh từ nay về sau mỗi ngày đều vui vẻ, tự do, sống cuộc đời phóng khoáng.
* Mình đã thi được vị trí đứng đầu toàn khối. Tạ Phản chắc chắn không biết, động lực lớn nhất để mình có được thành tích như bây giờ là vì muốn được anh ấy nhìn thấy.
* Ba năm cấp ba này, mình đã nhìn về phía Tạ Phản không biết bao nhiêu lần, nhưng không dám để anh ấy biết mình yêu anh ấy.
* Sắp thi đại học rồi. Mình nhất định sẽ thi thật tốt, có đủ điểm mình mới có quyền lựa chọn trường học, mới có cơ hội làm bạn cùng lớp với Tạ Phản.
* Tốt nghiệp rồi. Nhưng Tạ Phản sẽ mãi mãi tỏa sáng trong tuổi trẻ của mình.
* Tạ Phản hôn mình. Hôm đó đúng là sinh nhật mười tám tuổi của mình, nhưng hình như anh ấy không biết. Không sao, mình đã nhận được món quà trưởng thành tuyệt vời nhất rồi.
* Tạ Phản hỏi mình có muốn ở bên nhau không. Hạnh phúc cứ như đang mơ vậy. Mình nghĩ, đây sẽ là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình.
* Ban đầu đã hẹn nhau đi xem phim, nhưng không xem được. Bộ phim này sắp hết chiếu rồi, thật sự đáng tiếc.
* Hôm nay là lễ Thất Tịch tiếc là không nhận được bó hoa nào.
* Ở phố Trường An, mình nhìn thấy Tạ Phản. Mình đứng ở ven đường giống như những người bình thường khác, còn anh ấy ngồi trong xe, đi ngang qua mình mà không hề liếc mắt.
* Mình mới biết gia đình anh ấy không chỉ có tiền.
* Tạ Phản, giá mà anh bình thường một chút thì tốt biết mấy.
* Nhưng mình vẫn sẽ không chia tay Tạ Phản, dù bao nhiêu người ép mình, mình cũng sẽ không chia tay anh ấy. Mình không cần gì cả, mình chỉ cần tình yêu của Tạ Phản.
* Mình mới biết mình nực cười đến mức nào. Thật ra từ trước đến nay, mình thậm chí còn chưa từng có được tình yêu của Tạ Phản. Anh ấy chỉ coi mình là một món đồ chơi, chưa bao giờ nghĩ sẽ cùng mình dài lâu.
* Mình chia tay Tạ Phản rồi. Mình thích anh ấy từ năm mười lăm tuổi, thầm yêu anh ấy ba năm mới cuối cùng ở bên anh ấy, không ngờ chưa đầy hai tháng, mình đã phải chia tay anh ấy. Thật ra mình hoàn toàn không nỡ rời xa anh ấy, nhưng mình không thể tỏ ra quá nhu nhược. Mình phải mạnh mẽ một chút, chủ động kết thúc mối quan hệ này.
* Tại sao Ibuprofen không trị được đau tim? Cứ thế này mình sẽ đau chết mất.
* Mình sang Mỹ rồi. Mình không thích nơi này chút nào. Mình muốn về Bắc Kinh.
* Ngày thứ năm mươi bốn sau khi chia tay Tạ Phản, chất lượng giấc ngủ ngày càng tệ, không biết có phải do không hợp đất không. Hy vọng là vậy.
* Lỡ uống hơi nhiều viên thuốc ngủ, mẹ sợ quá đưa mình đến bệnh viện rửa ruột. Mình không thể tiếp tục như thế này nữa, thật sự quá vô dụng. Không phải chỉ là chia tay một người không thích mình thôi sao, rời xa anh ấy, mình tin mình sẽ tìm được người tốt hơn.
* Mình không tìm được người tốt hơn rồi.
…
* Đã năm năm trôi qua, mình vẫn thỉnh thoảng mơ thấy Tạ Phản, ngoài anh ấy ra không thể chấp nhận lời tỏ tình của bất kỳ người đàn ông nào khác, càng không thể chấp nhận bất kỳ sự tiếp xúc cơ thể nào với họ. Nhưng khi ở bên Tạ Phản, mình chỉ ước có thể dính lấy anh ấy hai mươi bốn giờ một ngày. Còn khi có người đàn ông khác muốn tiếp xúc cơ thể với mình, dù chỉ chạm vào tay mình thôi, mình cũng vô thức né tránh, không thể nào thay đổi được tật xấu này, điều này khiến mình không thể hẹn hò với bất kỳ ai nữa.
* Mình đoán cả đời này mình sẽ sống một mình thôi, vì trên thế giới này không thể tìm được người thứ hai khiến mình rung động.
* Mình lại được gặp Tạ Phản. Khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, mình phát hiện mình chưa bao giờ quên anh ấy, nhìn thấy anh ấy, trái tim vẫn đập loạn nhịp.
Nhưng rung động thì có ích gì chứ.