Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 198

Tạ Phản tỉnh lại trong bệnh viện thì không còn điên cuồng nữa, anh trở nên vô cùng bình tĩnh, ai nói chuyện với anh anh cũng không muốn để ý.

Sau đó Tô Kỳ Duệ đến thăm anh, trong tay ôm một chiếc hộp không lớn không nhỏ.

Nhiễm Uy gọi những người khác ra ngoài.

Tô Kỳ Duệ nói: “Anh Tạ Phản, anh tìm được chị em chưa?”

Tạ Phản tựa vào đầu giường, ánh mắt vô hồn và u ám.

Một lúc lâu sau mới nói: “Tôi không tìm nữa.”

“Tại sao?”

“Cô ấy ở bên tôi không vui.”

Quỷ mới biết khi Tạ Phản nói những lời này anh muốn chết đến mức nào: “Tôi đã cố gắng hết sức rồi, nhưng cô ấy thực sự không thích tôi, bên cạnh cô ấy đã có người khác. Nếu đã như vậy, tôi sẽ để cô ấy được tự do.”

Chỉ cần cô có thể sống tốt.

Tô Kỳ Duệ có thể nghe ra sự không cam lòng của anh.

Nếu thực sự buông bỏ rồi, sẽ không tự làm mình ra nông nỗi này.

“Anh từng hỏi, sau khi chị em chia tay anh đã xảy ra chuyện gì, tại sao ba mẹ em lại hận anh đến vậy.”

Tô Kỳ Duệ cúi đầu nhìn chiếc hộp đang ôm: “Anh Tạ Phản, em nói thật với anh nhé. Không lâu sau khi chị em chia tay anh, chị ấy đã tự tử.”

Mắt Tạ Phản chấn động tim anh thắt lại.

“Em nói gì?”

“Chị em từng tự tử vì anh đấy.”

Tô Kỳ Duệ kể lại chi tiết.

Khoảng tháng thứ hai Tô Y Man đến Mỹ, cô mất ngủ triền miên, ngày nào cũng ngủ không ngon giấc, cứ nghĩ đến Tạ Phản là lại khóc.

Cô không dám để người khác biết, vì quá xấu hổ, sao lại có người si tình đến mức như cô chứ. Trên đời đâu chỉ có mỗi Tạ Phản, có gì mà không quên được?

Nhưng cô lại không thể quên được.

Trên đời có nhiều thói quen đáng hổ thẹn, nhưng những thói quen đó lại thực sự tồn tại. Sự thật là vậy, cô không có cách nào.

Thích Tạ Phản, là thói quen cô không thể bỏ.

Tình trạng tinh thần ngày càng tệ, cô đến bệnh viện xin một lọ thuốc ngủ.

Người phát hiện ra sự bất thường đầu tiên là Nhữ Trân, bà đi từ ngoài về, gõ cửa phòng con gái rất lâu nhưng không mở. Khi mở cửa ra, bà thấy con gái nằm trên giường, cánh tay buông thõng xuống, bên cạnh tủ đầu giường là một chai nước và một hộp thuốc ngủ gần hết.

Nhữ Trân hoảng sợ, vội vã đưa Tô Y Man đến bệnh viện rửa ruột.

Khi Tô Y Man tỉnh lại, thấy bha mẹ và em trai vây quanh giường cô, mắt đỏ hoe, mặt đầy lo lắng.

Nhữ Trân vừa khóc vừa nói: “A Man, sao con có thể ngốc như vậy. Không phải chỉ là chia tay thôi sao, con còn nhỏ như vậy, chia tay một lần thì có sao, có gì mà không vượt qua được, tại sao con lại tự tử? Con có nghĩ đến nếu con chết rồi, cả nhà mình phải làm sao không?”

Tô Y Man yếu ớt mở lời: “Mẹ, con không có ý định tự tử. Con chỉ là quá mệt mỏi, muốn ngủ một giấc nhưng con không tài nào ngủ được nên con uống nhiều viên thuốc ngủ thôi. Mẹ, ba, con thực sự không có ý định tự tử.”

Nhữ Trân không nói gì nữa. Tô Húc Hồng cũng không thể nói ra lời trách móc nào, chỉ lo sợ ngồi canh con gái.

Ngược lại Tô Kỳ Duệ đột nhiên mở miệng: “Chị, chị đừng chết, em không muốn chị chết.”

Ngày hôm đó là lần đầu tiên Tô Kỳ Duệ mở miệng nói chuyện, mặc dù giọng nói hơi ngọng nghịu nhưng đủ để mọi người hiểu.

“Chị, chị đừng buồn.” Tô Kỳ Duệ dùng hai bàn tay nhỏ bé nắm tay chị: “Chúng ta cùng đi ăn mì bò chị thích, còn có kem pudding, tôm sú cay, lẩu, nước soda…”

Tô Kỳ Duệ nói một hơi rất nhiều món ngon. Tô Y Man nghe giọng nói non nớt của em trai, đột nhiên nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào, sao lại có thể vì một người đàn ông mà sống chết như vậy.

Cuộc đời không nên chỉ có tình yêu, cô còn có gia đình.

Cô lặng lẽ nghe em trai nói rất nhiều, cha mẹ ngồi bên cạnh bầu bạn với cô rất lâu.

Sau ngày hôm đó, cô không bao giờ uống thuốc ngủ nữa, nếu thực sự không ngủ được thì cô sẽ đọc sách. Cô đọc đủ loại sách kiến trúc, dùng những con chữ và kiến thức dày đặc để làm giàu cho bản thân, chứ không còn dành thời gian để nhớ Tạ Phản nữa.

“Chị em đã mất rất lâu mới có thể vượt qua.”

Ban đầu Tô Kỳ Duệ không định nói ra những chuyện này, nhưng cậu nhìn thấy tình cảm giữa Tạ Phản và chị gái, không nghĩ việc để chị gái rời xa Bắc Kinh mãi mãi là giải pháp cho vấn đề.

“Cho nên ba mẹ em mới ghét anh, gặp anh rồi còn động tay đánh anh. Họ thực sự rất sợ chị em sẽ bị anh làm tổn thương thêm lần nữa, rồi lại làm những chuyện dại dột. Anh vừa nói chị em không thích anh nữa, em không nghĩ vậy. Người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc sáng suốt, chị ấy đối với anh như thế nào, anh không rõ bằng em nhìn thấy đâu.”

Tô Kỳ Duệ đặt chiếc hộp ôm theo bên cạnh giường Tạ Phản: “Đây là chiếc hộp mà chị em đã cất giữ bấy lâu nay, em chưa thấy chị ấy mở ra bao giờ. Nhưng em có linh cảm, đồ bên trong chắc chắn có liên quan đến anh. Lần này về em đặc biệt mang theo, còn chưa kịp nói với chị em. Bây giờ em đưa nó cho anh.”

Tô Kỳ Duệ nói xong rồi đi.

Tạ Phản cầm chiếc hộp lên, đã mười phút trôi qua, anh thử mật mã đầu tiên, dùng ngày sinh của Tô Y Man.

Không mở được.

Lại mười phút nữa trôi qua, anh thử ngày sinh của mình.

Khớp đúng con số cuối cùng, khóa mật mã bật mở, trái tim anh đột nhiên nhói đau.

Bên trong chứa một vài thứ lặt vặt, không đáng giá, tất cả đều liên quan đến anh.

Một chiếc thẻ tên “Lớp 10a1 Tạ Phản” mà anh vô tình làm mất từ nhiều năm trước. Một hộp thuốc giảm đau Ibuprofen còn lại 23 viên đã hết hạn từ lâu. Một chiếc ô màu đen. Một chiếc cúp pha lê hóa học. Vài tờ giấy nháp có chữ viết tay của anh từng dùng để giúp cô giải đề.

Hai vé xem phim “Goodbye Mr.Loser” mà anh đã mua nhưng chưa dùng. Một bản giấy báo trúng tuyển Đại học Bắc Kinh bị hủy.

Và một chiếc nhẫn. Chất liệu thép titan zircon rất rẻ tiền, trên thị trường có lẽ chưa bán được đến năm mươi tệ.

Tất cả những thứ này, có những thứ Tạ Phản gần như đã quên, anh đã tiện tay đưa cho cô.

Cô coi như báu vật mà cất giữ gần tám năm.

Nhìn những thứ này, Tạ Phản cuối cùng đã hiểu ra nhiều chuyện.

Tại sao trong những năm cấp ba đó, anh luôn cảm thấy Tô Y Man rất sợ anh, vừa nhìn thấy anh đã căng thẳng, mỗi lần ánh mắt chạm nhau là lại quay mặt đi như bị điện giật.

Tại sao khi yêu nhau cô lại ngoan ngoãn như vậy, anh nói gì là cô nghe nấy, chưa bao giờ phản bác một câu, ngoan đến mức không thể tin được.

Thì ra là vậy.

Không phải vì hơi thích anh, mà là vì quá thích anh, thích anh từ rất nhiều năm trước cả khi anh nghĩ nên anh vừa theo đuổi là đã theo đuổi được ngay.

Sau khi hai người ở bên nhau, cô nghe lời anh bao nhiêu, thì cô trân trọng mối tình đó bấy nhiêu.

Cô sợ cô sẽ đánh mất mối tình đó.

Cơ thể Tạ Phản đau nhói, lần này không phải dạ dày, mà là trái tim.

Anh xót cô.

Bình Luận (0)
Comment