Hạ Thần cố gắng nắm tay cô, da hai người vừa mới chạm vào nhau, đã bị cô tránh đi như tránh virus.
Nói thật, Tô Y Man không ghét cậu ta. Nhưng chỉ dừng lại ở mức không ghét, cô sẽ cảm thấy khó chịu với bất kỳ sự đụng chạm nào của người đàn ông khác ngoài Tạ Phản.
Hạ Thần rụt tay lại.
“A Man, tớ nghĩ cậu rất rõ tình cảm của tớ dành cho cậu. Thực ra tớ đã thích cậu từ thời cấp ba, tớ có thể thấy cậu là một cô gái khác biệt, cậu rất có suy nghĩ riêng, vẻ ngoài rất yếu đuối, nhưng bên trong lại dũng cảm hơn bất kỳ ai.”
Cậu ta nhân cơ hội này nói rất nhiều: “Cậu thực sự rất thu hút tớ. Mấy năm nay tớ đã thử tìm bạn gái, nhưng tớ thấy dù ở bên ai cũng thấy chán. Giống như trong lòng cậu chỉ có Tạ Phản, trong lòng tớ cũng chỉ có thể chứa đựng cậu.
“Biết tin cậu về nước tớ khá hoảng loạn, sợ cậu và Tạ Phản sẽ gương vỡ lại lành, nên tớ mới bỏ lại công việc bên Mỹ về tìm cậu. Nếu cậu đã nghĩ kỹ, muốn buông bỏ tất cả quá khứ, quay lại với Tạ Phản, thì tớ sẽ chân thành chúc phúc cho hai người. Nếu cậu vẫn không thể nguôi ngoai những tổn thương cậu ta gây ra, tớ hy vọng cậu có thể cùng tớ đến Mỹ, từ nay về sau, không quay lại chốn đau buồn này nữa.”
Tô Y Man vẫn không nói gì.
Hạ Thần không ép cô, giọng điệu không nhanh không chậm: “Tớ hy vọng cậu có thể cân nhắc kỹ lưỡng. Tạ Phản với cậu không xứng đôi, gia đình họ không thể chấp nhận cậu, tiếp tục dây dưa với Tạ Phản, cũng không thể có bất kỳ kết quả nào.”
Tạ Phản đẩy cửa bước vào, vừa kịp nghe đoạn cuối lời của Hạ Thần.
Anh bực bội day trán, cố nhịn không đánh bệnh nhân trên giường bệnh: “Hạ Thần, mày nói cái quái gì đấy, bị đánh chưa đủ à còn gọi người phụ nữ của tao đến nghe mày lải nhải linh tinh!”
“Tạ Phản,” Tô Y Man ngăn anh lại: “Anh đánh người còn tưởng mình có lý sao? Trước đây sao tôi không thấy anh nóng tính như vậy, động một chút là đánh người!”
“Thằng đó muốn theo đuổi em!”
“Tôi là vật sở hữu của anh sao? Nếu anh thực sự thích tôi đến vậy, anh đưa tôi đến trước mặt cha mẹ anh ngay đi, nói với họ anh muốn cưới tôi, anh dám không?”
“Anh đã nói với họ tám trăm lần rồi, em nghĩ anh không dám nói sao?”
Tạ Phản lấy điện thoại gọi điện, tay kia nắm chặt cánh tay Tô Y Man kéo cô ra ngoài: “Đi với anh, anh đưa em đi gặp họ.”
Tô Y Man chỉ là giận quá mới nói vậy, không ngờ anh lại dám thật.
Hạ Thần muốn xuống giường đuổi theo, nhưng cơ thể cậu ta bây giờ đi lại còn khó khăn, nói gì đến cướp người từ tay Tạ Phản.
Tạ Phản kéo Tô Y Man ra ngoài. Điện thoại kết nối, giọng Tạ Hồng Chấn vang lên: [Có chuyện gì?]
“Ba và Giáo sư Hoàng có rảnh thì về nhà một chuyến, tôi có một người muốn đưa về cho hai người gặp.”
[Ai?]
“Tô Y Man, con dâu tương lai của hai người.”
Tạ Phản kéo Tô Y Man xuống tầng khu nội trú, nhét cô vào xe.
Cửa xe “rầm” một tiếng đóng lại, anh cúp điện thoại khởi động xe.
Tô Y Man quên mất anh là một kẻ điên.
Cô hối hận vì đã nói câu đó.
“Tạ Phản, anh đừng mất bình tĩnh có được không? Anh biết mình đang làm gì không?”
“Chỉ là tỉnh táo quá muộn thôi, đang lẽ năm năm trước anh nên đưa em về rồi mới phải.”
“Anh đừng như vậy, dừng xe cho tôi xuống.”
Tạ Phản lái xe một mạch đến Ưu Nhiên.
Ở cổng khu biệt thự có một nhóm bảo vệ, ba lớp trong ba lớp ngoài, phòng thủ nghiêm ngặt, rõ ràng là đã chuẩn bị trước.
Người đứng đầu đi đến bên xe, khó xử nói: “Thiếu gia, cậu về đi.”
“Mở cửa.”
“Chúng tôi thực sự không thể để cậu vào, xin cậu đừng làm khó chúng tôi.”
Một nhóm người giằng co ở đó, Tô Y Man sợ Tạ Phản điên lên sẽ xông vào, ngăn cản anh: “Tạ Phản, tôi không thích nơi này, anh đưa tôi đi đi.”
“Mở cửa!”
“Tạ Phản!” Tô Y Man nắm lấy bàn tay nổi đầy gân xanh của anh: “Tôi không muốn gặp cha mẹ anh, tôi gặp họ thì sao chứ? Họ sẽ chỉ nói những lời khó nghe làm nhục tôi thôi! Tôi không muốn gặp họ!”