Những âm thanh trong căn nhà dồn dập, dày đặc.
Tô Y Man bị làm cho không thể suy nghĩ, pháo hoa trong đầu và dòng điện trong cơ thể không ngừng lại, cô liên tục mất thần, run rẩy dưới thân anh.
Cô kêu lên thảm thiết, Tạ Phản đỡ đầu cô hôn cô, nuốt chửng từng tiếng kêu dễ nghe của cô vào bụng.
Cô quên mất kết thúc lúc mấy giờ, cũng không nhớ đã làm mấy lần.
Khi tỉnh dậy, cô đau nhức khắp người, trên cổ tay in hằn những vết đỏ do bị trói.
Cô tức giận co đầu gối lên định thúc vào người đàn ông đang ôm cô trong lòng, lực dùng khá mạnh, nhưng gần đến nơi thì lại thả lỏng, sợ thực sự làm hỏng chỗ đó của anh, chỉ chạm nhẹ tượng trưng: “Anh khốn nạn!”
Gần đây cô hay mắng anh như vậy, mắng mãi không thấy hả dạ.
Tạ Phản đã tỉnh rượu gần hết, mở mắt nhìn cô, ôm cô vào lòng.
“Anh xin lỗi.” Anh xin lỗi trước: “Hôm qua anh uống nhiều rượu quá, đầu óc không tỉnh táo, có làm em đau không?”
“Anh có bệnh dạ dày còn uống rượu bừa bãi!”
“Sao em biết anh bệnh dạ dày?”
“…” Cô ngồi dậy trên giường, kéo chăn lên qua vai, không nhìn anh, sai bảo một cách tự nhiên: “Anh đi lấy quần áo cho tôi.”
Tạ Phản bước xuống giường, Tô Y Man quay đầu lại, ánh mắt chạm vào thân hình vạm vỡ của anh, mặt đỏ tai nóng quay đi.
Người đàn ông vô liêm sỉ, lần nào cũng thích ôm cô ngủ trần.
Tạ Phản đi ra phòng khách nhặt bộ quần áo cũ mặc từ hôm qua, cứ như thế này không ổn, anh vừa thắt dây lưng vừa nghĩ phải chuyển tủ quần áo của mình sang đây.
Anh vào phòng thay đồ lấy một bộ quần áo theo sở thích của mình cho cô, cô mặc vào nhìn vào gương, cả bộ rất giống đồng phục học sinh của trường Trung học Thượng An, đặc biệt là chiếc váy xếp ly CK màu xám đậm.
Cô muốn thay, Tạ Phản kéo cô vào lòng không cho đi: “Đi đâu?”
“Thay quần áo. Anh lấy cái gì cho tôi thế này, giống đồng phục cấp ba quá.”
“Không phải quần áo trong tủ của em sao?”
“…”
Quần áo quả thực là cô mua, nhưng bình thường ít mặc.
“Vậy cũng không mặc cho anh xem.”
“Cứ mặc đi.” Tạ Phản ôm lấy vòng eo thon gọn không đầy một vòng tay của cô, gần như muốn ấn cô vào lồng ngực mình.
Anh cúi đầu lại muốn hôn cô, giọng nói trầm xuống: “Lần sau làm chuyện đó, em mặc bộ này nhé.”
“Không có lần sau.”
“Câu này em nói nhiều lần rồi.” Tạ Phản cuối cùng cũng hôn được cô, một tay giữ lấy cái đầu nhỏ muốn né tránh của cô, răng cắn nhẹ môi dưới cô.
Hơi thở trong miệng anh luôn rất dễ chịu.
Tô Y Man bị hôn đến nóng ran, đúng lúc sắp quấn quýt không dứt thì điện thoại trên tủ đầu giường reo lên.
Tạ Phản nhanh hơn một bước lấy điện thoại cô, nhìn rõ tên hiển thị thì cau mày.
Tô Y Man giật lấy điện thoại, bắt máy: “Hạ Thần, có chuyện gì không?”
–
Hạ Thần nhập viện.
Tô Y Man vội vàng đến thăm cậu ta. Cậu ta bị thương không nhẹ, cánh tay bó bột, mặt bầm tím.
Thấy cô đến, Hạ Thần ngồi dậy trên giường, cười dịu dàng: “Tớ đã nói tôi không sao rồi, sao cậu còn cố tình chạy đến đây.”
Nếu thực sự không sao thì đã không gọi điện cho cô rồi.
“Tạ Phản đánh à?” Cô hỏi.
Vài giây sau, Hạ Thần nói: “Cậu ta uống nhiều rượu, nên đầu óc không tỉnh táo lắm, tớ chưa nói được mấy câu, cậu ta đã đột nhiên nổi giận rồi động thủ.”
“Xin lỗi, tớ thay anh ấy xin lỗi cậu.”
“Không cần. Thật đấy, A Man, cậu ta là cậu ta, cậu là cậu, cậu không cần phải xin lỗi tớ vì lỗi lầm của cậu ta.”
“Tạ Phản vì tớ mớ ra tay.” Tô Y Man nhìn số giường của cậu ta: “Tớ sẽ trả chi phí thuốc men và viện phí cho cậu, cậu có cần thuê người chăm sóc không, tớ sẽ thuê cho cậu.”
“Thực sự không cần đâu.” Hạ Thần nghiêm túc nhìn cô: “A Man, cậu đã tính đến khi nào về Mỹ chưa?”
Tô Y Man im lặng.