Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 16

Buổi tối mùa hè vô cùng oi bức, gió thổi từ ngoài cửa sổ vào cũng nóng rát. Điều hòa trong nhà bị hỏng, không làm mát được, hai đứa trẻ nóng đến mức đổ mồ hôi.

Cơm còn chưa nấu xong, thợ sửa điều hòa đã đến. Nhữ Trân tắt bếp trước, rồi đón thợ vào. Còn một lúc nữa mới ăn cơm, bà đưa cho Tô Y Man mười tệ, bảo con gái xuống siêu thị mua kem ăn.

Tô Y Man dắt em trai đi. Vào siêu thị, cô để em trai chọn kem trước. Chợt nhớ ra điều gì đó, cô quay đầu lại, nhìn trong tủ lạnh bên cạnh thấy có vài lon soda. Thân lon màu đen, đúng nhãn hiệu mà Tạ Phản thích uống.

Tô Y Man nhìn rất lâu, em trai kéo tay cô mấy lần cô mới hoàn hồn.

Em trai cầm một que kem bằng tay trái, tay phải giơ một cái khác cho cô, đó là Kem sữa nhỏ mà cô rất thích ăn.

Tô Y Man cười, xoa đầu em trai, lắc đầu, đặt que kem sữa nhỏ trở lại rồi đến tủ lạnh lấy một lon soda.

Trên đường về nhà, Tô Y Man mở nắp lon, uống một ngụm.

Một hương vị khó tả, rõ ràng là không có vị gì, nhưng vì bong bóng không ngừng xộc lên, khiến cô cảm thấy đắng.

Uống vào thấy rất kỳ lạ.

Em trai kéo tay cô, ý muốn uống thử. Cô đưa lon soda cho em trai, em trai chỉ uống một ngụm nhỏ đã nhè ra, thè lưỡi liên tục ra dấu: “Khó uống quá, đây là cái gì?”

Tô Y Man bị em trai chọc cười, một lúc sau, cô nói với em trai: “Đây là nước soda.”

Nước soda mà Tạ Phản thích uống.

Tiết cuối cùng của buổi chiều đáng lẽ là Vật lý, nhưng tiết Thể dục duy nhất của tuần trước lại vào đúng hôm mưa lớn, giáo viên Vật lý đã tranh thủ dạy vào giờ đó. Giáo viên Thể dục luôn ghi nhớ, nên hôm nay cho học sinh lớp 14 học bù.

Đến sân thể dục, họ phát hiện học sinh lớp 1 cũng ở đó.

Thực ra Tô Y Man không biết học sinh lớp 1 gồm những ai, nhưng Tạ Phản quá nổi bật, dù đám đông có phức tạp đến đâu, cô vẫn có thể nhận ra anh ngay lập tức.

Tạ Phản mặc đồng phục của trường, là đồ thể thao, áo trắng và quần màu xám đậm, có viền màu xanh lam. Anh cao ráo, tỷ lệ cơ thể đẹp, mặc gì cũng thẳng thớm, phong độ.

Lý Hân chạy đến bên Tô Y Man. Tô Y Man vội vàng thu ánh mắt lén lút nhìn Tạ Phản lại, đá hòn sỏi dưới chân.

“Không ngờ chúng ta lại được học chung với lớp 1…” Lý Hân nhìn Tạ Phản với ánh mắt thẳng thắn hơn Tô Y Man nhiều: “Tớ thấy một số cô gái trên diễn đàn thường khoe khoang tiết Thể dục của lớp họ trùng với tiết của lớp Tạ Phản, vui như trúng số vậy.”

Lý Hân hừ một tiếng, vừa khinh thường vừa xen lẫn chút gì đó: “Khoa khoang cái gì chứ, được học chung tiết Thể dục với anh ấy thì có gì mà hay ho, có bản lĩnh thì thi vào lớp 1 đi.”

Giáo viên Thể dục yêu cầu xếp đội hình theo chiều cao. Tô Y Man thấp bé nên chỉ đứng ở hàng thứ hai. Cô cảm thấy xấu hổ, đặc biệt là khi lén nhìn sang bên lớp 1 thấy Tạ Phản đứng ở tận hàng cuối cùng như hạc giữa bầy gà, đấy là anh còn đứng chưa đứng thẳng lưng. Dù vậy, anh vẫn là người cao nhất trong đội hình.

Tô Y Man càng tự ti.

Không biết bao giờ cô mới cao được một mét sáu.

Cảm giác như một mét sáu cũng là một rào cản khó vượt qua. Nếu cô cứ lùn như thế này, cô sẽ càng không có can đảm thích Tạ Phản.

Giáo viên Thể dục cho chạy một vòng trước. Khoảng thời gian tiếp theo là chia cặp đánh cầu lông. Cặp nào thua sẽ tiếp tục thi đấu, và cuối cùng chọn ra người tệ nhất ở lại dọn dẹp dụng cụ thể thao.

Đánh cầu lông là sở trường của Vương Thiều Nghiên, nhưng cô ta cố tình thua liên tiếp, cuối cùng đúng như dự đoán, cô ta đối đầu với Tô Y Man, người có thành tích thể thao rất kém.

Tô Y Man buộc phải tham gia trận đấu cuối cùng với cô ta.

Vương Thiều Nghiên cao ráo, khung xương lớn, dù gầy nhưng vẫn có cảm giác khỏe khoắn cộng thêm nền tảng vốn có. Cô ta thích chơi cầu lông từ nhỏ, gia đình còn thuê cả thầy giáo dạy nên đánh Tô Y Man dễ như b*p ch*t một con kiến.

Mỗi lần cô ta vung vợt đều dùng lực rất mạnh khiến quả cầu lông như một viên đạn lao vào người hoặc mặt Tô Y Man.

Tô Y Man bị đánh đến thảm hại.

Cô không dám nhìn sang lớp 1, sợ Tạ Phản đang chứng kiến sự thảm hại của mình lúc này.

Trận đấu kết thúc, mấy cô gái hay chơi với Vương Thiều Nghiên vừa vỗ tay vừa cười, bề ngoài là đang khen ngợi Vương Thiều Nghiên, nhưng thực chất là đang cười nhạo Tô Y Man.

Cơ bản đều cười, cười nhạo sự bất lực của Tô Y Man. Chỉ có Lý Hân chạy đến đỡ Tô Y Man dậy, quan tâm hỏi: “Y Man, cậu không sao chứ?”

Tô Y Man lắc đầu.

Không ngoài dự đoán, cô bị giữ lại dọn dẹp sân thể dục. Công việc này cô đã quen làm một thời gian nên không thấy có gì vất vả. Chỉ là hôm nay có quá nhiều nệm m*t, cô ôm được hai chuyến đã mệt đứt hơi, ngồi xuống đất nghỉ một lát.

Ban đầu cô còn định về nhà sớm làm thêm vài bài tập, giờ lại phải lãng phí thời gian vào việc này.

Cô càng nghĩ càng tủi thân, ôm đầu gối úp mặt vào, cố nén sự chua xót đang dâng lên trong khoang mũi.

Tiếng bóng rổ đập xuống đất truyền đến.

Cô ngẩng đầu lên, một quả bóng rổ màu cam lăn đến bên chân mình.

Tạ Phản dừng lại cách cô hai bước chân, nhìn tấm nệm m*t đang được gấp dở, rồi nhìn cô.

Tô Y Man bối rối, ngón tay siết chặt mép quần thể thao.

Gần bảy giờ, mặt trời bắt đầu lặn, phía tây xuất hiện một vệt mây cháy rực rỡ nhưng Tô Y Man không có tâm trạng ngắm mây, trong mắt cô chỉ có Tạ Phản.

Tạ Phản bước đến, cúi người dễ dàng nhặt tấm nệm cuối cùng còn sót lại trên đất. Anh đi về phía phòng dụng cụ, thản nhiên nhắc nhở người phía sau: “Đợi tôi ở đây.”

Tô Y Man ngơ ngẩn nhìn bóng lưng anh.

Ánh hoàng hôn xiên qua, phủ một lớp ánh sáng mềm mại, lấp lánh lên tóc cậu.

Cô đặt tay lên vị trí trái tim.

Nó đập thình thịch, thình thịch, dù có cố gắng kìm nén thế nào thì nó vẫn đập dữ dội.

Phòng dụng cụ lúc nào cũng có một mùi cũ kỹ, không khí ngột ngạt, khô nóng. Ánh nắng chiều len lỏi qua cửa sổ, chiếu rõ những hạt bụi vàng lơ lửng.

Tạ Phản đặt tấm nệm trở lại rồi đóng cửa.

Trên sân thể dục, Tô Y Man tò mò ôm quả bóng rổ nhìn xung quanh, thử đập hai cái xuống đất.

Cách cô không xa là một cột bóng rổ. Cô đi tới, duỗi dài cánh tay, ném quả bóng lên cao về phía rổ.

Kết quả bóng lệch rất nhiều, thậm chí còn không chạm vào vành rổ.

Tô Y Man thử thêm hai lần nữa, kết quả vẫn y như cũ.

Cô có chút nản lòng, lẩm bẩm một mình: “Quả nhiên mình làm gì cũng không tốt.”

Thảo nào vừa rồi bị Vương Thiều Nghiên đánh cho thảm hại như vậy.

Phía sau có người cười khẽ một tiếng.

Cô quay đầu lại. Tạ Phản bước đến, cằm hất về phía rổ: “Muốn ném vào không?”

Tô Y Man không tự tin: “Em không làm được.”

Tạ Phản im lặng vài giây nhìn cô một lúc, anh bước đến, một tay giữ vai cô xoay nửa vòng, rồi ép sát lại từ phía sau, tay nắm lấy vòng eo mảnh dẻ của cô, nhấc cô lên cao không chút khó khăn.

Vị trí eo bị tay anh nắm lấy nóng đến mức muốn bốc cháy.

Tô Y Man nuốt tiếng kêu kinh ngạc gần đến cổ họng, quay đầu lại nhìn anh.

“Đừng nhìn tôi, ném bóng đi!” Anh ra lệnh.

Tô Y Man ngoan ngoãn giơ quả bóng rổ trong tay lên, ném về phía rổ.

Quả bóng rổ vẽ một đường cong không theo quy luật nào trong không trung, cuối cùng rơi chính xác vào trong rổ.

Chân Tô Y Man chạm đất trở lại, nụ cười bất ngờ rạng rỡ trên khuôn mặt. Cô vui vẻ muốn nói gì đó với Tạ Phản nhưng Tạ Phản chỉ lạnh lùng nhặt quả bóng lên, sải bước dài đi về phía ngoài sân thể thao.

Phần eo đã mất đi sự nâng đỡ của bàn tay anh, nhưng cảm giác ngứa ngáy vẫn còn. Mặt Tô Y Man đỏ bừng, không dám đuổi theo, im lặng đứng tại chỗ.

Đột nhiên cô lại nghe thấy giọng nói lười biếng của Tạ Phản. Dù anh không quay đầu lại, nhưng đủ để cô biết là đang gọi mình: “Lại đây.”

Trái tim Tô Y Man lại cảm nhận được vị ngọt, mím chặt nụ cười, chạy về phía anh.

Đi bên cạnh anh, cô càng cảm nhận rõ sự áp đảo của chiều cao. Cô cố gắng không tỏ ra nhút nhát, muốn nói chuyện với anh một cách tự nhiên như những cô gái khác trong trường.

“Anh về nhà à?” Cô tạm thời chỉ nghĩ ra câu này.

Tạ Phản không trả lời mà hỏi một câu ngoài dự đoán của cô: “Ăn mì bò không?”

Trái tim Tô Y Man thắt lại, cô nhanh chóng gật đầu hai cái, sợ rằng nếu chậm trễ sẽ bỏ lỡ cơ hội này: “Có.”

Có một quán mì ngay bên ngoài trường.

Khi gọi món, ông chủ hỏi có kiêng gì không. Tạ Phản nhìn Tô Y Man, Tô Y Man vội vàng lắc đầu: “Không, không có.”

Nói xong tim cô đập thình thịch, trong đầu âm thầm phân tích. Nếu cô nói mình không ăn rau mùi, Tạ Phản có thể sẽ nhớ đến lần trước. Đến lúc đó, nếu anh hỏi tại sao lần đó không nói thật thì cô không biết trả lời thế nào.

Thà cứ sai như thế này.

Chỉ là rau mùi thôi, nuốt thẳng là được, không nhai thì sẽ không cảm nhận được mùi vị mà cô không thích nữa.

Ông chủ nhận đơn, miệng lẩm bẩm: “Không ai kiêng gì à.”

Tạ Phản là người trả tiền.

Mì được mang lên, Tạ Phản lấy một đôi đũa dùng một lần, bẻ ra đặt về phía Tô Y Man.

Một hành động bình thường, anh làm rất tự nhiên, cứ như thể cho dù đối diện là cô gái nào đi nữa, anh cũng sẽ giúp người ta bẻ đũa.

Tô Y Man không cho phép mình nghĩ nhiều, vì nghĩ nhiều dễ tự mình đa tình, mà tự mình đa tình rất có thể sẽ dẫn đến thất vọng.

Cô ăn chậm, một miếng mì phải nhai rất nhiều lần. Khi cô vừa ăn được một phần tư, cô thấy Tạ Phản đối diện đã ăn xong rồi.

Tạ Phản không tỏ vẻ sốt ruột, lấy điện thoại ra chơi một ván game, im lặng chờ cô ăn xong.

Tô Y Man nhìn tay anh, không khỏi ngẩn người.

Ngón tay anh thon dài, xương khớp rõ ràng, da rất trắng.

Đẹp mà còn mang theo vẻ gợi cảm, dù lúc đó cô không thể diễn tả cụ thể là loại gợi cảm như thế nào.

Tóm lại là cảm thấy lòng ngứa ngáy, nhưng không rõ là ở vị trí nào.

Tạ Phản thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào tay mình, tưởng cô đang chú ý đến điện thoại. Anh thoát khỏi trò chơi, đặt điện thoại lên bàn, trên màn hình là một mã QR.

Tô Y Man khó hiểu nhìn anh.

Anh nói: “Thêm WeChat.”

Bình Luận (0)
Comment