Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 78

Chương 77

"...Thì ý tôi là ngài hãy ngồi xuống cho thoải mái ấy mà... ."

Có lẽ vì giọng nói chứa đầy vẻ không hài lòng của Yoon Tae Oh mà Kang Seok Ho chẳng thể phản kháng thêm được câu nào. Gã chỉ đành lùa một nhân viên trong đội đi chỗ khác để nhường chỗ. Chính vì thế, vị trí mà lão Tổng quản chuẩn bị cho Yoon Tae Oh đã bị người khác chiếm mất.

"Tại sao, bao nhiêu phần ngon lành không ăn lại đi ăn cái lớp da này chứ."

"...Trông nó thế này thôi nhưng ăn cũng được lắm ạ. Chấm với bột đậu nành..."

"Cái đó là lông đấy à, không lẽ..."

Sao tự nhiên mắt ngài lại tinh tường một cách vô ích thế không biết. Thực ra, dáng vẻ của Yoon Tae Oh lúc này trông cũng có chút nực cười. Giữa chiếc bàn tròn bằng sắt, miếng da heo đang chín dần trên vỉ nướng. Rượu Soju, bia, rau gói đặt lộn xộn chẳng ra hàng lối nào. Chỉ có Yoon Tae Oh ngồi đó là trông như một nhân vật bị cắt ghép vào một bối cảnh kỳ lạ, hoàn toàn không hòa hợp với khung cảnh này.

"Cái này chín rồi đây ạ, ngài ăn thử xem."

Tôi gắp miếng da heo đã chín vàng đều nhất bỏ vào đĩa của Yoon Tae Oh. Thế nhưng gã chẳng mảy may động đậy.

"À, ngài phải chấm như thế này rồi mới ăn cơ ạ."

Nghĩ rằng gã không biết cách ăn, tôi chấm vào bột đậu nành rồi đặt lại vào đĩa cho gã nhưng tình hình vẫn không thay đổi. Mãi một lúc sau gã mới cầm đũa lên. Thế nhưng lộ trình của miếng da heo có gì đó sai sai.

"...Sao ngài lại đưa cái này cho tôi?"

"Em ăn thử trước đi, một lần thôi."

Cái đồ tồi này! Gã vẫn không tin nổi đây là thứ đồ ăn dành cho con người sao. Nếu không thì làm sao gã cứ liên tục gắp những miếng da heo đang chín vàng trên vỉ bỏ vào đĩa của tôi được chứ.

"...giám đốc , thịt này là để chia sẻ với mọi người cùng ăn mà..."

"Họ sẽ tự biết đường mà ăn thôi."

Không, ngài cứ hễ thấy miếng nào chín là gắp hết đi rồi thì người khác ăn cái gì chứ. Ánh mắt hình viên đạn của Kang Seok Ho và các thành viên đội cảnh vệ vô thức hướng về phía tôi. Buổi liên hoan bắt đầu với cái đĩa của riêng tôi đã chất cao như núi da heo.

"Người mới, làm một ly chúc mừng..."

"Cứ ăn uống thoải mái đi."

"Thế, thế thì làm một vòng bia 'sóng lượn'..."

"Tôi bảo là, hãy ăn uống thoải mái cơ mà."

À, hóa ra đội cảnh vệ liên hoan kiểu này sao. Kang Seok Ho vốn định ép mọi người uống rượu bằng đủ mọi cách, nhưng phong cách của Yoon Tae Oh lại khác. Gã không ép rượu mà để mỗi người tự uống theo tửu lượng của mình. Tất nhiên, bản thân gã cũng chẳng hề đụng môi tới giọt rượu nào. Chính vì thế, bữa tiệc vốn dĩ khá gượng gạo lúc ban đầu đã dần trở nên phóng khoáng hơn. Các nhân viên bắt đầu di chuyển qua lại giữa các bàn để ngồi cùng những người họ thấy thoải mái, còn tôi...

"Tôi, tôi không ăn nổi nữa đâu. Nhiều quá rồi."

Vì ăn quá nhiều da heo nên tôi có cảm giác như cả con lợn sắp trào ra khỏi cổ họng đến nơi rồi. Tên Yoon Tae Oh này quả thực có ánh mắt rất nhạy bén. Gã chỉ nhìn ai đó nướng da heo một lát rồi đã có thể bắt chước một cách thuần thục.

"Đã chán rồi sao? Vậy để tôi nướng ít thịt ba chỉ nhé."

"Không, ý tôi không phải vậy... là tôi no quá không ăn thêm được nữa thôi."

"Vẫn còn lại ngần kia cơ mà?"

Tự đi mà ăn đi đồ khốn. Yoon Tae Oh chỉ miễn cưỡng ăn đúng miếng tôi đưa cho, còn lại gã chẳng hề động tay vào đồ ăn thêm chút nào. Tôi nghĩ việc gã chịu ngồi lại ở một nơi như thế này thôi cũng đã là làm tròn bổn phận lắm rồi.

"Mọi người dùng bữa có ngon không ạ?"

Vừa lúc tôi định làm một ly bia thì nhân vật mà tôi vẫn luôn tự hỏi khi nào mới xuất hiện đã tiến lại gần. Choi Hyun Jin với giọng nói tươi sáng ngồi vào một chỗ trống lưa thưa. Ngay khi cậu ta ngồi cạnh Yoon Tae Oh, các nhân viên khác rất biết ý mà lần lượt rời đi theo từng đợt.

"Vậy hai người cứ trò chuyện nhé."

Nhìn những người lục đục đứng dậy, tôi bỗng thấy hay là mình cũng thiếu tinh tế quá chăng. Khi tôi là người cuối cùng định đứng dậy để nhường không gian cho hai người họ, thì một lực mạnh đã kéo cổ tay tôi lại khiến mông tôi một lần nữa chạm xuống ghế.

"Đã bảo là nướng thịt ba chỉ cơ mà, em định đi đâu."

Yoon Tae Oh vừa đặt một tảng thịt mà tôi chưa từng bảo sẽ ăn lên vỉ nướng, vừa siết chặt cổ tay tôi hơn ở phía dưới gầm bàn. A... cái tên này dường như còn chẳng biết thịt ba chỉ là cái gì. Thứ đang nằm trên vỉ nướng lúc này không phải ba chỉ mà là thịt nạc vai.

"Để tôi làm cho ạ. Lỡ dầu mỡ bắn vào tay giám đốc thì sao..."

"Chẳng phải câu đó em nên nói từ trước khi tôi nướng da heo sao."

Trước đó tôi đã mấy lần định nhận lấy cái kẹp từ tay Yoon Tae Oh nhưng gã cứ khăng khăng đòi tự mình nướng. Dẫu biết bây giờ gã cũng sẽ làm vậy, nhưng tôi chỉ nói ra vì thấy ngượng nghịu khi bị gã nắm chặt cổ tay không buông mà thôi. Tất nhiên, với sức lực yếu ớt của mình, tôi không tài nào hất tay gã ra được. Cảm thấy ái ngại trước Choi Hyun Jin đang ngồi đối diện, tôi không dám lộ liễu thêm nữa mà đành để mặc gã muốn làm gì thì làm.

"Để em nướng cho nhé? Em từng làm thêm ở quán thịt nướng lâu lắm rồi nên nướng giỏi lắm đấy!"

Đúng là một người khó đối phó, Choi Hyun Jin. Chắc chắn lúc nãy cậu ta đã cảm nhận được luồng không khí như thể Yoon Tae Oh đang phớt lờ mình, vậy mà biểu cảm của cậu ta vẫn không hề có một chút dao động nào. Cậu ta thản nhiên như một người chẳng nhìn thấy gì cả. Cậu ta cứ thế giật lấy cái kẹp từ tay Yoon Tae Oh, và gã cũng đưa cho cậu ta mà không nói gì thêm.

"Nghe nói ngài sắp về Seoul rồi sao ạ...?"

"...Vì có một số việc cần phải xử lý ở trụ sở chính."

Choi Hyun Jin đưa ra câu hỏi cho Yoon Tae Oh. Thế nhưng gã chẳng thèm đáp lại, không biết là có nghe thấy hay không, nên tôi đành phải thay mặt gã trả lời.

"Seoul ấy, em đi theo có được không ạ? Dù sao ở lại đây thì resort vẫn chưa khai trương nên cũng chẳng có việc gì để làm..."

Lần này lại là một đường bóng thẳng không hề có sự giảm chấn nào được tung ra. Một sự im lặng gượng gạo lại bao trùm lên mặt bàn, nhưng tôi không thể mở miệng. Vì đó không phải vấn đề tôi có thể quyết định, cũng không có quyền hạn để trả lời.

"Tôi xin phép ra ngoài hóng gió một lát. Hình như rượu ngấm rồi... nóng quá."

Tôi dùng sức hất bàn tay vẫn đang nắm cổ tay mình của Yoon Tae Oh ra. Sau đó tôi rời khỏi cửa hàng lụp xụp, để mặc hai người họ ở lại. Mỗi khi nhìn thấy Choi Hyun Jin không ngừng tấn công Yoon Tae Oh, trong lòng tôi lại bất chợt trào dâng sự bực bội. Đó là một sự dao động không rõ lý do.

Hình ảnh hai người họ ở cạnh nhau là một khung cảnh vô cùng tự nhiên. Bởi sau cùng, những người thuộc về nhau sẽ phải ở bên nhau thôi. Nghĩ như vậy thì lòng cũng thấy ổn, nhưng rồi trong khoảnh khắc nào đó, tôi lại thấy ghét cái cảnh tượng ấy vô cùng, cứ thế lặp đi lặp lại.

"Thời tiết kiểu gì thế này. Lạnh đến phát điên."

Cái lạnh thấu xương của giữa mùa đông dường như giờ mới chạm tới tận đảo Jeju, một đêm đông buốt giá lạ thường. Trong cơn bất lực, tôi chẳng buồn bước đi mà chọn ngồi xuống một chiếc ghế băng trên vỉa hè vắng bóng người.

"Đi ra ngoài mà không mặc áo khoác thì lạnh là đúng rồi còn gì."

"Ôi, ch...!"

Vì giọng nói đột ngột vang lên giữa không gian tĩnh mịch mà tôi suýt chút nữa đã thốt ra lời chửi thề.

"Ch...?"

"À, không ạ? Tại tôi giật mình quá... mà sao giám đốc lại ở đây..."

Chẳng biết đã đi theo từ lúc nào, Yoon Tae Oh tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách vài bước chân. Và hành động tiếp theo của gã khiến tôi câm nín hoàn toàn.

"Đi bộ một lúc thấy nóng quá. Em cầm hộ áo cái."

Gã cởi chiếc áo khoác măng tô của mình ra rồi khoác lên vai tôi. Chỉ sau khi hơi ấm từ chiếc áo bao bọc lấy cơ thể, tôi mới nhận ra thời tiết cũng chẳng khác ngày thường là mấy. Chẳng biết tôi đã mất hồn thế nào mà lại đi ra ngoài mà không mang theo áo khoác.

"Tôi bảo cậu ta đừng đến rồi. Vì cậu ta đâu phải nhân viên trụ sở chính. Huống hồ đã có Thư ký Kim ở đây thì tôi gọi hạng người đó đến làm gì cơ chứ."

Yoon Tae Oh ngồi xuống ghế băng trước rồi bắt đầu nói những điều tôi chẳng hề hỏi. Lại là cái điệp khúc Thư ký Kim này rồi.

"Tôi thì không sao đâu ạ."

"Thế à? Tôi nói vậy vì cứ tưởng em đang bận tâm đấy."

"...Sao tôi lại phải bận tâm cơ chứ... ."

Tôi ngồi lại bên cạnh gã một cách gượng gạo. Một thời tiết mà mới lúc nãy thôi tôi còn nghĩ là cái lạnh thấu xương của giữa mùa đông, vậy mà lạ thay lúc này dường như mùa xuân đã cận kề. Chỉ là khoác thêm một chiếc áo thôi mà sự khác biệt lại lớn đến nhường này sao.

"Vậy ra, có vẻ là tôi đã bận tâm rồi."

"...Dạ...?"

"Vì thấy Si Eon đùng đùng bỏ chạy như thế nên có vẻ là tôi đã bận tâm rồi."

Vì đã về đêm nên hầu hết các cửa hàng đều đã tắt đèn. Chỉ có những cột đèn đường tỏa ra ánh sáng vàng vọt, còn phía sau đó chỉ là bóng tối bao trùm. Yoon Tae Oh chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái mà chỉ nhìn trân trân vào khoảng không vô định tăm tối kia.

"Đừng có gọi tôi là Si Eon nữa... nghe lạ lắm."

Đúng là cái đồ đáng ghét. Liệu gã có biết mỗi lời nói và hành động gã tình cờ thốt ra hay thực hiện lại khiến đối phương nảy sinh cảm xúc gì không. Tôi vô thức dùng giọng điệu hờn dỗi để bày tỏ sự bất mãn.

"Lúc này gọi Si Eon là đúng rồi, đâu phải Thư ký Baek."

"Thế thì khác gì nhau chứ?"

"Khác chứ. Khác, rất nhiều là đằng khác."

Khi làm việc là Thư ký Baek, còn không phải là Si Eon sao. Tôi quyết định từ bỏ việc cố gắng thấu hiểu thế giới tinh thần của Yoon Tae Oh. Dù sao thì nếu gã không muốn giải thích, tôi cũng chẳng thể tự mình nghe thấy sự khác biệt đó là gì. Quả nhiên, Yoon Tae Oh đã ngậm miệng lại như không muốn nói thêm nữa.

"Ngài hãy cẩn thận nhé, với lão Tổng quản thư ký ấy."

"Có chuyện gì khiến em vướng bận sao."

"Cái đó... cảm giác của tôi là vậy. Tôi cảm thấy lão ta đang chuẩn bị một điều gì đó. Dù không có bằng chứng nhưng..."

Thực ra tôi khá chắc chắn. Rằng lão Tổng quản sẽ sớm bày trò thôi. Trong nguyên tác cũng vậy, và lời lão nói với tôi lần trước cũng khiến tôi bận lòng. Cái câu lão bảo Yoon Tae Oh khi yêu trông rất tuyệt vời ấy. Một Yoon Tae Oh vì mù quáng trong tình yêu mà chẳng màng trước sau thì chẳng có gì là tuyệt vời cả. Vì gã là kiểu người sẽ dồn hết mọi sự chú ý vào một người, nên nếu lão muốn bày mưu tính kế thì Yoon Tae Oh trong trạng thái đó sẽ là kẻ dễ đối phó nhất.

"Phải cẩn thận thôi nhỉ."

"...Ngài tin tôi dễ dàng vậy sao...?"

"Nếu là lời Si Eon nói thì chắc là đúng rồi, có lẽ vậy."

Hôm nay Yoon Tae Oh thật lạ. Không, dạo gần đây Yoon Tae Oh rất lạ. Dù không thể chỉ đích danh là gì, nhưng cứ thấy... gã có chút dịu dàng. Có lẽ vì vậy mà khoảng thời gian cùng nhau lặng lẽ nhìn vào bóng tối này có chút không thoải mái. Chính xác hơn là, trái tim tôi khi hướng về phía gã như thế này thấy không thoải mái.

"Chúng ta vào thôi nhé? Tôi nghĩ giám đốc sẽ lạnh đấy..."

"Đó không phải là lời mà người đã cướp mất áo khoác của tôi nên nói đâu nhỉ."

"Chẳng phải là giám đốc đã đưa cho tôi sao...!"

"Không phải cho, mà là cho mượn."

...Được rồi đồ khốn. Tôi cũng chẳng có ý định chôm cái áo không vừa vặn này đâu.

Dù sao thì nhờ hóng gió một lát mà lòng tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, tôi đứng dậy định quay lại chỗ liên hoan.

"Vào kỳ ph*t t*nh, đúng là có ai đó đã lẻn vào."

Vừa quay lưng đi thì giọng nói của Yoon Tae Oh vang lên ngay sau gáy tôi. Gì vậy, chẳng phải chuyện đó đã kết thúc rồi sao.

"Đó là cậu Choi Hyun Jin mà..."

"Không. Tôi lại nghĩ khác."

Tôi vừa bước đi vừa đáp lại một cách hình thức, nhưng rồi phải xoay người lại trước giọng nói trầm thấp của Yoon Tae Oh. Chỉ một câu nói thôi mà lồng ngực tôi bỗng chốc trở nên khó chịu. Không giống như những lần gã nhắc đến chuyện này trước đây, giọng nói lần này chứa đầy sự khẳng định.

"Không phải cậu ta."

Mùa đông dường như đã né tránh gã. Như thể không hề cảm nhận được bất kỳ cái lạnh nào, Yoon Tae Oh dừng lại trước tôi một bước chân, hoàn toàn thản nhiên. Chỉ là, biểu cảm trên mặt gã có chút đanh lại hơn thường lệ mà thôi.

"Dù có suy nghĩ thế nào đi nữa..."

Chỉ là trong khoảnh khắc. Những hạt trắng xóa rơi xuống đậu trên lồng ngực của Yoon Tae Oh. Tiếp đó là trên vai, trên má, trên sống mũi, những bông tuyết trắng chạm vào rồi tan biến. Đó là những bông tuyết to lớn lạ thường, rơi xuống một cách êm đềm và tĩnh lặng.

"Tôi thấy người đó giống như là Si Eon vậy."

Một trận tuyết đột ngột chẳng hề có trong dự báo bắt đầu tung bay. Tuyết rơi như những cánh hoa dập dìu trong cơn gió xuân.

Bình Luận (0)
Comment