Chương 76
"Sáng nay có buổi họp với phái đoàn giám đốc công ty xây dựng, tiếp sau đó là lịch tiếp đón Nghị sĩ Quốc hội khu vực đến thăm ạ."
Vẫn là một buổi sáng như thường lệ.
Ngay cả trong chuyến công tác, Yoon Tae Oh vẫn không hề lơ là việc tập thể dục. Gã thức dậy từ tờ mờ sáng, chạy bộ quanh khu resort, trở về tắm rửa và đang dành thời gian thưởng thức cà phê trước khi bắt đầu làm việc. Đứng trước mặt gã và xướng lên lịch trình trong ngày, tôi có cảm giác như mọi chuyện xảy ra cho đến ngày hôm qua chỉ là một giấc mơ.
"Hà, tôi ước gì tách cà phê này là do Thư ký Kim pha."
Thế nhưng, mọi chuyện không hoàn toàn giống như mọi khi, bởi còn có một người khác đang đứng từ đằng xa, mở to đôi mắt và nhìn chằm chằm vào Yoon Tae Oh.
"Chuyện đó là..."
"Buổi sáng ngài nên uống nhạt một chút thì tốt hơn ạ! Uống cà phê khi bụng rỗng sẽ hại dạ dày lắm, thưa giám đốc !"
Đó là Choi Hyun Jin, người vừa chạy lon ton đến vừa đưa lời phản bác ý kiến của Yoon Tae Oh.
"Tôi đã bảo là không cần thiết rồi, tại sao cậu cứ phải làm đến mức này?"
"Chuyện đó thì dĩ nhiên là vì... em muốn được gặp ngài mà...?"
Đúng là chẳng khác gì một miếng kẹo cao su bám dính. Dù dạo gần đây Choi Hyun Jin đã không còn che giấu mà bộc lộ rõ cảm xúc của mình, nhưng sau vụ lừa đảo kỳ ph*t t*nh, cậu ta dường như càng trở nên chấp nhất hơn.
"...Đừng có lồng ghép tình cảm vào, tôi hy vọng cậu chỉ làm đúng phần việc của mình thôi."
Dù vậy, Yoon Tae Oh vẫn buông ra những lời lẽ góc cạnh và chẳng thèm ban phát lấy một cái nhìn chính diện. Gã chỉ đặt tách cà phê xuống bàn tạo thành một tiếng 'cạch', không thèm che giấu sự bất mãn của mình.
"Tôi sẽ đi pha lại ạ."
"Được rồi. Đi chuẩn bị làm việc đi."
Tôi không rõ lý do tại sao. Không biết giữa Yoon Tae Oh và Choi Hyun Jin khi chỉ có hai người đã xảy ra những cuộc đối thoại thế nào, nhưng Yoon Tae Oh càng cố giữ khoảng cách thì Choi Hyun Jin lại càng tỏ ra nôn nóng muốn thu hẹp khoảng cách đó. Ít nhất là theo góc nhìn của tôi, khoảng cách giữa hai người họ dường như chẳng hề nhích lại gần chút nào.
Tuy nhiên, vì đây không phải vấn đề tôi nên xen vào, nên tôi cũng không ngăn cản hành động của Choi Hyun Jin. Lần này tôi cũng chỉ lặng lẽ theo chân Yoon Tae Oh vào phòng thay đồ. Tôi cố ý phớt lờ Choi Hyun Jin đang ngập ngừng bám theo sau lưng.
"Vì khi Nghị sĩ Quốc hội đến thăm sẽ có cả đoàn phóng viên tháp tùng, nên tôi nghĩ ngài nên mặc trang phục có chút trang trọng ạ."
"Phóng viên cái nỗi gì chứ."
Đứa trẻ Yoon Tae Oh lại bắt đầu hờn dỗi rồi. Chẳng phải đây là việc cực kỳ tích cực cho việc quảng bá resort của gã sao, tuyệt đối chẳng có gì là tiêu cực cả. Làm thế nào để dỗ dành cái tên này để gã không trưng ra cái bộ mặt thối trước mặt đoàn phóng viên đây.
"Chẳng phải họ là những kẻ cực kỳ thích phô trương sao ạ. Hơn nữa, vì ngoại hình của giám đốc vốn đã rất xuất chúng nên dù có chụp ảnh chung thì người ta cũng chỉ thấy mỗi ngài thôi."
"Vậy sao."
"Ôi, tất nhiên rồi ạ? Ăn ảnh đến mức..."
"Ăn, ảnh?"
"À, không ạ! Ý tôi là... thật đáng tiếc khi ảnh chụp lại không thể lột tả hết được vẻ đẹp của người thật, là như vậy đấy ạ..."
Suýt chút nữa thì hỏng bét. Chỉ cần nới lỏng cảnh giác một chút là cái miệng này lại tuôn ra những cảm nhận thật lòng ngay. Có vẻ tôi cần phải giữ chặt dây thần kinh lý trí hơn nữa.
"Vì vậy hôm nay chiếc cà vạt này..."
"Cái này thì sao ạ? Em thấy nó rất hợp với ngài đấy!"
Trang phục cơ bản của Yoon Tae Oh luôn là sơ mi trắng. Dù chất liệu vải, cổ áo, túi áo hay cúc áo có những khác biệt nhỏ, nhưng màu sắc thì không thay đổi nhiều. Chính vì thế, chiếc cà vạt chính là điểm nhấn. Khi tôi đang định thắt chiếc cà vạt mình đã chọn lên cổ cho Yoon Tae Oh, thì một chiếc cà vạt khác cũng đưa tới với tốc độ tương đương.
"Gì đây."
"Cái này... chẳng phải đẹp hơn sao ạ?"
Hai chiếc cà vạt được đưa ra một cách lấp lửng. Một chiếc màu đỏ rượu vang trên tay tôi và một chiếc tông màu xám đậm do Choi Hyun Jin đưa tới. Và ánh mắt của Yoon Tae Oh cứ thế đảo qua đảo lại giữa hai chiếc cà vạt.
"Em thấy ngài... có vẻ thích màu đen..."
Hóa ra cậu ta cũng là kiểu người tinh ý hơn vẻ bề ngoài. Dù bản thân ghét sự u ám nhưng vì nghĩ đến sở thích của Yoon Tae Oh nên cậu ta đã chọn một chiếc cà vạt tối màu. Thế nhưng, hôm nay đó không phải là một sự lựa chọn đúng đắn.
"Làm gì thế, Thư ký Kim."
"À, vâng..."
Dĩ nhiên, sự lựa chọn của Yoon Tae Oh là chiếc cà vạt do tôi chọn. Nếu là ngày khác thì không nói, nhưng hôm nay có lịch tiếp đón nhân vật quan trọng và có cả phóng viên đi cùng, nên tạo một chút điểm nhấn sẽ tốt hơn. Dù sao dư luận vẫn không thiếu những cái nhìn tiêu cực về một công ty bắt đầu từ nghề cho vay nặng lãi, nên ít nhất là ở vẻ bề ngoài, phải làm sao để họ không thể thấy được hình ảnh đó.
"...Vì hôm nay có lịch trình quan trọng ạ."
"À, em chỉ nghĩ là nó sẽ rất hợp với ngài thôi. Em xin lỗi..."
Tôi đúng là mắc bệnh rồi. Phải chi lúc đó cứ ngậm miệng lại thì tốt biết mấy. Nhìn dáng vẻ Choi Hyun Jin đứng sững lại với bàn tay đưa ra đầy hụt hẫng, tôi đã lên tiếng giải thích về tình huống khiến Yoon Tae Oh không còn cách nào khác ngoài việc lựa chọn như vậy. Việc Choi Hyun Jin có buồn hay không là chuyện của hai người họ, tại sao tôi lại phải...
Giờ đây tôi chẳng thể phân biệt nổi đâu là bộ mặt thật của Choi Hyun Jin và đâu là lời nói dối nữa. Chính xác là tôi cảm thấy mình không muốn biết. Tôi không đáp lại thêm lời nào mà chỉ giúp Yoon Tae Oh chuẩn bị nốt để đi làm.
“Hôm nay em làm việc có vẻ không có hồn lắm nhỉ.”
"...Tôi ạ?"
"Chứ còn ai vào đây nữa."
Khi tôi khoác áo măng tô cho gã rồi xách túi theo sau, Yoon Tae Oh đã buông lời phàn nàn. Cái tên vốn chẳng thèm quan tâm đến xung quanh này lại có linh cảm rất nhạy bén trong những chuyện thế này.
"Tôi hy vọng em làm việc có tâm hơn một chút, Thư ký Kim."
Trước khi tôi kịp mở cửa chính, gã đã đưa tay nắm lấy nắm cửa trước, đứng xoay người nghiêng một bên nhìn tôi. Tôi tự hỏi gã đang làm cái trò gì vậy, rồi khi ngước lên nhìn, gã hất hàm bảo tôi hãy đi ra ngoài trước.
"...Cảm ơn ngài."
Dù có chút bận tâm về Choi Hyun Jin, nhưng đây là lý do lớn khiến tôi không cần phải để ý đến cậu ta thêm nữa. Yoon Tae Oh chẳng hề có sự thay đổi nào ngay cả sau khi biết chuyện cậu ta đã lẻn vào phòng nghỉ trong kỳ ph*t t*nh. Gã không hề nhắc đến chuyện đó một cách thái quá, thái độ cũng chẳng hề đổi khác. Ngược lại, có vẻ chính xác hơn khi nói rằng Yoon Tae Oh đang cố tình giữ khoảng cách. Thế nên ngay cả khi Choi Hyun Jin tích cực bày tỏ tình cảm, tôi cũng chẳng mấy bận lòng.
"Lịch trình tối nay thế nào."
"Từ sáu giờ tối ngài có thể nghỉ ngơi ạ."
"Chắc là sắp phải quay về Seoul rồi nhỉ."
"Vâng. Dù sao cũng thật khó để xử lý toàn bộ công việc ở Jeju, nên ngài cũng phải đi thôi ạ."
Trong lúc hướng về phía văn phòng tạm thời, chẳng hiểu sao hôm nay Yoon Tae Oh lại hỏi nhiều đến thế. Dù đó là những câu hỏi khó đoán được ý đồ nhưng tôi vẫn điềm nhiên trả lời những gì gã hỏi.
"Vậy thì tối nay tổ chức liên hoan một bữa đi. Dù làm việc như hạch nhưng chắc mọi người cũng đã vất vả rồi."
Cái gì cơ. Từ bao giờ công ty chúng ta lại có cái gọi là liên hoan vậy. Trước mệnh lệnh đầy xa lạ đó, tôi nhất thời không thốt nên lời.
"Mọi người đã vất vả trong kỳ ph*t t*nh vừa rồi, nên chỉ cần đội thư ký và đội cảnh vệ là được."
"...Ch, không phải là xử lý mà là liên hoan thật chứ ạ?"
"Em có vẻ tuyệt tình hơn tôi tưởng đấy nhỉ? Nếu em thích hướng kia hơn thì cứ làm vậy đi."
"À, không ạ! Liên hoan! Tốt quá, liên hoan chứ..."
Lẽ nào gã định chuốc say cả lũ rồi âm thầm đem dìm xuống biển Jeju sao...? Dù sao thì cũng thật lạ lùng, chuyện liên hoan ấy.
"Bây giờ em định bảo tôi vào đây sao, Thư ký Kim."
Giọng nói của Yoon Tae Oh nhuốm màu giận dữ. Thanh âm trầm xuống còn lạnh lẽo hơn cả cái lạnh giữa mùa đông khiến tôi vô thức muốn quỳ rạp xuống. Thế nhưng tôi không nghĩ là gã đang làm quá. Diện mạo của một tòa nhà cũ nát sắp đổ sập, cánh cửa kính trượt kêu kẽo kẹt và không gian xập xệ hiện ra phía sau đó.
"Hả, da heo?"
"Da heo... thực ra ngon hơn ngài tưởng đấy ạ..."
"Ngậm miệng."
"Tôi xin lỗi."
Tôi mím chặt môi. Gạt chuyện da heo béo ngậy và ngon lành sang một bên, thì địa điểm này đúng là rất khó xử. Thực ra việc chọn địa điểm liên hoan không phải sở trường của tôi. Công ty chúng tôi vốn chẳng bao giờ có cái không khí ấm cúng kiểu đó nên chưa từng tổ chức liên hoan bao giờ. Khi tôi còn đang loay hoay chọn chỗ thì Kang Seok Ho xuất hiện. Cái tên dõng dạc tuyên bố 'Chúng ta chẳng phải thường xuyên liên hoan sao?' đã tự tin giành phần tìm địa điểm.
Và bây giờ, tình cảnh là thế này đây. Xem ra... cái tên Kang Seok Ho khốn kiếp kia đang chơi xỏ tôi rồi.
"Hay là chúng ta đổi chỗ khác nhé...?"
"Giờ này thì đổi vào lúc nào. Cứ vào đi. Chẳng lẽ ăn vào mà chết được sao."
...Cũng không đến mức đó đâu mà...? Dù là một quán ăn hơi, à không, khá là cũ kỹ nhưng tôi chưa thấy ai ăn da heo mà chết cả. Tôi mở cánh cửa vốn đã quá cũ nên không thể mở trơn tru rồi bước vào bên trong, ngay lập tức ánh mắt của toàn bộ nhân viên thư ký và cảnh vệ đang tụ tập tại đó đều đổ dồn vào Yoon Tae Oh. Rõ ràng là đi liên hoan, vậy mà không khí lại chẳng khác gì đám tang.
"giám đốc , hôm nay tôi đã chuẩn bị món da heo – thứ được coi là chuẩn mực của liên hoan ạ. À, nếu ngài không ăn được thì cũng có cả thịt ba chỉ nữa. Hôm kia tôi đã đến ăn thử rồi, vị của nó..."
"Tên này làm đấy à?"
Yoon Tae Oh nhìn tôi hỏi.
"...Vâng..."
Tôi vốn định cứ thế nhận lỗi về mình cho xong chuyện. Thế nhưng sự xuất hiện và màn ba hoa của Kang Seok Ho khi đứng dậy đã làm bại lộ kẻ thủ phạm thực sự đã chọn địa điểm này. Cảm ơn nhé, vì đã tự thú.
"Từ nay về sau đừng có giao bất cứ việc gì cho Trưởng phòng Cảnh vệ đội 3 nữa. Cứ để gã... không làm gì hết."
Dẫu vậy, có lẽ vì hôm nay là ngày vui nên Yoon Tae Oh đã tỏ lòng từ bi. Nghĩ lại thì dạo gần đây gã dường như cũng đã hiền lành đi nhiều. Tôi thậm chí còn chẳng nhớ nổi lần cuối cùng có nhân viên nào bị mất mạng là từ bao giờ. Nhưng còn Kang Seok Ho... sau này tôi nhất định sẽ trả thù. Da heo cái nỗi gì cơ chứ.
"giám đốc , mời ngài ngồi bên này ạ."
Ở phía xa kia, trên một chiếc bàn, những gương mặt tôi không muốn thấy đều đang tập hợp đầy đủ. Lão Tổng quản cùng những tay chân thân tín, và cả Choi Hyun Jin. Nhìn thấy chỉ còn duy nhất một chỗ trống, có vẻ đó là vị trí dành cho Yoon Tae Oh.
"Cậu ngồi đây đi."
Kang Seok Ho kéo tôi về phía bàn của gã. Chẳng biết ai là kẻ đã gọi hội lão Tổng quản đến, nhưng cả Choi Hyun Jin cũng đi theo thì chẳng phải hơi quá sao. Ngay khoảnh khắc tôi định đặt mông xuống chỗ trống theo lời Kang Seok Ho, thì một người đàn ông quen thuộc đã chiếm lấy vị trí bên cạnh tôi.
"giám đốc ... đó là chỗ của tôi mà."
"Thì sao, tôi ngồi thì có vấn đề gì à?"
Đó là Yoon Tae Oh. Gã đã ngồi xuống cạnh tôi thay vì chiếc bàn có Choi Hyun Jin đang đợi.