Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 72

"Vì giám đốc gọi nên tôi có vào một lát, thấy ngài đột ngột ngất đi nên tôi đã cho ngài uống thuốc rồi mới rời đi ạ."

Chỉ đến đó thôi. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói mà không run rẩy khi đối diện với ánh mắt gã. Vì tôi đang nói sự thật chứ không phải lời nói dối nên giọng điệu nghe cũng khá tự nhiên.

"...Cho tôi uống thuốc sao?"

Một bên lông mày của Yoon Tae Oh nhướn lên đầy nghi hoặc. Chắc chắn lúc cho gã uống thuốc an thần, trông gã không hề tỉnh táo chút nào, và có vẻ gã cũng chẳng nhớ nổi việc mình đã được cho uống thuốc.

...Thế thì tốt quá rồi. Tôi đã lo lắng không biết phải bao biện thế nào nếu gã tình cờ nhớ lại dù chỉ một phần những chuyện đã xảy ra giữa chúng tôi. Giờ thì tôi có thể nói dối với tâm thế thoải mái hơn một chút rồi.

"Nhưng chắc đó không phải là tất cả đâu nhỉ."

"...Dạ...?"

Yoon Tae Oh thay đổi tư thế. Gã tháo đôi chân đang vắt chéo, đặt khuỷu tay lên đầu gối rồi rướn người về phía chiếc bàn, thu hẹp khoảng cách với tôi.

"Sau đó chắc chắn đã có ai khác vào đây nữa."

Câu hỏi xoay vần giữa tôi và Kang Seok Ho khiến bầu không khí căng thẳng lập tức dâng cao.

"...Chuyện đó không thể nào đâu ạ, thưa giám đốc ."

Phải khen là anh ta cũng khá thông minh. Kang Seok Ho đã lên tiếng trả lời trước khi tôi kịp mở miệng. Việc một người vốn dĩ không có mặt ở đây như tôi lại đi trả lời về những chuyện xảy ra trong kỳ ph*t t*nh của gã thì thật là vô lý.

"Chẳng phải chúng tôi là những người hiểu rõ nhất việc giám đốc sẽ không trải qua kỳ ph*t t*nh với bất kỳ ai sao."

"Có phải... ngài đang bận tâm điều gì không ạ...?"

Quả nhiên nói dối thật khó. Nhất là khi nó liên quan trực tiếp đến mạng sống của mình. Trước sự bất an đang tích tụ, tôi bồi thêm một câu hỏi ngay sau khi Kang Seok Ho vừa dứt lời. Ưu tiên hàng đầu lúc này là phải nắm bắt xem gã đang biết đến đâu.

"Chuyện đó... hà, tôi cũng không chắc chắn lắm."

Yoon Tae Oh đứng dậy cùng một tiếng thở dài thườn thượt. Gã quay lưng về phía cửa sổ nên tôi không thể đọc được biểu cảm qua gương mặt gã. Thế nhưng, chỉ qua giọng nói tôi cũng có thể nhận ra một điều. Rằng chính gã cũng chẳng có chút tin tưởng nào vào sự nghi ngờ của bản thân.

"Chuyện như thế nào ạ...?"

"Tôi cảm giác như có ai đó đã ở cùng mình... nhưng lại chẳng nhớ được gì cả."

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Dù không biết gã dựa vào hình ảnh nào để nói ra điều đó, nhưng nhìn cái cách gã nói năng thiếu quyết đoán – một điều vốn không giống với Yoon Tae Oh – thì hẳn là gã chẳng có bằng chứng nào để liên hệ tới tôi cả. Đến lúc này, trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực mới dần dịu lại.

"Có lẽ là do dư chấn của chu kỳ cộng với việc dùng quá liều thuốc an thần nên mới vậy chăng? Như là ảo giác hay giấc mơ chẳng hạn."

"...Giấc mơ sao."

Tôi bỗng thấy tò mò. Ký ức mong manh mà gã đang nhớ lại là gì nhỉ? Trong quãng thời gian đã khắc sâu vào tâm trí tôi đó, liệu đó là phân cảnh nào? Tại sao tôi lại đi tò mò về những thứ vô ích này cơ chứ.

"Cũng có thể là vậy. Hơn nữa, cũng chẳng có chuyện ai đó vào được đây mà hai người lại không biết."

Thấy gã không truy cứu sâu thêm, một mặt tôi thấy nhẹ nhõm, nhưng mặt khác lại cảm thấy một chút... hụt hẫng. Đó là một cảm xúc vô cùng mâu thuẫn.

"Ngài hãy nghỉ ngơi thật tốt cho đến hết hôm nay nhé, thưa giám đốc ."

Có lẽ vì không còn điều gì cần xác nhận thêm nên Yoon Tae Oh đã không giữ chúng tôi lại khi chúng tôi chào gã để rời khỏi phòng nghỉ.

"Cậu ổn chứ...?"

"Tôi ạ? Sao tôi lại không ổn?"

Mãi đến khi rời khỏi phòng nghỉ và đi được một quãng khá xa trong sự im lặng, Kang Seok Ho mới lên tiếng hỏi.

"Thì... mà thôi. Cậu cũng nghỉ ngơi đi. Chắc là mệt lắm rồi."

Trông anh ta như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lạ thay Kang Seok Ho lại giữ kẽ. Anh ta vỗ vai tôi hai cái rồi sải bước vượt lên trước và biến mất. Tôi thầm nghĩ có lẽ đó là sự tinh tế riêng của Kang Seok Ho. Việc anh ta không hé môi lời nào về hành động của tôi ấy mà.

Tôi rẽ hướng đi về phía bờ biển. Với tâm trạng hiện tại, tôi chẳng muốn làm việc, cũng chẳng muốn tiếp chuyện với bất kỳ ai.

"Hà... ."

Vốn dĩ chỉ muốn đi dạo hít thở chút gió trời, nhưng với tình trạng cơ thể lúc này, việc bước đi trên bãi cát lún thật quá sức đối với tôi. Cuối cùng, mới đi được vài bước, tôi đã phải đặt mông ngồi bệt xuống giữa bãi cát.

Dù đã cố tỏ ra bình thản hết mức có thể, nhưng toàn thân tôi đau nhức như vừa bị ai đó đánh hội đồng.

Cũng phải thôi, vì tôi đã chấp nhận một Alpha trội đang sục sôi hưng phấn đến mức thuốc an thần cũng chẳng thể kiểm soát nổi mà. Một kẻ lần đầu như tôi và một Alpha trội đang bị cuốn vào cơn bão chu kỳ. Chẳng phải đây là kết quả có thể dự đoán được sao? Có thể đi lại được như thế này đã là may mắn lắm rồi.

"Baek Si Eon."

Tôi đã đang nhìn cái gì vậy nhỉ? Rõ ràng là tôi vẫn đang ngồi đấy tỉnh táo, vậy mà khi giọng nói ấy lọt vào tai, mọi suy nghĩ mới bắt đầu chuyển động như thể vừa bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Vùng biển mà tôi vừa mới thu vào tầm mắt lúc nãy giờ mới thực sự hiện ra cùng tiếng sóng vỗ rì rào. Giọng nói của Yoon Tae Oh chính là tín hiệu.

"A, giám đốc . Sao ngài lại ra đây?"

Chẳng biết đã tiếp cận từ lúc nào, Yoon Tae Oh đang đứng cách đó một bước chân và cúi xuống nhìn tôi.

"Đó là câu tôi muốn hỏi cậu đấy. Sao cậu lại ngồi đây trông thảm hại thế này."

Có lẽ vì kẻ đang làm loạn trong tâm trí tôi đột nhiên xuất hiện, hoặc cũng có thể vì chạm mặt ở một nơi không ngờ tới. Tôi chẳng thể đáp lại cho ra hồn mà chỉ biết ngây người nhìn Yoon Tae Oh. Cho đến tận khi gã ngồi phịch xuống bên cạnh, tôi vẫn chưa tìm thấy lời đối đáp thích hợp.

"Cậu không nói gì sao?"

"Dạ? Tự nhiên lại...?"

"Chẳng phải cậu nên cằn nhằn chuyện quần áo sẽ bị bẩn sao."

Cũng đúng nhỉ. Gã vốn không phải kiểu đàn ông sẽ ngồi bệt xuống đất như thế này ở bất cứ đâu.

"...Chắc là phải vứt bộ đồ đó đi rồi ạ... ."

"Tất nhiên rồi."

Nếu là lúc khác, chắc tôi đã luống cuống ngăn cản hành động của gã rồi, nhưng lúc này tôi không còn tâm trạng đó nữa. Gã nhiều tiền thế kia thì bộ quần áo bẩn cứ mua cái mới là xong thôi mà. Có lẽ gã cũng không ra đây với ý đồ đặc biệt gì, gã chỉ lặng lẽ ngồi cạnh tôi một lát rồi thu trọn cảnh biển vào tầm mắt.

Bất chợt tôi thấy có một cảm giác kỳ lạ. Từ bao giờ mà Yoon Tae Oh lại trở nên không còn khiến tôi thấy khó xử đến vậy? Một người đàn ông từng khiến tôi phải căng như dây đàn mỗi khi ở cạnh, vậy mà giờ đây ngay cả việc ngồi im lặng bên nhau như thế này cũng không thấy ngượng ngùng chút nào. Khoảng cách chưa đầy một sải tay cũng chẳng hề mang lại áp lực.

"Ngày hôm đó, cậu về Seoul ngay sao."

"...Tất nhiên rồi ạ. Đó là mệnh lệnh của ai chứ."

Có vẻ đó là tất cả những gì Yoon Tae Oh nhớ được. Khoảnh khắc gã bảo tôi hãy về nhà và chờ đợi.

"Giờ Si Eon còn biết nói dối nữa cơ đấy."

"Dạ...?"

Đó là lúc ngày đang dần tàn. Mặt trời hạ xuống sát đường chân trời, rực cháy sắc đỏ như muốn thiêu rụi chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại. Yoon Tae Oh vẫn đang nhìn về phía vùng biển ấy. Có lẽ vì đôi đồng tử của gã cũng nhuốm đầy sắc đỏ nên tôi không thể nhận ra ngay ý đồ trong lời gã vừa nói.

"Sao cậu không nói với tôi. Về việc tôi đã suýt phạm sai lầm."

"Ngài... nhớ sao ạ?"

Ánh mắt nhuốm đỏ ấy giờ đây chuyển hướng về phía tôi. Thay cho câu trả lời, gã đưa một bàn tay ra, kéo cổ chiếc áo len cổ lọ đang che kín cổ tôi xuống. Dù tôi đã vội vàng gạt tay gã ra, nhưng có vẻ gã đã kịp nhìn thấy rồi. Những vết dấu đỏ thẫm còn sót lại từ đêm hôm đó trên cổ. Tôi đã cố tình mặc áo cao cổ để che đi, vậy mà ý định đó đã tan thành mây khói.

"Thấp thoáng thôi."

Lần này tôi là người quay đi trước. Vì tôi không muốn gã phát hiện ra bất kỳ một cảm xúc nào trong trái tim mà chính tôi cũng chưa thể sắp xếp ổn thỏa.

Vầng thái dương trông to lớn lạ thường đã chạm tới mặt biển.

"Vì đó là... sai lầm mà. Cũng chẳng phải giám đốc cố ý làm vậy nên tôi mới không nói ra làm gì."

Vì sợ lỡ lời nên tôi im lặng không nói thêm, còn Yoon Tae Oh cũng giữ sự tĩnh lặng vì một lý do không rõ. Những gì gã nhớ chắc chắn là chuyện xảy ra trước khi tôi quay trở lại phòng nghỉ. Chẳng lẽ chỉ vì chuyện đó... mà gã lại đanh mặt lại như vậy sao. Tôi quay mặt đi để tránh ánh nhìn đầy áp lực của gã.

Trong một lúc lâu, không có bất kỳ lời đối thoại nào giữa hai chúng tôi. Mãi một lúc sau, khi Yoon Tae Oh mở lời, tôi mới bất giác phải nhìn gã một lần nữa.

"Chắc là em đã sợ lắm."

Chính xác là vì bàn tay to lớn đang bao bọc lấy sau gáy tôi.

"Em vốn nhát gan thế mà."

Ánh mắt giao nhau khiến khóe mắt tôi bỗng nóng ran. Thái độ không chút đùa cợt của gã đã xoa dịu quãng thời gian qua. Dẫu cho tôi từng hy vọng gã không biết gì, nhưng có lẽ một phần trong tôi lại muốn gã nhận ra sự nỗ lực của mình. Lúc này gã nói vậy chắc hẳn chỉ vì nhìn thấy vài vết bầm trên cổ tôi, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ để tôi thấy được an ủi rồi.

Nhìn gương mặt gã đang đanh lại còn nghiêm trọng hơn bình thường, tôi chỉ biết khẽ lắc đầu. Khi đó tôi đã sợ hãi đến mức muốn bỏ chạy, nhưng so với việc phải thấy gương mặt như thế này của Yoon Tae Oh, tôi thà chọn cách nói dối còn hơn.

"Nhưng mà, đúng là sau đó em đã về Seoul thật chứ?"

Lần này tôi không thể tránh khỏi ánh mắt gã. Không biết là do bàn tay đang giữ lấy sau gáy, hay do ánh mắt đang nhìn trực diện mà tôi chẳng thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức.

Lý do khiến tôi thoáng do dự còn là vì một điều khác nữa. Nếu là lúc này, liệu tôi có thể nói thật không nhỉ...? Một sự thôi thúc bỗng nảy ra trong tôi. Bầu không khí lúc này chính là như vậy. Thái độ của Yoon Tae Oh khiến tôi cảm giác rằng dù mình có nói ra sự thật thì cũng sẽ ổn thôi.

"...Sao ngài lại, hỏi vậy ạ?"

Có lẽ... thực sự sẽ ổn thôi chăng...? Ít nhất gã cũng luôn bao dung với tôi mà. Ngay cả lúc này cũng vậy thôi. Gã chẳng hề hay biết về vô số những dấu vết còn sót lại trên khắp cơ thể tôi, vậy mà chỉ vì một vết bầm nhỏ trên cổ đã khiến gã đau lòng đến mức này... nên có lẽ sẽ ổn thôi.

Trong lúc chờ đợi Yoon Tae Oh lên tiếng, niềm hy vọng trong tôi lớn dần. Có phải chính gã cũng đang mong mỏi bóng hình trong ký ức mờ nhạt kia chính là tôi không?

"...Vì tôi mong đó không phải là Si Eon."

Thế nhưng.

Khoảnh khắc gã mở miệng, mọi hy vọng đều biến thành tuyệt vọng. Đồng thời, tôi nhanh chóng tỉnh táo lại trước thực tại. Nếu chỉ vì say sưa trong bầu không khí này mà nói ra sự thật, thì hậu quả sau đó sẽ ra sao? Không chỉ là việc tôi đã lẻn vào phòng ngủ bất chấp ý muốn của gã, mà nếu không may, bí mật tôi là Omega cũng sẽ bị bại lộ. Nếu chuyện đó xảy ra... có lẽ gã sẽ không bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt như thế này nữa.

Ngay cả lúc này gã còn đang bảo rằng mong đó không phải là tôi kia mà. Quả nhiên không nói ra là đúng đắn nhất.

"Tôi không có ở đây đâu."

Tôi để lại lời nhắn rằng vì lạnh nên sẽ vào trước rồi đứng dậy. Mỗi bước chân bước đi dường như lại khiến toàn thân đau đớn hơn. Có lẽ vì thế mà tầm nhìn cứ nhòe đi.

Giờ tôi mới hiểu ra. Tôi đã xác nhận được thực thể của cảm xúc trong mình, thứ mà khi ở bên cạnh gã trong kỳ ph*t t*nh tôi vẫn chưa nhận ra. Đó là một hành động không thể giải thích bằng bất kỳ cảm xúc nào khác. Tôi vốn dĩ là kẻ chẳng hề vị tha, vậy mà lại ngoại lệ với duy nhất một người. Tôi đã dùng những cái cớ mỹ miều như vì sợ hãi gã, vì muốn bản thân được sống, nhưng thực tế không phải vậy.

Việc tôi bước vào nơi Yoon Tae Oh ph*t t*nh không phải vì mang trong mình sứ mệnh cao cả rằng gã – nhân vật chính của thế giới này – không được phép chết. Đó chẳng qua... chỉ là hành động bắt nguồn từ sự ích kỷ của tôi mà thôi. Là việc được gây ra bởi một thứ cảm xúc thấp hèn rằng tôi không muốn nhường gã cho bất kỳ ai.

Tôi phải thừa nhận một sự thật mà bấy lâu nay vẫn luôn trốn tránh. Rằng tôi thích Yoon Tae Oh.

Mặt trời đã khuất hẳn sau đường chân trời.

Bình Luận (0)
Comment