Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 71

"Mọi lịch trình của giám đốc đều đã được hủy bỏ, nên ngài chỉ cần nghỉ ngơi là được ạ. Ngoại trừ những hạng mục bắt buộc phải có chữ ký, các nhân viên phụ trách đang trực tiếp xử lý nên ngài không cần lo lắng đâu."

Thú thật, nếu chỉ nhìn vào tình trạng của Yoon Tae Oh lúc này, có vẻ gã có thể bắt đầu làm việc lại ngay được. Đội ngũ y tế đang kiểm tra cho gã vừa mới tỉnh dậy, nhưng dù chẳng cần khám xét gì thì trông gã cũng hoàn toàn bình thường.

"Thật sự là một trường hợp rất đặc biệt. Kỳ ph*t t*nh không thể kết thúc nhanh như thế này được..."

Có lẽ vì thế mà việc kiểm tra của bác sĩ cũng không mất nhiều thời gian. Ai nhìn vào cũng thấy rõ là không cần đến những xét nghiệm chuyên sâu hơn.

"Dù sao thì kết luận là không có gì bất thường, đúng chứ."

Giọng nói thốt ra từ miệng Yoon Tae Oh cũng vậy. Chẳng khác gì những buổi sáng bình thường của gã. Không, ngược lại, dường như mọi mệt mỏi tích tụ trong những ngày làm việc bận rộn gần đây đã tan biến hết, sức sống đã quay trở lại trong gã. Sự nguy kịch như thể sắp đổ gục trong kỳ ph*t t*nh đã không còn tìm thấy dấu vết nào nữa.

"Đó là điều tôi muốn hỏi. Ngài không thấy có điểm nào đặc biệt kỳ lạ sao?"

Trước câu hỏi của bác sĩ chủ trị, Yoon Tae Oh thoáng khựng lại. Rồi gã khẽ liếc mắt, nhìn chằm chằm vào tôi.

"Không có chứ?"

"...Dạ? Tôi ạ?"

Tim tôi bỗng chốc hẫng một nhịp. Không lẽ, chẳng nhẽ nào... Yoon Tae Oh nhớ được điều gì đó sao...? Nếu không thì tại sao gã lại hỏi tôi một câu như thế. Vì khó lòng nắm bắt được ý đồ của câu hỏi nên tôi không thể dễ dàng mở miệng.

"Nói gì vậy chứ. Tại sao Baek Si Eon lại chen vào đây. Tôi đang hỏi xem mình có chỗ nào trông kỳ lạ không mà. Dù sao Thư ký Baek cũng là người ở cạnh tôi lâu nhất, chẳng phải sẽ biết rõ sao."

À... hóa ra là tôi tự chột dạ.

"Đẹp tra... à không, trông ngài rất ổn ạ."

"Chỉ vậy thôi sao?"

"À, à...! Hôm nay trông gương mặt ngài còn tỏa sáng hơn mọi khi nữa! Vốn dĩ ngài đã đẹp trai rồi nhưng hôm nay trông càng, càng thu hút ánh nhìn hơn thì phải?"

"Ra là vậy."

Cái đồ tính tình như trẻ con. Ngay khi tôi vớ đại mấy lời khen ngợi vẻ ngoài của gã, Yoon Tae Oh liền đưa tay vuốt mặt rồi khẽ nở nụ cười. Sao gã lại thích được khen ngợi đến thế không biết. Chẳng lẽ vì tôi khen đẹp trai mà cái bản mặt vốn có của gã lại trở nên xuất sắc hơn chắc.

Mà... đó cũng là sự thật. Có lẽ nhờ sự mệt mỏi dày đặc đã biến mất nên trông gã có phần... đẹp trai hơn mấy ngày gần đây. Dù có thể chỉ là do cảm giác.

"Thư ký Baek."

Đội ngũ y tế sau khi xác nhận cơ thể Yoon Tae Oh không có gì bất thường đã lui ra ngoài. Tiếng gã gọi tên tôi sau đó, lạ thay, dường như trầm xuống đôi chút.

"Lát nữa họp một lát nhé."

"...Họp ạ? Hôm nay ngài không cần xử lý công việc riêng nào đâu ạ."

"Không phải loại đó. Cùng vào đây với Đội trưởng cảnh vệ đội 3 đi."

Gã đang ngồi trên sofa bỗng đứng dậy. Với tư thế hoàn hảo đến mức khó lòng liên tưởng đến dáng vẻ rệu rã trong kỳ ph*t t*nh, gã sải bước đi ngang qua tôi. Cho đến tận lúc đó, tôi vẫn chưa thể hiểu hết lời gã nói. Cả sự kết hợp giữa tôi và Kang Seok Ho, lẫn việc tổ chức họp hành trong khi mọi lịch trình đã bị hủy.

"Và còn nữa."

"...Vâng?"

Tôi nhìn Yoon Tae Oh, cảm giác gã vẫn còn điều gì muốn nói. Gã vẫn đứng quay lưng về phía tôi.

"Lúc tôi ph*t t*nh, cậu đã ở Seoul đúng không."

"Tất nhiên rồi ạ. Tôi vừa mới tới đây thôi. Nhưng mà sao... ngài lại hỏi vậy?"

"Không có gì. Chỉ là tôi thấy có chuyện hơi kỳ lạ xảy ra trong kỳ ph*t t*nh thôi."

Trước khi tôi kịp đáp lại điều gì, Yoon Tae Oh đã đi thẳng vào trong phòng. Những lời gã để lại khiến tim tôi bắt đầu đập loạn xạ như muốn nổ tung. ...Có vẻ như, mọi chuyện hỏng bét rồi.

 

Sống mà phải che giấu bí mật quả thực là một việc đau đầu hơn tôi tưởng. Bởi vì chỉ cần một lời nói hay một hành động sai sót, bí mật được giấu kín bấy lâu có thể bị bại lộ ngay lập tức. Ngay từ đầu không tạo ra bí mật nào là lý tưởng nhất, nhưng việc duy trì lời nói dối đã bắt đầu thực sự là một sự căng thẳng tột độ. Và nếu bí mật đó còn nắm giữ cả mạng sống của mình nữa thì lại càng kinh khủng hơn.

"Giờ tính sao đây."

Làn khói thuốc lấp đầy buồng phổi được phả ra thành một dải dài trong không trung. Giống như giọng nói trầm thấp chất chứa sự lo âu, ngay cả làn khói thuốc cũng nhuốm đầy vẻ bức bối. Y hệt như tâm trạng của tôi vậy. À, người đang hút thuốc là Kang Seok Ho.

"Cho tôi một điếu với."

"Đừng có đùa. Muốn ăn đòn hả."

Lời xin thuốc lá của tôi một nửa là đùa, một nửa là thật. Đối mặt với ánh mắt sắc lẹm của Kang Seok Ho khi gã đang ngậm điếu thuốc trong miệng, h*m m**n hút thuốc của tôi biến mất trong tích tắc, nhưng nỗi lòng trĩu nặng thì vẫn còn đó.

"Hà... tôi cũng không biết nữa."

Tôi thở dài thườn thượt rồi dùng hai tay ôm mặt. Tôi vừa vội vàng gọi Kang Seok Ho ra sau những lời nói của Yoon Tae Oh khi gã tỉnh táo lại. Có thể coi đây là một cuộc họp bàn đối sách. Chúng tôi, những kẻ đã phớt lờ chỉ thị của Yoon Tae Oh, cần phải khớp lời với nhau, nhưng tôi thậm chí còn không thể lường trước gã sẽ đưa ra những câu hỏi như thế nào.

"Không lẽ ngài ấy nhớ ra gì đó sao?"

"...Tôi nghĩ là không đâu. Nếu nhớ thì ngài ấy đâu có để yên như thế này."

Việc Kang Seok Ho trở thành đồng phạm của tôi hoàn toàn là tình cờ. À không, có lẽ đó là chuyện đương nhiên.

Lúc tôi rời khỏi nơi Yoon Tae Oh trải qua kỳ ph*t t*nh, tôi đã bị Kang Seok Ho bắt quả tang. Vào thời điểm mặt trời buổi sớm chuẩn bị ló rạng, nhìn thấy dáng vẻ như đang bò ra để chạy trốn khỏi cửa chính của tôi, Kang Seok Ho đã không nói gì nhiều. Với một kẻ đang không biết phải nói gì như tôi, anh ta chỉ để lại một câu 'Để sau' rồi giúp tôi lánh khỏi tầm mắt mọi người để về Seoul.

"Cũng đúng thôi. Trong kỳ ph*t t*nh thì làm sao mà giữ được tỉnh táo hoàn toàn."

Có lẽ vì Kang Seok Ho cũng là Alpha nên anh ta không nghi ngờ điểm đó. Đặc biệt là nhìn vào tình trạng của Yoon Tae Oh trước khi mất ý thức, việc nghĩ rằng gã còn nhận thức được mới là chuyện vô lý.

"Trước mắt thì tôi... đã ở Seoul, đúng không ạ...?"

Tôi hỏi khéo Kang Seok Ho điều quan trọng nhất. Vì hỏi thẳng thừng thì vừa ngại ngùng lại vừa đáng sợ.

Cốp!

"Á! Sao, sao anh lại đánh tôi!"

Chưa nhận được câu trả lời cho câu hỏi, một cú búng trán đau điếng đã giáng xuống đầu tôi. Nó đau tới mức những suy nghĩ rối bời trong đầu bay biến sạch sành sanh trong một khoảnh khắc.

"Sợ hãi thế này thì tại sao lại gây ra chuyện mà bản thân không gánh vác nổi hả? Cậu còn phải ăn đòn nữa mới chừa."

Dù nói bằng giọng như đang nổi cáu, nhưng đó chính là cách Kang Seok Ho xác nhận việc sẽ giữ bí mật. Thế là đủ rồi. Dù trong cái bí mật bản thân là Omega vốn đã nặng nề nay lại có thêm một cái khác, nhưng ít nhất lần này tôi đã có một cộng sự đồng hành. Thế nhưng....

"Đội, Đội trưởng! Nghẹt cổ tôi rồi! Chờ chút...!"

Cánh tay gã vòng qua cổ tôi siết chặt như đang kẹp cổ vật lộn vậy, sức mạnh thật kinh người. Nhìn kiểu gì tôi cũng thấy dường như Kang Seok Ho định giết tôi để xóa sổ bí mật này luôn cho rảnh nợ.

"Đúng đấy. Hôm nay chết quách đi cho xong. Tại sao cứ hễ dính dáng đến cậu là lần nào mọi chuyện cũng thành ra thế này hả!"

Cảm giác như tôi sắp mất ý thức đến nơi rồi. Cái đồ... khốn khiếp.

 

"Hai người không thấy có gì kỳ lạ sao."

Trước lời nói của Yoon Tae Oh, tôi và Kang Seok Ho im lặng đúng như đã hẹn. Chúng tôi đã thề là dù gã có nói gì cũng phải chối phăng đi. Trước những câu hỏi mập mờ thì cứ giữ im lặng.

"Đại, giám đốc ! Ngài kết thúc kỳ ph*t t*nh bình an vô sự là tốt rồi ạ... Thật sự tôi đã lo lắng biết bao nhiêu... Ngài nhìn xem mặt tôi xám xịt lại vì mất ngủ đây này...."

...Cái anh này bị sao vậy chứ...? Đáng lẽ cứ im miệng là được rồi, vậy mà Kang Seok Ho lại đột ngột lên tiếng. Giọng nói thốt ra run rẩy đến mức ai nghe cũng đọc được sự bất an và lo lắng. Cứ như đang tự thú 'Tôi đang nói dối đây' vậy.

"Tôi, tôi thực sự không biết gì cả đâu ạ."

Rồi anh ta còn tự bồi thêm một nhát chí mạng. Có vẻ như tôi không phải đã tìm được một cộng sự để chia sẻ bí mật, mà là tìm được một người bạn đồng hành để cùng nhau xuống suối vàng thì đúng hơn.

"Trước tiên hai người ngồi xuống đi."

Yoon Tae Oh không nhận ra màn diễn kịch vụng về đó sao? Gã mời hai đứa đang đứng sóng đôi cạnh sofa ngồi xuống. Nghe vậy, tôi là người ngồi xuống trước. Có lẽ vì quá căng thẳng mà ngay cả việc dùng hai chân trụ vững trên sàn nhà cũng khiến tôi thấy kiệt sức.

"Vậy là, hai người đều thấy không có điểm gì bất thường?"

"...Tôi không rõ ngài đang muốn nói đến điều gì ạ."

Trước khi Kang Seok Ho kịp thốt ra lời nhảm nhí nào đó, tôi đã nhanh chóng đáp lời. Ít nhất để tôi mở miệng thì vẫn tốt hơn anh ta. Thế nhưng, trước sự căng thẳng đang dâng trào, tôi không thể ngăn được các ngón chân bên trong đôi dép lê quắp chặt lại.

"Trong đời tôi chưa bao giờ gặp kỳ ph*t t*nh nào như thế này. Mới có một ngày mà đã đến mức mất ý thức."

"...Trường hợp đó không phải là không có ạ. Đối với giới tính lặn thì đó là chuyện khá thường thấy."

Cuộc đời của một người phân hóa giới tính thứ hai là như vậy. Dưới sự ảnh hưởng của pheromone, vô số những biến số đột ngột không thể dự đoán trước sẽ xảy ra. Chẳng hạn như ngay cả bác sĩ là giáo sư của một trường đại học danh tiếng cũng không thể đoán đúng chu kỳ của Yoon Tae Oh đó sao. Việc đổ lỗi cho pheromone luôn là cái cớ tốt nhất để giả vờ không biết gì. Có lẽ vì thế mà Yoon Tae Oh cũng không truy vấn thêm lời tôi nói.

"Đúng vậy. Nhưng việc kỳ ph*t t*nh đó kết thúc chỉ sau vỏn vẹn hai ngày thì giải thích thế nào đây."

Sao lại hỏi tôi. Đi mà hỏi bác sĩ ấy chứ.

"Chuyện đó là..."

"Phải rồi. Vì có quá nhiều biến số nên cũng có thể như vậy."

Biết rõ thế còn gì. Yoon Tae Oh đã nói trước những gì tôi định nói nên tôi không cần phải giải thích dài dòng thêm nữa. Có lẽ nhờ đã cùng Kang Seok Ho dự đoán đủ mọi câu hỏi tồi tệ nhất nên những gì Yoon Tae Oh hỏi lúc này cảm giác có phần nhẹ nhàng hơn.

"Đúng, đúng là như vậy ạ."

...Cái anh này làm ơn cứ im lặng được không. Kang Seok Ho dường như cũng có cùng cảm nhận với tôi nên đã lấy hết can đảm để mở lời. Thế nhưng giọng nói thì vẫn nhuốm đầy vẻ căng thẳng.

"Nhưng mà nhé."

Yoon Tae Oh đang ngồi thong thả trên sofa bỗng đổi tư thế vắt chân. Gã gác một tay lên thành ghế, tay kia đặt lên đùi mình. Gã tạm dừng lời nói, thay vì nhìn vào miệng gã, tôi lại chú ý đến những ngón tay trên đùi. Cộc, cộc, cộc. Nhìn ngón trỏ gõ theo nhịp điệu đều đặn, tôi biết gã đang chìm vào suy nghĩ.

"Đêm hôm đó, có ai đã vào đây không."

Câu hỏi vừa dứt, ngón tay đang gõ trên đùi cũng dừng lại.

"Không, tôi đổi câu hỏi nhé. Tại sao cậu lại vào đây, Thư ký Kim."

Gã hỏi tôi bằng một giọng nói và ánh mắt không mảy may chút nghi ngờ

Bình Luận (0)
Comment