Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 33

Chương 033

"...Omega, sao ạ?"

"À. Tôi biết là không thể nào có chuyện đó, nhưng gương mặt Đội trưởng trông trẻ con quá, vóc dáng cũng vậy nữa... Ý tôi là trông ngài rất giống một Omega... Cái đó, vì nó có nghĩa là ngài rất đẹp nên xin đừng hiểu lầm nhé!"

Không. Cái lời giải thích đó của cậu mới làm tôi để tâm hơn đấy.

Dù sao thì việc Omega thường có đường nét mảnh mai và thiên về hướng xinh đẹp hơn so với Beta thông thường là sự thật. Bởi họ là chủng tộc được tạo ra như thế. Chỉ là tôi, Baek Si Eon, vì phát hiện muộn nên vẻ ngoài có phần khác biệt so với một Omega điển hình. Tôi cứ ngỡ chỉ cần giấu kỹ pheromone thì mình chẳng khác gì một Beta cả.

"À... vậy sao. Tôi sẽ coi đó là một lời khen."

Thế nhưng nghe lời cậu lính mới nói, một nỗi bất an nhỏ nhoi bỗng nhen nhóm trong lòng. Ai cũng biết một kiến thức thông thường rằng sau khi phân hóa, thời gian càng trôi qua thì những dấu vết của Beta sẽ mờ nhạt dần và diện mạo sẽ càng tiến gần đến dáng vẻ của một Omega hơn. Có lẽ những người ở công ty đã nhìn thấy tôi từ trước khi phân hóa nên họ không nhận ra, nhưng theo thời gian, sẽ dần có những người cảm thấy kỳ lạ. Giống như cậu lính mới này vậy.

"Cậu Gyu Il là Alpha nhỉ."

"À, vâng.... Nhưng tôi không phải là hạng trội hay gì đó giống như giám đốc của chúng ta đâu ạ."

Đúng là như vậy. Dạo gần đây toàn đối diện với những Alpha có khí chất gai góc như Yoon Tae Oh hay Kang Seok Ho nên tôi cũng không nhận ra ngay được. Nếu không bất chợt đọc được ánh mắt sắc lạnh như dã thú đặc trưng của Alpha trong một khoảnh khắc, có lẽ chỉ nhìn vẻ ngoài tôi đã không biết cậu ta là Alpha.

"Là Alpha mà sao cậu lại vào làm việc ở công ty chúng tôi nhỉ...?"

"Thì, Alpha cũng có người này người nọ mà ạ."

Cậu lính mới nở một nụ cười thoáng chút cay đắng rồi bước ra khỏi thang máy vừa mở cửa. Tôi đi lướt qua cậu ta, người đang giữ cửa đợi tôi bước ra. Dù cậu ta chẳng buồn che giấu vẻ mặt như thể chất chứa đầy tâm sự, nhưng tôi không hỏi thêm. Phải rồi. "Đời người ai chẳng có nỗi niềm riêng", chắc cậu cũng có những trăn trở của bản thân. Nhưng trăn trở của tôi hiện giờ đã quá lớn rồi, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà gánh vác thêm nỗi lòng của người khác nữa.

"Chào mọi người."

Nhà ăn công ty khá vắng vẻ. Tôi đã lo lắng không biết đến muộn thế này thì có hết gà không, nhưng hóa ra chỉ là lo hão. Nghe bảo vẫn còn suất ăn, tôi nhanh chóng đặt món.

"Cho tôi hai suất gà hầm sâm nhé."

Chẳng biết họ nuôi kiểu gì mà con gà trông bé tẹo như gà con dùng để nấu sâm vậy. Nhìn thế nào cũng phải ăn ba bốn con mới bõ bụng, nhưng trước tiên cứ bắt đầu với hai con đã.

"Ngài ăn hết chỗ đó thật sao...?"

À, cậu lính mới của tôi bị sốc rồi sao.... Giọng nói của Won Gyu Il đang bưng khay thức ăn đuổi theo sau lưng tôi đầy vẻ bàng hoàng.

"Nhịn ăn thì chỉ có mình thiệt thôi, béo bở gì đâu. Vì cái vinh hoa phú quý gì mà phải bỏ bữa để làm việc chứ. Suy cho cùng làm lụng cũng là để có cái mà ăn thôi mà."

"Ngài đang nói cho tôi nghe đấy ạ...?"

Nhà ăn gần như trống trơn. Won Gyu Il đặt khay thức ăn xuống đối diện tôi rồi gãi má. Có vẻ cậu ta cũng không đến nỗi thiếu tinh tế.

"Thế nên từ sau dù có một mình cũng cứ xuống đây mà ăn. Đừng có nhịn."

Tôi bắt đầu dùng bữa trước. Nếu cậu lính mới hiểu chuyện thì cũng sẽ ăn thôi.

"Tôi sẽ làm vậy, từ giờ trở đi."

Quả nhiên Won Gyu Il cũng cầm đũa lên. Quan sát kỹ thì cậu ta cũng không phải hạng đần độn gì, chỉ là công việc thư ký cho Yoon Tae Oh vốn dĩ quá khắc nghiệt nên mới khiến một người bình thường cũng trở nên ngơ ngác như vậy. Đúng là một thực tế đáng buồn.

"Nếu ngày nào cũng được ăn cơm với Đội trưởng thì tốt biết mấy."

Nằm mơ đi, không có chuyện đó đâu. Thỉnh thoảng ăn một bữa thế này thì không sao, chứ tôi không bao dung đến mức ngày nào cũng đi chăm sóc cậu lính mới đâu. Mà... chắc phải duy trì mối quan hệ này cho đến khi lấy được giấy phép casino thôi.

"Chuyện đó..."

Ngay khi tôi định đưa ra một câu trả lời lấy lệ thì... Cộp! Một tiếng động chói tai vang lên, một khay thức ăn rơi xuống bàn chúng tôi đang ngồi. Đúng nghĩa đen là rơi phịch xuống.

Hậu quả là nước dùng gà trong khay bắn tung tóe khắp nơi. Tôi định quay đầu lại xem cái tên khốn kiếp nào làm trò này.

"Tay tôi bị trượt."

Thế nhưng khi ngước nhìn gương mặt kẻ đang đứng cạnh, cơn giận đang sục sôi trong tôi bỗng chốc tan biến sạch sành sanh. Đó là Yoon Tae Oh, một tay đút túi quần, thản nhiên buông ra lời nói dối trắng trợn.

"giám đốc ...? Sao ngài lại ở đây? Còn bữa trưa thì sao ạ?"

Tôi phản xạ có điều kiện đứng bật dậy. Gặp một người không nên gặp ở nơi không nên thấy, làm sao mà không kinh ngạc cho được. Tôi đã xếp lịch cho hắn đi dự tiệc trưa với các giám đốc công ty tài chính, theo đúng lộ trình thì ít nhất phải hơn một tiếng nữa hắn mới quay về. Mà quan trọng hơn hết là Yoon Tae Oh chẳng đời nào thèm ăn ở cái nhà ăn công ty này cả.

"Không lau cho tôi à?"

"Dạ...?"

Yoon Tae Oh khẽ đảo mắt chỉ xuống mu bàn tay mình. Giọng hắn thoáng chút bực bội. Nhìn kỹ thì thấy có vài giọt nước dùng gà bắn lên mu bàn tay hắn. Thật chẳng biết phải làm sao với cái tên "trẻ con to xác" này nữa.

"Ôi trời... sao ngài không cẩn thận chút nào vậy, giám đốc ! Nhỡ bị bỏng thì sao chứ... Nếu ngài bảo tôi một tiếng, tôi đã mang đồ ăn lên tận phòng cho ngài rồi."

Tôi vội vàng rút khăn tay ra lau sạch nước dùng trên tay hắn. Chẳng hiểu kiểu gì mà cái khăn tay của tôi dường như được dùng cho Yoon Tae Oh còn nhiều hơn cả cho tôi. Tôi còn cố tình làm quá lên, xoay tay hắn qua lại để kiểm tra xem có bị đỏ tấy chỗ nào không. Dù tôi biết thừa cái nắm đấm có thể đập nát sọ người ta kia chẳng đời nào bị tổn thương bởi mấy giọt nước dùng này.

"Thôi, được rồi. Có vẻ không sao."

"Ngài ngồi xuống đây đi ạ. Tôi sẽ đi lấy phần ăn khác cho ngài."

"Khỏi đi. Cứ ăn thế này cũng được."

Sau một hồi để tôi lau tay, giọng nói của Yoon Tae Oh mới trở lại bình thường. Rõ ràng chính hắn là kẻ làm rơi khay, vậy mà chẳng hiểu sao hắn lại tự dỗi hờn một mình. Yoon Tae Oh kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh tôi.

"...Ngài thật sự chưa ăn gì mà về đây sao?"

"Chỗ đó nấu ăn dở tệ. Từ giờ nếu có tiệc trưa ở nhà hàng đó thì đừng có xếp lịch."

Ai mà đi dự tiệc trưa để ăn cơm hả đồ tồi? Người ta đi để gặp mặt, xã giao thôi chứ. Thật là, chỉ cần rời mắt ra một tiếng thôi là cái tên này lại trở nên bất bình thường ngay được.

"Không ăn à? Nhìn khay của cậu thấy có vẻ là hai con gà nhỉ."

"À... phải ăn chứ ạ. Chúc ngài ngon miệng."

Nhìn vẻ mặt cậu lính mới ngồi đối diện, tôi đoán cậu ta đã bị nghẹn đến cổ rồi. Mặt mũi cậu ta từ trắng bệch chuyển sang xanh mét. Chẳng lẽ giữa các Alpha cũng có chuyện đó sao? Kiểu như Alpha thường bị Alpha trội áp chế khí thế ấy. Nhắc mới nhớ, Omega thì không bị vậy.

"Nhưng mà Phó đội trưởng đi theo ngài đâu rồi mà ngài lại về đây một mình ạ?"

"Chịu."

"Không lẽ ngài lại để mặc ngài ấy ở đó rồi tự về đây một mình đấy chứ...?"

"Chắc thế."

Gì vậy trời. Định chơi trò đoán chữ với tôi chắc. Đang ăn, tôi khẽ quay đầu sang thì thấy Yoon Tae Oh đang nở một nụ cười rạng rỡ.

"Kh... không lẽ nào!"

"Đội trưởng Đội 3 dắt đi rồi nên chắc sẽ tự lo được thôi."

...Lại thêm một người nữa "mất tích". Lần này không biết người ta phạm lỗi gì nữa. Dẫu sao cũng là người đã cống hiến cho công ty bấy lâu, hy vọng ngài ấy không mất mạng, tôi thầm cầu nguyện rồi tiếp tục bữa ăn. Tôi thực sự không muốn tìm hiểu sâu thêm chút nào nữa.

"Độ, Đội trưởng... tôi có thể xin phép đi trước được không ạ...?"

Đang ăn dở thì Won Gyu Il thốt ra giọng nói run rẩy.

"Cứ tự nhiên."

Trước khi tôi kịp trả lời, lời cho phép đã thốt ra từ miệng Yoon Tae Oh. Tôi còn chưa kịp khuyên cậu ta là gà còn nhiều sao không ăn thêm đi, thì Won Gyu Il đã bưng khay chạy khỏi nhà ăn với tốc độ ánh sáng.

"À... tôi cố ý dẫn cậu ta theo để cậu ta ăn thêm chút đỉnh mà..."

"Nghĩ lại thì, vụ xin phép casino chắc cũng không cần phải dùng đến nó đâu."

Nói nhảm gì thế. Việc khai trương khu nghỉ dưỡng là một vấn đề, nhưng việc xin phép casino cũng là điều nằm ngoài khả năng của Yoon Tae Oh. Trong nguyên tác, nếu không có sự giúp đỡ của Won Gyu Il thì mọi chuyện đã hoàn toàn rơi vào bế tắc.

"Dù vậy, có đường dễ sao lại phải chọn đường khó chứ ạ. Ngài cứ đợi thêm chút đi."

Không thể nói thẳng sự thật nên tôi đành dùng lời lẽ thích hợp để lấp l**m. Và sự thật là việc dùng Won Gyu Il để xin giấy phép khu nghỉ dưỡng chính là phương án nhanh gọn nhất.

"Nhưng mà... ngài đang làm gì thế ạ...?"

"Làm gì là làm gì."

Đang ăn, tôi bỗng thấy có gì đó... kỳ lạ. Ăn mãi mà bát gà hầm sâm chẳng vơi đi chút nào. Dù là hai con đi chăng nữa, tôi nhớ mình đã ăn ít nhất bốn cái đùi rồi, vậy mà trong bát vẫn còn hai cái nữa. Xương gà đã đầy khay rồi, mà bát gà của tôi cứ như tự sinh sôi thêm, chẳng thấy đáy đâu cả.

"...Tại sao ngài không ăn mà lại cứ gắp cho tôi..."

Thủ phạm chính là Yoon Tae Oh. Hắn đang dùng đũa lọc thịt gà một cách điêu luyện như thể đang dùng dao mổ cá rồi gắp sang bát tôi. Vì mải trò chuyện nên tôi đã không nhận ra.

"Đừng nói là cậu nghĩ tôi sẽ ăn gà hầm sâm đấy nhé."

"Không... chuyện đó thì tôi biết rồi... nhưng..."

"Ăn nhanh đi. Chiều nay còn có cuộc họp ban điều hành đấy."

Trước sự hối thúc của Yoon Tae Oh, tôi đành phải tiếp tục động đũa. Trong lúc đó, những miếng thịt gà đã được lọc kỹ vẫn liên tục được trút vào bát tôi.

"Một bữa ăn tận ba con gà cơ à. Bảo sao dạo này phí quản lý nhà cửa lại tăng lên."

Nếu tôi bảo mình no đến mức sắp nôn ra cả một con gà con chắc hắn cũng tin đấy. Thế nên tôi chẳng thèm đáp lại lời nói nhảm của Yoon Tae Oh. Dù sao thì phí quản lý là 200 triệu hay 200 triệu 200 nghìn won thì có gì khác biệt đâu. Tôi dám cá là Yoon Tae Oh tuyệt đối chẳng biết phí quản lý nhà mình hết bao nhiêu tiền đâu.

"Tại mùa đông tôi vốn hay phải tích lũy thể lực..."

"Trong cái đầu kia không biết chứa bao nhiêu lời bào chữa kiểu này nhỉ. Tôi thật sự muốn mở ra xem thử một lần đấy."

...Câu nói vừa rồi chắc chắn là đang đe dọa rằng nếu tôi còn dám nói thêm câu nào nữa thì hắn sẽ đập nát sọ tôi để xem bên trong có gì đúng không...? Sao hắn có thể nói mấy lời kinh dị như thế với gương mặt mỉm cười như vậy chứ.... Đồ điên.

"...Ng... ngài có muốn uống cà phê không ạ...?"

Có vẻ tốt nhất là nên tiễn Yoon Tae Oh đi sớm. Cà phê của hắn hầu như đều được pha tại văn phòng nên thực tế tôi chỉ cần mua cho mình một ly rồi đi vào là được. Đó chỉ là cái cớ để tống khứ hắn đi thôi.

Sau khi tiễn hắn lên thang máy, tôi ghé vào quán cà phê nhượng quyền ở tầng 1 gọi một ly Americano đá đầy ắp đá viên. Trong cái văn phòng ấm sực đến ngột ngạt, chẳng có gì tuyệt vời hơn là được nhâm nhi một ly cà phê mát lạnh.

"Đội trưởng!"

Thế nhưng vừa bước vào văn phòng, tôi đã cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn.

"Đã xảy ra chuyện lớn rồi ạ..."

"Lại có chuyện gì nữa đây?"

Những tin tức đi kèm với cái triệu chứng điềm báo này thường là những thứ tôi tuyệt đối không muốn nghe chút nào....

"Đang là chu kỳ Rut của giám đốc ạ."

À, tôi thấy chóng mặt quá.

Bình Luận (0)
Comment