Chương 032
Bốp!
Hết hồn. Dẫu tôi cứ ngỡ mình đã dần thích nghi với thế giới này, nhưng trái tim tôi vẫn chưa thể nào làm quen được với những tình huống thót tim như thế. Chiếc gạt tàn bằng pha lê nặng trịch đập sầm vào bức tường cẩm thạch, vỡ vụn thành từng mảnh li ti bắn tung tóe khắp nơi.
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi giám đốc !"
Nó vừa sượt qua đầu gã Đội trưởng Đội phản ứng nhanh (TF) – người được bổ nhiệm vì dự án khu nghỉ dưỡng mãi không thấy tiến triển. Gương mặt gã cắt không còn giọt máu, đôi chân run cầm cập đến mức lớp quần âu ống rộng cũng chẳng thể che giấu nổi.
"Cái đồ rùa..."
"giám đốc ?"
"Bên phía anh đang mong chờ MK Capital sớm phá sản lắm đúng không, hả?"
Đúng là đồ điên. Yoon Tae Oh suýt chút nữa lại gọi gã Đội trưởng Đội TF là "đồ rùa". Chẳng biết cái tên này không nhớ nổi tên người khác hay là cố tình làm vậy nữa. Tại sao cái câu tôi chỉ buột miệng nói đúng một lần mà hắn lại nhớ dai đến thế cơ chứ. Trước khi hắn kịp gây ra sai lầm lớn nào, tôi phải đứng cạnh và khẽ ra hiệu cho hắn.
"Làm gì có chuyện đó ạ... Chỉ là do có quá nhiều khu vực bị đình trệ phía trước nên tiến độ mới bị chậm trễ đôi chút..."
"Đôi chút? Ngoài việc chậm hơn kế hoạch mà Đội trưởng Đội TF đã lập ra, chi phí còn vượt mức 1,5% rồi đấy?"
Nói là 1,5% nghe thì nhỏ... nhưng về con số thì đó là khoản chi phát sinh lên đến hàng trăm triệu won. Xét trên tình hình tài chính của công ty thì đây không phải là số tiền quá lớn, nhưng dĩ nhiên Yoon Tae Oh chẳng đời nào chịu bỏ qua dễ dàng.
"Nhưng, nhưng khu vực phòng khách A đã hoàn thành sớm hơn dự kiến một tháng rồi mà..."
Cái miệng gã Đội trưởng Đội TF vẫn không ngừng thanh minh, nhưng nhìn vào gáy Yoon Tae Oh đang ngồi trên ghế, tôi đoán hắn chẳng lọt tai chữ nào đâu. Đương nhiên tôi cũng chẳng thèm nghe. Bởi tôi biết thừa gã sẽ chỉ tuôn ra toàn những lời bao biện vô căn cứ để giữ lấy mạng mình thôi. Thay vào đó, tâm trí tôi đang bận nghĩ xem vật tư dự phòng còn lại bao nhiêu.
Chính vì cái thói hay ném gạt tàn của hắn mà trong kho của phòng thư ký luôn phải dự trữ sẵn loại gạt tàn cùng kiểu và gạch cẩm thạch nhập khẩu trực tiếp từ Ý. Chẳng biết tôi có kịp thay mới trong lúc Yoon Tae Oh đi ăn trưa không nữa. Mong sao bức tường vẫn còn nguyên vẹn. Xin lỗi nhé, nhưng đối với tôi, việc khối lượng công việc không bị tăng lên còn quan trọng hơn cả tính mạng của gã Đội trưởng Đội TF kia nhiều.
"Sắp tới tôi sẽ trực tiếp xuống đó kiểm tra. Đến lúc đó mà vẫn còn đưa ra mấy lời bào chữa thế này thì hãy nhớ cho kỹ, cái gạt tàn kia sẽ bay thẳng vào đầu anh đấy."
Quả nhiên Yoon Tae Oh cố tình ném cái gạt tàn vào tường thật. Gã Đội trưởng Đội TF nhìn chằm chằm vào đống mảnh vụn lấp lánh như bảo thạch rồi vội vàng tháo chạy khỏi văn phòng như một cơn gió, miệng không ngừng lầm bầm lời cảm ơn.
"Thưa giám đốc , hình như hôm nay tâm trạng ngài rất tốt ạ."
"Làm gì có chuyện đó."
Không đâu, tâm trạng anh đang cực kỳ tốt đấy. Nhìn cái cách gã Đội trưởng Đội TF có thể sống sót rời khỏi đây là biết ngay. Một kẻ chẳng biết đến hai chữ từ bi như hắn mà lại cho người ta đến hai lần cơ hội, lại còn không xé xác cái miệng đang nói toàn lời vô nghĩa kia ra thì chắc chắn là tâm trạng đang rất tốt rồi.
"Nhưng ngài định trực tiếp đến đảo Jeju thật sao ạ?"
"Cậu nói gì vậy. Có phải Hawaii đâu, chỉ là đảo Jeju thôi mà, cũng đến lúc phải đi một chuyến rồi."
"Cũng đúng ạ, nhưng mà..."
"Nhìn tình hình này thì có vẻ tôi trực tiếp đi kết thúc công trình sẽ tốt hơn."
Đã đến lúc rồi sao? Một khi Yoon Tae Oh bắt đầu đi lại đảo Jeju, nhân vật chính Beta của bộ phim Kẻ Điên sẽ xuất hiện. Mà thôi, đáng lẽ tôi phải tìm cách cho hai người họ gặp nhau càng sớm càng tốt mới phải, chẳng hiểu sao tôi lại hỏi mấy câu thừa thãi đó làm gì.
"Mà việc xin giấy phép kinh doanh casino có khả thi thật không đấy?"
"À... chuyện đó, tôi đã bảo ngài hãy đợi thêm chút nữa mà."
Tôi cần phải để cậu lính mới non nớt kia hiểu thêm về sự khắc nghiệt của xã hội đã. Hiện tại tôi đang tung mồi nhử để chiếm trọn lòng tin của cậu ta.
"Đâu thể đùng một cái bảo 'Cậu về bảo bố cậu cấp giấy phép casino đi' được đâu ạ."
"Sao lại không? Tôi thấy mình làm được mà."
Yoon Tae Oh xoay ghế lại, ngồi đối diện nhìn tôi đang đứng phía sau. Lời hắn nói khi đang tựa lưng vào ghế thật đúng là không còn gì để nói. Trông hắn có vẻ uể oải, thậm chí là hơi chán chường, nhưng lời nói ra lại cực kỳ nghiêm túc. Phải rồi, nếu là Yoon Tae Oh thì hoàn toàn có thể. Hình ảnh hắn đe dọa "Mày muốn tao vặn cổ mày hay là cấp phép cho khu nghỉ dưỡng hả?" hiện ra trong đầu tôi rõ mồn một.
"Thì... cứ thử dùng lời lẽ nhẹ nhàng trước đã, nếu không nghe thì lúc đó dùng phương pháp của giám đốc sau cũng chưa muộn mà?"
Yoon Tae Oh đang ngồi vắt chéo chân dường như khẽ mỉm cười. Bản thân tôi cũng không tự tin 100% là sẽ thuyết phục được cậu lính mới nên phải tạo sẵn một đường lui. Nhỡ đâu hắn cứ tin lời tôi mà đinh ninh sẽ có được casino thì hỏng. Rõ ràng trong nguyên tác, nhân vật chính Beta đã thuyết phục được cậu nhân viên lính mới để có được casino, nhưng đó hoàn toàn là vì ý định thuần khiết. Không phải kiểu đầy rẫy toan tính đen tối như tôi đâu.
"Cứ thử làm cho tốt đi. Nếu giải quyết được vụ đó, tôi sẽ trao cho cậu vị trí Thư ký tổng quát luôn."
Cái tên điên này đùa mà như thật vậy. Chắc hắn đang nói thế để làm nhụt chí tôi đúng không...? Có điên tôi mới chịu gắn bó với cái vị trí này mãi mãi. Nếu hắn bảo sẽ cho tôi thôi việc, chắc tôi sẽ dốc hết tâm sức để quyến rũ cậu lính mới kia ngay. Mà không, hay là tôi nên phá đám để không lấy được giấy phép casino nhỉ...
"Nhưng nếu lỡ không làm được."
Yoon Tae Oh đang ngồi với tư thế thong dong bỗng đứng dậy. Hắn tiến đến và dừng lại ngay trước mặt tôi. Tôi định bước lùi lại nhưng tay hắn đã nhanh hơn, túm lấy cà vạt của tôi. Trái ngược với cú chộp nhanh như chớp, hắn lại dịu dàng chỉnh lại nút thắt cà vạt cho tôi rồi nói tiếp.
"Tôi sẽ rất thất vọng đấy, rất thất vọng."
Yoon Tae Oh... đã dùng từ "rất" tận hai lần. Hắn chỉ đang nắn chỉnh chiếc cà vạt thôi, mà cảm giác như thể hắn đang bóp nghẹt cổ họng tôi vậy. Nước miếng bỗng ứa ra rồi bị tôi nuốt ực một cái xuống cổ. Có vẻ như... lần này cái miệng tôi lại gây ra họa lớn rồi.
"Tôi, tôi sẽ cố gắng bằng mọi giá để lấy được nó ạ!"
"Tôi không ngờ mình lại có một nhân viên làm việc tận tâm vì tôi đến thế đấy."
Đồ điên, con người ta khi cảm thấy tính mạng bị đe dọa thì sẽ nảy sinh năng lực phi thường đấy nhé. Giờ thì tôi đã có lý do để phải ép bằng được cậu lính mới kia giúp rồi.
"Cứ nỗ lực xem sao, tôi sẽ quan sát."
Bàn tay đang m*n tr*n cà vạt của Yoon Tae Oh rời đi. Có lẽ vì vừa bị đe dọa trong giây lát nên tôi bước ra khỏi phòng và đi vào phòng thư ký như một cái máy hỏng. Nhưng vừa bước vào văn phòng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Có vài người còn xì xào bàn tán với nhau.
"...Có chuyện gì vậy?"
Nghĩ rằng mặt mình lại đỏ nên tôi vội vàng ngồi xuống chỗ và hỏi, nhưng trong mắt các thành viên trong đội chỉ chứa đựng một cảm xúc khó hiểu. Giống như là... đang nhịn cười vậy. Và câu trả lời chỉ được sáng tỏ khi tôi nhìn vào gương.
"Cái đồ điên này...!"
Cảm giác sợ hãi ban nãy tan biến đâu mất, thay vào đó là sự bực dọc trào dâng. Nhìn bộ dạng mình trong chiếc gương nhỏ, tôi không khỏi phát điên. Hắn loay hoay nắm cà vạt của tôi suốt một hồi lâu, hóa ra là để thắt chiếc cà vạt màu đen của tôi thành một cái nơ xinh xắn như nơ hộp quà. Điều đáng ghét hơn là hắn thắt cực kỳ đẹp.
Ban nãy tôi không nhận ra, nhưng giờ nghĩ lại, dường như trong giọng nói của Yoon Tae Oh lúc đứng trước mặt tôi có vương chút ý cười. Phải làm thế nào để chơi xỏ lại cái tên này đây. Tôi muốn nghỉ việc quá. Đây chẳng phải là hành vi quấy rối tại nơi làm việc sao?
Cái tên đó không biết sức mạnh cơ bắp ngu ngốc đến mức nào mà bức tường cẩm thạch bị ném gạt tàn vào đã nát bét. Dù sao cũng là việc nằm trong dự tính nên tôi đành chấp nhận thực tế, gọi đội quản lý cơ sở vật chất đến sửa chữa trong lúc hắn ra ngoài. Vì là công việc quen thuộc như cơm bữa nên mọi thứ kết thúc trong nháy mắt.
"Đội trưởng, chúng tôi đi ăn đây ạ."
"Ờ... đi đi."
Đang là giờ nghỉ trưa, đội thư ký của chúng tôi không đi ăn cùng một lúc. Phải có người ở lại trực điện thoại từ các phòng ban khác, và cũng phải tranh thủ lúc Yoon Tae Oh vắng mặt để dọn dẹp văn phòng của hắn. Để đảm bảo mọi đồ vật đều nằm đúng vị trí cũ.
"Cậu Gyu Il, không đi ăn sao?"
Thế nhưng có một cậu lính mới không thuộc nhóm trực lại vẫn ngồi im tại chỗ. Đó là cậu lính mới mà tôi còn chẳng dám giao việc trực vì sợ cậu ta mắc lỗi vặt. Các thành viên khác cũng chẳng mảy may quan tâm đến cậu ta.
"Dạ, dạ? À... tôi không thấy đói lắm ạ."
Nhìn biểu cảm là tôi hiểu ngay vấn đề. Chắc hôm nay lại bị ai đó chỉ trích trong công việc rồi. Dù có thể nghĩ rằng vì tôi lôi cậu ta vào đội thư ký nên cậu ta mới phải chịu khổ không đáng có, nhưng vốn dĩ cậu ta là kiểu nhân vật như vậy. Dù ở đội khác thì cậu ta cũng sẽ phải chịu đủ loại ghét bỏ và vất vả của cuộc sống công sở thôi. Có thể coi đây là vai diễn nhân viên mới cực kỳ thực tế chăng.
"Đi thôi, đi ăn với tôi."
"Tôi nghĩ mình không nên rời khỏi chỗ thì hơn..."
"Tôi là Đội trưởng mà...?"
Cũng đúng, cuộc sống công sở vốn là vậy. Thay vì một vị sếp ở tận trên cao, thì chính vị sếp trực tiếp mới là người hay gây khó dễ và đáng ghét nhất.
"Không sao đâu, đi thôi. Hôm nay nhà ăn công ty có món gà hầm sâm đấy."
Không phải tôi dẫn cậu ta đi nhà ăn công ty vì tiếc tiền đâu. Tuyệt đối không phải nhé. Nhờ tính cách kỹ tính của Yoon Tae Oh mà nhà ăn công ty chúng tôi ngon hơn hẳn các quán ăn bên ngoài. Thực đơn đa dạng, lượng thức ăn lại nhiều. Và điều quan trọng nhất là... có ăn hai suất cũng chẳng ai nói gì.
"Nhưng sao Đội trưởng lúc nào cũng dùng kính ngữ vậy ạ...?"
Won Gyu Il, nhìn cái tên trên thẻ nhân viên của cậu lính mới, tôi chắc chắn đây chính là con trai Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch. Dù đã biết trước sự thật này nhưng cái họ đặc biệt của cậu ta một lần nữa giúp tôi khẳng định chắc chắn. Trên đường đến nhà ăn, lần đầu tiên cậu lính mới chủ động bắt chuyện với tôi.
"Chà... tôi thấy dùng kính ngữ quen thuộc và thoải mái hơn."
Nhân vật Baek Si Eon vốn dĩ là như vậy. Và bản thân tôi cũng thấy dùng kính ngữ thoải mái hơn. Có lẽ vì tôi không muốn nói năng thân mật rồi nảy sinh tình cảm với những người chẳng biết sẽ biến mất lúc nào. Có lẽ vì thế mà các thành viên trong đội có vẻ cảm thấy hơi có khoảng cách với tôi, nhưng tôi chẳng mấy bận tâm. Tôi đâu có định sống với họ cả đời, chỉ cần làm tốt việc là được rồi. À không, chỉ cần đừng tạo ra rắc rối cho tôi là tôi đã cảm kích lắm rồi.
"Đội trưởng trông rất..."
"Rất sao cơ?"
Vì đã qua giờ cao điểm nên thang máy hoàn toàn trống không. Tôi ngước nhìn cậu lính mới đang nói dở câu. Cái tên này... giờ nhìn kỹ mới thấy cậu ta cao thật đấy. Khoan đã, chẳng lẽ cậu ta...!
"Thật đặc biệt ạ."
Bất giác cảm thấy một linh cảm lạ lùng, tôi lùi lại giữ khoảng cách với cậu lính mới. Có lẽ vì bấy lâu nay quá thiếu quan tâm nên tôi đã không nhận ra.
"Cái... cái gì cơ?"
Hai mắt Won Gyu Il nhìn thẳng vào tôi một cách kiên định. Rồi cậu ta lại mở lời. Quả nhiên là những linh cảm chẳng lành luôn trúng phóc.
"...Trông Đội trưởng cứ như một Omega vậy."
Từ miệng cậu lính mới đã thốt ra câu nói mà tôi tuyệt đối không muốn nghe nhất.