Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 20

Chương 020

"VIP và Beta đã bắt đầu dùng bữa."

Tiếng báo cáo truyền qua tai nghe khiến đôi tay tôi càng thêm vội vã.

"Cái đó cứ đặt xuống đây, rồi cậu ra sảnh chờ kiểm tra lại tình trạng bàn ghế đi."

"Vâng, thưa Đội trưởng."

Tôi chọn nhầm khách sạn rồi. Vốn dĩ tôi đã chọn một nơi có đồ ăn và không khí sảnh chờ khá ổn, nhưng vì chỉ thị đột ngột của Yoon Tae Oh mà căn phòng thượng hạng tôi chuẩn bị trông thật thảm hại. Nội thất mang phong cách cổ điển khác hẳn với gu của Yoon Tae Oh đã đành, ngay cả chăn ga, rèm cửa, cho đến thảm trải sàn cũng đều mang màu sắc sặc sỡ hoa hòe hoa sói. Dù không phải hàng rẻ tiền, nhưng nếu Yoon Tae Oh nhìn thấy, chắc chắn hắn sẽ muốn đốt trụi mọi thứ ngay lập tức.

"Có vẻ ngài ấy không hài lòng với bữa ăn cho lắm."

"Bên nào không hài lòng?"

Vì thế, tôi đang phải thương lượng với khách sạn để thay thế toàn bộ những thứ có thể thay được: từ rèm cửa, chăn ga, thảm, khăn tắm cho đến cả ly nước và loại nước uống, tất cả đều phải đổi sang loại Yoon Tae Oh thường dùng. Phát điên mất thôi. Đã thiếu nhân thủ nên một mình tôi phải dọn dẹp phòng, vậy mà lại nghe tin bữa ăn tôi dày công chuẩn bị cũng không làm hắn vừa ý, lòng tôi càng thêm lửa đốt.

"Cả hai đều hầu như không động đũa, đĩa thức ăn đang được dọn ra rồi, thưa Đội trưởng."

Rốt cuộc là vấn đề ở đâu cơ chứ. Tôi đã chuẩn bị dựa trên khẩu vị thường ngày của cả Yoon Tae Oh lẫn Han Ye Jun mà. Những tin tức truyền về từ người quan sát Yoon Tae Oh từ xa chẳng có gì là tích cực cả.

"Chuẩn bị sảnh chờ nhanh lên. Có vẻ họ sẽ lên đó sớm hơn dự kiến đấy."

Vừa nói, tay chân tôi vừa hoạt động hết công suất. May mà đây là những việc tôi vẫn làm hằng ngày ở nhà nên không thấy lạ lẫm. Những thành viên khác trong đội chưa từng làm mấy việc này nên tôi không thể tin tưởng giao phó được. Tôi thay chăn ga, đổi cả khăn tắm và khăn lau tay sang loại dùng ở nhà.

"Nhà cửa đàng hoàng có tận hai cái, sao cứ nhất thiết phải ngủ lại khách sạn làm gì không biết."

Thật sự là không thể hiểu nổi. Yoon Tae Oh là kẻ cực kỳ sạch sẽ và có gu thẩm mỹ khắt khe. Hắn vốn dĩ không thể ngủ ngon ở những nơi như khách sạn, nhưng hắn lại càng ghét việc đưa người mình đang gặp gỡ về nhà hơn. Nhờ thế mà hắn trở thành loại đàn ông khiến bao nhiêu người phải khốn khổ như thế này đây.

"Hà... chắc chết mất thôi, thật đấy."

Sau khi thay nốt mấy chai nước suối trong tủ lạnh sang loại Yoon Tae Oh hay uống, căn phòng trông cũng tạm chấp nhận được. Dù không hoàn hảo nhưng ít nhất chắc cũng không đến mức khiến hắn phải nhíu mày.

"Đội trưởng, hỏng rồi ạ."

Vừa mới kịp đứng thẳng lưng lên một chút, giọng nói hốt hoảng vang lên qua tai nghe khiến tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp. Bởi vì chắc chắn sau đó sẽ là một tin chẳng lành chút nào.

"Họ không đi sảnh chờ mà đang xuống đại sảnh rồi. Có vẻ ngài ấy muốn về phòng ngay lập tức."

Hà... Có gì mà vội vàng đến mức bỏ qua cả bước uống ly rượu tạo bầu không khí mà lao thẳng về phòng thế kia? Trước hành động bộc phát của Yoon Tae Oh, tôi nhanh chóng kiểm tra lại tình trạng dọn dẹp lần cuối rồi rời khỏi phòng, tiến về phía thang máy. Vì chưa giao thẻ phòng nên tốt nhất là tôi nên trực tiếp ra dẫn đường.

Khách sạn này có sảnh chờ và nhà hàng nằm ở tầng cao nhất nên sử dụng thang máy riêng biệt. Muốn về phòng, khách phải xuống đại sảnh rồi đổi sang thang máy dành cho khách lưu trú để đi lên lại.

"giám đốc , ngài dùng bữa ngon chứ ạ? Ye Jun cũng ăn ngon miệng chứ?"

Vừa xuống đến đại sảnh thì Yoon Tae Oh và Han Ye Jun cũng vừa vặn tới nơi. Dù thừa biết họ chẳng ăn uống được gì nhưng tôi vẫn giả vờ như không biết, trưng ra bộ mặt tươi cười để chào hỏi.

"Anh! Em cứ tưởng anh không đến cơ."

"À... anh bận xử lý chút việc riêng nên... mới thế này...."

"Em ăn rồi chứ?"

"...Chuyện đó...."

Han Ye Jun mừng rỡ chào đón tôi như một chú chó nhỏ mừng chủ về nhà. Cậu ta vốn đang đứng cạnh Yoon Tae Oh, nhưng vừa thấy tôi là lao tới bắt chuyện đầy thân thiết. Tôi không khỏi lo lắng cho tâm trạng của Yoon Tae Oh đang đứng cách đó vài bước chân. Đúng như dự đoán, hắn khoanh tay, vẻ mặt hầm hầm không thèm che giấu sự bất mãn.

"Chẳng phải đã bảo là sẽ đến đó sao."

"...Tôi đâu có bảo là sẽ đến, ngài bảo tôi cứ đi trước đi cơ mà?"

"Dù sao thì."

Nghe cuộc đối thoại giữa Yoon Tae Oh và Han Ye Jun, tôi thấy có gì đó... rất lạ. Yoon Tae Oh vốn dĩ đã là kẻ có giọng điệu cau có và khó gần bẩm sinh thì không nói, nhưng Han Ye Jun cũng đang đáp trả lại bằng tông giọng không kém cạnh chút nào. Trông hai người họ cứ như vừa mới cãi nhau một trận tơi bời ở trên kia xong vậy.

"Anh ơi, giờ chẳng phải là giờ tan làm rồi sao? Nếu anh chưa ăn thì đi ăn với em nhé?"

"Anh á...?"

Việc hai người mà tôi tưởng sẽ lên phòng thượng hạng lại đang buông những lời lạnh nhạt với nhau đã là một chuyện, bầu không khí như thể sắp đường ai nấy đi lại là một chuyện khác. Thêm vào đó, việc Han Ye Jun - người vừa mới đi ăn về - lại rủ tôi đi ăn là tình huống gì đây? Khuôn mặt tràn đầy mong đợi câu trả lời của Han Ye Jun chỉ càng làm tôi thêm phần bối rối.

"Cũng sắp xong rồi nhưng mà...."

Trong tình cảnh này, có một điều chắc chắn là: buổi hẹn tôi tạo ra để họ làm hòa sau chuyện ngày hôm qua đã đổ bể. Dù không biết là chuyện gì, nhưng giữa hai người họ lại vừa xảy ra mâu thuẫn. Đang nghĩ bụng chắc phải đi dỗ dành tâm trạng của Han Ye Jun và lắng nghe cậu ta than thở một chút sau khi xong việc, thì bỗng nhiên.

"Tiếc quá nhỉ. Thư ký Kim của chúng tôi còn có việc với tôi nên chắc là sẽ tan làm muộn đấy."

"Dạ...? Tôi, á?"

Yoon Tae Oh đang đứng sau lưng Han Ye Jun bỗng sải bước tới, chộp lấy cánh tay tôi rồi lên tiếng.

"Chẳng phải đã bảo cậu đặt phòng khách sạn sao?"

"Tôi đã chuẩn bị xong rồi nhưng giờ có lẽ không cần..."

"Cần đấy, ngay bây giờ."

Yoon Tae Oh cứ thế kéo tuột tôi về phía thang máy, miệng thì thốt ra những lời mà tôi chẳng thể nào hiểu nổi.

"Ra đại sảnh sẽ có xe chờ sẵn, em cứ lên đó mà về đi."

Cánh cửa thang máy khép lại, để lại Han Ye Jun đang ngơngác nhìn theo tôi và Yoon Tae Oh với ánh mắt thẫn thờ sau lời thông báo đầy tính mệnh lệnh đó.

"giám đốc ...?"

"Tôi muốn cậu im lặng thì hơn đấy."

"......"

Đây là một diễn biến có thể đoán trước được phần nào. Nếu có chuyện gì xảy ra với Han Ye Jun, chắc chắn tôi sẽ là kẻ hứng chịu đạn lạc. Bởi vì mỗi khi Beta của hắn không nghe lời, hắn thường trút giận lên những người xung quanh. Và hiện tại, trạng thái của Yoon Tae Oh có thể nói là tệ đến mức cực điểm. Luồng không khí sắc lẹm như bóp nghẹt cổ họng khiến tôi đến thở cũng không dám thở mạnh, nói gì đến việc bảo hắn buông cái tay đang siết chặt cánh tay tôi ra. Cảm giác như tay tôi sắp gãy đến nơi rồi.

"...Là phòng này ạ."

"Vào đi."

Tôi mở cửa phòng đã chuẩn bị sẵn, giữ cửa để hắn bước vào, nhưng Yoon Tae Oh vẫn đứng yên bất động như thể đang chờ tôi vào trước. Cực chẳng đã, tôi phải bước vào trong trước rồi giữ cửa, lúc đó hắn mới chịu cất bước. Đi theo hắn vào tận phòng khách, lòng tôi dâng lên một nỗi hối đoận muộn màng.

"Đèn đuốc kiểu gì thế này."

Vì chuẩn bị cho Han Ye Jun và Yoon Tae Oh nên tôi đã cố tình cắm một chiếc thẻ phòng và chỉ bật đèn hắt nhẹ nhàng. Thì... mọi chuyện cũng dễ đoán mà, đúng không? Ăn uống vui vẻ, rồi lên sảnh chờ lãng mạn nuôi dưỡng tình cảm nóng bỏng dành cho nhau, sau đó về phòng khách sạn thì còn làm gì nữa ngoài chuyện đó cơ chứ. Thế nhưng, ánh đèn lãng mạn đó giờ đây lại hoàn toàn lạc quẻ với tình hình thực tế hiện tại. Trước sự bực dọc trầm thấp của Yoon Tae Oh, tôi nhanh chóng bật toàn bộ đèn lên cho sáng trưng.

Chi-i-ik. Tiếng điếu thuốc cháy nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Yoon Tae Oh ngồi trên sofa, liên tục rít thuốc mà không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt như muốn xé xác người đối diện để nhìn chằm chằm vào tôi đang đứng trước mặt.

"...Ở đây cấm hút thuốc ạ...."

Tôi khẽ lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình, nhưng hắn chẳng thèm để tâm. Mà cũng phải, giọng tôi nhỏ đến mức chính tôi còn chẳng nghe rõ, có khi hắn không nghe thấy thật.

Chắc là lát nữa phải đi xin lỗi phía khách sạn một tiếng rồi. Cái gã này chắc ngay từ đầu còn chẳng biết khách sạn là nơi cấm hút thuốc đâu. Mà nhìn tình trạng của hắn bây giờ, chắc mấy chuyện nhỏ nhặt đó hắn cũng chẳng thèm quan tâm.

Cảm thấy áp lực trước ánh mắt đổ dồn về phía mình, và cũng không biết hắn sẽ bắt lỗi gì tiếp theo, tôi đành ngậm miệng, đứng thẳng lưng, hai tay chắp sau lưng và cúi gằm mặt xuống.

"Phòng này là ai chuẩn bị?"

"...Là tôi làm ạ."

"Hừ."

Hắn buông một câu hỏi ngắn ngủi sau một hồi lâu, rồi lại tiếp tục im lặng. Mùi thuốc lá lan tỏa trong không gian rộng lớn bắt đầu k*ch th*ch khứu giác của tôi. Cảm giác đắng ngắt lạ kỳ khiến một người vốn không hút thuốc như tôi cũng thấy nôn nao. Thà là hắn cứ nổi trận lôi đình còn hơn, đằng này cứ ngồi đó nhìn chằm chằm như muốn b*p ch*t người ta thế này khiến tôi thấy vô cùng khó chịu.

"Thư ký Kim gan dạ quá nhỉ."

"Dạ...?"

"Lấy đâu ra bản lĩnh mà dám thản nhiên nói dối trước mặt tôi như thế hả."

Nghe những lời khó hiểu đó, tôi đánh bạo ngước mắt lên nhìn hắn.

"Nói dối... ý ngài là sao ạ?"

Yoon Tae Oh vẫn không hề thay đổi sắc mặt trước câu hỏi ngược lại của tôi. Chỉ thấy đôi môi hắn khẽ mở, một làn khói trắng dài tuôn ra từ lồng ngực đã lấp đầy khói thuốc.

"Thư ký Kim là Beta nên chắc không rõ, nhưng Alpha có giác quan nhạy bén hơn cậu tưởng đấy."

Điều đó thì tôi thừa biết. Bản năng của họ phát triển hơn hẳn người bình thường. Dù vẻ ngoài trông giống một Beta thông thường nhưng về cơ bản có thể coi họ là một giống loài khác hoàn toàn. Việc khứu giác, thị giác, xúc giác của họ phát triển vượt bậc cũng là một kiến thức phổ thông. Khác hẳn với loài Omega cũng xuất hiện cùng thời điểm trên thế giới này.

"Đặc biệt là khứu giác của tôi nhạy lắm đấy."

Cái đồ mũi chó... Tôi biết chứ. Thế nên đội thư ký mới không ai dám dùng nước hoa. Vì lỡ dùng loại không đúng gu của hắn sẽ khiến hắn khó chịu, nên quy tắc cơ bản là tốt nhất đừng dùng gì cả. Nhưng tôi không hiểu tại sao hắn lại lôi chuyện này ra nói lúc này.

"Chiều nay, tôi ngửi thấy một mùi hương lạ trên người Thư ký Kim."

...Mùi hương...?

"Mà cái mùi đó, giờ đây lại nồng nặc hơn trên người cậu ta. Đến mức này rồi thì chẳng lẽ tôi không được quyền nghi ngờ một cách hợp lý sao, Thư ký Kim?"

...Không thể nào. Chuyện đó mà cũng có thể sao...?

Bình Luận (0)
Comment