Chương 019
"Ye Jun à, hôm nay em về nhà bình an chứ? Tự dưng công ty có việc gấp đột xuất nên anh không qua dự hẹn ăn trưa được..."
"Mẹ kiếp, tại sao mình lại phải làm cái trò này cơ chứ."
Kẻ gây lỗi là người khác, nhưng người phải đi dỗ dành cậu chàng Beta chắc đang dỗi hờn kia lại là tôi. Vừa gõ những lời xin lỗi không chút thành tâm, ngón tay tôi còn phải tự đi tìm mấy cái biểu tượng cảm xúc trông cho thật đáng thương để gửi kèm. Tin nhắn vừa gửi đi không lâu, phía bên kia đã có hồi âm.
"Em không thấy sao cả ạ."
"Dỗi rồi, chắc chắn là dỗi rồi."
Bình thường Han Ye Jun hay gửi kèm biểu tượng cảm xúc hoặc thêm vài chữ thể hiện sự vui vẻ. Thế nhưng hôm nay cậu ta nhắn một câu cụ thể, có cả dấu chấm kết thúc trịnh trọng như thể đang nhận hồi đáp bằng font chữ nghiêm túc nhất vậy. Đó là bằng chứng sống cho thấy cậu ta chẳng "ổn" chút nào cả....
"Mai mình đi mua sắm nhé? Trưa mai anh có chút thời gian rảnh, mình cùng đi ăn món gì đó ngon ngon. Em thấy sao?"
Làm gì có chuyện tôi có thời gian rảnh cơ chứ. Thế nhưng tôi không thể kháng lệnh của Yoon Tae Oh về việc phải giữ liên lạc và hẹn hò với Han Ye Jun. Hơn nữa, so với việc ép Han Ye Jun phải ngồi trước mặt Yoon Tae Oh, thì để cậu ta tự nguyện tìm đến sẽ tốt hơn nhiều. Nếu Han Ye Jun cứ ngồi đó với khuôn mặt như ngậm phải phân, tâm trạng Yoon Tae Oh sẽ tệ đi, và cuối cùng kẻ hứng chịu cơn thịnh nộ lại là tôi. Đúng là... một cái chuỗi quan hệ chết tiệt.
May mắn là Han Ye Jun không từ chối. Có vẻ cậu chàng này cũng không hẳn là không có hứng thú với Yoon Tae Oh. Có lẽ, thực sự có lẽ tôi có thể tác hợp thành công cho hai người này.
❖ ❖ ❖
"Ye Jun à!"
"Anh... anh đến sớm thế...?"
Phải rồi. Để đến sớm thế này, tôi đã phải vắt kiệt cả linh hồn để hoàn thành xong đống việc. Nào là tái cơ cấu đội thư ký, tham gia họp giao ban buổi sáng, đẩy Yoon Tae Oh vào phòng họp rồi mới khó khăn lắm mới chuồn ra ngoài được đây.
"Hôm nay em cũng xinh... à không, trông bảnh lắm."
"...Anh cũng xinh mà."
"Dạ?"
"Không có gì đâu ạ."
Han Ye Jun lầm bầm gì đó rồi leo lên ghế phụ. Xinh...? Tôi á? Hay là thằng bé vẫn còn đang dỗi nên mỉa mai mình nhỉ. Khách quan mà nói thì tôi... cũng không phải loại nhan sắc tầm thường đâu, nhưng nếu xét về độ thanh tú thì Han Ye Jun còn hơn hẳn. Phải gọi là thoát tục mới đúng. Ý tôi là so với tiêu chuẩn của một Beta.
"Mình đi đâu bây giờ nhỉ?"
"Em cũng không biết nữa... Em chưa làm mấy việc này bao giờ... Anh Si Eon thấy chỗ nào tiện thì mình đi ạ."
"Mấy việc này... là việc gì cơ?"
Chỉ là đi ăn cơm rồi đi mua sắm thôi mà. Cậu ta sống khó khăn đến mức chưa từng làm mấy việc này sao? Nhìn Han Ye Jun không nói thêm gì nữa, tôi liền nhấn ga. Cứ đưa đại đến chỗ nào đó là được.
"Người nấu ăn thế nào? Anh đã cố gắng tìm người khá nhất rồi đấy."
"À vâng. Mỗi ngày họ đến khoảng hai tiếng, chuẩn bị đồ ăn cho cả ba bữa ạ."
"Vậy thì tốt quá. Ye Jun cần phải ăn uống điều độ hơn nữa."
Tôi trộm nghĩ cậu ta có lẽ là người gầy gò nhất trong số những đối tượng mà Yoon Tae Oh từng gặp. Mỏng manh đến mức tôi lo rằng chỉ cần chạm tay không đúng cách thôi là cậu ta sẽ gãy mất. Theo dữ liệu phổ thông, cậu ta phải tăng cân thêm một chút nữa mới phù hợp với gu của Yoon Tae Oh.
"Vâng... em sẽ làm vậy, thưa anh."
Gì mà... bảo gì nghe nấy thế này. Tính cách thế này thì chắc chẳng cần tôi phải ra tay làm gì nhiều đâu. Chỉ cần Yoon Tae Oh lườm một cái thôi chắc cậu ta đã tự biết đường mà khúm núm rồi.
Suy nghĩ đó cứ quẩn quanh trong đầu tôi suốt thời gian ở bên Han Ye Jun. Dù là lúc hỏi cậu ta đi ăn brunch vào buổi sáng muộn, cậu ta cũng đáp lại một cách ngoan ngoãn, rồi ngồi đối diện tôi ăn sạch không sót thứ gì. Không chỉ trả lời rành rọt những gì tôi hỏi, thỉnh thoảng cậu ta còn chủ động gợi chuyện. Sau đó, vì thời tiết chuyển lạnh, tôi đã mua cho cậu ta một chiếc áo khoác và chọn giúp một đôi giày phù hợp.
"...Anh không thấy là mình tiêu quá nhiều tiền sao ạ...?"
"Không sao đâu. Chỉ cần Ye Jun thích là được."
Hóa ra Yoon Tae Oh tiêu tiền như rác là vì cái cảm giác này đây. Nhìn cậu ta mở to mắt lo lắng trông cũng khá là đáng yêu.
"Đưa túi đây anh cầm cho. Để anh xách giúp."
Tôi đối xử với Han Ye Jun như cung phụng vật báu. Đó là cách tôi tạ lỗi thay cho hành động không xuất hiện tại buổi hẹn hôm qua của Yoon Tae Oh. May mà Han Ye Jun có vẻ không phải người hay để bụng, cậu ta cư xử như thể chuyện hôm qua chưa từng xảy ra vậy.
"Ye Jun này, tối nay em có bận gì không?"
"Buổi tối... em nghỉ việc rồi nên giờ cũng chẳng có việc gì làm ạ."
"Vậy mình cùng dùng bữa nhé? Với giám đốc của anh. Ngài ấy nói rất xin lỗi vì hôm qua không thể đến dự hẹn được."
"À...."
Nhưng có lẽ vẫn chưa hoàn toàn hết giận, Han Ye Jun im lặng một lát không đáp lời.
"Ngài ấy không đáng sợ như em nghĩ đâu. Hôm qua ngài ấy thực sự đã thấy rất có lỗi đấy."
Tôi thấy mình đúng là thiên tài nói dối. Để bao biện cho một kẻ không hề có khái niệm "biết lỗi" như Yoon Tae Oh thì đúng là ngượng mồm thật, nhưng biết làm sao được. Việc của tôi là làm cho Han Ye Jun hết giận để cậu ta có thể mỉm cười rạng rỡ trước mặt Yoon Tae Oh cơ mà.
"À, dùng bữa ạ.... Vâng, vậy cũng được ạ...."
"Cảm ơn em. Anh sẽ đặt một chỗ thật ngon. Buổi tối anh sẽ gửi xe qua đón, em cứ lên xe là được."
"Còn anh thì sao...?"
"Anh cũng sẽ đến, nếu không có việc gì đột xuất."
Tôi thì chỉ cầu xin được vắng mặt thôi, nhưng chắc Yoon Tae Oh sẽ không để tôi toại nguyện đâu. Vả lại mục tiêu là tác hợp cho hai người họ, mà mỗi lần hẹn hò tôi cứ kè kè theo sau thì trông cũng kỳ cục lắm.
Khoan đã, nếu tối nay đi ăn rồi còn đi uống rượu nữa, không lẽ tôi phải chuẩn bị sẵn cho cả những tình huống có thể xảy ra sau đó sao? Chịu thôi. Tôi chỉ dọn sẵn sân chơi thôi, còn mấy việc đó thì họ phải tự biết mà làm chứ.
❖ ❖ ❖
"Hôm nay có vẻ cậu đã ra ngoài đi đâu đó thì phải."
"...Tôi có chút công việc bên ngoài cần xử lý ạ."
"Công việc?"
"Vâng."
Yoon Tae Oh điều hành công ty ra dáng hơn tôi tưởng. Ngoại trừ việc mỗi khi có chuyện là lại dắt theo mấy anh đại vai u thịt bắp đi giải quyết thì bản thân công ty vẫn có cấu trúc doanh nghiệp rất chuẩn mực. Vì thế mà các cuộc họp diễn ra khá thường xuyên, và hôm nay cũng kéo dài tận sau giờ nghỉ trưa.
"Tôi nhớ là mình đã dặn đừng để tôi phải hỏi về lộ trình của cậu rồi mà, sao cậu lại không nghe lời thế nhỉ."
Tên này điên rồi à. Cuộc họp thì tôi không thể tham dự, và tôi cũng đã chuẩn bị sẵn người để túc trực đề phòng trường hợp hắn gọi rồi cơ mà. Ngay cả Đội trưởng thư ký 2 quá cố lúc sinh thời cũng đâu có kè kè bên hắn suốt giờ làm việc đâu.
"...Tôi đi bàn giao công việc quản lý nhà riêng ạ."
Tôi không thể nói thẳng ra là mình vừa đi dỗ dành cho Han Ye Jun hết giận được. Tôi phải tạo dựng hình ảnh tốt đẹp của cả hai trong mắt đối phương bằng mọi giá. Và thực tế là sau khi gặp Han Ye Jun, tôi cũng có ghé qua nhà xem mọi người làm việc có tử tế không thật. Tôi không muốn mất thêm bất kỳ nhân viên thư ký nào trong số ít ỏi còn sót lại đâu.
"Làm việc chăm chỉ gớm nhỉ. Tôi không ngờ là cậu lại có hứng thú với vị trí Tổng quản thư ký đến thế đấy, bất ngờ thật đấy?"
Cái đó... chắc chắn là đang mỉa mai rồi. Ý hắn là cái hạng như tôi thì bận bịu đến mức nào mà phải bày đặt vẽ chuyện sao...? Tôi siết chặt nắm tay sau lưng để che giấu sự bực bội. Hắn đang ngồi tựa mông vào mép bàn làm việc, bỗng đứng thẳng dậy rồi rút ngắn khoảng cách tiến về phía tôi. Năm bước, ba bước, rồi một bước. Hắn đút hai tay vào túi quần, tiến sát lại gần hơn nữa.
"Đại, Đại...! Không, không phải tôi cố ý không báo cáo đâu ạ, vì lúc đó ngài đang họp... vả lại trừ giờ nghỉ trưa ra thì tôi thấy cũng không có khoảng trống nào...! Đại, giám đốc ...!"
Tôi không dám đẩy hắn ra cũng chẳng thể bỏ chạy, chỉ biết gồng mình giữ vững tư thế rồi tuôn ra bất cứ lời bào chữa nào nảy ra trong đầu. Thế nhưng hắn tiến sát đến mức che khuất cả tầm nhìn của tôi, rồi cúi người xuống áp sát mặt vào gần cổ tôi như thể sắp cắn đứt cổ họng tôi đến nơi.
"Sa, sau này... tôi sẽ nhắn tin... hức... báo lại ạ!"
Tôi nghe thấy một tiếng hít vào thật sâu. Sau đó, theo nhịp thở ra, luồng hơi nóng hổi lướt qua da thịt như thể đang bóp nghẹt lấy cổ tôi. Cảm giác như mình vừa trở thành con mồi của một loài mãnh thú vậy. Dù biết là không thể, nhưng nỗi sợ hãi rằng hắn sẽ há cái miệng rộng ngoác ra mà nuốt chửng lấy mình khiến tôi không ngừng nấc cụt.
"Mà này, Thư ký Kim."
"Dạ, dạ...?"
Một lần nữa, Yoon Tae Oh hít vào rồi thở ra một hơi thật sâu. Tôi có cảm giác muốn đưa hai tay lên che lấy cái cổ đang hứng chịu hơi thở của hắn. Ban đầu, hơi thở phả vào gáy chỉ thấy nóng hổi, nhưng giờ đây tôi lại thấy nó lạnh lẽo như mang theo hơi băng. Có lẽ là do cơ thể tôi đang tỏa nhiệt nên mới cảm thấy như vậy.
"Trong giờ làm việc mà cậu cũng đi gặp người yêu à."
Cho đến khi Yoon Tae Oh mở miệng thì mọi chuyện vẫn là như thế. Có lẽ vì hắn đã giãn khoảng cách ra để đứng đối diện với tôi, hoặc có lẽ vì tôi vừa nghe thấy một câu nói vô lý hết sức, nên luồng nhiệt đang sục sôi trong người tôi bỗng chốc tan biến trong tích tắc.
"Cái gì cơ ạ...?"
Tôi ngước nhìn Yoon Tae Oh để xem gã đang nói cái quái gì mà lại nghiêm túc đến thế, và khuôn mặt của hắn trông không giống như đang đùa chút nào. Xét về nội dung thì đúng là một lời nói rác rưởi, nhưng biểu cảm thì lại nghiêm túc đến mức tột cùng.
"Mà cũng đúng thôi. Chỉ cần làm tốt việc của mình là được, còn chuyện cậu yêu đương hay l*m t*nh thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi."
Chẳng biết vì lý do gì, Yoon Tae Oh tự mình đưa ra kết luận rồi rảo bước quay về chỗ ngồi. Tôi đứng đó ngẩn ngơ nhìn theo những hành động và lời nói không thể hiểu nổi của hắn một hồi lâu, định mở miệng nói rằng không phải như vậy, rằng tôi chẳng hiểu ngài đang nói gì cả, thì đúng lúc đó.
"Cậu đã gọi cậu ta chưa."
Hắn vừa biến tôi thành một tên thư ký "đi l*m t*nh trong giờ làm việc" xong là lập tức đánh trống lảng sang chủ đề khác.
"...Bữa tối hôm nay tôi đã đặt chỗ tại khách sạn The L rồi ạ. Và tôi cũng đã chuẩn bị sẵn lounge ở tầng trên nữa...."
Dù thấy mình vừa phải chịu một sự đãi ngộ cực kỳ bất công, nhưng trước tiên tôi vẫn phải trả lời câu hỏi của Yoon Tae Oh. Hắn đã quay trở lại vẻ điềm nhiên thường ngày như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Còn phòng?"
"...Dạ?"
"Phòng khách sạn ấy."
À.... Hóa ra hôm nay hắn định "chốt hạ" thật rồi. Yoon Tae Oh yêu cầu đến cả những điều mà tôi thậm chí còn chưa kịp nghĩ tới.
"...Tôi sẽ chuẩn bị sẵn phòng ở cùng khách sạn đó ạ."
Đây là lần đầu tiên. Ít nhất là kể từ khi tôi xuyên không vào đây, Yoon Tae Oh ra lệnh cho tôi chuẩn bị phòng để hắn đi mây mưa. Nhìn hắn đã quay ngoắt ánh mắt vào màn hình laptop như thể mọi chuyện đã xong xuôi, tôi liền quay người bước đi. Nhưng ngay trước khi mở cửa văn phòng, tôi lại quay người lại. Dù sao thì nếu không giải tỏa được sự hiểu lầm này, chắc đêm nay tôi sẽ uất ức đến mức không ngủ nổi mất.
"Nhưng mà, thưa giám đốc ...."
"Gì."
Hắn vẫn không thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái.
"...Tôi không có mất trí đến mức đi l*m t*nh trong giờ làm việc đâu ạ. Và tôi cũng chẳng có ai để mà gặp gỡ cả."
Đáng sợ thật đấy. Tôi đã phải dồn hết can đảm để thốt ra những lời muốn nói với Yoon Tae Oh rồi chạy biến khỏi văn phòng của hắn như bị ma đuổi. Thật là uất ức và phẫn nộ mà. Hắn là kẻ đi l*m t*nh, vậy mà tại sao lại đánh đồng một người vô tội như tôi với loại người như hắn chứ. Thế nhưng khi đóng cửa lại, tiếng "rầm" vang lên có vẻ hơi quá lớn khiến mọi suy nghĩ vẩn vơ của tôi tan biến sạch.
...Chắc hắn không giết mình chỉ vì cái tội đóng cửa mạnh tay đâu nhỉ, chắc thế. Tôi chẳng muốn biết đâu. Rõ ràng là cái tên khốn đó đã chọc điên tôi trước mà.