Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 16

Chương 016

Sau khi rời khỏi bệnh viện, đầu óc tôi vẫn còn hơi mờ mịt. Vốn dĩ tôi đinh ninh rằng pheromone của mình có vấn đề, nhưng khi nghe bác sĩ bảo không phải thì tôi lại thấy hoang mang hơn. Vậy thì phải giải thích thế nào về trạng thái biến đổi của tôi khi ở bên Yoon Tae Oh, và phản ứng của Kang Seok Ho khi chạm vào tôi đây?

"Hà... chịu thôi, chẳng hiểu nổi."

Thôi thì, ít nhất thuốc và cơ thể không có gì bất thường là điều đáng mừng. Điều quan trọng nhất hiện giờ là không để ai phát hiện ra mình là Omega. Những chuyện còn lại chắc có thể từ từ suy nghĩ sau cũng được.

"Cho tôi về Hannam-dong."

Tôi bắt taxi thẳng tiến đến nhà Yoon Tae Oh. Thời gian không còn nhiều, tôi phải dọn dẹp thật nhanh rồi quay lại công ty. Vì tôi đã cố tình để trống toàn bộ lịch trình buổi chiều của Yoon Tae Oh, nên chỉ còn biết hy vọng hắn sẽ dành nhiều thời gian bên cạnh Beta của mình.

Đường phố Seoul vào buổi trưa không bị kẹt xe, nên từ Gangnam về Hannam-dong chỉ mất loáng cái là tới. Thời tiết đẹp đến mức tôi bỗng trỗi dậy khao khát muốn tan làm ngay lập tức.

"Chắc không vào thêm được nữa đâu anh ơi?"

"...Dạ?"

Nghe lời bác sĩ tài xế, tôi nhìn ra phía trước thì thấy con hẻm một chiều dẫn vào nhà Yoon Tae Oh đã bị chặn đứng. Cái khu phố yên tĩnh này làm sao mà như thế được chứ. Đây đâu phải đường lớn mà có thể xảy ra ùn tắc giao thông.

"Tôi xuống đây cũng được ạ. Tiền thừa anh cứ giữ lấy."

Quãng đường còn lại cũng không xa nên tôi quyết định đi bộ. Tình hình bên trong con hẻm nghiêm trọng hơn nhiều so với nhìn từ bên ngoài. Hàng loạt chiếc xe hơi xếp thành hàng dài như thể đang đỗ xe, chặn đứng cả lối đi. Tôi tò mò nhìn vào bên trong xe xem rốt cuộc người ta làm cái quái gì trước cửa nhà người khác thế này, nhưng tất cả các xe đều trống không. Thậm chí có xe vẫn đang nổ máy, có xe còn đang bật đèn cảnh báo nguy hiểm.

"Gì thế này..."

Trông cứ như một cảnh phim zombie vậy. Chiếc xe dẫn đầu còn mở toang cả cửa ghế lái. Cứ như thể... người ta vừa phải tháo chạy gấp gáp khỏi thứ gì đó.

Và dãy xe đó dừng lại một cách kỳ lạ ngay trước cổng nhà Yoon Tae Oh. Lấy cánh cổng làm mốc, một bên thì vắng hoe không một bóng người đến mức khó tin, đối lập hoàn toàn với cảnh tượng hỗn loạn ở phía bên kia.

Cửa đã mở.

Tôi tự nhủ nếu lúc ra mà vẫn còn tình trạng này thì phải báo cho chính quyền phường mới được, rồi bước vào nhà. Nếu đến giờ tan làm mà vẫn thế này, chắc chắn tôi sẽ bị Yoon Tae Oh mắng một trận tơi bời. Không, nếu bắt hắn phải đi bộ vào, thì e là kết cục không chỉ dừng lại ở việc bị mắng đâu.

Choảng!

Ngay khoảnh khắc tôi vừa mở cửa chính. Một tiếng động sắc lẹm vang lên lọt thỏm vào tai. Giật mình vì tiếng động, tôi còn chẳng kịp cởi giày tử tế mà lao thẳng vào trong nhà... rồi khựng lại.

"...Mọi người làm gì ở đây hết vậy...?"

Những bóng người đen kịt đang lấp đầy cả phòng khách. Có vài người tôi có thể nhận ra ngay dù chỉ nhìn từ phía sau. Đội thư ký, đội cảnh vệ, đội nhân sự...? Cái sự kết hợp quái quỷ gì đây? Dù tôi đã cất tiếng nhưng không một ai quay đầu lại.

"Baek, Si Eon."

Một tiếng gọi vừa lạ lẫm vừa quen thuộc vang lên. Dù ở thế giới này tôi đã dần quen với cái tên của mình, nhưng khi nghe nó phát ra một cách chuẩn xác từ miệng kẻ mà tôi không ngờ tới nhất, tôi vẫn thấy có chút không quen. Đúng vậy, Yoon Tae Oh đã gọi tôi. Lần đầu tiên, bằng cái tên chính xác của tôi.

"Lại đây."

Vì có quá nhiều người đứng đó nên tôi không thấy mặt Yoon Tae Oh đâu cả. Phải lách qua những người đang đứng nghiêm chỉnh đó tiến về phía trước, tôi mới thấy rõ hắn. Hắn đang đứng tựa lưng một cách ngông nghênh vào bức tường ngăn giữa phòng khách và bếp, tay cầm một tờ giấy, còn tay kia thì...

"Đại, giám đốc !"

Tôi nhanh chóng lao tới giật lấy cái chén sứ nhỏ mà hắn đang thản nhiên tung hứng trên không. À không, tôi định giật lấy nhưng hắn đã nhanh tay chộp lấy nó rồi né tránh sự đụng chạm của tôi trong tích tắc. Tốc độ nhanh như một cơn gió vậy.

"Cậu làm gì đấy."

"giám đốc ... ngài đang làm gì vậy ạ...? Cái đó là đồ đấu giá tại Sotheby's Hong Kong với giá 2,4 tỷ won đấy ạ...?"

Chính xác đó là một cặp chén trà. Đối với một tác phẩm thời nhà Thanh thì màu sắc và họa tiết giản đơn của nó rất đặc biệt nên tỉ lệ cạnh tranh không hề thấp. Đây cũng là một trong những món đồ nằm trong danh sách mua sắm mà Yoon Tae Oh khá hài lòng. Và dưới chân hắn, một chiếc đã vỡ tan tành. Nghĩa là 1,2 tỷ won đã tiêu tùng, và 1,2 tỷ won còn lại đang nằm chênh vênh trên tay Yoon Tae Oh.

"À, vậy sao? Trong tình cảnh này mà cậu vẫn còn tâm trí để ý đến mấy thứ đó cơ à."

"Trước tiên ngài cứ đặt nó xuống rồi hãy nói... Đại, giám đốc ...!"

Một tiếng Bộp! vang lên đầy đanh thép mà không ai nghĩ một cái chén nhỏ có thể tạo ra được, chiếc chén rời khỏi tay Yoon Tae Oh, đập vào tường và vỡ vụn thành bột. Tôi đã dự đoán được điều này ngay từ khi hắn vung tay ném đi, nhưng nó vỡ nát thảm hại đến mức không thể nhặt nhạnh được dù chỉ là một mảnh nhỏ. Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như hồn xiêu phách lạc.

Khi dọn dẹp, tôi đã phải cẩn thận với những món đồ trang trí trong nhà này biết bao nhiêu. Bởi vì trong căn nhà này, đến cả một cái thìa cũng không phải loại tầm thường. Tôi đã lo lắng đến mức sợ dùng chổi lông gà sẽ làm trầy xước nên lúc nào cũng dùng vải mềm lau chùi nhẹ nhàng. Vậy mà món đồ tôi nâng niu như trứng mỏng lại bị ném đi và vỡ nát như một món đồ chơi, khiến tôi thấy rụng rời tay chân.

"Baek Si Eon."

Đang thẫn thờ nhìn cảnh tượng thảm khốc đó, tiếng gọi trầm thấp đã kéo tôi về thực tại. Nghĩ lại thì, giờ không phải là lúc để tâm đến mấy cái chén chết tiệt đó.

"...Dạ...?"

Yoon Tae Oh lại gọi chính xác tên tôi một lần nữa. Giờ tôi mới thấy, tờ giấy trên tay hắn chính là sơ yếu lý lịch của tôi. Hắn vừa cầm tờ giấy vừa bước tới ngồi ghé mông lên bàn ăn. Sau đó, hắn chậm rãi lấy một điếu thuốc ra châm rồi ngoắc ngoắc ngón tay. Nghĩa là bảo tôi lại gần.

"...Tôi ạ...?"

Dù câu trả lời đã quá rõ ràng nhưng tôi vẫn hỏi lại cho chắc. Ngoảnh lại nhìn thì thấy chẳng có ai thèm ngó ngàng đến tôi và Yoon Tae Oh cả, họ cứ đứng đó nhìn chằm chằm xuống sàn nhà một góc 45 độ. Phải rồi... dù không biết là tình huống gì, hay có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi cũng thừa hiểu rằng lúc này mà chạm mắt với Yoon Tae Oh thì chẳng có gì tốt đẹp cả. Nhận ra không có ai giúp đỡ được mình, tôi đành bước tới trước mặt hắn. Dừng lại ở một khoảng cách mà ngay cả khi hắn vươn tay ra cũng không chạm tới được.

"Có vẻ như cậu coi tôi là kẻ rất dễ bắt nạt nhỉ."

"Đại, giám đốc ...! Sao ngài... lại nói thế ạ...?"

Trước bầu không khí nghiêm trọng này, tôi cứ phải phủ nhận cái đã. Rốt cuộc tại sao Yoon Tae Oh - người đáng lẽ phải đang gặp Han Ye Jun - lại ở nhà, và vì lý do gì mà hắn lại nổi trận lôi đình thế này thì tôi không biết, nhưng tôi cảm nhận được rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc. Dù chưa nghe hắn nói thêm câu nào, nhưng chỉ nhìn thái độ của Yoon Tae Oh thôi là tôi đã muốn trào nước mắt rồi.

"Không phải sao? Vậy thì tại sao trong Đội thư ký 1 lại chẳng có lấy một nhân viên nào mà bấy lâu nay tôi lại không hề hay biết?"

"...À... chuyện đó..."

...Lần này cũng là tại cái miệng tôi mà ra rồi. Có lẽ mấy lời tôi buột miệng nói ở công ty lúc nãy đã gây ra cơ sự này.

"Cậu vừa đi đâu về đấy."

"...Tôi vừa ghé qua bệnh viện một lát ạ."

Từ miệng Yoon Tae Oh thốt ra một tiếng chửi thề nhỏ xíu. Tôi nghĩ rằng với cái khuôn mặt đó mà lại thốt ra những lời th* t*c như vậy thì thật là phạm quy. Tôi sắp sợ đến mức tè ra quần mất.

"Làm việc một mình như thế thì không ốm đau mới là lạ đấy."

"Dạ...?"

Hình như... hắn đang hiểu lầm tai hại gì đó rồi? Trước lời nói của Yoon Tae Oh, não bộ của tôi hoạt động với tốc độ cực nhanh. Quả nhiên cứ hễ bước chân vào căn nhà này là đầu óc tôi lại nhạy bén hẳn lên. Tôi đi đến kết luận rằng mình không cần thiết phải đính chính sự hiểu lầm của hắn, nên đã im lặng như một cách thừa nhận lời nói của Yoon Tae Oh. Dù sao thì mặt tôi lúc này chắc chắn cũng đang tái mét vì sợ hãi nên chẳng cần phải diễn kịch thêm làm gì.

"Đội trưởng nhân sự."

"...Dạ, dạ...?"

Một ông chú hói đầu đang nấp ở hàng sau lù lù bò ra phía trước. Đó chính là kẻ mỗi khi tôi yêu cầu tăng cường nhân lực đều than vãn đủ điều về tình trạng thiếu hụt nhân sự để không hỗ trợ tôi. Yoon Tae Oh còn chưa nói câu nào, mồ hôi đã túa ra trên cái đầu hói, đôi vai vốn đã nhỏ thó của gã lại càng co rúm lại hơn. Chẳng hiểu sao cái hạng người như thế lại có thể leo lên đến chức Đội trưởng ở công ty chúng tôi nữa.

"Tôi cứ tưởng công ty mình không có đội nhân sự cơ đấy, hóa ra là có à?"

Lại là lối nói chuyện đặc trưng của Yoon Tae Oh. Những lời mỉa mai lạm dụng vị thế kẻ bề trên khiến người nghe vô cùng khó chịu mà không thể thốt ra lấy một lời phản kháng. Với những kẻ sắp bị "xử lý", hắn lúc nào cũng phải mỉa mai cho đến khi người ta đau đớn mới thôi.

"Dạ, chuyện đó... vì Đội thư ký 1 là đội phục vụ giám đốc nên chúng tôi không thể tuyển dụng bừa bãi được..."

"Tôi đâu có bảo ông mở mồm đâu nhỉ."

Hà, tại sao hắn lại bắt tôi đứng ngay trước mặt để làm mấy chuyện này cơ chứ. Đứng ở khoảng cách gần thế này hứng chịu cơn thịnh nộ của Yoon Tae Oh, dù những lời đó không nhắm vào mình nhưng mồ hôi tôi vẫn cứ vã ra như tắm. Chân tôi run lẩy bẩy, miệng khô khốc.

"Tổng quản thư ký."

"Vâng, thưa giám đốc ..."

"Ông có biết về tình trạng này không?"

Một lão già cáo già chịu trách nhiệm tổng quản đội thư ký bước ra. Nhưng lần này, ngay cả trên gương mặt lão cũng không còn thấy vẻ thong dong nữa. Nhìn bầu không khí này, chắc hẳn cái ghế của lão cũng đang lung lay dữ dội rồi.

"Tôi... cũng đã nắm được tình hình ạ."

"Vậy ông đã có biện pháp gì?"

"...Vì tôi nhận thấy việc xử lý lịch trình công ty của giám đốc là quan trọng hơn, nên đã đổi Đội trưởng đội 1 sang kiêm nhiệm luôn chức Đội trưởng đội 2 ạ."

"À. Vậy là ông đã đẩy luôn công việc của đội 2 cho cái người vốn dĩ đang phải một mình gánh vác công việc của đội 1 sao?"

"......"

Chính xác luôn. Giờ tôi mới thấy tình hình đang xoay chuyển theo hướng không hề tệ đối với mình. Đây có lẽ là cơ hội ngàn vàng để thay đổi cái cấu trúc công việc quái đản này. Điểm trừ duy nhất là cơ sự này lại xảy ra ngay trước mặt tôi.

"Nếu Thư ký Kim cứ ôm hết việc mà làm thế này, thì chắc cũng chẳng cần đến đội thư ký làm gì nữa nhỉ, đúng không?"

"giám đốc ...!"

...Thôi thì chuyện hắn quên béng tên tôi trong tích tắc, tôi cũng đành cam chịu vậy.

Vừa dứt lời, Yoon Tae Oh búng điếu thuốc đang cầm trên tay đi. Điếu thuốc bay đi một cách điêu luyện, trúng ngay vào cái đầu hói bóng loáng của Đội trưởng nhân sự rồi rơi xuống sàn.

"Giải tán đi, đội thư ký."

Giải tán sao...! Có phải tôi đã an tâm quá sớm rồi không? Không, hay nên nói đây là chuyện tốt nhỉ? Tôi cũng không rõ nữa. Dù sao thì, nếu tránh xa được Yoon Tae Oh, ít nhất tính mạng của tôi cũng không còn bị đe dọa nữa đúng không...? Tôi sẽ không còn phải nơm nớp lo sợ khi nào thì bị mất đầu, hay khi nào bị lôi cổ đến đội cảnh vệ số 3 nữa...!

"Trừ Thư ký Kim ra, tất cả lôi đi hết đi. Tôi không cần những hạng vô dụng."

Hắn không chỉ đích danh ai, nhưng Đội cảnh vệ số 3 đã tự động hành động. Dù là thư ký chống cự hay kẻ định bỏ chạy cũng không thể thoát khỏi tay họ. Những kẻ hành động như thú dữ đó đã tóm gọn mười mấy nhân viên thư ký như tóm con mồi rồi lôi ra khỏi nhà.

"Cả đội nhân sự cũng dọn dẹp sạch sẽ đi. Đặc biệt là tên Đội trưởng kia, tôi không muốn nhìn thấy mặt hắn thêm một lần nào nữa."

Vị Đội trưởng nhân sự hói đầu đang thảm thiết gọi "giám đốc ơi" cũng đã... để lại lời chào cuối cùng như thế.

"Chờ đã."

Ngay trước khi Đội trưởng nhân sự bị lôi đi, Yoon Tae Oh đã ra lệnh dừng lại. Tôi cứ ngỡ hắn đổi ý, nhưng chuyện đó không bao giờ xảy ra.

"Rạch miệng nó ra. Cho chừa cái thói mở mồm bừa bãi."

Từ miệng Yoon Tae Oh đã thốt ra những lời vừa đẹp đẽ vừa đáng sợ như một bản án tử, nên trừ khi cái ông hói đó hồi sinh, bằng không chắc chắn tôi sẽ không bao giờ gặp lại ông ta nữa. Lúc trước khi ông ta không chịu bổ sung nhân sự, tôi đã thực sự muốn ông ta bị đuổi việc cho rồi, nhưng khi nghĩ đến việc ông ta thực sự sẽ "bay đầu" theo đúng nghĩa đen, tôi lại thấy có chút xót xa.

"Còn Thư ký Kim, chúng ta nói chuyện một lát nhỉ."

"...Tôi thì thấy không cần thiết đâu ạ, thưa giám đốc ...?"

"Tôi đâu có hỏi ý kiến của cậu đâu."

Tôi chẳng muốn đi theo Yoon Tae Oh đang rảo bước đi trước chút nào. Chẳng hiểu sao tôi cứ muốn bỏ chạy ngay lập tức. Và... nhìn cái túi mua sắm trên tay hắn, tôi lại càng không muốn đi theo chút nào nữa.

...Lại là cái gì nữa đây hả... Tae Oh à.

Bình Luận (0)
Comment