Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 15

Chương 015

"Thư ký Baek! Có điện thoại này...!"

"Để sau đi."

Tôi lao ra khỏi văn phòng của Yoon Tae Oh như một kẻ điên. Mặc kệ tiếng gọi của các thư ký khác, tôi cứ thế chạy thục mạng. Tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh, liên tục vốc nước lạnh dội lên mặt. Thế nhưng, cơ thể một khi đã ngấm nhiệt thì cứ nóng bừng lên như thể pheromone đang phát cuồng vậy.

"Hà..."

Qua gương, tôi thấy khuôn mặt mình ướt sũng, đến cả tóc cũng sũng nước. Có vẻ không phải chỉ là ảo giác. Hình ảnh phản chiếu trong gương trông thật lạ lẫm. Khuôn mặt, cổ, cho đến tận mang tai đều đỏ rực vì hơi nóng. Từ khuôn miệng hé mở, những hơi thở dồn dập thoát ra như thể trái tim sắp nhảy ra ngoài đến nơi.

Chuyện gì vậy chứ. Cái cảm giác... kỳ lạ lúc nãy, khi bàn tay của Yoon Tae Oh chạm vào tôi.

Tôi dùng khăn giấy lau qua loa khuôn mặt ướt nhẹp rồi bước về phía khu vườn giữa công ty. Với tâm trạng này, tôi hoàn toàn không thể quay lại văn phòng ngay được. Vì đang là giờ làm việc nên khu vườn khá vắng vẻ, tôi ngồi sụp xuống một chiếc ghế đá trong góc.

"Một, hai, ba..."

Tôi lấy lọ thuốc điều tiết pheromone giấu sâu trong ví ra kiểm tra. Sợ có người nhìn thấy, tôi lén lút xác nhận rồi lại vội vàng cất vào trong ngực áo. Dựa vào số lượng thuốc, tôi chắc chắn mình không hề quên uống viên nào. Vậy thì tại sao, đột nhiên lại nảy sinh cảm giác như pheromone đang bùng nổ thế này?

"...Điên mất thôi..."

Tôi ôm chặt lấy đầu bằng cả hai tay. Tôi là Omega duy nhất trong công ty này. Ít nhất là theo thiết lập của bộ phim này. Yoon Tae Oh là một kẻ mắc chứng ghét Omega cực kỳ nghiêm trọng. Dù mang hình chất của một Alpha trội, nhưng vì một lý do bí ẩn nào đó không được giải thích trong phim, hắn có phản ứng bài xích kinh khủng với Omega. Chính vì vậy, ngay từ khâu tuyển dụng, Omega thậm chí còn không được phép nộp hồ sơ.

Và tôi, à không... cái gã Baek Si Eon này, là trường hợp phát hiện phân hóa muộn sau khi vào công ty không lâu. Đáng lẽ phải báo cáo với công ty nhưng gã đã giấu nhẹm đi, âm thầm uống thuốc điều tiết pheromone để tiếp tục làm việc.

Thế nhưng giờ đây tôi tự hỏi liệu thuốc điều tiết có còn tác dụng nữa hay không. Nếu nhìn vào tình trạng tim muốn nổ tung và người nóng ran chỉ sau một chút tiếp xúc nhỏ với Alpha trội lúc nãy, thì chắc chắn là có vấn đề rồi.

"Này, Đội trưởng Baek."

Trong lúc tôi đang gục đầu suy nghĩ xem phải giải quyết chuyện này thế nào, một giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu.

"Đội trưởng Kang...?"

Đó là Đội trưởng đội cảnh vệ số 3, Kang Seok Ho. Khuôn mặt vốn đã hung dữ của gã hôm nay lại càng đanh lại lạ thường. Đôi lông mày khẽ nhíu lại khiến luồng không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo đến mức tôi rùng mình. Cái nóng hầm hập lúc nãy bỗng chốc tan biến trong tích tắc.

"Thật không đấy?"

"...Cái gì thật cơ ạ...?"

Kang Seok Ho túm lấy cằm tôi, xoay mặt qua trái qua phải xem xét, giọng nói cũng không giấu nổi vẻ bực bội.

"Anh đang làm cái quái gì thế hả?"

Tôi gạt bàn tay đang làm những hành động vô nghĩa của gã ra.

"Gì vậy, trông vẫn lành lặn mà."

"Cái gì lành lặn cơ...?"

"Thì bên đội thư ký đang đồn ầm lên là cậu bị VIP đánh đấy."

"Đánh... á?"

"Đúng không? Không phải đúng không? Mà kể ra, nếu giám đốc mà xuống tay thì làm sao cậu có thể đi lại khỏe mạnh thế này được."

...Đúng là lời gã nói không sai. Có lẽ thấy tôi chạy thục mạng ra khỏi phòng Yoon Tae Oh nên họ đã hiểu lầm tai hại rồi.

"Không có chuyện đó đâu."

"Hà... Tôi cứ tưởng lại phải đi 'xử lý' Đội trưởng Baek nữa chứ."

Lúc này Kang Seok Ho mới ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.

"Làm cho tốt vào. Chúng ta còn phải nhìn mặt nhau dài dài đấy."

Hình xăm màu đen chạy dọc từ mặt xuống cổ gã trông càng thêm sắc sảo. Tôi hiểu được ẩn ý sau câu nói đó. Nghĩa là nếu tôi phạm sai lầm, gã sẽ không ngần ngại mà "cắt tiết" tôi ngay lập tức.

"Để xem... không biết Đội trưởng còn nhớ không nhỉ."

"Lại... gì nữa."

"Lần trước ở phòng Karaoke, chiếc đồng hồ của giám đốc ..."

"Này! Chẳng phải là vì cậu năn nỉ quá nên tôi mới đưa cho sao...! Với lại cái đồng hồ đó chỉ có mình cậu cầm thôi, giờ còn nói cái gì nữa...!"

Tôi á? Có chuyện đó sao? Ký ức của tôi hơi mập mờ.

"Dù sao thì chúng ta cũng là đồng phạm mà. Không biết giám đốc có tò mò xem ai là người đang giữ chiếc đồng hồ đó không nhỉ?"

"Cậu... đang đe dọa tôi đấy à...?"

Hóa ra gã cũng tinh ý hơn vẻ bề ngoài đấy chứ. Trông mặt thì có vẻ đần đần, nhưng dù sao cũng là Alpha... khoan đã, gã cũng là Alpha mà, đúng rồi.

"Nếu anh nghĩ vậy thì đúng là thế đấy."

"Cậu...!"

"Thế nên tôi có một thỉnh cầu nhỏ, anh sẽ giúp tôi chứ?"

"...Gì đây."

Dù chẳng có gì to tát nhưng tôi vẫn thấy hơi ngại, bèn liếc nhìn xung quanh một lượt rồi dùng hai tay nắm chặt lấy bắp tay của Kang Seok Ho. Sau đó, tôi cứ thế dụi đầu vào tay gã mà chà xát.

"...Cậu làm cái trò gì thế hả?"

"Chỉ là xác nhận vài thứ thôi. Anh cử động mấy ngón tay xem nào."

"Thế... này á?"

"Vâng, đúng rồi."

Cứ tưởng gã sẽ phát điên lên, nhưng Kang Seok Ho lại khá ngoan ngoãn vò rối mái tóc tôi theo đúng chỉ dẫn. Sau khi làm vậy một lúc, tôi mới ngẩng đầu lên và gạt tay gã ra.

"Hà..."

Không phải. Chắc chắn không phải do thuốc điều tiết pheromone có vấn đề. Nếu thực sự có vấn đề, thì khi tiếp xúc với một Alpha khác như Kang Seok Ho, cơ thể tôi cũng phải nóng bừng lên như lúc nãy. Nhưng hiện tại, tim tôi lại yên tĩnh đến mức tôi còn nghi ngờ không biết nó có còn nằm trong lồng ngực không nữa. Nóng gì cơ chứ, làn gió thổi qua còn thấy se lạnh đây này.

"Gì vậy... sao tự dưng lại thế?"

Khi tôi xác nhận được mình vẫn bình thường và nhìn thẳng vào mặt Kang Seok Ho, tôi thấy mặt gã có gì đó rất lạ. Chẳng lẽ... gã có vấn đề về pheromone sao...? Một màu đỏ rực không thể che giấu nổi bởi những hình xăm đang lan khắp mặt gã. Đến cả vành tai cũng đỏ bừng lên...?

"Dạ...? À không, tôi chỉ xác nhận chút chuyện thôi... Anh ổn chứ, Đội trưởng?"

"Cậu, cậu thật là! Ai đời lại cứ thế nắm tay nắm chân đàn ông linh tinh thế hả! ...Thật là..."

Kang Seok Ho bỗng bật dậy rồi chạy biến ra khỏi khu vườn.

"Phải làm sao đây..."

Qua chuyện này, tôi có thể khẳng định chắc chắn rồi. Thuốc ức chế pheromone của tôi không còn tác dụng hoàn toàn nữa. Chính vì vậy mà Kang Seok Ho mới có phản ứng với hormone Omega của tôi trong khi chính gã cũng không nhận ra. Nếu không thì làm sao khuôn mặt của gã đàn ông như một tảng đá kia lại đỏ bừng lên như thế được.

Tôi phải đi bệnh viện thôi. Nếu thân phận Omega bị bại lộ, đó chính là thời điểm tôi phải "hạ màn". Hạ màn cuộc đời luôn ấy.

❖ ❖ ❖

"giám đốc , trưa nay ngài thấy thế nào nếu dùng bữa cùng Ye Jun? Cậu ấy nói là có thời gian đấy ạ."

Để lôi kéo Han Ye Jun, tôi đã phải nhắn tin qua lại với anh ta bất cứ khi nào có thời gian. Chiến thuật tiếp cận nhẹ nhàng như một người anh trai thực thụ hóa ra lại hiệu quả hơn tôi tưởng. Tôi vừa phải xoa dịu tâm trạng hoang mang của Han Ye Jun sau khi đưa Yoon Tae Oh đến nhà tối qua, vừa phải tìm cách bù đắp cho việc anh ta không biết Yoon Tae Oh sẽ đến nên chỉ chuẩn bị hai phần ăn, làm Yoon Tae Oh phật ý. Vậy nên tôi mới khó khăn lắm mới sắp xếp được buổi gặp này.

"Tôi cũng đã điều chỉnh lịch trình buổi chiều của giám đốc rồi, nên ngài có thể thong thả dùng bữa ạ."

"...Tôi nhớ là mình đâu có ra lệnh cho cậu làm việc này."

"Dạ...?"

Phản ứng gì vậy chứ...? Tôi cứ ngỡ Yoon Tae Oh sẽ thích lắm, vậy mà hắn thậm chí còn chẳng buồn rời mắt khỏi màn hình laptop, buông ra một câu lạnh lùng.

"Cái đó... tôi xin lỗi ạ. Tôi chỉ nghĩ là lâu lắm mới có một buổi trưa giám đốc rảnh rang, nên chắc ngài sẽ muốn ghé qua chỗ anh ấy."

"Hà. Gọi đi, nếu đã lỡ hẹn rồi thì thôi."

"...Vâng, tôi rõ rồi ạ."

Thái độ của hắn thật là "dở dở ương ương". Tôi chẳng thể hiểu nổi là hắn muốn gặp hay là đang bị ép buộc phải gặp nữa. Lạ thật đấy. Đáng lẽ đến thời điểm này Yoon Tae Oh phải đang đắm chìm trong tình yêu với Han Ye Jun rồi chứ...

"Đi thôi."

"À, tôi không đi cùng được ạ, Đội trưởng Kang Seok Ho sẽ đưa ngài đi."

"Tại sao?"

"Dạ... vì việc quản lý nhà riêng nên chắc tôi phải vắng mặt một lát ạ."

Thực ra tôi cũng sẽ ghé qua nhà thật. Phải dọn dẹp ban ngày thì buổi tối về mới có thể đi ngủ sớm được. Nhưng tất nhiên, việc quan trọng hơn là đi bệnh viện.

"Nghe cậu nói thì cứ như thể mọi việc trong cái công ty này đều do mình Thư ký Baek làm hết vậy."

Nói cái gì thế hả cái thằng điên này. Sự thật đúng là mình tôi làm hết đấy nhé? Ơ, mà khoan đã...

"...giám đốc ...?"

"Gì vậy."

Trong lúc bước về phía thang máy, tôi quyết định nói ra thắc mắc trong lòng.

"Đội thư ký của chúng ta có tổng cộng 3 đội ạ."

"Cậu nghĩ là tôi không biết điều đó sao?"

"Đội 3 làm những việc do giám đốc trực tiếp chỉ thị, Đội 2 tháp tùng giám đốc tại công ty. Và Đội 1 phụ trách hỗ trợ những việc liên quan đến nhà riêng và đời tư của giám đốc ."

Bước vào thang máy, Yoon Tae Oh khoanh tay trước ngực, đầu khẽ nghiêng sang một bên. Vẻ mặt hắn như đang muốn nói: Cậu đang lảm nhảm cái quái gì thế.

"Nói tiếp đi."

"Nhưng hiện tại Đội thư ký 1 chỉ có mình tôi thôi ạ...? Và như ngài đã biết, tôi còn đang kiêm nhiệm luôn cả công việc của Đội trưởng đội 2 nữa."

Tôi đã nói hết những gì cần nói. Thế nhưng Yoon Tae Oh vẫn không có phản ứng gì. Trong không gian hẹp của thang máy, suốt một quãng thời gian dài đến mức tôi có cảm giác thang máy đang đi xuống chậm một cách kỳ lạ, hắn vẫn không hề mở miệng.

"Vậy theo lời Thư ký Kim nói thì,"

"Là Thư ký Baek ạ."

"Được rồi. Theo lời Thư ký Baek thì cậu đang một mình quản lý toàn bộ cái căn nhà rộng lớn đó của tôi, đồng thời vẫn đang hỗ trợ tôi tại công ty sao?"

À, đúng rồi! Tôi đã nghi ngờ từ trước, và quả nhiên là thế thật. Cái thằng này bấy lâu nay hoàn toàn không biết điều đó. Cũng phải thôi. Với cái tính cách của hắn thì chẳng bao giờ thèm tò mò xem ai là người giặt quần áo mình cởi ra, ai là người dọn dẹp nhà cửa đâu. Hắn chỉ nghĩ đơn giản là vì mình đã trả ngần ấy tiền nên chắc chắn sẽ có ai đó làm thôi.

"Vâng... đúng là vậy ạ...?"

"...Làm gì có chuyện đó."

Thang máy đã xuống tới tầng hầm. Trong lúc hộ tống hắn ra xe, tôi phải cố kìm nén sự bực bội đang sôi sục trong lòng để giải thích một cách rành rọt.

"Dạo gần đây giám đốc có thấy nhân viên nào khác ở nhà ngoài tôi không ạ...?"

"......"

"Hay là có thư ký nào khác chuẩn bị đồ cho ngài đi làm vào buổi sáng không ạ...? Với lại cách đây mấy ngày thôi, không biết ngài còn nhớ không, ngài đã nổi giận đùng đùng và bảo là sau này không được cho thư ký nào khác vào nhà, chỉ được phép để 'Thư ký Kim' vào thôi."

Chắc chắn là không rồi. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy Yoon Tae Oh câm nín như vậy.

"Vì vậy hôm nay tôi hơi bận một chút ạ. Chúc giám đốc đi đường bình an."

Vừa vặn đến chỗ xe đỗ. Tôi đưa túi xách của Yoon Tae Oh cho Kang Seok Ho - người đã mở sẵn cửa ghế sau cho hắn - rồi lịch sự chào một câu. Tất cả đều được thực hiện dưới vỏ bọc bình tĩnh nhất có thể để che giấu tâm trạng đang muốn bùng nổ.

"Có chuyện gì sao?"

"...Dạ không, không có gì ạ."

Kang Seok Ho lộ vẻ thắc mắc ngắn ngủi, nhưng vì không thể để Yoon Tae Oh phải chờ đợi nên tôi không thể nói chuyện dài dòng mà ra hiệu cho gã lên xe.

"Gì cơ? Nghe tôi nói thì cứ như thể mình tôi làm hết việc á?"

Nhìn theo cái đuôi xe đang lặng lẽ rời khỏi sảnh VIP, tôi mới trút hết sự bực dọc nãy giờ. Ngay từ khi tôi mới đến thế giới này, Đội thư ký 1 vốn đã không quá năm người. Vậy mà cuối cùng từng người một cứ thế biến mất, khiến tôi phải gánh vác toàn bộ việc nhà một mình suốt mấy tuần qua, vậy mà hắn lại hoàn toàn không biết gì.

Đúng là, dù có xuyên không vào phim hay tiểu thuyết thì cũng phải làm nhân vật chính cơ. Chứ làm cái thân thư ký mọn có sự hiện diện mờ nhạt như hạt bụi thì mới bị đối xử như thế này đây.

Thật là tủi thân quá đi mất.

❖ ❖ ❖

"Anh Baek Si Eon phải không ạ?"

"Vâng."

Sau khi tiễn Yoon Tae Oh đi, tôi liền tới bệnh viện ngay. Ngày nay việc rối loạn hormone là chuyện rất phổ biến nên hầu như bệnh viện tổng hợp nào cũng có khoa liên quan, không cần phải đi đâu xa.

"Tôi vừa kiểm tra kết quả xét nghiệm máu của anh trước khi anh vào phòng khám, trông có vẻ không có gì bất thường cả."

"Không đâu ạ. Hiện tại tôi đang uống thuốc ức chế pheromone, nhưng hình như tác dụng của thuốc đang giảm dần rồi."

"Vâng, kết quả cũng cho thấy thành phần của thuốc trong máu. Nhưng nó vẫn đang ức chế rất tốt mà. Nếu chỉ nhìn vào các chỉ số thì anh gần như không khác gì một Beta cả."

Vị bác sĩ vừa kiểm tra lại biểu đồ vừa khẳng định chắc nịch bằng một giọng nói đầy tin tưởng. Rằng tôi hoàn toàn bình thường.

"Làm... làm gì có chuyện đó ạ? Tôi thậm chí đã bị bùng nổ pheromone đột ngột giống như trong kỳ ph*t t*nh vậy...?"

"Ừm... là khi anh ở cạnh một Alpha khác sao?"

"Vâng, và một Alpha khác cũng đã có phản ứng với pheromone của tôi nữa."

Vị bác sĩ nhìn chằm chằm vào biểu đồ và suy nghĩ một hồi lâu rồi lắc đầu.

"Bản thân bệnh nhân có tự ngửi thấy pheromone của mình không?"

"Dạ không ạ...? Chuyện đó thì không."

"Vậy thì tôi nghĩ là không có vấn đề gì đâu. Nếu muốn anh có thể làm xét nghiệm chuyên sâu, nhưng theo kết quả xét nghiệm máu thì thuốc vẫn đang phát huy tác dụng rất tốt."

Lời bác sĩ nói cũng đúng. Trước khi đến thế giới này tôi vốn dĩ đã là một Omega rồi. Chính vì vậy tôi không thể không biết được. Nếu bị phơi nhiễm pheromone của Alpha, không đời nào tôi lại không ngửi thấy mùi hương đặc trưng của họ.

"Trước mắt anh cứ tiếp tục uống thuốc như cũ đi, nếu có gì bất thường chúng ta sẽ làm xét nghiệm chuyên sâu sau."

"...Tôi rõ rồi ạ."

Vì thấy cũng có lý nên tôi không tranh luận thêm. Tôi đã không cảm nhận được pheromone. Của cả Yoon Tae Oh lẫn Kang Seok Ho. Và nếu pheromone của tôi thực sự bị rò rỉ ra ngoài, thì chắc chắn tôi đã chết dưới tay Yoon Tae Oh từ lâu rồi.

Vậy thì rốt cuộc cái tình trạng mà tôi đã trải qua lúc đó là gì chứ?

Bình Luận (0)
Comment