#026
"Nếu đột nhiên trời mưa thì phải làm sao ạ?"
"Thì nó sẽ trở thành một kỷ niệm theo cách riêng của nó thôi."
"Bữa ăn chắc chắn đã được chuẩn bị không sai sót gì chứ?"
"Sáng nay chúng ta đã ăn thử trước rồi, tôi nghĩ sẽ không có vấn đề gì đâu."
"Những người không đến kịp, liệu chuyến bay có bị hoãn..."
"Thôi nào. Sẽ không có vấn đề gì đâu nên em đừng lo lắng nữa, ngồi xuống nghỉ một chút đi."
Địa điểm kết hôn được quyết định là ở đảo Jeju. Đã có sẵn khu nghỉ dưỡng của công ty được xây dựng theo tiêu chuẩn cao cấp nhất, nên chẳng việc gì phải tốn tiền ở nơi khác cả. Vì là đám cưới ngoài trời nên dù đã kiểm tra thời tiết không biết bao nhiêu lần, tôi vẫn không khỏi lo lắng về những tình huống 'ngộ nhỡ'. Dĩ nhiên không chỉ có vậy, những nỗi lo cứ nối đuôi nhau bủa vây tâm trí khiến tôi khó lòng mà ngồi yên một chỗ cho được.
"Lại đây."
Phòng chờ được quyết định là tôi và Yoon Tae Oh sẽ dùng chung. Thà là cả hai ở cạnh nhau còn hơn là để tôi phải ngồi căng thẳng một mình. Anh ta ngồi đó với tư thế thản nhiên khác hẳn với tôi, vẻ mặt đầy dư dả cứ như thể đã kết hôn vài lần rồi vậy. Nghe tiếng anh gọi, tôi tiến lại gần thì anh liền kéo eo tôi, bắt tôi ngồi lên đùi anh.
"Áo sẽ bị nhăn mất..."
Có lẽ đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra. Yoon Tae Oh hiện đang mặc một bộ Âu phục cưới tông màu be nhạt. Đó là một sự thay đổi đáng kinh ngạc của người đàn ông vốn dĩ luôn chỉ mặc những bộ đồ không sắc màu đen kịt. Khi tôi đề xuất bộ Âu phục tông đen mà anh ưa thích, Yoon Tae Oh đã nói thế này: "Màu tôi thích thì Si Eon phải mặc chứ."
Nghĩa là anh ta bắt tôi mặc cái màu đen xì mà anh ta thích để anh ta được mãn nhãn. Vậy thì ngược lại, Yoon Tae Oh đáng lẽ phải mặc Âu phục màu vàng hoặc màu hồng mới đúng. ...Nhưng đúng là tôi cũng chẳng muốn nhìn thấy cái cảnh đó cho lắm.
Dù sao thì bộ Âu phục tông be cũng không tệ. Quả nhiên là nhờ gương mặt nên dù có khoác lên người màu sắc nào thì cũng đều rất hợp.
"Em nhẹ như lông hồng ấy mà, không sao đâu."
"Gì chứ, lại nữa rồi. Anh đừng có đùa."
"Dĩ nhiên là lời nói đãi bôi rồi mà em có vẻ thích thú quá nhỉ. Tôi không biết là em lại thích những lời khen kiểu này đấy."
Cái đồ tồi này.... Tôi chỉ vì nghe thấy những lời vô lý quá mức nên mới bật cười thôi. Dù sao thì trước mặt Yoon Tae Oh, 45kg hay 65kg thì có gì khác biệt đâu chứ. Cái đồ to xác cục mịch.
"Mặc thế này trông em có vẻ gợi cảm hơn đấy. Tí nữa đêm động phòng cứ mặc bộ này mà làm cũng được."
m*n tr*n. Bàn tay anh vuốt dọc theo sống lưng mang theo cảm giác cực kỳ nguy hiểm. Chỉ nhìn ánh mắt rực cháy ở cự ly gần thế này, tôi có cảm giác như anh sắp cắn đứt cổ mình đến nơi.
"Anh đừng có đùa... nữa...?"
Tôi cứ ngỡ lại là lời đùa cợt nên khẽ đẩy vai anh ra, nhưng lần này, luồng Pheromone ẩm ướt bỗng ập đến bao vây lấy tôi. Kể từ sau khi công khai chuyện kết hôn với anh, tôi đã không còn uống thuốc điều tiết Pheromone nữa. Những lời đồn thổi cũng đã râm ran khắp nơi, và Yoon Tae Oh cũng muốn như vậy. Chúng tôi cáo lỗi với bên ngoài rằng đó là 'sự phát hiện đột ngột'.
Vì tôi đã uống thuốc trong một thời gian quá dài, anh lo lắng không biết sẽ có nguy cơ gì nên đã bắt tôi đi khám tổng quát giữa lúc bận rộn chuẩn bị đám cưới. Thật may là cơ thể không có vấn đề gì cả.
"Đằng nào thì làm đêm nay hay làm ban ngày thì cũng là cùng một ngày cả thôi, hay là mình làm trước luôn nhé? Tôi nghĩ kết thúc nhanh thôi mà."
"Làm cái gì cơ ạ?"
"Đêm động phòng."
Cả giọng nói không một chút ý vị đùa cợt, cả đầu lưỡi đỏ rực vừa l**m qua làn môi như thể đang khô khốc. Cực kỳ nguy hiểm. Chẳng biết có phải tôi cũng không còn tỉnh táo nữa không mà những lời lẽ rác rưởi của Yoon Tae Oh bắt đầu nghe có vẻ khá hợp lý.
"V-Vậy thì... đơn giản thôi nhé..."
Đáng lẽ tôi phải mắng cho anh ta một trận là đồ điên, ngày kết hôn mà cũng không giữ mình cho tỉnh táo, nhưng có lẽ đúng là vợ chồng đồng lòng, tôi cũng là hạng người thảm hại y như anh ta vậy. Thật kỳ lạ là sự căng thẳng vừa rồi bỗng biến mất sạch sành sanh như chưa từng tồn tại, thay vào đó là những suy nghĩ khác....
Chính là lúc tôi bị lời quyến rũ rẻ tiền của anh làm cho mê muội, đang định khẽ nắm lấy khuôn ngực rắn chắc được che giấu sau lớp sơ mi và áo vest.
"Si Eon à! Anh đến rồi n... Giám, Giám đốc?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên dõng dạc như muốn phá nát cửa phòng chờ đi vào khiến tôi giật nảy mình tỉnh táo lại.
"T-Trưởng nhóm Kang! Anh phải gõ cửa chứ!"
"À, không... Tôi có nằm mơ cũng không ngờ là ở trong phòng chờ mà hai người lại đang làm chu... à không, làm b... à không! Tóm lại là tôi không ngờ hai người lại đang làm chuyện đó.... Xin lỗi Giám đốc. Hai người đang tạo ra thế hệ thứ hai mà tôi lại lỡ làm phiền mất rồi."
Không phải như vậy, trên mặt anh ấy có dính gì đó nên tôi chỉ định lấy ra giúp thôi, những lời bào chữa đó hoàn toàn không có tác dụng gì cả. Ngay chính tôi còn thấy đó là những lời nhảm nhí thảm hại khôn cùng.
Vì quá bất ngờ trước sự đột nhập này nên tôi đã vội vàng rời khỏi đùi Yoon Tae Oh, nhưng bầu không khí ngượng ngùng vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sẽ tan biến. Cái gã Yoon Tae Oh này những lúc thế này thì cái miệng lại im bặt. Mồ hôi tôi vã ra như tắm.
"Eun Seok cũng đến cùng nữa à..."
"Tôi không thấy gì hết ạ. Hai người trông rất đẹp đôi. Bộ Âu phục cũng thực sự rất đẹp."
Cảm ơn Ki Eun Seok đã giúp tôi chuyển chủ đề.
"Cảm ơn cậu nhé. Tí nữa tôi sẽ cho cậu biết địa chỉ đặt may."
"Có cho biết thì cũng chẳng phải ai cũng mua nổi đâu. Trừ khi định dùng tiền mua một căn nhà để đổi lấy một bộ quần áo."
Sao cái gã này chỉ giỏi nói những lời vô ích thế không biết. Trước lời khuyên đầy tính thực tế của Yoon Tae Oh, trên mặt Ki Eun Seok chỉ còn lại nụ cười gượng gạo.
"Em thích bộ đó à? Đến lúc chúng mình kết hôn, anh sẽ đặt may bộ đắt tiền hơn cho em!"
Ừm... Seok Ho à, tôi xin lỗi nhưng chuyện đó sẽ không dễ dàng đâu. Đừng có nghĩ lời Yoon Tae Oh nói 'bằng cả một căn nhà' là nói quá nhé....
Hai người họ từ lúc nào mà đã trở nên thân thiết đến mức gọi tên nhau và có những cử chỉ đụng chạm cơ thể khá tự nhiên như vậy rồi.
"Dù sao cũng cảm ơn hai người nhé. Cảm ơn vì đã cất công đến tận Jeju vào ngày nghỉ thế này."
"Thì, tiền khách sạn và tiền vé máy bay đều được bao hết rồi, tôi phải cảm ơn ngược lại mới đúng chứ. Mà giá như hai người tổ chức ở mấy nơi như Hawaii thì tốt biết mấy. Để tôi còn được đi du lịch nước ngoài với Eun Seok nhà tôi một chuyến."
"Thấy chưa. Tôi đã bảo là nên tổ chức ở Hawaii rồi mà."
Yoon Tae Oh khẽ nhéo d** tai tôi. Vốn dĩ khi thấy Yoon Tae Oh chọn địa điểm kết hôn là Hawaii, tôi đã mắng cho anh ta một trận vì tội làm quá, vậy mà xem ra Kang Seok Ho và Yoon Tae Oh lại có khá nhiều điểm chung đấy chứ. Kiểu như cái sự thúc đẩy mù quáng chẳng hạn.
"Dù sao thì, thực sự chúc mừng đám cưới nhé. Từ giờ hãy sống... thật hạnh phúc và bình yên."
Tại sao mắt Kang Seok Ho lại đỏ hoe thế kia...? Anh ta mang một gương mặt bặm trợn không hề ăn nhập chút nào với đôi mắt đang ngân ngấn nước, nắm chặt lấy tay tôi. Đầu ngón tay cái thô ráp khẽ m*n tr*n mu bàn tay tôi.
Cứ như thể anh ta là cha mẹ tôi vậy, cảm xúc có vẻ hơi quá đà... nhưng điều đó lại khiến lòng tôi thấy nhói đau một chút. Có lẽ là do hoàn cảnh đặc biệt của ngày cưới nên mới như vậy. Dù trước đây có hay cãi vã, nhưng vào một ngày thế này, có một người bạn khóc cho mình như vậy, tôi thấy thật biết ơn.
"Bỏ tay ra ngay. Cái bàn tay bẩn thỉu đó mà dám chạm vào đâu đấy."
Thế nhưng cảm xúc đó cũng chẳng kéo dài được lâu. Vì Yoon Tae Oh đã chộp lấy cổ tay tôi và kéo ra khỏi tay Kang Seok Ho. Những lúc thế này... ước gì anh đừng có xen vào thì tốt biết mấy.
"Hôm nay tôi là khách của Si Eon đấy nhé, Giám đốc?"
"Cứ việc. Tôi cũng chẳng cần cái loại như cậu làm gì."
Yoon Tae Oh đúng là bận rộn với việc dùng một lời nói để tạo ra gánh nợ ngàn vàng mà....
Kang Seok Ho và Ki Eun Seok ở lại chụp ảnh và tán gẫu một hồi lâu rồi mới đi ra. Nhờ có họ mà sự căng thẳng của đám cưới đã vơi bớt phần nào, thật là may mắn. Thế nhưng sau đó, cứ như thể bị cắt điện vậy, tuyệt nhiên không có thêm vị khách nào ghé thăm phòng chờ nữa. Thế là nỗi bất an tôi đã quên bấy lâu nay lại bắt đầu len lỏi trỗi dậy.
"Anh ơi... "
"Lại lo lắng chuyện gì mà gọi tôi như thế đây."
"Bên ngoài có nhiều khách đến không ạ...? Nếu thực sự vắng tanh thì phải làm sao đây?"
"Thế cũng tốt mà. Thay vì ồn ào nhức đầu thì tôi chỉ muốn kết thúc đám cưới thật nhanh ở nơi không có ai thôi."
Sau khi kết thúc lễ cưới ở vườn ngoài trời, chúng tôi dự định sẽ có một bữa ăn đơn giản. Sau đó đến buổi tối sẽ chuyển địa điểm vào bên trong nhà để tổ chức tiệc chiêu đãi. Đã mời người ta đến tận Jeju thì không thể chỉ xong phần lễ chính rồi đuổi khách về được. Cả bên trong lẫn bên ngoài đều được trang trí lộng lẫy tại những địa điểm lớn nhất của khu nghỉ dưỡng, nên nếu khách khứa chỉ cần ít đi một chút thôi là sẽ thấy trống trải rõ rệt ngay. Anh ta đúng là sướng thật, chẳng bao giờ phải lo lắng về chuyện đời cả....
Dù đã lén Yoon Tae Oh uống một viên thuốc an thần rồi nhưng khi thời gian càng trôi về gần, sự căng thẳng vẫn chẳng có dấu hiệu thuyên giảm. Ngay cả khi đứng diễn trước vô số ống kính máy ảnh, tôi cũng chưa từng căng thẳng đến thế này, thật là kỳ lạ.
Thế rồi ngay sau đó, nghe thấy thông báo chuẩn bị vào lễ đài, tôi nắm lấy tay Yoon Tae Oh đứng trước cửa phòng chờ. Trên thảm cỏ xanh mướt, những cánh hoa trắng rơi rụng lác đác. Vì phải rẽ qua một góc mới vào đến lễ đường nên từ nơi chúng tôi đứng đợi, hoàn toàn không nhìn thấy tình hình bên trong.
"Đi thôi, Si Eon à."
Theo tín hiệu của nhân viên, tôi nắm lấy tay Yoon Tae Oh và bước những bước đầu tiên.
"Ngẩng cao đầu lên nào. Hôm nay Si Eon là nhân vật chính nên phải cho mọi người thấy rõ mặt chứ. Phải cho họ biết chính xác Yoon Tae Oh kết hôn với ai, Baek Si Eon là người của ai chứ."
Nhờ gã vẫn còn tâm trí để đùa cợt ngay lúc này mà đôi chân đang bước đi của tôi mới không bị khuỵu xuống vì sự cố không hay. Đúng như lời anh nói, nếu tôi cứ khúm núm thì sẽ làm mất thể diện của Yoon Tae Oh mất. Phải cho mọi người thấy rõ ai là người sở hữu một Yoon Tae Oh luôn tỏa sáng ở bất cứ nơi đâu, và người đàn ông này giờ đây đã thuộc về ai.
Khi sự căng thẳng vơi bớt đôi chút, tôi mới bắt đầu nghe thấy tiếng nhạc do ban nhạc giao hưởng mini chơi vang lên bên tai. Theo nhịp điệu đó, chúng tôi cùng nhịp bước tiến về phía trước đúng như những gì đã tập luyện cùng nhau ở khách sạn.
"Thấy chưa. Đã bảo là lo lắng hão huyền mà?"
Đúng như lời Yoon Tae Oh nói. Có vẻ như tôi lại lo lắng chuyện không đâu rồi. Những chiếc bàn tròn chuẩn bị cho khách mời lấp đầy thảm cỏ rộng lớn, vậy mà vẫn không đủ chỗ khiến rất nhiều người phải đứng. Chúng tôi tiến về phía trước dọc theo con đường hoa rực rỡ giữa biển người mênh mông. Chỉ nghe thấy tiếng vỗ tay rộn rã đến mức át cả tiếng nhạc giao hưởng.
"Anh lại giở trò gì nữa đúng không...?"
"Chắc chắn là nhờ nhân đức của tôi cao dày rồi. Em cứ việc tự hào vì có được một người đàn ông như thế này đi."
Cái gã đáng ghét này. Đang mải nói chuyện riêng với Yoon Tae Oh thì tôi bị thầy chủ hôn nhắc nhở một câu. Đó là cựu Thống đốc Ngân hàng Trung ương Hàn Quốc mà anh ta đã chọn đại với lý lẽ là ai làm chủ hôn mà chẳng được. Khi tôi hỏi tại sao lại là bên ngân hàng, anh ta bảo vì muốn sau này chúng tôi kiếm được thật nhiều tiền và sống thật tốt.... Phải chăm chỉ kiếm tiền thôi.
Dù sao thì đúng như mong muốn của Yoon Tae Oh, hầu hết các nghi thức lễ cưới đều được lược bỏ, chỉ còn lại lời thề nguyện, tuyên bố thành hôn và vài lời dặn dò đơn giản là kết thúc. Khi thấy thầy chủ hôn định nói dài hơn, Yoon Tae Oh liền tặc lưỡi ra hiệu bảo thầy kết thúc nhanh cho. Nếu tôi không lầm thì đây có lẽ là đám cưới thần tốc nhất có thể được ghi vào kỷ lục Guinness không chừng.
"Mời người nhận hoa cưới bước ra."
Sau khi kết thúc phần chụp ảnh kỷ niệm, đã đến lúc tung hoa cưới. Trong đội thư ký của chúng tôi có vài người sắp kết hôn. Vốn dĩ đã định sẵn là một trong số họ sẽ nhận, vậy mà một người đàn ông to xác với những hình xăm trên mặt bỗng bước ra phía trước.
"Sao Trưởng nhóm lại..."
Là Kang Seok Ho. Nhìn gương mặt tiu nghỉu của người nhân viên vốn định nhận hoa ở đằng xa kia là tôi biết, chắc hẳn Kang Seok Ho lại dùng những lời đe dọa không hay rồi.
"Tôi cũng sắp kết hôn rồi đây. Tôi sẽ đưa cho Eun Seok nhà tôi nên tung nhanh đi."
Cái này chẳng khác nào là bị cướp hoa cưới cả. Dù tôi biết chắc chắn lịch trình kết hôn này chưa hề được thảo luận với Ki Eun Seok, nhưng nếu là đám cưới của hai người họ thì tôi cũng rất ủng hộ. Tôi đứng giữ khoảng cách vừa phải rồi dùng hết sức tung bó hoa nhỏ nhắn đi. Thế là chúng tôi đã kết hôn. Thật là nhẹ nhõm.