Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 141

#025

Biểu cảm của các vị giám đốc gần như là kinh ngạc đến cực độ. Dù trước đó trong nội bộ công ty đã râm ran những lời đồn thổi về việc hẹn hò, nhưng nhìn một Yoon Tae Oh từ trước đến nay, anh vốn dĩ là người cách rất xa hai chữ kết hôn. Phản ứng đó cũng là điều dễ hiểu. Ngay cả chính tôi đây cũng còn đang cảm thấy khó tin rằng mình sắp lấy vợ gả chồng. Mà lại còn là với Yoon Tae Oh.

Dẫu biết đây là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra, nhưng tôi không ngờ anh lại công bố ngay trong cuộc họp ban điều hành thế này. Cảm giác nóng bừng lan tỏa khiến mặt tôi đỏ như sắp nổ tung. Thế nhưng khi Yoon Tae Oh đã nói đến mức đó, tôi cũng không thể cứ cúi gằm mặt xuống như kẻ tội đồ, mà phải ngẩng cao đầu ngồi cho ngay ngắn.

"Và tôi hy vọng các vị biết rằng dạo gần đây đang có khá nhiều lời phàn nàn từ phía các thư ký."

Lại là chuyện gì nữa đây. Vừa không đầu không đuôi, tôi cũng chẳng biết những lời phàn nàn mà ngay cả tôi còn không rõ ấy đã lọt vào tai Yoon Tae Oh thông qua con đường nào.

"Tôi mong các vị đừng đối xử tệ bạc với những người thân cận nhất bên mình, mà hãy giữ thái độ tôn trọng lẫn nhau tối thiểu."

Một kẻ đối xử với thư ký như món đồ dùng một lần nhất lại thốt ra những lời đó thật nực cười vô cùng. Đã có biết bao nhiêu thư ký phải biến mất vì làm phật ý Yoon Tae Oh cơ chứ. Có lẽ anh cho rằng mình thì được phép, nhưng lại không cam lòng nhìn người khác làm thế.

Tuy nhiên, lời anh nói cũng có lý. Chẳng hiểu sao có rất nhiều vị giám đốc coi thư ký chẳng khác nào nội quan hay thượng cung thời Joseon, khiến nỗi khổ tâm của các thư ký là không sao kể xiết.

Có lẽ vì ai nấy đều thấy có chút nhột dạ nên không một ai dám ho he phản bác lời Yoon Tae Oh. Thêm vào đó, vụ việc của Giám đốc Yeom gần đây chắc cũng đã đồn xa, nên họ sẽ tự biết mà giữ mình. Các nhân viên đội thư ký tội nghiệp của tôi chắc hẳn sẽ dễ thở hơn một chút rồi.

Sau khi nói xong những điều cần nói và kết thúc cuộc họp, các vị giám đốc vốn có mối quan hệ khá tốt với tôi đã lần lượt tiến lại chúc mừng trước khi rời khỏi phòng. Tôi cứ ngỡ ai nấy sẽ đều không hài lòng, nên khi nhận được những lời chúc tụng không chút giả tạo, tôi cảm thấy hơi ngẩn ngơ. Tôi phải đứng đó như một con robot để đáp lễ từng lời chúc một. Ngạc nhiên thay, chẳng có ai tiến lại chúc mừng Yoon Tae Oh cả.

Chỉ đến khi trong phòng họp chỉ còn lại hai người, tôi mới dám thả lỏng sự căng thẳng.

"Haaa... Nếu định thông báo như vậy thì ít nhất anh cũng phải nói trước với em một tiếng chứ.... Làm em đứng hình luôn rồi đây này."

"Nếu nói trước thì chắc chắn em sẽ căng cứng người ngay từ trước khi cuộc họp bắt đầu. Với lại, những thông báo thế này thà làm sớm còn hơn, trước khi những lời đồn nhảm nảy sinh."

"Lời đồn nhảm ạ...?"

"Em rõ hơn ai hết mà. Như là chuyện mang thai, chẳng hạn."

Chắc anh điên rồi. Yoon Tae Oh lúc nào cũng đi trước một bước. Cứ đà này, không khéo anh sẽ chuẩn bị sẵn đồ dùng cho trẻ sơ sinh trước cả khi kết hôn mất thôi.

"Vì em không phải là dòng máu ưu tú nên việc mang thai thực sự không dễ dàng gì.... Nhưng vì nhà rộng nên nếu sinh được khoảng hai ba đứa thì cũng tốt... "

"Đừng hiểu lầm, tôi không có ý nói là muốn có con ngay lúc này đâu."

"À, vâng."

Lần này thì có vẻ tôi lại đi quá xa rồi. Cái đồ tồi này, sao lại phủ nhận một cách phũ phàng và nhanh chóng đến mức làm người ta thấy ngượng ngùng như thế chứ.

"Việc chuẩn bị kết hôn bây giờ coi như cũng hòm hòm rồi nhỉ?"

"Có vẻ là vậy ạ. Tuy thấy hơi vội vàng một chút... "

Kể từ sau khi cầu hôn, việc chuẩn bị đám cưới diễn ra nhanh như chớp. Tất cả là nhờ sự thúc đẩy của Yoon Tae Oh với lý lẽ rằng đằng nào cũng làm thì hà cớ gì phải chậm trễ. Những việc khó sắp xếp lịch trình đều được tiến hành nhanh chóng nhờ vào việc chi thêm tiền.

"Anh nhớ chiều nay có buổi chụp ảnh cưới chứ? Trang phục đã chọn trước nên họ sẽ mang đến, chúng ta chỉ việc đến thôi. Vì thế cuộc họp chiều nay phải kết thúc càng sớm càng tốt. Và cả mẫu thiết kế thiệp cưới cuối cùng cũng phải chọn xong trong ngày hôm nay... "

"Dừng lại ở đó đi. Những chuyện đó tôi vẫn nhớ mà. Với lại đây không phải là công việc nên em cứ làm thong thả thôi cũng được, Si Eon à."

Trong lúc tôi đang liến thoắng đọc lịch trình còn lại trong ngày theo thói quen, Yoon Tae Oh đã giật lấy chiếc máy tính bảng trên tay tôi.

"À... tại em thành thói quen mất rồi... "

"Ở nhà cũng cứ thế suốt. Hay là phải cho em thôi việc thư ký nhỉ. Dù tôi cũng rất thích Thư ký Kim, nhưng người tôi kết hôn là Si Eon mà."

Đó cũng là điều tôi tự nhận thức được, nhưng để giữ đúng giới hạn đó quả thực không dễ dàng. Ở công ty anh là Giám đốc, còn bên ngoài là người yêu, nên việc cư xử sao cho đúng với từng địa điểm vẫn còn là thử thách với tôi. Chính vì thế mà tôi đang xử lý chuyện kết hôn cứ như thể là đang làm việc vậy.

"Em thấy sao?"

"...Gì cơ ạ?"

"Chuyện nghỉ việc sau khi kết hôn ấy."

"Em chưa từng nghĩ riêng về chuyện đó... "

Chắc chắn rồi, cặp đôi công sở và vợ chồng công sở là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Ở vị trí của Yoon Tae Oh, việc tôi tiếp tục ở lại công ty có thể sẽ là một áp lực. Dù sao cũng là quan hệ vợ chồng, nếu cứ làm việc cùng nhau thì những cảm xúc không hài lòng trong công việc có thể nảy sinh, từ đó dẫn đến tranh cãi.

"Nếu là lòng tham của tôi, tôi muốn em ở lại công ty. Vì làm gì có ai được như Baek Si Eon cơ chứ. Nhưng tôi lại nghĩ, hay là cứ để em ở nhà chơi bời chăm hoa cỏ cũng tốt. Mỗi khi tôi về nhà, em sẽ chào đón bằng gương mặt rạng rỡ, như vậy tôi mới có động lực để tan làm chứ."

...Hoa cỏ cái gì chứ, rồi mấy câu sau chẳng phải ý là muốn giam cầm tôi ở nhà sao. Không, hay định coi tôi là thú cưng đây.

"Em không muốn thôi việc đâu, nhưng nếu anh thấy áp lực khi làm cùng công ty thì... "

"Nếu em vẫn muốn tiếp tục làm việc thì đừng có mơ đến chuyện đi nơi khác."

"À, vâng."

Mà cũng phải. Việc Yoon Tae Oh muốn tôi ở lại công ty chắc chắn không phải lời nói dối. Anh không chỉ là kẻ chẳng bao giờ nói được mấy lời sến súa đó, mà tôi còn biết rõ anh đã làm đến mức nào để đưa tôi trở lại vị trí cũ kia mà.

"Chuyện đó để em suy nghĩ thêm đã ạ."

Lúc đầu tôi chỉ thấy bàng hoàng. Nhưng khi từng bước chuẩn bị cho đám cưới, tôi mới cảm nhận rõ rệt rằng đây chính là hiện thực. Tôi... sắp kết hôn rồi.

 

"Em có nơi nào cần chào hỏi riêng không?"

"Em thì không hẳn.... Còn anh?"

"Tôi cũng không."

Về phần mình, tôi gần như chẳng có mối quan hệ nào đáng gọi là quen biết ở đây. Điều đó cũng dễ hiểu vì tôi chẳng có lấy một người thân thích. Tuy nhiên, việc Yoon Tae Oh cũng không có nơi nào để chào hỏi khiến tôi hơi thắc mắc.

"Chuyện đó... "

Dù sắp kết hôn nhưng tôi vẫn rất thận trọng khi đề cập đến gia đình anh.

"Tôi có cha, nhưng ông ấy không ở Hàn Quốc. Cũng không liên lạc được."

"Chắc là quan hệ giữa hai người không tốt lắm... "

"Cũng không hẳn. Chắc sau này nghe tin tôi kết hôn ông ấy sẽ tìm đến thôi, nên em không cần bận tâm."

Làm thế này có thực sự ổn không nhỉ...? Dù sao thì cũng nên xin phép cha mẹ... dù không đến mức đó thì ít nhất cũng phải báo trước một tiếng chứ.

Theo lời Yoon Tae Oh kể thêm, cha anh đang đi du lịch khắp nơi ở nước ngoài. Ông nói không muốn ở lại Hàn Quốc - nơi ông đã sống cả đời - thêm nữa. Ông chỉ là đang tự do đi lại, quan hệ giữa họ không hề xấu nên bảo tôi đừng lo lắng... Nhưng nhắc đến cha của Yoon Tae Oh, tự dưng tôi lại thấy không muốn gặp chút nào. Nếu có đến hai Yoon Tae Oh... thì đáng sợ lắm.

Ngoài ra, tôi biết anh còn một người thân nữa, nhưng tôi đã không đề cập đến. Trong một dịp trọng đại thế này, hà cớ gì phải mời người cha Omega đã để lại vết thương lòng cho Yoon Tae Oh cơ chứ. Tôi cũng ghét hạng người đó. Người nhẫn tâm bỏ rơi cả con đẻ của mình mà đi.

"Nhưng mà đám cưới của chúng ta ấy... "

"Lại lo lắng chuyện gì nữa đây. Chuẩn bị xong hết rồi mà."

"Chuyện là... nếu không có khách khứa thì phải làm sao ạ...?"

Tôi không ngờ mình lại lo lắng đến cả chuyện này, nhưng sau khi hoàn tất các khâu chuẩn bị khác, nỗi lo ấy lại ập đến. Về phía tôi, những người gọi là người quen thì hầu hết đều là người trong công ty, còn Yoon Tae Oh... thì có ai cơ chứ...?

"Chúng ta tổ chức ở sảnh ngoài trời rộng lớn như thế, nếu vắng vẻ quá thì hơi ngại... "

Chính xác thì vấn đề nằm ở thể diện của Yoon Tae Oh. Dù sao anh cũng là một doanh nhân có chút tiếng tăm, nếu những bức ảnh về một đám cưới vắng hoe bị phát tán thì sẽ nực cười biết bao.

Với quy mô kinh doanh ngày càng mở rộng dạo gần đây, cùng với việc có rất nhiều người liên quan về mặt công việc, chắc chắn sẽ có nhiều khách khứa tìm đến để điểm mặt chỉ tên. Vì anh đang là Giám đốc của khu nghỉ dưỡng nhận được nhiều sự quan tâm nhất hiện nay mà.

Thế nhưng, với một Yoon Tae Oh chưa từng có tiền lệ tham dự hỷ sự của người khác, thì cũng chẳng biết đường nào mà lần. Chưa kể, với cái tính cách có hơi... gây mất lòng người ta thì việc bị tẩy chay tập thể cũng chẳng có gì là lạ.

"Hết việc để lo rồi nên giờ lo sang mấy chuyện không đâu đấy hả. Thay vì thế thì em hãy sắp xếp cho xong lịch trình tuần trăng mật đi thì hơn."

Yoon Tae Oh gạt phắt chuyện khách khứa đi như thể đó là điều vô ích nhất trần đời. Tôi đã định nghiêm túc bàn bạc xem có nên thuê người đóng giả khách mời hay không, nhưng vì có vắt óc suy nghĩ thì người cũng chẳng tự dưng mà xuất hiện, nên trước mắt tôi quyết định cứ theo dõi tình hình xem sao.

"Chuyện đó... là khó nhất đấy ạ. Việc thì ngập đầu. Hoãn một việc hôm nay thì mai nó lại chất lên thành hai... "

"Thư ký Kim hãy trổ tài đi chứ."

Cái đồ hèn hạ này. Anh nói thế thì chẳng phải ép tôi phải dốc hết sức bình sinh để điều chỉnh lại lịch trình sao. Phải làm sao để trông có vẻ ít liên quan đến việc kết hôn nhất có thể mới được. Dù sao thì cũng không được để việc cá nhân làm ảnh hưởng đến công việc của công ty.

"À, đúng rồi! Lúc nãy bên đơn vị chụp ảnh cưới có gọi điện, không phải anh gửi nhầm kích thước ảnh đấy chứ?"

"Sao?"

"Họ bảo hình như con số bị thừa mất một số 0 thì phải... "

"Làm gì có chuyện đó. Em xem tôi là ai chứ. Những thứ khác thì không nói, nhưng riêng về con số thì tôi tuyệt đối không bao giờ nhầm lẫn. Đó đúng là kích thước tôi đã đặt."

Thật không thể tin nổi. Nếu theo đúng kích thước đã gửi, thì nó thậm chí còn chẳng treo vừa trong phòng, mà sẽ phủ kín cả một bức tường lớn nhất ở phòng khách. Chẳng lẽ...?

"Anh... anh định treo ảnh cưới to như thế sao? Trong nhà ạ?"

"Em muốn treo ở công ty à? Ý đó tôi chưa nghĩ tới đấy. Treo một tấm trên tường văn phòng cũng tốt."

"Không được! A-Anh điên rồi!"

"Vậy là không treo ở công ty mà chỉ treo ở nhà thôi đúng không?"

"Phải thế chứ ạ! À không, nhà cũng to quá rồi... "

"Coi như em đã đồng ý treo ở nhà nhé."

Tôi bỗng thấy không muốn về nhà chút nào rồi. Một bức ảnh cưới phủ kín cả mảng tường phòng khách sao.... Cả đời này tôi chưa từng thấy cái gì to đến thế. Có phải là áp phích quảng cáo ngoài trời đâu chứ! Kiểu này chắc nửa đêm tôi chẳng dám mò ra ngoài uống nước mất.

Có lẽ vì đám cưới được tổ chức quá vội vàng nên thời gian trôi nhanh như thoi đưa. Bản thân tôi cũng có lòng tham muốn được đi một kỳ nghỉ trăng mật tử tế như lời Yoon Tae Oh nói, nên việc làm thêm giờ mỗi ngày là điều đương nhiên, thậm chí tôi còn phải hy sinh cả ngày nghỉ cuối tuần để làm việc. Hôm nay tôi cũng đang tự nguyện tăng ca đây.

"Cứ kết hôn lần thứ hai chắc là chết người mất thôi."

"Em đang nói cái điều kinh khủng gì thế. Bỏ mặc tôi để đi kết hôn lần nữa sao? Đó không phải là lời nên thốt ra từ miệng người ngày mai sẽ làm đám cưới đâu."

"E-Em không có ý đó...! Chỉ là em muốn nói là nó vất vả đến mức đó thôi ạ!"

Tôi chỉ định than vãn một chút thôi, vậy mà Yoon Tae Oh lại đứng dậy. Sau đó anh tiến lại phía sau tôi và đặt hai tay lên vai. Chẳng lẽ vì tôi lỡ lời mà anh định bóp nát vai tôi luôn sao.

"A, a... "

"Chẳng phải tôi đã bảo em có thể nghỉ việc rồi sao. Chỉ cần ở nhà chơi bời xinh đẹp chờ tôi về là được mà. Baek Si Eon thật có tài khiến người ta thấy có lỗi theo nhiều cách khác nhau đấy."

Tôi cứ ngỡ anh định làm gì, hóa ra anh chỉ đang dùng lực tay vừa phải để bóp vai, giúp tôi xua tan những cơn đau nhức cơ bắp. Không biết anh đã học massage ở đâu vậy nhỉ? Mỗi nơi tay anh chạm đến đều khiến tôi bật ra những tiếng r*n r* vì sảng khoái. Cảm giác mệt mỏi tích tụ bấy lâu dường như tan biến đôi chút.

"Nhưng mà làm việc cùng nhau thế này chẳng phải rất tốt sao? Một mình anh làm thì buồn chán lắm."

"Điều đó thì tôi không phủ nhận được. Công việc không khiến tôi thấy bực bội nữa nên cũng tốt."

"Giám đốc mà cũng thấy bực bội với công việc sao...? Tại sao ạ?"

"Biết sao được nhỉ. Chắc vì kiếm đủ tiền rồi chăng. Giờ tôi cũng muốn sống an nhàn một chút. Hay là nhân dịp này chúng ta cùng nghỉ hưu luôn đi?"

Lời anh nói tuy có vẻ như đùa nhưng lại chẳng giống đùa chút nào. Tôi cũng có chút dao động trước lời nói của anh. Mỗi ngày hai đứa dắt nhau đi ăn đồ ngon, rồi ngủ nướng đến tận trưa muộn. Có lẽ vì dạo này bận rộn quá nên sự thôi thúc ấy lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.

"Ngày nào cũng được ở cạnh nhau thế này chẳng phải rất tốt sao, đúng không?"

"Á! Sao anh lại... ưm!"

Thế nhưng, khi bàn tay vốn đang xoa bóp vai của Yoon Tae Oh từ từ lướt xuống dưới và bóp mạnh lấy lồng ngực tôi, suy nghĩ của tôi lập tức thay đổi. Nếu ngày nào cũng dính lấy nhau rồi làm những trò này, chắc chắn chưa đầy một tuần sau tôi sẽ bị phát hiện trong tình trạng như một cái xác khô mất thôi. Vì bị rút cạn hết nước trong cơ thể mà.

"Đùa thôi. Hôm nay tôi tha cho em đấy."

"À, vâng. Cảm ơn anh nhiều lắm ạ."

"Tôi đang rất mong chờ đến lúc đám cưới ngày mai kết thúc đây."

Thật may là Yoon Tae Oh cũng chỉ định đùa thôi, anh không trêu chọc lâu mà đã buông tay ra. Mà sao lại còn nhéo đ** ng*c người ta nữa chứ, làm tim mình đập loạn cả lên. Dẫu trong lòng có chút hụt hẫng, nhưng đúng như lời anh nói, lúc này không phải là lúc để làm chuyện đó.

"...Đúng vậy nhỉ. Thấm thoắt đã đến ngày mai rồi."

Chẳng mấy chốc mà thời gian đã trôi qua như vậy.

"Run không?"

"Một chút ạ... ?"

Thực ra chỉ cần có một chút thời gian rảnh là tôi lại thấy căng thẳng đến mức không thở nổi. Ngày mai, cuối cùng thì cũng đến ngày kết hôn. Mà lại là giữa Yoon Tae Oh và tôi. Cứ như một giấc mơ... không, ngay cả trong mơ tôi cũng chưa từng dám nghĩ đến câu chuyện phi thực tế này.

Bình Luận (0)
Comment