Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 13

Chương 013

"Ơ, thật vậy sao ạ? Cảm ơn ngài... thảo nào tôi thấy ấm lắm."

Han Ye Jun suốt cả dọc đường đi đều tỏ ra rất thích bộ đồ đó. Thế nên tôi quyết định nhường lại việc làm tốt này cho Yoon Tae Oh. Có vẻ chiêu này đã hiệu quả, ánh mắt Han Ye Jun nhìn hắn dường như có chút thay đổi. Từ trạng thái cứng nhắc ban đầu, anh ta bắt đầu nở nụ cười rất đẹp.

"Nếu anh cần gì thì cứ nói với tôi nhé."

"Không đâu ạ! Thật sự là giờ tôi ổn rồi..."

Dù vẫn còn hơi ấp úng, nhưng so với cảm giác đông cứng khi mới gặp Yoon Tae Oh thì anh ta đã thả lỏng hơn nhiều. Để làm loãng bầu không khí, tôi bắt đầu liến thoắng kể về công ty và không quên xen kẽ những lời tán dương dành cho Yoon Tae Oh. Tôi đang cố gắng truyền tải thông điệp: Một người đàn ông xuất chúng thế này đang thích anh đấy. Trong lúc đó, các món ăn cũng lần lượt được dọn ra.

"Gì?"

Thức ăn đã lên đủ nhưng cả ba người vẫn chưa ai cầm đũa. Thế là tôi khẽ huých vào mũi giày của Yoon Tae Oh dưới gầm bàn, nhưng hắn lại thản nhiên hỏi thẳng như thể chẳng hiểu chuyện gì. Tôi phải dùng ánh mắt ra sức ra hiệu, nhắc hắn mau bảo Beta Han Ye Jun của hắn ăn đi, hoặc là gắp thức ăn cho người ta chẳng hạn.

"À."

Cũng may hắn không phải hạng hoàn toàn mù tịt chuyện thế gian. Yoon Tae Oh cầm đũa lên, nhưng thay vì gắp cho người đẹp, hắn lại lướt đũa gắp nguyên một dải thịt cá mú chấm đen rồi đặt gọn vào đĩa của tôi.

"Ăn đi. Chẳng phải cậu nói là muốn ăn cá mú sao."

"Dạ... giám đốc , không phải thế đâu ạ..."

"Cậu cũng ăn đi."

Cái thằng này thần kinh có vấn đề à...? Tại sao lại gắp miếng cá đó vào đĩa của tôi chứ.

"Ye Jun, anh ăn nhiều vào nhé. Cá ở đây được nhập trong ngày nên tươi lắm."

"À, vâng. Tôi sẽ ăn thật ngon ạ, anh Si Eon."

Han Ye Jun cười rạng rỡ, dường như chẳng mấy bận tâm đến hành động vừa rồi của Yoon Tae Oh. Mà khoan... anh ta gọi mình là anh đúng không nhỉ...?

"...Anh? Hai người có vẻ thân thiết quá nhỉ."

"Dạ... anh Si Eon có vẻ là người rất tốt ạ..."

Han Ye Jun gãi gãi má, không giải thích gì thêm mà bắt đầu ăn. Hình như từ lỗ mũi của gã ngồi cạnh tôi phát ra tiếng cười khẩy thì phải, nhưng thôi cứ coi như không nghe thấy đi. Từ giờ tôi sẽ đóng cả mắt lẫn tai để tập trung ăn thôi. Coi như tôi đã làm bàn đạp cho chuyện tình của hai người đến mức này là đủ rồi.

Mà... cái món cá mú này họ làm kiểu gì mà ngon thế nhỉ...? Tạm gác chuyện độ tươi như thể cá còn đang bơi sang một bên, thì cái cảm giác dai giòn sần sật mỗi khi nhai khiến đôi đũa của tôi không thể nào dừng lại được.

"Có vẻ không hợp khẩu vị nhỉ."

Đang ăn ngon lành thì câu nói của Yoon Tae Oh khiến đũa của tôi khựng lại. Cảm giác thèm ăn bay biến sạch, tôi cố nuốt trôi miếng cá còn chưa kịp nhai kỹ xuống cổ họng.

"...Không hợp sao...? Tại sao...?"

Giờ tôi mới để ý Han Ye Jun nãy giờ chẳng ăn được bao nhiêu. Chắc chỉ mới đụng được ba bốn miếng cá.

"À, vốn dĩ sức ăn của tôi không nhiều lắm... Tôi đã ăn rất ngon rồi ạ."

À, phải rồi. Trong cái bộ phim này, các Beta của Yoon Tae Oh ai nấy đều có sức ăn như mèo ngửi, khẩu vị thì khó chiều y như cái vẻ ngoài của họ vậy. Nhưng nếu anh ta không ăn mà gạch đá lại bay về phía tôi thì rắc rối to...

"Để tôi gọi thêm món khác nhé...?"

"Thôi đi. Thư ký Baek ăn nốt phần còn lại đi."

Thế là đĩa của tôi lại được chất thêm một đống cá nữa. Bởi chính tay Yoon Tae Oh. Một cảm giác... kỳ lạ thoáng qua. Một thứ cảm xúc mơ hồ không thể giải thích được.

❖ ❖ ❖

"Ai đã làm bản điều tra tài liệu này?"

"Là tôi ạ, thưa Đội trưởng."

Sau bữa trưa, Yoon Tae Oh bảo muốn đích thân đưa Beta của mình về, tôi liền đồng ý ngay. Nghĩ lại bữa ăn lúc nãy chắc cũng chẳng có chuyện gì to tát, và khi thấy hắn quay lại công ty một cách bình thường thì tôi biết dự đoán của mình đã đúng.

Đội thư ký lại tập hợp trong phòng họp để chia sẻ thông tin điều tra về Han Ye Jun mà tôi đã giao từ sáng.

"Anh chắc chắn tên Beta này thực sự chỉ có một mình chứ?"

"Dạ...? Trên hộ khẩu thì đúng là như vậy ạ...?"

Sao thằng này đến giờ vẫn còn sống được nhỉ. Số nó đỏ đến thế sao? Làm việc cẩu thả thế này với cái đầu óc ngu ngơ đó thì đáng lẽ phải chết từ tám kiếp rồi mới đúng.

"Theo điều tra riêng của tôi, tên Beta này hình như đã có người yêu lâu năm rồi."

Lời tôi nói khiến cả phòng họp xôn xao một phen. Chắc chắn chưa ai tìm ra điều này đâu. Vì nếu không phải là người đã xem nguyên tác như tôi thì không đời nào biết được.

Han Ye Jun, một nhân vật vừa đáng thương lại vừa gây phiền lụy cho rất nhiều người. Người yêu từ thuở nhỏ của anh ta vì muốn bảo vệ anh ta mà đã lỡ tay phạm sai lầm nên đang phải ngồi tù. Dù tính tình gã đó khá hung bạo, thường xuyên đánh đập hành hạ Han Ye Jun, nhưng hai người họ vẫn yêu nhau sâu đậm. Sau khi người đàn ông đó trở về, tâm trạng của Han Ye Jun có thể gói gọn trong hai chữ dao động.

"Chính xác là tên Beta đang bị lung lay bởi VIP. Nhưng có quá nhiều yếu tố nguy hiểm. Hiện tại vì bên cạnh không có ai, lại được một Alpha giàu có xuất hiện trong cuộc đời cơ cực quan tâm, nên chắc hẳn anh ta vừa thích vừa có chút sợ hãi."

"...Vậy chẳng phải lần này mọi chuyện có thể tiến triển tốt đẹp sao, Đội trưởng?"

"Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu người yêu cũ lâu năm xuất hiện? Nếu người yêu vì anh ta mà mất tất cả quay trở về trong bộ dạng thảm hại?"

Ngay lúc này, anh ta sẽ bị rung động trước một Yoon Tae Oh đang hiện hữu. Rồi anh ta sẽ đắm chìm trong tình yêu chiếm hữu đó cho đến khi người cũ ra tù, và đó là lúc mọi chuyện bắt đầu. Cuối cùng, lựa chọn duy nhất của Han Ye Jun... không phải là Yoon Tae Oh. Một Yoon Tae Oh phát điên sẽ trả thù bằng cách g**t ch*t gã người yêu kia ngay trước mặt Han Ye Jun.

Và đương nhiên, trong lúc tâm lý Yoon Tae Oh bất ổn, đội thư ký và cảnh vệ sẽ bị hắn xử đẹp không ít.

"Nhưng không phải là không có cách."

Ánh mắt cả đội đổ dồn về phía tôi. Bản thân tôi cũng tò mò. Nếu tôi cố tình bẻ lái cốt truyện, chuyện gì sẽ xảy ra? Nếu tôi thực sự gắn kết Han Ye Jun và Yoon Tae Oh lại với nhau... thì sao?

❖ ❖ ❖

"Cậu vừa chuyển nhà cho Hae Jun à."

"...Là Ye Jun ạ, thưa giám đốc ."

"Ừ."

Giọng hắn hỏi trong lúc đang kiểm tra giấy tờ nghe rất rạch ròi, công vụ.

"Vì nơi cũ an ninh quá lỏng lẻo, nên tôi đã đưa anh ấy đến nơi mà giám đốc dễ dàng ghé thăm hơn ạ."

"Đưa sinh hoạt phí cho dư dả vào. Tôi thấy hoàn cảnh của cậu ta có vẻ không tốt lắm."

"Tôi sẽ lo liệu để anh ấy không phải bận lòng về chuyện đó ạ."

Trong lúc báo cáo tình hình của Han Ye Jun cho Yoon Tae Oh, điện thoại tôi rung lên. Tôi liếc nhìn hắn đang xem tài liệu rồi lén kiểm tra tin nhắn.

Anh ơi, tối nay mình ăn cơm chung được không ạ...?

Là Han Ye Jun.

"giám đốc , Ye Jun nói muốn dùng bữa tối cùng ngài, tôi có nên hủy lịch hẹn tối nay không ạ?"

"...Thế sao? Với tôi?"

Lúc này Yoon Tae Oh mới rời mắt khỏi xấp tài liệu nhìn sang tôi. Thực ra dạo gần đây tôi và Han Ye Jun liên lạc với nhau khá nhiều. Một phần là để an ủi sự cô đơn của anh ta, phần khác là để nắm bắt tình hình.

"Vâng. Là lời mời ăn tối đấy ạ, thưa giám đốc ."

"Lạ thật. Thôi được rồi."

Dù đây là thế giới trong phim, nhưng kết cục có thể thay đổi được mà đúng không...? Nhìn tình hình dạo này, tôi thấy giả thuyết này khá có lý.

Kể từ khi tôi quyết định thực sự tác thành cho họ, hai người đã có những buổi hẹn hò khá bình thường. Có lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp như vậy. Sau nam chính thực sự, Han Ye Jun chính là người mà Yoon Tae Oh dành nhiều tình cảm nhất. Nếu được như vậy thì với tôi cũng là một đại phúc.

"Đi sớm một chút nhé."

"Vâng, tôi sẽ chuẩn bị ạ."

Tôi giúp Yoon Tae Oh mặc áo vest và măng tô, xách túi đi theo sau. Trên đường đi cũng không quên nhắn tin báo cho Han Ye Jun. Vì tôi cố tình chuyển anh ta đến nơi không xa công ty nên chẳng mấy chốc đã đến nơi.

"Là chỗ này sao."

"Vâng, an ninh ở đây rất tốt ạ."

Đây là lần đầu tiên Yoon Tae Oh đến đây. Nơi này là do tôi đặc biệt lưu tâm chuẩn bị. Nó hoàn toàn không trùng lặp với phạm vi sinh hoạt trước đây của Han Ye Jun, và là nơi mà gã người yêu sắp ra tù của anh ta tuyệt đối không thể tìm ra. Mà dẫu có tìm được thì cũng chẳng thể qua nổi cổng bảo vệ.

"Mọi người đến..."

Khi chuông cửa vang lên, Han Ye Jun chạy ra mở cửa rồi bỗng khựng lại. Nhìn cái mặt là biết đang kinh ngạc đến mức nào rồi.

"Ơ... mời mọi người vào ạ."

Tôi chợt nhận ra có gì đó sai sai, dù không có lệnh nhưng tôi vẫn đi theo Yoon Tae Oh vào nhà. Và khi nhìn lên bàn ăn, tôi mới hiểu mình đã nhầm ở đâu. Han Ye Jun không hề biết Yoon Tae Oh sẽ đến. Có lẽ anh ta nghĩ chỉ có mình tôi tới thôi.

"Ye Jun này, anh mau dùng bữa với giám đốc đi."

"...À, vâng..."

"Tôi có vài việc cần xử lý nên sẽ lánh đi một chút."

Cũng may là Han Ye Jun dường như đã hiểu ý tôi. Anh ta lúng túng mời Yoon Tae Oh dùng bữa, và hắn cũng không từ chối mà ngồi xuống đối diện anh ta.

"Cái nhà... cảm ơn ngài nhé, thưa giám đốc ..."

"Tại sao tôi lại là giám đốc của cậu chứ. Cách xưng hô đó nghe không ổn lắm."

Choảng. Tiếng đũa rơi vang lên từ phía không nhìn thấy được. Chắc chắn là do cái giọng gầm gừ đặc trưng của Yoon Tae Oh làm Han Ye Jun giật mình đánh rơi đũa rồi. Chẳng hiểu sao hắn cứ phải nói chuyện một cách đáng sợ như thế. Tôi ngồi trên sofa nghe họ trò chuyện như một người vô hình, tay vẫn không quên ghi báo cáo lộ trình cho Yoon Tae Oh.

「Đang dùng bữa tối tại nhà Beta, Beta giật mình vì giọng nói của Yoon Tae Oh nên đánh rơi đũa. Đúng như dự đoán, tâm lý khá yếu đuối.」

"Vậy tôi phải gọi ngài là gì ạ...?"

"Để xem. Cách xưng hô thì để tôi nghĩ sau."

"Ơ... vâng, vậy ạ."

"Với lại, canh hơi mặn đấy."

Tôi nghe mà cũng thấy cạn lời, không gọi là giám đốc thì gọi là cái gì được chứ. Đây mà gọi là nội dung trò chuyện của một cặp đôi bình thường được à? Mà không, ngay từ đầu hai người này có thực sự thích nhau không vậy...?

"Ngài dùng xong rồi ạ?"

"Tôi không thấy ngon miệng lắm."

Khoan đã... không khí này là sao đây...? Càng đào sâu vào suy nghĩ vừa xẹt qua, tôi lại càng thấy có gì đó lấn cấn. Hình ảnh Yoon Tae Oh mà tôi thấy dường như... rất khác với những gì tôi biết qua phim thì phải...?

"Đi thôi, Thư ký Baek."

"Dạ? Sớm thế ạ...? Ăn xong rồi thì hai người cũng nên uống tách cà phê hoặc là... à! Tôi chợt nhớ ra là mình chưa ăn gì, để tôi đi kiếm cái gì ăn đã nhé. Hai người cứ tiếp tục trò chuyện đi ạ."

Chẳng lẽ là do tôi sao? Kiểu như họ muốn làm chuyện đại sự mà có người nhìn nên thấy ngại ngùng? Tôi vội vã vơ lấy áo khoác định chuồn lẹ, nhưng cổ tay đã bị Yoon Tae Oh tóm chặt.

"Tôi bảo đi thôi, đủ rồi."

"Ơ... vâng... chờ tôi một chút."

Tôi tiến lại gần Han Ye Jun vẫn đang đứng đờ ra cạnh bàn ăn.

"Xin lỗi anh nhé, do tôi kiểm tra tin nhắn nhầm..."

"Không sao đâu anh... nhưng hình như vì tôi mà vị kia nổi giận rồi thì phải..."

"Hắn lúc nào chẳng thế. Đừng lo lắng quá."

Han Ye Jun thì thầm với tôi bằng giọng nhỏ xíu. Thấy cái dáng vẻ như sắp khóc đến nơi của anh ta trông cũng tội nghiệp, tôi đưa tay xoa đầu anh ta một cái.

"Trưa mai tôi sẽ ghé chơi nhé. Chúng ta cùng ăn gì đó ngon ngon, được không?"

"Vâng... anh..."

Tôi vỗ về Han Ye Jun đang lo lắng không biết mình đã làm sai điều gì, rồi lạch bạch chạy theo Yoon Tae Oh lúc này đã bắt đầu xỏ giày.

"Thuê một đầu bếp cho nhà này đi."

"Vâng... tôi rõ rồi ạ."

"Thức ăn phải ra hồn thì mới nuốt nổi chứ."

Ôi cái đồ kén cá chọn canh. Chỉ có cái mồm là sang thôi.

"Nhưng mà giám đốc ... ngài có chuyện gì không hài lòng sao ạ?"

Lên xe rồi, tôi mới rón rén bắt chuyện với Yoon Tae Oh. Dù không nhìn rõ biểu cảm của hắn ở ghế sau, nhưng qua thái độ lúc nãy ở nhà Han Ye Jun, tôi biết hắn đang không vui.

"Thư ký Baek coi tôi là thằng ngốc đấy à."

"...Dạ?"

"Ít nhất thì tôi cũng đủ sức phân biệt đâu là bàn ăn được chuẩn bị cho mình, đâu là không chứ."

"...À... tôi xin lỗi giám đốc . Thật ra là tôi đã đứng giữa để..."

"Được rồi. Chỉ là tôi cũng muốn xác nhận lại thôi."

Yoon Tae Oh cắt ngang lời bào chữa của tôi. Sau đó lại là một khoảng lặng kéo dài. Rốt cuộc hắn muốn xác nhận điều gì chứ? Và... cái thằng này từ khi nào mà tinh ý thế không biết. Tinh ý thế sao cứ bám đuôi cái người rõ ràng là không thích mình làm gì. Tuy có rất nhiều thắc mắc nhưng vì bản thân cũng có lỗi nên tôi đành im lặng. Đúng là một con đường về nhà khó chịu đến lạ thường.

❖ ❖ ❖

"Vậy ngài nghỉ ngơi đi ạ, thưa giám đốc ."

Tôi đón lấy áo khoác của Yoon Tae Oh rồi cất lời chào. Thế nhưng hắn vẫn đứng im không nhúc nhích.

"Cậu không ăn tối à."

"Lúc nãy ngài vừa dùng bữa rồi mà, thưa giám đốc ."

Thôi chết rồi. Chắc hắn bị mất trí nhớ tuổi già rồi.

"Tôi không nói tôi, tôi nói Thư ký Baek ấy."

"À, lát nữa tôi ăn cũng được ạ."

"Làm cái đó đi."

Á, cái thằng cha này. Thảo nào lúc nãy ăn uống cứ nhấm nhẳng, hóa ra là đang đói bụng đây mà. Nghĩ đến cảnh tan làm rồi còn phải vào bếp nấu nướng là tôi thấy tối sầm cả mặt mày.

"Ngài muốn ăn món gì ạ...?"

"Mì tôm."

"Dạ?"

"Nấu mì tôm đi, ba gói."

Bình Luận (0)
Comment