Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 12

Chương 012

"Xin lỗi vì đã gọi mọi người tập trung sớm như thế này."

Tôi lại triệu tập một cuộc họp đội thư ký. Lần này là vì mục đích của riêng tôi. Tôi đã phải thức trắng đêm để vạch ra con đường sống cho chúng ta. Dẫu biết không thể cứu được tất cả, nhưng ít nhất cũng phải giữ mạng được cho hơn phân nửa số người ở đây chứ.

"Có chuyện gì vậy, Đội trưởng...?"

"Hôm qua VIP đã tiếp xúc với một Beta mới."

Cứ như vừa nghe tuyên án tử, sắc mặt của toàn bộ thư ký đồng loạt chuyển sang màu xám ngoét.

"Đừng phủ nhận rằng từ trước đến nay có rất nhiều vấn đề phát sinh là do chúng ta đối phó quá hời hợt. Vì vậy, lần này chúng ta sẽ chăm sóc kỹ lưỡng ngay từ đầu."

"Bằng cách nào ạ...?"

"Về phần Beta, đích thân tôi sẽ trực tiếp theo sát. Những người còn lại hãy bắt đầu điều tra nhân thân của đối tượng. Từ lúc sinh ra cho đến hiện tại, sống ra sao, quen biết những ai, ăn gì, tiêu gì, mua gì. Phải nắm rõ lòng bàn tay không sai một ly."

"Nhưng mà Thư ký Baek này. Có cần phải làm đến mức đó không? Dù sao thì ngài ấy cũng sẽ sớm chán thôi mà... đúng không, nói thật lòng đi?"

Cái gã này sao lại lọt vào đây được nhỉ. Đội trưởng cảnh vệ số 3 Kang Seok Ho đang ngồi vắt vẻo ở mép bàn và đưa ra một câu hỏi khá sắc sảo. Trong phòng bỗng chốc rộ lên luồng ý kiến đồng tình với gã.

"Hiện tại tôi đang đảm nhận toàn bộ công việc của đội Thư ký 1 và 2. Tôi được biết Đội trưởng Kang cũng đang phải chia nhỏ nhân lực đội 1 và 3 để gánh vác công việc của đội Cảnh vệ 2 đã tan rã. Vậy các anh có thực sự ổn nếu khối lượng công việc cứ thế tăng thêm không?"

Đây là những lời tôi đã chuẩn bị sẵn. Tôi biết rõ những tai họa sắp tới do tên Beta của Yoon Tae Oh gây ra, nhưng nếu nói ra điều đó thì chắc chắn họ sẽ coi tôi là thằng điên. Mà ở bất kỳ công ty nào, chẳng có nhân viên nào lại vui vẻ khi việc của mình cứ thế chất đống lên cả.

"Chẳng phải chúng ta nên ngăn chặn từ sớm để tránh những tổn thất vô ích sao. Đó là lý do tôi sẽ đích thân phụ trách tên Beta đó."

...Mình nói có vẻ hơi thuyết phục quá thì phải? Thật ra, việc chăm sóc Beta là việc mà ai cũng muốn né tránh. Chẳng biết họ sẽ bỏ trốn lúc nào, hay lại khóc lóc sướt mướt gây áp lực cho mình khi nào. Nếu chuyện đó xảy ra, người phụ trách sẽ phải hứng chịu toàn bộ cái tính cách thối nát của Yoon Tae Oh.

Có lẽ vì vậy mà trong khoảnh khắc đó, ánh mắt của các thành viên nhìn tôi bỗng tràn ngập sự kính trọng đến mức khiến tôi thấy áp lực.

"...Dù sao thì, việc điều tra tài liệu là cấp bách nhất. Hãy làm việc đó trước đi."

Cuộc họp còn chưa kịp kết thúc thì tôi đã phải chạy đến phòng giám đốc vì có lệnh triệu tập. Vì Yoon Tae Oh cực kỳ để ý đến cách ăn mặc của những người đứng cạnh mình, nên tôi phải chỉnh đốn lại trang phục chỉnh tề trước cửa rồi mới bước vào.

"Ngài gọi tôi ạ, thưa giám đốc ."

"Đã tìm thấy Đội trưởng đội 2 chưa."

Yoon Tae Oh ngồi tựa tay lên bàn, mười ngón tay đan vào nhau. Dáng ngồi thẳng lưng của hắn khiến tôi chợt thấy có chút mới lạ. Ngày nào cũng gặp... nhưng ngày nào hắn cũng khiến tôi phải cảm thán rằng cái cốt cách ấy đúng là cực phẩm.

"Vâng, đã tìm thấy rồi ạ... nhưng có vẻ việc này có liên quan đến vụ khu nghỉ dưỡng."

"Khu nghỉ dưỡng?"

"Có bằng chứng cho thấy một phần tiền hối lộ liên quan đến dự án Casino đã quay ngược lại túi của Đội trưởng đội 2 ạ."

Phải cắt đứt một cách dứt khoát. Tôi cần báo cáo toàn bộ sự việc xảy ra trước khi tôi tiếp quản cho Yoon Tae Oh, đồng thời nhấn mạnh rằng mình hoàn toàn vô can.

"Nên hắn mới bỏ trốn sao."

"Hắn đã đưa một phần tiền hối lộ. Nhưng vì giấy phép mãi không được cấp và cứ bị trì hoãn nên chắc là hắn đã lo sợ."

Tuy tôi không phải hạng người coi mạng người như cỏ rác, nhưng ít nhất thì việc người khác gặp nạn vẫn tốt hơn là chính bản thân mình.

"Xử lý tên đó trong im lặng đi. Đừng để lộ ra ngoài."

"Rõ ạ."

"Nhắc đến vụ khu nghỉ dưỡng, hãy thành lập một đội TF (Task Force). Bằng mọi giá phải khai trương trong vòng 3 tháng tới."

Thực tế tôi biết rõ, khu nghỉ dưỡng đó cuối cùng sẽ không thể khai trương được. Dù là chuyện của tương lai xa, nhưng kết cục cuối cùng sẽ trôi về hướng đó.

"Rõ ạ."

Tình yêu của Yoon Tae Oh sẽ khiến mọi chuyện thành ra như vậy.

"Bữa trưa tôi sẽ ra ngoài ăn riêng."

"Tôi sẽ đặt chỗ ạ."

"Đặt chỗ cho hai người, ở nơi nào phù hợp ấy."

Tôi luôn có một danh sách các nhà hàng dành cho Yoon Tae Oh, người vốn thường xuyên giao thiệp cả về công việc lẫn đời tư. Việc của tôi chỉ là chọn ra nơi phù hợp nhất với cuộc gặp ngày hôm nay dựa trên các tiêu chí về không khí, đối tượng và thực đơn. Khi tôi định chào để rời phòng, giọng nói của Yoon Tae Oh lại vang lên.

"Cậu biết là tôi đi cùng ai rồi chứ."

"Vâng... tôi biết ạ."

"Vất vả cho cậu rồi."

Công nhận là tên Beta mới có hiệu quả thật. Nhìn cái tâm trạng phấn chấn của hắn mà xem. Cứ như một cậu thiếu niên mới lớn coi tình yêu là mục tiêu của cuộc đời vậy. Mà thôi, kết cục thì lúc nào chẳng là bất hạnh.

❖ ❖ ❖

"Anh là Han Ye Jun phải không?"

"...Vâng, đúng là tôi... nhưng có chuyện gì ạ...?"

Đó là một người đàn ông trông không có vẻ gì là trẻ con, chắc cũng tầm tuổi tôi. Có lẽ là người nhút nhát, khi tôi tìm đến nhà, anh ta còn chẳng dám mở hẳn cửa mà chỉ ló đầu ra nhìn với vẻ đầy cảnh giác.

"Tôi đến theo chỉ thị của giám đốc Yoon Tae Oh từ MK Capital."

"À... chuyện đó hôm qua tôi đã nói rồi mà..."

"Nói gì cơ...?"

"Thì... tôi thấy hơi áp lực ạ..."

Lần này Yoon Tae Oh lại chọn sai đối tượng rồi. Một Beta đang phải vật lộn với cuộc sống mưu sinh vất vả như thế này thì lấy đâu ra thời gian mà yêu đương, với anh ta cảm xúc đó chẳng khác nào một sự xa xỉ.

"Anh cứ thoải mái đi dùng bữa một chuyến thôi. Không ai yêu cầu anh điều gì cả. Với lại... nếu không mời được anh đi thì tôi cũng sẽ rất khó xử."

"...À..."

Đúng là một người đàn ông tốt bụng. Nghe tôi nói sẽ gặp khó khăn, gương mặt anh ta lập tức lộ vẻ lo lắng.

"Vậy anh chờ tôi một chút nhé."

"Anh cứ thong thả chuẩn bị đi ạ."

Cuối cùng anh ta cũng không nỡ từ chối. Một lúc lâu sau anh ta mới bước ra, và bộ dạng của anh ta đúng là... phải nói sao nhỉ. Dù trời lạnh nên mặc ấm cũng tốt thôi, nhưng anh ta khoác lên mình một chiếc áo phao đen to sụ che lấp hoàn toàn thân hình mảnh khảnh, lại còn quấn khăn len vòng trong vòng ngoài nữa.

"Vẫn còn chút thời gian trước giờ ăn, anh giúp tôi một việc được không?"

"Việc... gì ạ?"

"Đến nơi anh sẽ biết."

Tôi lái xe đưa anh ta đến trung tâm thương mại gần đó. Dù không phải người yêu của mình, và dù anh ta có chưa quan tâm đến Yoon Tae Oh đi chăng nữa, thì cách ăn mặc này quả thực không phù hợp với một bữa ăn sang trọng. Và nếu tôi cứ thế đưa anh ta đến, chắc chắn cơn thịnh nộ của Yoon Tae Oh sẽ trút sạch lên đầu tôi.

"Anh mặc thử cái này xem sao nhé?"

"Tôi ạ...?"

"Vâng, một lần thôi ạ."

Han Ye Jun ngoan ngoãn hơn tôi tưởng. Có vẻ anh ta thuộc tuýp người không biết từ chối nếu được yêu cầu một cách lịch sự. Tôi chọn vài bộ đồ cho anh ta, và dù chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh ta vẫn lầm lũi vào phòng thay đồ rồi bước ra.

"Rất hợp với anh đấy, đây là quà tặng. Cảm ơn anh vì hôm nay đã giúp đỡ tôi."

Tôi mỉm cười khen ngợi vẻ ngoài của Han Ye Jun. Đó là lời khen thật lòng. Đúng là người đẹp vì lụa, chỉ cần thay bằng một chiếc áo cổ lọ tinh tế và khoác thêm chiếc áo măng tô cashmere dày dặn là trông anh ta đã như biến thành người khác. Dù gương mặt vẫn còn cứng đờ, nhưng ít nhất về ngoại hình thì đã đủ chuẩn để đứng cạnh Yoon Tae Oh rồi.

"Cái này... tôi nghĩ mình không nên nhận đâu..."

"Ye Jun cũng đã nhận lời giúp tôi rồi mà. Coi như chúng ta huề nhau nhé."

Tôi nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể. Cứ như thể đây là chuyện nhỏ, và làm như vậy là hoàn toàn đúng đắn.

"...À... cho tôi hỏi tên anh là gì ạ...?"

"Tôi sao? Tôi là Baek Si Eon."

"Cảm ơn anh, anh Si Eon... Tôi sẽ mặc thật đẹp ạ."

Thì ra đây là lý do khiến Yoon Tae Oh phải lòng sao. Quan sát ở cự ly gần, tôi thấy Han Ye Jun cũng có những nét khá đáng yêu. Từ sự ngây ngô cho đến cái cách anh ta đỏ mặt khi nói chuyện.

"Đói bụng rồi phải không? Chúng ta đi thôi."

Tôi nhẹ nhàng vỗ vai Han Ye Jun rồi lái xe đưa anh ta đến điểm hẹn. Nghĩ rằng Han Ye Jun sẽ thấy khó xử nếu phải ăn những món lạ lẫm, tôi đã đặt chỗ tại một nhà hàng Nhật bình dân. Dĩ nhiên tôi đã hỏi trước xem anh ta có ăn được đồ sống hay không rồi.

"...giám đốc , ngài đến sớm thế ạ?"

Tôi cứ ngỡ Yoon Tae Oh vẫn đang ở công ty vì còn chưa đến giờ trưa, không ngờ hắn đã đến nhà hàng trước rồi. Thích đến mức đó sao? Một kẻ ghét nhất là việc chờ đợi vậy mà lại đến sớm thế này.

"Thư ký Baek ra đây tôi bảo."

Ngay khi chúng tôi bước vào phòng, Yoon Tae Oh đang ngồi bỗng đứng phắt dậy. Hắn bảo Han Ye Jun ngồi xuống đợi rồi sải bước đi trước ra ngoài.

"Anh cứ uống trà đi nhé. Tôi sẽ quay lại ngay."

"...Vâng."

Có lẽ vì thái độ sắc lạnh của Yoon Tae Oh mà gương mặt Han Ye Jun bỗng chốc trở nên cứng nhắc. Tôi mỉm cười trấn an anh ta rồi đi theo Yoon Tae Oh. Hắn đi xuyên qua sảnh lớn, ra khỏi tòa nhà rồi rút một điếu thuốc ra châm.

"Giải thích đi."

"...Dạ?"

Tạch, tiếng bật lửa vang lên, hắn rít một hơi rồi nhả khói thật dài, chỉ buông đúng một câu duy nhất. Ánh mắt hắn vẫn hướng về phía trước, chỉ để lộ cho tôi thấy tấm lưng rộng bản đến lạ lùng. Tôi phải vận dụng hết công suất não bộ. Rốt cuộc cái thằng này lại không vừa ý ở điểm nào rồi?

"...Xin lỗi ngài nhưng tôi không hiểu ngài đang muốn nói gì ạ."

"Hà, tôi đang hỏi tại sao Thư ký Baek lại ở đây."

"Thì vì bây giờ tôi phụ trách cả đội Thư ký 2 nữa, và đây vốn dĩ là công việc của đội Thư ký mà ạ."

Yoon Tae Oh, người nãy giờ vẫn quay lưng về phía tôi, bỗng quay người lại.

"Công ty này chỉ có mỗi mình cậu là thư ký thôi à? Tôi bảo cậu đặt chỗ nhà hàng, chứ tôi có bảo cậu đưa cậu ta đến tận đây đâu."

"...Tôi xin lỗi, thưa giám đốc ."

...Đã có chuyện gì xảy ra sao. Tâm trạng của Yoon Tae Oh tồi tệ một cách lạ thường. Tôi đã sắp xếp hẳn một bữa ăn với người Beta mà hắn vừa mới thích, vậy mà hắn vẫn không hài lòng, thật chẳng hiểu nổi lý do. Từ khi nào mà hắn lại quan tâm đến việc ai làm việc gì như thế cơ chứ.

"Sau này chỉ làm đúng việc được giao thôi. Vào đi."

"...Rõ ạ."

Còn chưa kịp đáp lời thì Yoon Tae Oh đã đi trước vào trong phòng.

"Cậu đang làm cái gì thế."

"...Dạ?"

"Sao không vào đi?"

Hành động định khép cửa phòng từ phía bên ngoài của tôi khựng lại. Hắn đang nói cái quái gì thế không biết. Đương nhiên là tôi định đứng chờ ở ngoài cho đến khi họ dùng bữa xong chứ...?

"Tôi sẽ chờ ở phía trước ạ. Nếu cần gì ngài cứ gọi tôi, thưa giám đốc ."

"Tôi bảo vào đây."

Trước giọng nói càng lúc càng cáu kỉnh của Yoon Tae Oh, tôi nhanh chóng bước vào trong, đóng cửa lại như một cơn gió rồi đứng nghiêm chỉnh.

"Hà... Thư ký Baek định thách thức tôi đấy à."

"Dạ...?"

Bây giờ tôi thực sự muốn phát khóc luôn rồi. Tôi hoàn toàn không hiểu hắn đang muốn cái gì nữa. Trong cái tình huống mà chẳng biết họ sẽ thầm thì lời yêu thương, hay là hôn nhau hoặc làm gì đó hơn thế nữa, vậy mà hắn lại bắt tôi vào đây. Tôi thực sự không biết mình còn phải làm gì hơn được nữa, nên đành nhìn vào mắt Yoon Tae Oh với một chút cầu xin. Làm ơn nói thẳng ra đi mà.

"À..."

Ánh mắt hắn nhìn tôi đầy vẻ khó chịu một hồi lâu, rồi ra lệnh. Hắn chỉ khẽ liếc mắt chỉ thị cho tôi ngồi xuống chỗ. Tôi thầm đánh giá rằng nếu mình còn dám bồi thêm một câu "Tôi thực sự không sao đâu ạ" thì gã Yoon Tae Oh đang cực kỳ khó ở kia chắc chắn sẽ phát điên ngay tại chỗ. Hắn thậm chí còn chẳng buồn cởi áo vest mà cứ thế ngồi đó, rõ ràng là đang rất bực bội.

"Vậy thì, tôi xin phép thất lễ ạ..."

Phân vân một hồi không biết nên ngồi đâu, cuối cùng tôi chọn ngồi ngay cạnh Yoon Tae Oh.

"À, giám đốc ... chờ tôi một chút ạ."

Tôi giúp Yoon Tae Oh cởi cúc áo vest rồi đỡ lấy khi hắn cởi ra. Hắn phối hợp rút hai tay ra một cách điệu nghệ, tay kia thì chuyển thực đơn sang hướng khác mà mắt vẫn không rời khỏi trang giấy. Nhờ vào việc chăm sóc hắn như chăm một đứa trẻ thế này, cuối cùng cái giọng điệu cáu kỉnh của Yoon Tae Oh cũng không vang lên nữa.

"Cậu có biết ăn cá sống không."

"Vâng, tôi thì món gì cũng ăn được nên không sao ạ, nhưng nếu được thì có cá mú chấm đen (da-geum-ba-ri) thì tốt quá, cơ mà chắc là..."

"Tôi có hỏi Thư ký Baek đâu."

"...À, tôi xin lỗi ạ."

Vì quá ngượng ngùng nên tôi đành cầm ly trà vừa được bưng ra lên uống. Đấy, đã bảo rồi, tại sao hai người hẹn hò mà lại bắt tôi vào ngồi ăn cùng làm gì không biết.

"Hôm qua về nhà bình an chứ."

"Dạ? À, vâng..."

"Ra vậy."

...Đó chính là sự khác biệt đấy. Tôi là người rõ hơn ai hết việc Yoon Tae Oh là kẻ ít nói. Nhưng nhìn cái cảnh hắn đối xử với người mình thích như thế này, tôi thấy sốt ruột thay cho hắn luôn.

"Ye Jun này, bộ đồ này là quà của giám đốc đấy. Ngài ấy muốn anh được mặc ấm áp một chút."

"Tôi nói thế khi nào..."

Tôi huých nhẹ vào mũi giày của Yoon Tae Oh dưới gầm bàn. Ngài câm miệng lại giùm tôi cái.

Bình Luận (0)
Comment