Tưởng Minh Tiêu vừa xấu hổ vừa bực bội, cuối cùng không nhịn được mà gằn giọng: "Cô có dám cởi thật không hả, mẹ kế?"
Cô cứ ngỡ Từ Nguyệt sẽ biết khó mà lui, nào ngờ đối phương lại thản nhiên tựa sát vào lòng cô, bật cười trầm thấp: "Tại sao tôi lại không dám?"
Từ Nguyệt đưa tay ôm lấy gáy Tưởng Minh Tiêu, ép sát cơ thể hai người vào nhau không một kẽ hở. Nàng bày ra vẻ mặt nửa như trêu chọc, nửa như nũng nịu: "Vậy cô cởi cho tôi đi..."
Tưởng Minh Tiêu: "..."
c** đ* cho nàng ta hay tự c** đ* mình? Không, mình đang nghĩ cái quái gì thế này!
Gương mặt Tưởng Minh Tiêu lúc này đã không thể dùng từ "quẫn bách" để diễn tả được nữa. Cô chẳng biết phải nói gì, dứt khoát im lặng, dùng tay đẩy mạnh khuỷu tay Từ Nguyệt ra. Thế nhưng cơ thể Từ Nguyệt mềm mại như không xương, càng đẩy nàng lại càng dẻo dai, cứ thế treo lửng lơ trên người ncô, hoàn toàn không chút sức lực, khiến hai cơ thể càng thêm dán chặt.
"Từ Nguyệt!" Tưởng Minh Tiêu không nhịn được lên tiếng cảnh cáo.
"Hửm? Sao lại hung dữ thế?" Từ Nguyệt tựa đầu lên vai cô, ngước mắt nhìn đầy khiêu khích: "Sao nào, không dám vẽ cơ thể khỏa thân của tôi à?" Thấy cô im lặng, Từ Nguyệt cười càng thêm mê hoặc: "Đồ nhát gan!"
Tưởng Minh Tiêu quả nhiên bị khích tướng. Sự xấu hổ đang kìm nén bấy lâu như một tia lửa gặp xăng, lập tức bùng cháy: "Cô dám cởi, tôi liền dám vẽ."
Từ Nguyệt hiển nhiên có đạo hạnh sâu hơn Tưởng Minh Tiêu nhiều. Nàng không hề sợ hãi trước sự phản kích đó, ngược lại còn nhìn chằm chằm đối phương. Tưởng Minh Tiêu bị nhìn đến mức hốt hoảng, vài sợi tóc rối rủ xuống chạm vào hàng mi đang run rẩy bất an.
Từ Nguyệt áp sát lại gần, gần đến mức có thể đếm rõ từng sợi lông mi của nhau. Nàng cong mắt, cười rạng rỡ: "Vậy... Tiêu Tiêu phải vẽ mẹ kế thật đẹp đấy nhé."
Từ Nguyệt chậm rãi bước đến bên cửa sổ, xoay người cởi bỏ lớp y phục rồi đứng khuất sáng. Bóng hình thướt tha, vòng eo thon thả cùng làn da trắng như tuyết hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo tựa như lông vũ lướt trên mặt nước — nhẹ nhàng, mọng nước và đẹp đến lóa mắt.
Phía sau giá vẽ, Tưởng Minh Tiêu cụp mắt, dùng bút phác thảo những nét đầu tiên trên giấy nhưng tâm trí chẳng thể nào yên ổn. Cô không cách nào tập trung tinh thần, cũng không thể thuần túy coi Từ Nguyệt là một người mẫu nghệ thuật để sáng tác. Nhất là khi ngòi bút miêu tả những đường cong mượt mà kia, tay cô lại mất kiểm soát mà run lên, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Chỉ riêng việc đi nét thôi mà cô đã mất hơn mười phút.
Trong phòng tĩnh lặng vô cùng, chỉ còn tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy vẽ. Trong không gian nhỏ hẹp, phong kín và ám muội này, âm thanh ấy len lỏi vào màng nhĩ, tạo nên từng lớp sóng tình kiều diễm trong lòng. Khi phác họa đến những đường nét đầy đặn, gương mặt, cổ và cả vành tai của Tưởng Minh Tiêu đều đỏ bừng, dù trong bóng tối vẫn thấy rõ mồn một.
Từ Nguyệt chú ý đến gương mặt đang đỏ gay của cô, nhịn không được mà trêu chọc: "Này, cô đang vẽ cái gì mà mặt đỏ thế?"
Tưởng Minh Tiêu cảm thấy da đầu tê dại, toàn bộ máu trong cơ thể đổ dồn hết lên mặt, khiến sắc đỏ càng thêm đậm.
"Làm gì có ai vẽ tranh như cô chứ? Cứ cúi đầu mãi, chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, liệu có vẽ được không?" Tiếng cười nhẹ của Từ Nguyệt từ phía cửa sổ vọng lại.
Tưởng Minh Tiêu vừa quẫn vừa hoảng, dù Từ Nguyệt đứng cách một khoảng nhưng vẫn khiến cô bối rối: "Tôi... tôi đều nhớ kỹ trong lòng rồi."
Vừa dứt lời, Tưởng Minh Tiêu chợt thấy một bóng đen phủ xuống trước mắt. Chưa kịp phản ứng, trong lòng cô đã thêm một khối mềm mại ấm áp. Từ Nguyệt ngồi ngang trên đùi cô, hai tay trắng ngần quàng qua cổ cô, b* ng*c m*m m** như mây trắng ép sát vào lồng ngực đối phương. Chỉ cần khẽ cử động, cảm giác như có những giọt mưa xuân ẩm ướt chực trào.
"Tiêu Tiêu, cô thật sự... đã nhớ kỹ cơ thể khỏa thân của tôi trong lòng rồi sao?" Giọng Từ Nguyệt hơi cao lên, mang theo một sức quyến rũ chết người, đầy ám muội.
Tưởng Minh Tiêu lúc này mới nhận ra mình đã rơi vào bẫy, hoảng hốt đến mức tay chân luống cuống: "Cô... cô đi ngồi yên chỗ cũ đi, sắp vẽ xong rồi."
Từ Nguyệt nghe vậy liền quay đầu nhìn vào bàn vẽ, đôi mắt lóe lên tia sáng mừng rỡ: "Cô vẽ đẹp thật đấy."
Một Omega không mảnh vải che thân đang ngồi trên đùi mình, huống hồ người này trên danh nghĩa còn là mẹ kế, Tưởng Minh Tiêu căng thẳng đến mức người cứng đờ như một thân trúc. Kẻ đang mặc quần áo thì chẳng biết phải nhìn đi đâu, còn kẻ không mặc gì lại càng dán sát hơn, giọng nói đầy dụ hoặc: "Tiêu Tiêu, sao cô lại chọn góc nghiêng, thế này chẳng nhận ra là tôi gì cả."
Tưởng Minh Tiêu cụp mắt, ánh nhìn lấp lửng: "Cô còn muốn cho ai nhìn nữa?"
Từ Nguyệt bật cười, làn môi đỏ thắm khẽ cong: "Cũng đúng nhỉ, tôi mới không thèm cho người khác nhìn." Nàng mềm nhũn dựa vào lòng Tưởng Minh Tiêu, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng: "Tiêu Tiêu, tôi chưa bao giờ cho ai khác nhìn thấy thân thể mình, chỉ có cô thôi... tôi chỉ cho mình cô nhìn."
Tưởng Minh Tiêu không dám cử động, trong đầu như một vũng bùn bị khuấy loạn. Cô không dám nhìn Từ Nguyệt, ánh mắt luôn nhìn đi chỗ khác, nhưng tiếng th* d*c nũng nịu của đối phương cứ vang lên ngay sát bên tai, rõ ràng đến mức đáng sợ: "Tiêu Tiêu, cô có muốn... đánh dấu tôi không?"
Đồng tử Tưởng Minh Tiêu co rút lại, cô quay mặt đi, nhìn Từ Nguyệt đầy vẻ không tin nổi. "Đừng có tùy tiện đùa kiểu này." Giọng cô đột ngột trở nên gay gắt, ánh mắt tối sầm lại.
Từ Nguyệt không hề sợ hãi, ngược lại còn cười thành tiếng. Đuôi mắt dài xinh đẹp hếch lên đầy vẻ ngạo nghễ và quyến rũ, nhưng cũng ẩn chứa một luồng tà khí khiến người ta cam tâm tình nguyện lao vào nguy hiểm: "Tôi chưa bao giờ lấy chuyện này ra làm trò đùa."
Từ Nguyệt cũng không biết mình thích Tưởng Minh Tiêu từ lúc nào. Có lẽ là khoảnh khắc cô cứu nàng ra khỏi tay Quý Vi, hay là lúc cô ân cần đút cháo cho nàng trong bệnh viện... Nàng chỉ biết rằng khi ở bên Tưởng Minh Tiêu, nàng cảm thấy rất nhẹ nhõm, có thể buông bỏ mọi phòng bị, mọi lớp mặt nạ để được là chính mình.
Ngay cả khi thầm mến Phó Tư Ý, nàng cũng chưa từng dứt khoát phá bỏ xiềng xích trong lòng như hiện tại. Có lẽ vì nàng và Tưởng Minh Tiêu đều có một tuổi thơ khốn khó, đều sống trong vũng bùn và nỗ lực leo lên. Đây là lần đầu tiên Từ Nguyệt hoàn toàn giải phóng bản thân, đem nguyện vọng chân thực nhất thì thầm với cô: "Tưởng Minh Tiêu, tôi yêu cô, cũng muốn có cô, cô có đồng ý không?"
Trong mắt Tưởng Minh Tiêu không còn là sự khước từ đơn thuần nữa mà là một mớ cảm xúc hỗn độn phức tạp. Cô thấp giọng lẩm bẩm: "Tôi... tôi không thể... Cô là Omega của cha tôi."
Từ Nguyệt nhìn thẳng vào mắt cô: "Cô biết tôi không phải... Tôi tiếp cận ông ta thuần túy là để giúp Phàm Chân. Bây giờ Đại tiểu thư và Phàm Chân đã đoàn tụ, tại sao chúng ta không thể ở bên nhau?"
Tưởng Minh Tiêu quay mặt đi, sự giằng xé trong đáy mắt càng rõ rệt: "Nhưng... cha tôi thích cô, ông ấy chưa bao giờ mang bất kỳ Omega nào từ bên ngoài về nhà, cô là người đầu tiên."
Từ Nguyệt đưa tay giữ chặt mặt Tưởng Minh Tiêu, ép cô phải đối diện với mình: "Tôi không yêu cha cô, người tôi yêu là cô." Từ Nguyệt gỡ bỏ từng lớp thân phận mẹ kế, giờ đây nàng chỉ coi Tưởng Minh Tiêu là Alpha mà mình yêu sâu đậm nhất. Nàng nâng mặt Tưởng Minh Tiêu lên, đặt một nụ hôn lên môi cô: "Đêm nay, hãy để tôi làm Omega của cô, được không?"
Tưởng Minh Tiêu vốn đã quen với sự cô độc quá lâu, hơi ấm từ Từ Nguyệt dường như sắp làm cô tan chảy. Hơi thở cô trầm xuống, cô tỉnh táo nhận ra trái tim mình đang lung lay dữ dội.
Từ Nguyệt nắm lấy tay cô đặt lên ngực mình. Tưởng Minh Tiêu cảm thấy nóng bỏng như bị bỏng, định rụt tay lại nhưng Từ Nguyệt không cho, nàng mạnh mẽ giữ chặt lấy.
"Tiêu Tiêu, chỉ nhìn bằng mắt sao mà vẽ đẹp được? Cô phải cảm nhận bằng xúc giác, vẽ ra mới chân thực."
Tưởng Minh Tiêu cố sức rút tay về: "Cô... cô đừng như thế này..."
Từ Nguyệt không để cô vùng vẫy, tay nắm lấy tay cô, bắt đầu dạy cô cách cảm thụ trọn vẹn sự hiện diện của mình.
Tưởng Minh Tiêu xấu hổ đến mức không biết phải làm sao cho phải, toàn thân cô căng cứng, nhưng đôi tay lại không nỡ rời xa, chỉ có thể bị động cuốn theo từng động tác của đối phương.
"Ân... ~" Từ Nguyệt cắn môi, giữa kẽ răng bật ra một tiếng rên khẽ.
Tưởng Minh Tiêu vốn dĩ tâm thần đã loạn, nay bị thanh âm ấy câu dẫn lại càng thêm luống cuống, cô vô thức muốn né tránh. Nhưng Từ Nguyệt không cho cô cơ hội để trốn chạy, nàng vùi đầu vào hõm cổ cô, tỉ mẩn gặm nhấm làn da trắng ngần, bàn tay không chút thành thật bắt đầu cởi bỏ từng chiếc cúc áo.
"Tiêu Tiêu, em đừng ngồi yên như khúc gỗ thế, em cũng hôn chị đi."
Từ Nguyệt hôn lên gương mặt đỏ bừng của cô, mổ nhẹ vào bờ môi đang hé mở vì kinh ngạc, nhỏ giọng dụ dỗ: "Chị thích em hôn chị, em hôn chị có được không?"
Tưởng Minh Tiêu run rẩy vươn tay, vòng qua ôm lấy eo Từ Nguyệt, rồi áp môi mình lên làn môi mềm mại ấy.
Thật ngọt, thật thơm, và cũng thật mềm...
Tưởng Minh Tiêu hôn nàng, trong sự dây dưa ướt át ấy, cô từ từ nhắm mắt lại, cảm nhận Từ Nguyệt ngày một chủ động quấn quýt lấy mình trong một nụ hôn sâu. Hai linh hồn cô độc ngay khoảnh khắc này đã gắn bó chặt chẽ, dựa vào nhau để sưởi ấm, để cứu rỗi lẫn nhau...
Đôi môi Từ Nguyệt đầy kỹ xảo lướt qua cổ áo Tưởng Minh Tiêu, những nơi nàng đi qua đều nhen nhóm lên những ngọn lửa rạo rực. Đang lúc thế lửa càng lúc càng mãnh liệt, chiếc điện thoại trên ghế đẩu bỗng vang lên không đúng lúc.
Cả hai bừng tỉnh, ngay lập tức tách môi nhau ra.
Tưởng Minh Tiêu lúng túng ho khẽ một tiếng, chậm nửa nhịp mới cầm điện thoại lên, nhưng sắc mặt cô đột ngột thay đổi.
Từ Nguyệt ghé sát lại: "Có chuyện gì vậy?"
Tưởng Minh Tiêu rủ mắt, giọng trầm xuống: "Cha em tỉnh rồi, bệnh viện thông báo em qua đó ngay."
...................................................
Phàm Chân vốn định đưa Phó Tư Ý đi chơi khắp Nguyên quốc một chuyến cho thỏa thích, nào ngờ dì Anh mỗi ngày gọi đến mười tám cuộc điện thoại thúc giục hai người về nhà. Bất đắc dĩ, nàng đành phải sớm liên hệ với cục hàng không xin cấp đường bay để xác định ngày trở về.
Trước khi đi, Phó Tư Ý gọi điện cho Từ Nguyệt, ngỏ ý muốn đưa nàng cùng về Tô quốc, nhưng Từ Nguyệt nói muốn ở lại chăm sóc Tưởng tiên sinh. Thấy thái độ nàng kiên quyết, Phó Tư Ý cũng không cưỡng cầu thêm.
Vì Tưởng Minh Tiêu và Từ Nguyệt phải túc trực tại bệnh viện chăm sóc Tưởng Nguyên nên chỉ có thể tiễn biệt Phó Tư Ý qua điện thoại. Phó Tư Ý nói không sao, đồng thời chân thành mời hai người tới tham gia hôn lễ của mình; cả hai đều gửi lời chúc phúc và khẳng định nhất định sẽ có mặt.
Phàm Chân vẫy tay tạm biệt viện trưởng, đang chuẩn bị đăng ký lên máy bay thì bỗng thấy ở lối vào căn cứ bay có một bóng lưng hơi còng đang đứng đó. Nàng dừng bước, hai chữ "cha ơi" mấp máy nơi đầu môi rồi lại nuốt ngược vào trong, ánh mắt phức tạp nhìn Hoắc Chấn.
Hoắc Chấn chống gậy chậm rãi tiến lại gần, gương mặt lộ rõ vẻ lúng túng khi bị bắt gặp. Ông ta có chút sợ hãi nhìn Phàm Chân, nhỏ giọng nói: "Cha... cha muốn tới tiễn con..."
"Con vẫn luôn không muốn về nhà. Mỗi ngày cha đều đến viện phúc lợi nhưng họ không cho vào, cha chỉ có thể đứng ở cửa nhìn con thôi."
Phàm Chân không đáp lời. Phó Tư Ý im lặng đứng sau lưng nàng, cũng không nói câu nào khiến bầu không khí trở nên khá khó xử. Nhân viên công tác xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
Phàm Chân lặng thinh một hồi. Trong lòng nàng vẫn còn oán hận Hoắc Chấn, nhưng trên danh nghĩa ông vẫn là trưởng bối của mình. Nàng sắp kết hôn với Phó Tư Ý nên không thể không bận tâm đến mặt mũi của Phó gia; xung quanh đều là những ánh mắt soi xét, nếu tiếng xấu không tôn kính trưởng bối truyền đi sẽ liên lụy đến Phó Tư Ý, khiến cô bị người đời chỉ trích.
Phàm Chân vòng tay ôm lấy cánh tay Phó Tư Ý, mỉm cười nói: "Con vẫn chưa giới thiệu với cha, đây là Alpha của con."
Hoắc Chấn ngẩn người trong giây lát rồi lập tức nở nụ cười, nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại: "Tốt, tốt lắm... Đứa trẻ này rất khá, mắt nhìn của con tốt hơn cha nhiều."
"Thủy Tiên, cha sai rồi. Cha không nên ép con gả cho người con không thích. Thật may là các con đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn về lại bên nhau."
Lời này vừa thốt ra, những người đang xem náo nhiệt xung quanh lập tức hiểu được lý do cho sự lạnh lùng của Phàm Chân, đồng loạt ném về phía Hoắc Chấn ánh mắt khinh miệt.
Hoắc Chấn không để tâm đến những ánh mắt đó, ông ta nhìn đi nhìn lại Phó Tư Ý và Phàm Chân vài lần, muốn nói lời chúc phúc nhưng lại cảm thấy mình không có tư cách để mở lời; suy cho cùng đều do ông ta làm sai.
Ông ta dừng lại, nhìn Phàm Chân thật sâu, đuôi mắt hơi ửng đỏ. Nhìn một lúc, ông ta xoay người bước đi, bóng lưng còng dưới ánh nắng sớm hiện lên vẻ hiu quạnh lạ thường.
Phàm Chân từ phía sau gọi ông ta một tiếng. Hoắc Chấn chậm rãi quay người, nghe Phàm Chân nói: "Hôn lễ định vào mùng bốn tháng sau."
Hoắc Chấn lặng lẽ nhìn nàng, đáy mắt dâng lên hơi nước nhạt nhòa. Ông ta nghẹn ngào gật đầu liên tục: "Được, được... Cha sắp xếp xong việc ở công ty sẽ tới ngay."
.............................................
Hôn lễ được cử hành tại khách sạn lớn nhất Tân Thành. Riêng tiệc cưới đã chiếm trọn một tầng lầu, các tầng khác được bố trí thành phòng nghỉ và khu giải trí. Tại sảnh chính, những bức ảnh cưới của Phó Tư Ý và Phàm Chân được bày kín để quan khách có thể chụp hình kỷ niệm. Ngay cả phòng trang điểm và phòng thay đồ của cô dâu Alpha cùng cô dâu Omega cũng chiếm lĩnh một tầng riêng biệt.
Đích thân Sầm Vãn đứng ra lo liệu hôn lễ, từng chi tiết nhỏ đều toát lên sự dụng tâm và mức độ chịu chi của bà. Đặc biệt là món quà gặp mặt dành cho cặp thê thê mới cưới, độ hào phóng khiến ai nấy đều phải líu lưỡi; ngay cả người xuất thân từ gia đình phú quý như Tôn Ngữ Thanh cũng không khỏi ao ước.
Cô nâng hộp Đông Châu nguyên bản lên, tắc lưỡi kinh ngạc: "Trời ạ Phàm Chân, mẹ vợ Alpha của chị đúng là ra tay quá lớn. Những hạt châu quý hiếm thế này mà bà ấy tặng cả một hộp, phẩm chất còn tốt hơn cả bảo vật trấn giữ bảo tàng ở Tô quốc chúng ta nữa, cái này phải đáng giá bao nhiêu tiền cơ chứ."
Phàm Chân đang chỉnh sửa bộ váy cưới mang phong cách retro trên người. Thiết kế chân váy hoàn hảo đến mức che gọn phần bụng đã lùm lùm bốn tháng, cổ áo kiểu Pháp trễ vai để lộ bờ lưng trắng ngần tinh tế.
Nàng quay đầu nở nụ cười rạng rỡ: "Đúng thế, chị cũng thấy quá quý giá, nhưng Ý nhãi con nói cứ giữ lại để làm bảo vật gia truyền."
Tôn Ngữ Thanh lập tức hớn hở, nịnh nọt chen lên phía trước: "Phàm Chân, nếu nhà chị đã có bảo vật gia truyền hiếm thế, vậy mình đành 'cố mà làm', để Tiểu Trình nhà em làm dâu nhà chị vậy."
"Nhưng mà..." Tôn Ngữ Thanh khựng lại: "Về phía Ngải Thanh, em còn phải làm công tác tư tưởng thêm chút nữa."
Đang nói thì ngoài cửa vang lên tiếng trẻ con khóc, Tôn Ngữ Thanh phản xạ có điều kiện đứng bật dậy: "Ái chà, Tiểu Trình lại khóc rồi, em ra xem chút nhé."
Phàm Chân không nhịn được bật cười, nàng nhận lấy bó hoa cầm tay từ Từ Nguyệt: "Ý nhãi con và mọi người khoảng nửa giờ nữa là tới rồi, lát nữa mọi người đừng trêu chọc quá mức nhé."
Từ Nguyệt cười khúc khích, ánh mắt lóe lên tia chế nhạo: "Sao thế, sợ Đại tiểu thư không vượt qua được thử thách để rước cô đi à?"
Phàm Chân nắm lấy tay Từ Nguyệt, tháo chiếc vòng ngọc đang đeo trên tay mình để chuyển sang cổ tay nàng ta.
Từ Nguyệt giật mình, vội vàng xua tay từ chối: "Được rồi được rồi, tôi dẫn nước cho Đại tiểu thư là được mà, không cần phải hối lộ đâu... Thứ này quý giá quá..."
"Không phải hối lộ." Phàm Chân giữ lấy tay nàng ta, ngăn động tác tháo vòng, dịu dàng nói: "Tôi và Ý nhãi con có thể ở bên nhau đều nhờ sự giúp đỡ của cô. Tôi chẳng biết phải tạ ơn cô thế nào cho đủ. Chiếc vòng này là của hồi môn của tôi, nó đã đồng hành cùng tôi tìm thấy hạnh phúc, giờ tôi tặng lại cho cô, chúc cô sớm ngày tìm được người lưỡng tình tương duyệt."
Từ Nguyệt cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc biếc xanh như nước trên cổ tay, đuôi mắt không kìm được mà ửng đỏ. Nàng ta đứng ngây ra đó, nghe giọng nói của Phàm Chân càng thêm phần ấm áp: "A Nguyệt, trước kia cô tiếp cận Tưởng tiên sinh cũng là vì giúp tôi và Ý nhãi con. Giờ chúng tôi đã kết hôn rồi, cô không cần phải ở bên cạnh ông ấy nữa."
"A Nguyệt, cô vạn lần đừng hiểu lầm, tôi nói vậy hoàn toàn không có ý qua cầu rút ván." Phàm Chân cẩn thận chọn lọc từ ngữ vì sợ Từ Nguyệt chạnh lòng: "Tôi biết cô không thích Tưởng tiên sinh... Cô yên tâm, nếu cô không muốn ở lại Tưởng gia, tôi và Ý nhãi con dù có phải trả giá thế nào cũng sẽ đón cô ra."
Từ Nguyệt lắc đầu: "Tôi tự nguyện ở lại Tưởng gia."
Phàm Chân kinh ngạc: "Tại sao?"
Từ Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ: "Bởi vì... tôi thích Tưởng Minh Tiêu."
Trong lúc Phàm Chân còn đang sững sờ, Từ Nguyệt đã giơ cánh tay lên, nháy mắt hỏi: "Phàm Chân, nhìn xem vết thương hóa trang này thế nào? Có lừa được Tưởng Minh Tiêu không?"
Phàm Chân còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc thì đã nghe thấy tiếng cười nói hỉ hả của nhóm phù dâu Omega: "Ngại quá Phó đại tiểu thư, muốn đón Phàm Chân tỷ tỷ đi thì phải vượt qua khảo nghiệm của tụi em đã!"
Phàm Chân quay đầu lại, bấy giờ mới phát hiện Phó Tư Ý đã tới rước dâu. Nàng vội vàng ngồi ngay ngắn lại trên giường, mỉm cười nhìn nhãi con nhà mình gặp chiêu phá chiêu.
"Muốn khảo nghiệm thế nào đây?" Giọng Phó Tư Ý đong đầy ý cười. Có lẽ vì gặp chuyện vui nên cô hoàn toàn rũ bỏ vẻ xa cách thường ngày, chẳng hề bận tâm trước những lời trêu chọc của đám đông.
Các phù dâu Omega càng thêm táo bạo: "Tổng cộng có ba cửa, phải thông qua hết mới được rước vợ đi."
"Cửa thứ nhất là gì?"
Tôn Ngữ Thanh hừ hừ một tiếng, cười đầy âm hiểm: "Cửa thứ nhất mang tên 'Đoán ý nhân tâm'. Tụi em ra đề, các chị trả lời. Cũng không làm khó chị đâu, chỉ đúng một câu duy nhất, đoán đúng mới được vào."
Phó Tư Ý nén cười: "Được thôi, mời ra đề."
Nụ cười của Tôn Ngữ Thanh càng thêm giảo quyệt: "Phó đại tiểu thư, mời chị đoán xem, bây giờ em đang nghĩ gì?"
Ngoài cửa truyền đến tiếng la hét của Phương Tụng Nhàn: "Cái quái gì thế! Ngải Thanh, vợ cậu đừng có quá đáng nha. Nhớ ngày đó hai người kết hôn, bọn này đâu có làm khó cậu thế này. Cậu có biết hôm nay quan trọng với Tiểu Ý thế nào không, không chơi lầy vậy đâu nha!"
Ngay sau đó, giọng Ngải Thanh cũng lí nhí lọt vào: "Vợ ơi, vợ à... hơi quá rồi đó, hay mình đổi đề khác đi?"
Tôn Ngữ Thanh bĩu môi: "Không được, đúng câu này thôi. Mau đoán đi, không đoán được thì đừng hòng vào cửa."
Phàm Chân ngồi bên giường, nghe tiếng các Alpha bên ngoài đang phát điên mà mỉm cười. Gấp cái gì chứ? Nhãi con của nàng thông minh lắm mà.
Phó Tư Ý đứng ngoài cửa, bình tĩnh đáp lời: "Điều em đang nghĩ lúc này chính là... bảo chị nhét thêm thật nhiều bao lì xì vào trong đúng không?"
Tôn Ngữ Thanh đắc ý định thốt lên "Sai rồi", nhưng chưa kịp mở miệng đã bị các phù dâu khác bịt chặt lấy.
"Cậu làm gì thế?" Tôn Ngữ Thanh bất mãn lườm nguýt.
"Cậu mà bảo sai thì chẳng hóa ra bọn này không muốn lấy bao lì xì à?" Một phù dâu khác phụ họa: "Túi của Phó đại tiểu thư toàn là bao dày thôi đó!"
Tôn Ngữ Thanh cạn lời: "Đám tham tiền các cậu..."
Nhóm phù dâu Omega đồng thanh hô lớn: "Phó đại tiểu thư, chị đoán đúng rồi!"
Bao lì xì đỏ chói như mưa nhét qua khe cửa khiến đám đông Omega hò reo vui sướng. Phó Tư Ý dẫn theo dàn phù dâu Alpha tiến vào phòng, chưa kịp nhìn vợ mình thì lại bị chặn lại.
"Đợi đã, còn cửa thứ hai nữa!"
Lúc này, Phương Tụng Nhàn huýt sáo một tiếng, dàn Alpha lập tức vây thành một bức tường người che chắn, đẩy nhóm phù dâu Omega ra ngoài. Phó Tư Ý chớp thời cơ lách vào, đi thẳng về phía Phàm Chân.
Phàm Chân đội khăn voan trắng, đầu hơi cúi xuống dịu dàng, góc nghiêng đẹp tựa một bức tranh. Phó Tư Ý cầm bó hoa tươi, từng bước tiến lại gần. Mỗi bước chân của cô như giẫm lên nhịp tim Phàm Chân, khiến lòng nàng rung động khôn nguôi.
Ánh mắt hai người giao nhau đầy mãnh liệt. Phó Tư Ý quỳ một chân xuống đất, nắm lấy tay Phàm Chân: "Vợ ơi..."
Phàm Chân mỉm cười, mắt hơi ươn ướt: "Em đến rồi à?" Nàng v**t v* gương mặt Phó Tư Ý, ngón tay lướt qua bộ lễ phục cao cấp: "Hôm nay em đẹp lắm."
"Vợ còn đẹp hơn." Nụ cười không lúc nào tắt trên môi Phó Tư Ý. Cô lấy ra chiếc hộp nhung đỏ, cầm lấy chiếc nhẫn bên trong: "Vợ, lúc chị tháo nhẫn ra, em đã nói rồi, em sẽ tự tay đeo lại cho chị lần nữa."
Phàm Chân nghẹn ngào không nói nên lời, trong mắt ngập tràn hơi nước. Phó Tư Ý đeo nhẫn cho nàng, sau đó đan năm ngón tay vào nhau, nắm thật chặt.
"Vợ ơi, em yêu chị."
Cô vén khăn voan của Phàm Chân lên, cúi người hôn vào môi nàng. Hai người cùng diện bộ đồ cưới trắng tinh khôi, trông chẳng khác nào một đôi thần tiên quyến lữ.
Một lát sau, Phó Tư Ý rời môi, rồi lại quyến luyến mổ nhẹ một cái. Hai người tựa trán vào nhau, chóp mũi thân mật cọ xát, đôi tay đan chặt, ánh mắt nhìn nhau đầy triền miên.
Dì Anh và Sầm Vãn đứng ở cửa, không hẹn mà cùng đỏ hoe vành mắt.
"Khóc cái gì, ngày đại hỉ mà." Sầm Vãn liếc dì Anh một cái.
Dì Anh không chịu thua, đáp trả: "Cô chẳng thế sao, mắt còn đỏ hơn cả tôi." Bà quay đầu, lặng lẽ nhìn Sầm Vãn, lòng đầy cảm xúc: "Sầm... Sầm tiểu thư, Đại tiểu thư có được ngày hôm nay không thể thiếu sự giúp đỡ của cô. Tôi thực lòng cảm ơn cô... Chuyện trước kia tôi có thái độ không tốt, cho tôi xin lỗi nhé."
Sầm Vãn bật cười, khoác vai dì Anh: "Anh quản gia, bà nói chuyện kiểu này tôi không quen đâu, cứ gọi tôi là Sầm Vãn đi."
Dì Anh hiếm khi lộ vẻ rụt rè, bà nhìn Sầm Vãn đầy khẩn khoản: "Phu nhân dạo này sức khỏe kém đi nhiều, bà ấy cũng ít nói hẳn. Có vài lần tôi thấy bà ấy cầm ảnh cô mà ngẩn người. Sầm Vãn, Đại tiểu thư cũng đã nhận cô là mẫu thân rồi, sao không trở thành người một nhà thực thụ? Tôi nhận ra phu nhân vẫn còn quan tâm cô lắm."
Sầm Vãn im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi ngẩng đầu thở hắt ra một hơi: "Anh quản gia, tôi đã đi sai đường rồi. Có thể quay đầu nhìn lại, nhưng không thể đi ngược về quá khứ. Đi ngược chiều là lỗi hoàn toàn ở tôi, bà hiểu chứ?"
......................................................
Phố thị vừa lên đèn, phía ngoài khách sạn bắt đầu châm ngòi pháo hoa rực rỡ. Phàm Chân cầm bó hoa tươi thắm, khoác tay phụ thân là Hoắc Chấn, chậm rãi giẫm lên lớp thảm đỏ trải đầy những cánh hoa tiến vào yến tiệc.
Tiếng vỗ tay của quan khách vang dội như sấm động. Dưới những ánh mắt ngưỡng mộ và chúc phúc của mọi người, Phàm Chân từng bước đi đến trước mặt Phó Tư Ý.
Hoắc Chấn run run nắm lấy tay Phàm Chân, trịnh trọng đặt vào tay Phó Tư Ý, đôi mắt ông ta rưng rưng lệ: "Ta giao nữ nhi lại cho con, chúc hai con vĩnh kết đồng tâm."
Phó Tư Ý đón lấy bàn tay Phàm Chân, lễ phép đáp lời cảm ơn Hoắc Chấn. Ông ta nở nụ cười, gương mặt rạng rỡ niềm vui.
Khoảnh khắc những ngón tay chạm nhau, Phàm Chân cảm nhận được lòng bàn tay Phó Tư Ý đang đẫm mồ hôi. Nàng khẽ dùng đầu ngón tay gãi nhẹ vào lòng bàn tay đối phương như để trêu đùa; lướt qua lớp khăn voan mỏng manh, nàng nhìn sâu vào mắt Phó Tư Ý, nở nụ cười rạng rỡ nhất:
"Đừng căng thẳng nhé, nhãi con."
Phó Tư Ý cũng chẳng rõ vì sao mình lại căng thẳng đến thế. Trên thương trường, cô vốn nổi danh là người khéo léo, giỏi tài ăn nói, vậy mà giờ đây cô dường như đánh mất khả năng ngôn ngữ, lồng ngực chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch liên hồi.
"Vợ ơi, hình như em quên hết lời thoại rồi, phải làm sao bây giờ?"
Tối qua Phó Tư Ý đã học thuộc lòng bản thảo hôn lễ mà mình chuẩn bị bấy lâu, trước khi nghi thức bắt đầu còn đứng trước gương luyện tập rất nhiều lần, chẳng hiểu sao lúc này lại trống rỗng hoàn toàn.
Đôi mắt hạnh của Phàm Chân cong lên thành hình trăng khuyết, nàng đan chặt mười ngón tay với Phó Tư Ý: "Không sợ, nghĩ gì nói nấy, cứ tùy cơ ứng biến thôi."
Phó Tư Ý nhỏ giọng bối rối: "Nhưng mà... em còn chuẩn bị rất nhiều lời bày tỏ nữa."
Phàm Chân cười cực kỳ xinh đẹp, ánh mắt sóng sánh tình tứ: "Lời tỏ tình ấy mà... sau này nói cho mình chị nghe là đủ rồi."
Nụ cười cuối cùng cũng chạm đến đáy mắt Phó Tư Ý: "Được, chỉ nói cho vợ nghe thôi."
Phàm Chân nắm chặt tay cô, tà váy cưới quét nhẹ trên bậc thang: "Nhãi con, chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Phó Tư Ý nhìn nàng, đôi mắt lấp lánh muôn vàn tia sáng nhỏ vụn: "Em sẵn sàng rồi."
"Vậy em phải dắt chị cho chắc nhé, không được phép buông tay đâu đấy."
"Được, cả đời này em cũng không buông tay!"
Toàn văn hoàn.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Phần chính văn của bộ truyện đến đây là kết thúc! Các chương ngoại truyện sẽ được mình lần lượt cập nhật trong thời gian tới.
Gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến mọi người vì đã đồng hành cùng mình trong suốt thời gian qua. (Cúi đầu cảm ơn sâu sắc!)