Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 92

Lo lắng Hạ Trầm Tiêu sẽ còn phái người đánh lén, Tưởng Minh Tiêu không để Phàm Chân ở lại viện phúc lợi nữa. Cô sai người thu dọn lại căn nhà cũ của Tưởng gia cho nàng ở; sợ Phàm Chân không thoải mái, cô còn bảo Từ Nguyệt đi cùng để bầu bạn.

Bên ngoài biệt thự cũ đều được tăng cường nhân lực, đích thân Tưởng Minh Tiêu canh giữ ở đại viện, không ngoa khi nói rằng ngay cả một con ruồi cũng khó lòng lọt vào. Thế nhưng Phàm Chân vẫn trằn trọc khó ngủ, cả đêm ôm điện thoại sục sạo khắp các trang tin tức. Từ Nguyệt ở bên cạnh không ngừng trấn an: "Đừng lo lắng, Hạ Trầm Tiêu đã cùng đường bí lối, không còn đe dọa được Đại tiểu thư nữa đâu."

Thành bại đều nằm ở đêm nay, Phàm Chân làm sao có thể không lo cho được. Nàng thức trắng đêm, đến tận rạng sáng vẫn ghì chặt điện thoại như thể đang bám lấy chiếc phao cứu mạng cuối cùng.

Trời vừa hửng sáng, điện thoại của Phàm Chân bỗng phát ra tiếng "đinh" khô khốc mà không hề có điềm báo trước.

Nàng bừng tỉnh, nhìn dãy số quen thuộc trên màn hình, cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở tựa như sóng thần tràn qua, một lần nữa cuốn phăng lấy nàng. Phàm Chân run rẩy mở khóa màn hình, bên trên chỉ vỏn vẹn ba chữ:

【 Em thắng rồi 】

Nỗi lòng lo lắng bấy lâu của Phàm Chân cuối cùng cũng được trút bỏ. Nàng đưa tay che miệng, không kìm được mà bật cười trong nước mắt, khóe môi cong lên hạnh phúc.

Nhãi con của nàng... thật tuyệt vời!

Chỉ trong bốn tháng ngắn ngủi đã có thể kéo lão hồ ly Hạ Trầm Tiêu xuống ngựa. Từ nay về sau, các nàng sẽ không còn nỗi lo nào nữa, có thể danh chính ngôn thuận mà hạnh phúc bên nhau.

Tưởng Minh Tiêu cũng nhận được tin, cô nàng hưng phấn gõ cửa chạy vào: "Mau xem tin tức đi, Hạ Trầm Tiêu bị cảnh sát giải đi rồi!"

Phàm Chân mừng rỡ, vội vàng mở màn hình điện thoại. Đoạn video vừa khéo chuyển đến cảnh tại nhà cũ của Hạ gia; Hạ Trầm Tiêu đôi tay tra vào còng, bị hai nữ cảnh sát áp giải bước ra như một con chó nhà có tang. Trước khi lên xe cảnh sát, bà ta còn quay đầu nhìn lại ngôi nhà cũ rực rỡ ánh đèn lần cuối.

Ống kính quay cận cảnh gương mặt Hạ Trầm Tiêu. Đôi tay đôi chân đều bị khóa chặt, cả người bà ta run rẩy như ống bễ hụt hơi, đáy mắt tràn đầy tuyệt vọng và không cam lòng, chẳng còn thấy đâu dáng vẻ hống hách, coi trời bằng vung của ngày trước.

Phàm Chân rời mắt khỏi màn hình, hốc mắt ươn ướt, biểu hiện vừa như muốn khóc lại như muốn cười: "Em ấy thật sự làm được rồi..."

Từ Nguyệt cũng vui lây cho hai người, nàng ta đặt tay lên vai Phàm Chân: "Tôi nói không sai mà, Đại tiểu thư nhất định sẽ làm được." Đuôi mắt chân mày nàng ta đều rạng rỡ niềm vui: "Hạ Trầm Tiêu trở thành Nghị trưởng có nhiệm kỳ ngắn nhất trong lịch sử Tô quốc, thật là hả lòng hả dạ!"

Phàm Chân vội vàng xoay người xỏ giày: "Vậy... mau đưa tôi về viện phúc lợi đi, Ý nhãi con không tìm thấy tôi sẽ lo lắng lắm."

Từ Nguyệt giữ nàng lại, mím môi cười trêu chọc: "Nhìn cô gấp gáp chưa kìa. Đại tiểu thư còn một vài việc tồn đọng cần xử lý, trong thời gian ngắn chưa qua ngay được đâu."

Phàm Chân thẹn thùng cười khẽ, nhưng lòng nàng đã ngập tràn hạnh phúc. Nàng âu yếm v**t v* bụng mình, thầm thì đầy dịu dàng: "Triều Triều... Mộ Mộ... chúng ta sắp được về nhà rồi."

.......................................

Phó Tư Ý vốn định đặt vé máy bay vào ba ngày sau, nhưng kế hoạch không kịp thích ứng với biến hóa. Cô phải phối hợp cùng cảnh sát để hỗ trợ cung cấp chứng cứ, lề mề bận rộn mất tận bảy tám ngày. Vì thời gian quá gấp rút, Sầm Vãn đã điều máy bay tư nhân của mình cho Phó Tư Ý dùng. Tuy nhiên, Sầm Vãn không biết điều khiển máy bay, nên bình thường đều ủy thác cho công ty dịch vụ hàng không chuyên nghiệp quản lý, đội ngũ phi hành đoàn cũng do họ phân phối.

Trước giờ cất cánh, nữ tiếp viên hàng không vào khoang khách để kiểm tra. Cô thấy vị nữ tổng tài với giá trị tài sản khổng lồ cùng nhan sắc nghịch thiên đang tĩnh lặng nhìn ra ngoài cửa sổ đầy xuất thần, nét mặt hiện lên một sự dịu dàng... không sao tả xiết.

Trái tim nữ tiếp viên thoáng chút dao động. Cô tiến lại gần, nhắc nhở bằng giọng điệu nhu hòa, sự tiếp xúc vừa đủ tinh tế để gợi mở mà không quá lộ liễu: "Phó tiểu thư, chúng ta sắp sửa cất cánh rồi."

Phó Tư Ý bị cắt ngang dòng suy nghĩ nhưng không hề khó chịu. Nghĩ đến lúc sáng đi vội đến mức chưa kịp thay đồ, chiếc áo vest nhỏ màu đen trên người đã xuất hiện vài nếp nhăn do ngồi lâu, cô bèn cởi ra đưa cho tiếp viên.

"Phiền cô một chút, áo khoác của tôi hơi nhăn, cô có thể xử lý giúp tôi được không?"

Nữ tiếp viên bị nụ cười rạng rỡ của cô làm cho ngẩn ngơ, mất vài giây mới phản ứng lại: "Vâng ạ, xin cô chờ một lát."

Lúc quay đi, cô tiếp viên không giấu nổi sự phấn khích trong lòng. Những chiêu trò bắt chuyện kiểu này cô gặp không ít, nhưng một người có điều kiện hiếm có trong giới Alpha như Phó Tư Ý thì đúng là cực phẩm. Khi mang áo khoác trả lại, cô cố ý kẹp thêm một tờ giấy nhỏ đưa tới.

Phó Tư Ý hơi khựng lại. Cô nhận lấy tờ giấy, nhìn thấy dãy số điện thoại ghi trên đó thì lập tức hiểu ra vấn đề.

"Thật xin lỗi!" cô khẽ nhíu mày, đáy mắt lạnh lùng như băng phủ: "Tôi phải đi gặp mẫu thân của các bảo bảo nhà tôi rồi, không có thời gian để liên lạc với cô đâu."

.......................................

Tại phòng vẽ của viện phúc lợi, Phàm Chân đang ngồi trên chiếc ghế bành bằng gỗ để vẽ tranh. Ánh nắng bao phủ lấy nàng như được rây thêm một lớp kim sa, khiến nàng trông tựa một bóng hình dịu dàng bước ra từ huyền thoại.

Tưởng Minh Tiêu đứng yên lặng nhìn nàng vẽ, ánh mắt gợn lên những tia sáng mềm mại.

"Phàm Chân..."

Tiếng gọi của Từ Nguyệt vang lên từ phía hành lang. Cả Tưởng Minh Tiêu và Phàm Chân cùng lúc ngẩng đầu. Từ Nguyệt bưng khay hoa quả bước vào, đôi mắt hơi khựng lại khi nhìn thấy hai người, ánh mắt đan xen những xúc cảm vô cùng phức tạp.

Nàng ta đi đến trước mặt Phàm Chân, giọng nói thả lỏng đầy nhu hòa: "Bác sĩ Khương đến để làm kiểm tra thai định kỳ cho cô đấy."

Phàm Chân đặt bút vẽ xuống: "Được, tôi đi ngay. Phiền cô nhé, A Nguyệt."

Đợi đến khi Phàm Chân đi khuất, ánh mắt Từ Nguyệt mới quay trở lại, chạm vào tầm mắt của Tưởng Minh Tiêu: "Tôi vừa nhận được tin từ quản gia Anh, Đại tiểu thư đang trên đường tới đây. Cô ấy đến để đón Phàm Chân."

Tưởng Minh Tiêu không nói một lời, định xoay người bước ra ngoài thì chợt nghe thấy tiếng gọi từ phía sau.

"Tưởng Nhị tiểu thư..."

Tưởng Minh Tiêu quay đầu lại, đôi mắt kinh ngạc phản chiếu bóng dáng của Phó Tư Ý. Cô đứng giữa ánh chiều tà ấm áp, trên người vẫn còn vương lớp bụi đường phong trần mệt mỏi, nhưng nụ cười trên môi lại mang vẻ khiêm tốn và hữu hảo.

Phó Tư Ý hướng về phía cô vươn tay ra, nụ cười chân thành: "Cảm ơn cô đã cứu Phàm Chân."

Tưởng Minh Tiêu hơi ngập ngừng rồi cũng đưa tay ra bắt: "Đó đều là công lao của chính cô thôi." Đón lấy ánh mắt có chút sững sờ của Phó Tư Ý, Tưởng Minh Tiêu tự giễu mà cong môi: "Tôi phái nhiều người canh chừng viện phúc lợi như vậy mà chẳng những không tìm ra người của cô nằm vùng, ngay cả lúc Hạ Trầm Tiêu phái người tới, tôi cũng không hề hay biết. Nói một cách nghiêm túc, chính cô mới là người cứu Phàm Chân."

Phó Tư Ý mỉm cười, cô buông bàn tay hơi lạnh của Tưởng Minh Tiêu ra: "Tình huống lúc đó đối với tôi là ngoài tầm tay, vì vậy... tôi vẫn rất cảm ơn cô."

Ánh mắt Tưởng Minh Tiêu chuyển động, giọng điệu mang theo vài phần đùa cợt: "Phó tổng định nói một câu 'cảm ơn' suông vậy thôi sao? Thật chẳng có thành ý chút nào. Tôi nghe nói khu du lịch của các cô cuối tháng Ba sẽ hoàn tất, không biết Phó tổng có hứng thú đưa dòng khách từ Nguyên quốc vào không?"

Phó Tư Ý khựng lại một chút rồi bật cười, cô dùng giọng điệu tương tự để đáp lại: "Tưởng tiểu thư càng lúc càng giống một thương nhân rồi đấy, vị trí người cầm quyền này cô ngồi càng lúc càng vững vàng rồi."

Cô một lần nữa đưa tay ra: "Hy vọng trước khi tôi về nước có thể nhìn thấy bản kế hoạch của cô."

Tưởng Minh Tiêu nhẹ nhàng nắm lấy, những ngón tay xinh đẹp của hai người lướt qua nhau: "Không làm phiền Phó tổng đoàn tụ gia đình nữa, đi gặp Phàm Chân đi, chị ấy vẫn luôn đợi cô."

Phó Tư Ý khẽ gật đầu, trực tiếp bước về phía hậu viện. Tưởng Minh Tiêu lặng lẽ nhìn bóng lưng cô biến mất nơi hành lang, khoảnh khắc xoay người lại, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe.

Từ Nguyệt bắt trọn được vẻ mất mác trong đáy mắt cô, trái tim cũng như bị đâm một nhát, dâng lên một cơn đau xót triền miên.

...........................

Trong căn phòng ngủ ấm cúng đang bật máy theo dõi thai nhi, bác sĩ Khương vừa nghe xong tim thai cho Phàm Chân, liền vui mừng nói: "Hai bảo bảo đều rất ngoan, dường như đang cố gắng để mẫu thân được yên tâm đấy."

Phàm Chân nở nụ cười nhẹ nhõm: "Khoảng thời gian này vất vả nhờ bác sĩ chiếu cố."

Bác sĩ Khương thu xếp thiết bị rồi quay lại bên giường: "Đây là bổn phận của tôi, cô không cần khách sáo." Bà ngồi xuống, khẽ ấn vào bắp chân Phàm Chân; làn da trắng ngần vừa ấn vào đã để lại vết lõm rõ rệt: "Chỗ sưng này có vẻ nặng hơn hai hôm trước, để tôi xoa bóp cho cô một chút."

Phàm Chân khẽ trở mình: "Làm phiền bác sĩ."

Có lẽ vì đêm qua mất ngủ, lại thêm thủ pháp của bác sĩ Khương quá đỗi dễ chịu, Phàm Chân ban đầu còn trò chuyện đôi câu, sau đó tiếng dần nhỏ lại rồi chìm vào giấc nồng.

Phó Tư Ý nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Bác sĩ Khương thoáng thấy bóng người quen thuộc, động tác trên tay chợt khựng lại. Phó Tư Ý đưa một ngón tay lên môi, làm thủ hiệu giữ im lặng. Hiểu ý, vị bác sĩ mỉm cười, lặng lẽ đứng dậy nhường chỗ rồi tâm lý khóa chặt cửa phòng cho hai người.

Phó Tư Ý nửa ngồi bên mép giường, ngắm nhìn đường cong duyên dáng sau lưng Phàm Chân. Cô đặt bàn tay lên chân vợ, bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp. Kể từ khi Phàm Chân mang thai, vị đại tiểu thư vốn quen sống trong nhung lụa này đã tự học mọi kiến thức hộ lý. Thủ pháp của cô chuyên nghiệp chẳng kém y bác sĩ, từ cường độ đến vị trí đều chuẩn xác vô cùng.

Phàm Chân vẫn chưa ngủ say, bị cô chạm vào liền vô thức phát ra tiếng th* d*c mềm mại. Cổ nàng vốn đẹp, khi nằm nghiêng lại càng lộ vẻ thon dài mê người. Vòng eo hơi lõm xuống tạo thành một đường cong tuyệt mỹ, trông nàng lúc này tựa như một chú cá trắng nõn nà, mượt mà.

Trái tim Phó Tư Ý khẽ rung động, bàn tay cô thuận theo bắp chân từng tấc leo lên, cuối cùng dừng lại trên chiếc bánh ngọt mềm mại đang căng tràn trong thời kỳ thai nghén.

Cảm giác đụng chạm bất ngờ khiến Phàm Chân lập tức bừng tỉnh. Nàng hoảng hốt quay đầu lại, không chút nghĩ ngợi mà đánh mạnh vào bàn tay đang làm loạn kia.

Khoảnh khắc quay mặt lại, tựa như bức màn che giấu dải ngân hà rực rỡ vừa được vén lên.

Nhãi con đang diện bộ âu phục đen nhỏ nhắn, nửa ngồi trước mặt nàng. Đôi mắt đào hoa xinh đẹp ấy khẽ rủ xuống, ẩn hiện vài phần đáng thương không sao tả xiết.

Sống mũi Phàm Chân cay xè vì xúc động, nhưng nàng lại không nhịn được mà nhếch môi, nghiêng thân áp sát, ánh mắt lấp lánh ý cười trêu chọc: "Tiểu muội muội, em là kỹ thuật viên số mấy vậy? Tay nghề khá lắm, lần sau chị lại đến xoa bóp, nhất định sẽ tìm em đấy."

Trong ánh sáng mờ ảo, đôi mắt hạnh của nàng Omega ngập nước, tỏa ra vẻ quyến rũ vạn phần.

Phó Tư Ý lập tức bắt kịp nhịp điệu, phối hợp diễn cùng nàng: "Số 11, đa tạ tỷ tỷ."

"Các kỹ thuật viên ở đó đều đẹp như em sao?" Phàm Chân vừa hỏi vừa đưa tay m*n tr*n làn da trên cánh tay cô.

Phó Tư Ý vừa đấm bóp đôi chân cho nàng, vừa đáp: "Không đâu, chỉ có mình em là đẹp nhất thôi."

Phàm Chân bật cười trước vẻ tự luyến của đối phương: "Vậy thì chị thật sự may mắn rồi..." Nàng dùng đầu ngón tay thon dài chậm rãi cởi bỏ từng chiếc cúc áo tây trang của Phó Tư Ý, vừa làm vừa thì thầm ám muội vào tai cô: "Tiểu muội muội, chỗ của các em... có 'dịch vụ đặc biệt' không?"

"Tỷ tỷ nói gì vậy, em là người đứng đắn mà." Phó Tư Ý giả vờ hoảng hốt giữ chặt vạt áo, đóng vai một chú thỏ trắng nhỏ bị kinh động: "Hơn nữa... em đã có vợ rồi."

"Thế vợ em đâu? Sao lại yên tâm để em ra ngoài làm việc thế này?" Phàm Chân đang hứng chí, liền vòng tay ôm cổ Phó Tư Ý, ngón tay khẽ vuốt vành tai cô rồi lại nghiêng đầu cắn nhẹ vào phía bên kia: "Tiểu muội muội, em đẹp thế này, ra ngoài làm việc rất dễ đụng phải 'nữ nhân xấu' đấy."

Hơi thở của Phó Tư Ý bắt đầu rối loạn vì bị trêu chọc: "Vậy... tỷ tỷ có phải nữ nhân xấu không?"

"Đúng rồi, chị xấu lắm." Phàm Chân cởi bỏ chiếc áo khoác của cô, bàn tay trượt nhẹ qua vai: "Tiểu muội muội không chỉ có mặt đẹp, mà dáng người cũng 'ngon' quá nhỉ."

Nàng bắt đầu giở trò với Phó Tư Ý: "Nếu gặp phải nữ nhân xấu như chị, em có dám phản kháng không? Nếu em dám, chị sẽ l*t s*ch đồ của em để chụp ảnh, sau đó gửi cho vợ em xem cô ta có còn cần em nữa không."

Lòng Phó Tư Ý ngứa ngáy khó nhịn, cô nghiêng người dán sát vào Phàm Chân, trao những nụ hôn vụn vặt đầy lấy lòng: "Tỷ tỷ đừng thế mà, em sợ vợ em nổi giận lắm, cầu xin chị đừng nói với chị ấy."

Phàm Chân chợt nhận ra mình cũng thật ph*ng đ*ng, chỉ cần bị nhãi con hôn một cái là đã muốn nhiều hơn nữa. Nàng nắm lấy tay Phó Tư Ý kéo lên giường, rúc vào lòng cô như một chú mèo nhỏ: "Không nói cho vợ em cũng được, nhưng sau này em phải đi theo chị."

"Không được đâu, dù tỷ tỷ rất xinh đẹp nhưng em vẫn yêu vợ nhất." Phó Tư Ý mím chặt môi, hơi thở dồn dập: "Em yêu chị ấy nhiều lắm, tỷ tỷ đừng hại em."

Phàm Chân ôm eo cô, len một chân vào g*** h** ch*n đối phương: "Chà, miệng thì nói không muốn nhưng cơ thể lại thành thật quá nhỉ. Chị ngửi thấy tin tức tố của em rồi đây này... Vợ em có biết em... thiếu đoan trang thế này không?"

Phó Tư Ý bị nàng m*n tr*n đến mức sắp phát điên, cô nhìn Phàm Chân bằng ánh mắt thâm trầm: "Tỷ tỷ, đừng nói với vợ em..."

Phàm Chân bắt đầu khẽ chuyển động eo, để hai viên kẹo mềm ẩm ướt nhẹ nhàng va chạm vào nhau: "Vậy thì... phải xem biểu hiện của em thế nào đã."

.......................................

Trong phòng vẽ, Tưởng Minh Tiêu ngồi trước giá vẽ, thẫn thờ nhìn bức tranh sơn dầu còn dang dở của Phàm Chân.

Trong tranh là một con thuyền buồm đang cưỡi sóng vượt gió. Biển xanh mênh mông, những cánh buồm vàng rực rỡ tung bọt trắng xóa, dưới sự điểm xuyết của những cánh hải âu chao lượn lại càng thêm phần dũng mãnh. Trên thuyền vẫn còn vài cột buồm chưa được tô điểm, Tưởng Minh Tiêu nghiêm túc phân tích các sắc thái trong mảng tối, thử dùng màu tím quyện với nâu sẫm để pha màu. Thế nhưng dù thử bao nhiêu lần, cô vẫn không sao tìm lại được sắc vàng rực rỡ nguyên bản ấy.

Tưởng Minh Tiêu uể oải buông bút vẽ.

Mỗi nét bút của Phàm Chân đều đong đầy tình yêu dành cho Phó Tư Ý, gửi gắm hy vọng cô sẽ như con thuyền vượt sóng kia, ngày càng mạnh mẽ và kiên cường hơn. Thế giới của Phàm Chân giờ đây đã mang một màu sắc khác biệt hoàn toàn với những người còn lại, vì vậy dù Tưởng Minh Tiêu có nỗ lực pha trộn thế nào, cũng chẳng thể tìm được sự đồng điệu.

Tưởng Minh Tiêu lặng lẽ tự nhủ: "Không được phép đau lòng nữa, bất kể là thể xác hay tâm hồn. Hôm nay sẽ là lần cuối cùng."

Từ Nguyệt đứng bên ngoài phòng vẽ, từ khoảng cách mười mấy mét lặng lẽ quan sát Tưởng Minh Tiêu. Giữa căn phòng bị bóng tối bao phủ, bóng hình đơn độc của Tưởng Minh Tiêu hiện lên đầy tịch liêu, trông cô hệt như một con thú nhỏ bị bỏ rơi.

Thật đáng thương làm sao!

Từ Nguyệt điều chỉnh lại cảm xúc, chậm rãi tiến về phía cô. Tiếng gót giày gõ xuống sàn làm kinh động đến Tưởng Minh Tiêu, cô hốt hoảng ngẩng đầu, thậm chí không kịp che giấu đôi mắt đã đỏ hoe.

Từ Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Tưởng Minh Tiêu, nàng vừa muốn khuyên nhủ, vừa muốn vì bản thân mà tranh thủ một cơ hội: "Tiêu Tiêu, khi bọn tôi huấn luyện sinh tồn trên biển, nếu gặp phải bão lớn, chúng tôi sẽ vứt bỏ rất nhiều nhu yếu phẩm để giảm bớt trọng tải cho con tàu."

"Cô đã bao giờ nghĩ đến việc vứt bỏ những gánh nặng trong lòng mình chưa? Vứt bỏ một người không có khả năng ở bên cạnh, vứt bỏ một đoạn ký ức đã lùi xa vào quá khứ."

Đôi mắt xinh đẹp của Từ Nguyệt lấp lánh niềm hy vọng, nàng nhìn Tưởng Minh Tiêu không chớp mắt: "Tiêu Tiêu, đời người ngắn ngủi lắm, sao không chọn cách sống thoải mái hơn? Để tôi cùng cô quên đi người đó, có được không?"

Nhịp thở của Tưởng Minh Tiêu rối loạn trong thoáng chốc, cô cụp mắt để che giấu cảm xúc: "Hiện giờ đối với Phàm Chân, tôi chỉ có lời chúc phúc."

"Thật sao?" Từ Nguyệt vui mừng bật cười, đuôi mắt khẽ nhướng lên: "Vậy để ăn mừng sự 'trùng sinh' của cô, hãy vẽ cho tôi một bức tranh đi."

"Được." Tưởng Minh Tiêu rút một tờ giấy phác thảo kẹp lên bàn vẽ, bắt đầu gọt bút chì, thản nhiên hỏi thêm một câu: "Cô muốn tôi vẽ gì?"

Từ Nguyệt đối mặt với cô, khóe môi vương vấn nụ cười nhàn nhạt: "Vẽ tôi."

Tưởng Minh Tiêu tiếp tục cúi đầu gọt bút: "Ngồi xuống đó đi, đã vào vị trí rồi thì đừng cử động."

Từ Nguyệt chậm rãi bước đến bên cửa sổ, nàng không chọn chỗ ngồi mà lại đưa tay kéo rèm cửa lại. Tưởng Minh Tiêu khựng lại: "Cô kéo rèm làm gì?"

"Bởi vì... tôi muốn cô vẽ tôi... kiểu không mặc quần áo ấy."

Con dao trong tay Tưởng Minh Tiêu lệch đi, suýt chút nữa đã làm bị thương ngón tay. Cô đỏ bừng mặt, lắp bắp cự tuyệt: "Cô... cô đừng có đùa."

Cô định đứng dậy rời đi không vẽ nữa, nhưng lại bị Từ Nguyệt giữ chặt cổ tay. Từ Nguyệt nghiêng người áp sát, ánh mắt khóa chặt lấy cô, trong đôi mắt ấy tỏa ra muôn vàn tia quyến rũ mê hồn: "Tôi không đùa, tôi hoàn toàn nghiêm túc."

Tưởng Minh Tiêu nén một hơi thở dài, định gạt tay đối phương ra nhưng phát hiện Từ Nguyệt nắm rất chặt, tựa như một sự ràng buộc không thể tháo rời. Cô vừa xấu hổ vừa bực bội, cuối cùng không nhịn được mà gằn giọng: "Cô có dám cởi thật không hả, mẹ kế?"

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Chương sau là chúng ta sẽ về đích rồi!

Phần ngoại truyện mình sẽ tập trung viết về chuyện nuôi dạy con cái và cả bộ "văn học mẹ kế " nữa.

Riêng về dì Vãn, ban đầu trong đại cương mình định để nhân vật này qua đời (mình biết lỗi rồi, xin nhận mọi gạch đá), nên hiện tại ở ngoại truyện mình vẫn chưa định ra cặp (CP) cho dì ấy.

Bình Luận (0)
Comment