Phàm Chân dùng răng gặm nhấm vành tai Phó Tư Ý, khi thì m*t mát, khi lại buông lơi... Từng luồng nhiệt khí nóng hổi phả thẳng vào tai cô nàng Alpha.
"Nhãi con... có muốn học không?"
Sức chống cự của Phó Tư Ý đang dần tan biến. Phàm Chân dẫm theo nhịp điệu của âm nhạc, đầu ngón tay đặt bên môi cô rồi trượt dần xuống theo vòng eo đang đung đưa, chậm rãi cởi bỏ từng chiếc cúc áo sơ mi theo kiểu lạt mềm buộc chặt.
Ánh mắt Phó Tư Ý dán chặt vào từng cử động của đầu ngón tay nàng, vô thức nuốt khan một cái. Phàm Chân bắt lấy khoảnh khắc ấy qua dư quang, khóe môi khẽ nhếch thành một đường cong nhạt. Ngón tay nàng tiếp tục dao động, tiến sát về phía tuyến thể đang sưng tấy của cô. Phó Tư Ý run rẩy rõ rệt, tư thế bỗng chốc trở nên cứng đờ.
Phàm Chân nhận ra sự khắc chế của cô, đôi môi đỏ càng thêm vểnh cao, giữa chân mày đong đầy phong tình vũ mị.
"Nhãi con, đơn giản lắm, để chị dạy em."
Phàm Chân ôm lấy cổ cô, vòng eo mềm mại dán sát vào hông cô mà đung đưa qua lại, mô phỏng lại động tác thúc đẩy bàn đá nghiền gạo mỗi khi cô cất rượu.
"Chẳng phải rất đơn giản sao?" Phàm Chân hôn nhẹ lên môi cô, ánh mắt mị hoặc liếc qua đầy vẻ câu dẫn: "Có muốn cùng nhau không?"
Phó Tư Ý nín thở, khẽ gật đầu. Phàm Chân mỉm cười, hà hơi bên cánh môi hồng như hoa: "Bế chị lên giường đi."
Phó Tư Ý bế bổng nàng hướng về phía phòng ngủ, cẩn thận đặt nàng xuống giường. Vừa định quay người, Phàm Chân đã từ phía sau quấn lấy, ôm chặt lấy vai cô kéo ngược trở lại giường, bao phủ cả hai trong lớp chăn ấm áp dễ chịu.
"Không cho phép đi." Phàm Chân vòng tay ôm chặt lấy eo Phó Tư Ý: "Chẳng phải nói muốn học... điệu múa hai người sao?"
Vành tai Phó Tư Ý lặng lẽ ửng hồng: "Hiện tại... hiện tại chưa thể học được. Dì Anh nói ba tháng đầu bảo bảo chưa ổn định, không thể... không thể như thế. Em, ba tháng sau em mới học."
Phàm Chân bật cười khúc khích: "Sao mà nghe lời thế?"
Phó Tư Ý xoay người, đầu kề sát đầu với Phàm Chân, cô nhìn chằm chằm vào vòng bụng vẫn chưa hề nhô lên mà cười ngây ngô: "Em thích Triều Triều Mộ Mộ lắm."
Phàm Chân giả vờ ghen, kéo chăn che kín bụng mình: "Trong lòng em chỉ có Triều Triều Mộ Mộ của em thôi."
"Không phải đâu, trong lòng em tỷ tỷ mới là nhất." Phó Tư Ý vội vàng giơ tay thề thốt, rồi lại khẩn khoản cầu xin: "Tỷ tỷ cho em nhìn thêm một lát nữa đi, em nhìn chưa đủ."
Phàm Chân tâm tâm niệm niệm muốn trêu chọc cô nên càng bao bọc bụng thật kỹ: "Không cho nhìn, Triều Triều và Mộ Mộ mệt rồi, buồn ngủ rồi."
"Để em nhìn thêm xíu thôi mà." Phó Tư Ý muốn kéo chăn nhưng sợ làm đau Phàm Chân, chỉ biết cuống quýt năn nỉ: "Bà xã, chị để em chúc các bảo bảo 'ngủ ngon' rồi mới ngủ, được không?"
"Không được!"
Phàm Chân vừa dứt lời, không gian bỗng rơi vào im lặng, một lúc lâu không thấy động tĩnh gì...
Lát sau, Phàm Chân nghe thấy tiếng hít thở đều đặn và nhỏ nhẹ. Ngủ nhanh đến vậy sao? Chắc hẳn cô đã mệt đến cực hạn rồi.
Phàm Chân đợi thêm vài phút, xác định Phó Tư Ý đã ngủ say mới rón rén quay người lại, say mê ngắm nhìn từng đường nét ưu tú trên gương mặt cô. Dung mạo cô thật đẹp, nếu Triều Triều và Mộ Mộ cũng giống cô thì thật tốt, khi đó nàng sẽ có hai phiên bản thu nhỏ của Phó Tư Ý để tưởng tượng về dáng vẻ thuở nhỏ của cô.
Nhưng khi nghĩ đến tương lai sắp tới sẽ có một khoảng thời gian dài không được gặp cô, lòng Phàm Chân lại dâng lên một nỗi hụt hẫng. Thực sự không nỡ. Không nỡ xa nhãi con chút nào.
Không sao, xa cách ngắn ngủi cũng là vì một cuộc hội ngộ tốt đẹp hơn trong tương lai.
Phàm Chân sụt sịt mũi, dắt tay Phó Tư Ý đặt lên bụng mình, nhỏ giọng dịu dàng: "Nhãi con, chị sẽ chăm sóc tốt cho các bảo bảo, chờ em tới đón mẹ con chị về nhà."
..........................................
Ngày thứ năm rốt cuộc cũng đến. Căn phòng ngủ vốn ấm áp nay trở nên ngột ngạt đến lạ thường. Chẳng ai nỡ mở lời, họ cứ thế im lặng rửa mặt, rồi lại đứng cách nhau vài bước chân mà nhìn đối phương bằng ánh mắt quyến luyến không rời.
Phàm Chân muốn tháo chiếc nhẫn trên tay ra, nhưng vì nó vốn được đặt làm riêng theo kích cỡ ngón tay nàng nên bám rất chắc. Nàng cố sức kéo mấy lần đến mức đốt ngón tay đỏ ửng lên mà chiếc nhẫn vẫn không hề lay chuyển.
Phó Tư Ý nhìn không đành lòng, cô tiến tới nắm lấy tay Phàm Chân: "Đừng tháo nữa..."
Nước mắt lập tức dâng đầy đôi mắt Phàm Chân: "Tưởng Minh Tiêu sẽ không để chị đeo nó đâu. Thay vì để cô ta vứt bỏ, thà rằng..." Nàng cố nén để lệ không rơi, giọng run rẩy: "Nhãi con, em giữ lấy chiếc nhẫn này cho kỹ. Chờ đến ngày hôn lễ của chúng ta, hãy một lần nữa đeo nó vào tay cho chị."
Phó Tư Ý nghe mũi mình cay xè, cô bước tới ôm chầm lấy nàng. Phàm Chân cũng gần như cùng lúc dang tay, siết chặt lấy người mình yêu vào lòng. Nàng quyến luyến không rời, từng lời từng chữ dặn dò: "Phó Tư Ý, em nghe cho rõ đây! Sau khi chị đi, em phải ăn uống đầy đủ, ngủ nghê đúng giờ. Nếu để chị biết em lại bỏ bữa thức đêm, chị sẽ cùng Triều Triều, Mộ Mộ ở lại Nguyên quốc mãi mãi không về nữa, nghe rõ chưa?"
"Em nghe rõ rồi."
Nước mắt Phó Tư Ý chực trào nhưng cô cố ép ngược vào trong. Cô không được khóc, cô phải để Phàm Chân yên tâm ra đi.
"Tỷ tỷ, chị cũng phải hứa với em, không được làm việc vất vả, càng không được vì em mà mạo hiểm làm bất cứ điều gì. Chị cứ an tâm dưỡng thân thể cho tốt, mọi việc cứ để em lo. Em sẽ sớm đón chị về nhà."
Phàm Chân cũng không muốn khóc, nàng muốn nhãi con được an lòng. Nàng cố nặn ra một nụ cười, nhưng những tia sáng trong mắt nàng đã sớm tụ lại thành màng nước, đọng lại nơi khóe mắt: "Ừ, chị đợi em."
Hai người ôm nhau thật lâu, cho đến khi có tiếng gõ cửa từ bên ngoài vọng vào, họ mới lưu luyến tách rời. Phó Tư Ý đặt một nụ hôn lên trán Phàm Chân, khẽ thầm thì: "Chúng ta xuống thôi, lát nữa còn phải diễn một màn kịch."
Phàm Chân khẽ "ừ" một tiếng. Khi cánh cửa phòng ngủ mở ra, bước chân nàng bỗng khựng lại. Qua làn sương mờ trong hốc mắt, nàng thấy bao khuôn mặt quen thuộc: Phó Vi Dung, Sầm Vãn, dì Anh, Tôn Ngữ Thanh, Ngải Thanh, đầu bếp, Tiểu Cúc, chị Hoan...
Giọt nước mắt nàng cố kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng lã chã rơi: "Mọi người... đều tới cả sao?"
Dì Anh khóc đến đỏ sưng cả mắt, cảm xúc không tài nào bình ổn được: "Phàm Chân, bác sĩ Vương nói người mang thai nhất định phải vui vẻ thì bảo bảo mới khỏe mạnh. Con đừng lo chuyện ở nhà, dì sẽ chăm sóc Đại tiểu thư thật tốt. Con ở bên đó phải ăn uống đầy đủ, phải vui vẻ lên, biết chưa?"
Phàm Chân nghẹn ngào gật đầu: "Con biết rồi, dì cũng giữ gìn bảo trọng."
Sầm Vãn chen vào lườm dì Anh một cái: "Bà vừa nói phải để phụ nữ mang thai vui vẻ, vậy mà chính bà lại làm con bé khóc." Dì đưa tay lau lệ cho Phàm Chân, ôn nhu dặn: "Đừng nhớ thương chúng ta, hãy chăm sóc bản thân thật tốt."
Phàm Chân gật đầu mạnh một cái: "Vâng!"
Nàng chậm rãi nhìn quanh, muốn ghi nhớ thật kỹ gương mặt của từng người, nhưng màn sương trong mắt cứ ngày một dày thêm, nhòe đi tất cả. "Con đi đây, mọi người bảo trọng."
Phàm Chân lê những bước chân nặng nề ra khỏi cổng Phó trạch. Tưởng Minh Tiêu đã đứng đợi sẵn ở đó. Thấy Phàm Chân bước xuống bậc thềm, đôi mắt cô lóe lên niềm vui sướng. Cô vội bước tới đón, khoác chiếc áo choàng dày lên vai nàng, ánh mắt nóng bỏng: "Hoắc bá bá đang ở khách sạn, hai ngày qua ông ấy bị nhiễm lạnh nên không khỏe lắm, em không để ông ấy ra đây. Chúng ta về khách sạn trước, hay đi ăn gì đó nhé?"
Phàm Chân hơi ngước mắt, ánh nhìn lướt qua vai Tưởng Minh Tiêu, nàng thấy mẹ con Hạ Trầm Tiêu đứng cách đó không xa với biểu cảm khó đoán. Tưởng Minh Tiêu cũng quay đầu nhìn theo: "Hạ Nghị trưởng đến tiễn chúng ta đấy."
Phàm Chân cười lạnh trong lòng. Tiễn đưa? Chắc chắn là đến để giám thị thì đúng hơn. Hạ Trầm Tiêu tâm cơ thâm trầm, vì chưa rõ nàng đối với Phó Tư Ý có còn tình cảm hay không nên mới đích thân tới để xác thực. Nếu nàng để lộ dù chỉ một chút luyến tiếc, nó sẽ trở thành quân bài để bà ta uy h**p Phó Tư Ý. Lúc này, nàng càng tuyệt tình bao nhiêu thì Phó Tư Ý càng an toàn bấy nhiêu.
Phàm Chân vừa định mở lời thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh băng:
"Chờ một chút!"
Mọi người đồng loạt quay đầu. Phó Tư Ý đang băng qua lớp tuyết mỏng chạy như bay đến. Cô đi chân trần, lớp tuyết trên gạch bị hơi ấm từ lòng bàn chân cô làm tan chảy. Cô liều lĩnh chạy đến che chắn trước mặt Phàm Chân, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm nhìn thẳng vào Tưởng Minh Tiêu:
"Ai dám mang chị ấy đi!"
Tưởng Minh Tiêu khẽ nhướn mày, lặng lẽ quan sát Phó Tư Ý. Quả thực là một gương mặt đủ sức để mê hoặc bất kỳ Omega nào.
Tưởng Minh Tiêu đè nén cơn ghen tuông đang âm ỉ dâng lên, nặn ra một nụ cười không chút nhiệt độ: "Hoắc Phàm Chân là vị hôn thê của tôi, tại sao tôi lại không dám mang đi? Ngược lại là Phó tổng đây, hành vi cướp vợ người khác ở Nguyên quốc chúng tôi vốn là trọng tội, phải bị đào tuyến thể đấy, có phải không tỷ tỷ?"
Hàng mi Phàm Chân run rẩy, nàng im lặng không đáp lại lời mỉa mai đó.
Phó Tư Ý hơi nghiêng người, cụp mắt nhìn Phàm Chân, dịu dàng nói: "Đừng sợ, em sẽ mời luật sư giỏi nhất để giải trừ hôn ước giữa hai người."
Phàm Chân vẫn rủ mắt, thủy chung không thốt ra lời nào. Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, nàng chậm rãi tựa về phía Tưởng Minh Tiêu, ngước đầu nhìn cô bằng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn đã được ngụy trang kỹ lưỡng: "Chúng ta về khách sạn đi."
Tưởng Minh Tiêu đưa mắt nhìn Phó Tư Ý đầy khiêu khích. Thấy sắc mặt cô trắng bệch dần, cô nàng không tự chủ được mà lộ ra nụ cười của kẻ chiến thắng, rồi đưa tay khoác lên vai Phàm Chân, dẫn nàng đi ra ngoài. Phàm Chân cực lực nhẫn nhịn cảm giác khó chịu, ép bản thân không được đẩy Tưởng Minh Tiêu ra, lẳng lặng bước theo chân cô nàng.
"Hoắc Phàm Chân!" Phó Tư Ý gọi giật lại từ phía sau.
Phàm Chân quay đầu, bắt gặp tia nước trong suốt nơi đáy mắt Phó Tư Ý, đồng thời cũng kịp nhìn thấy vẻ đắc ý thoáng qua trong mắt Hạ Trầm Tiêu. Chỉ khi khiến Hạ Trầm Tiêu tin rằng nàng thực sự muốn theo Tưởng Minh Tiêu về đính hôn, bà ta mới rũ bỏ được sự lo ngại, từ đó xem nhẹ tầm quan trọng và sức ảnh hưởng của nàng đối với Phó Tư Ý.
Đây là điều duy nhất nàng có thể làm cho Phó Tư Ý lúc này. Bất kỳ hành động l* m*ng hay xung động nào cũng đều là tự nộp mình vào chỗ chết, thậm chí còn làm xáo trộn toàn bộ kế hoạch của nàng.
"Phó Tư Ý, em quên chị đi. Hãy sống tốt cuộc đời của mình, cứ coi như... coi như chúng ta chưa từng gặp nhau."
Nói xong, Phàm Chân không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng vào xe của Tưởng Minh Tiêu, tuyệt nhiên không liếc nhìn nàng thêm lần nào nữa. Tưởng Minh Tiêu khẽ gật đầu chào Hạ Trầm Tiểu, nói vài câu khách sáo rồi nổ máy. Chiếc xe rời khỏi Phó trạch, dần biến mất trong màn tuyết trắng xóa.
"Tỷ tỷ..."
Phó Tư Ý lảo đảo đuổi theo rồi quỵ xuống giữa sân tuyết. Cô ôm lấy trái tim, cố nhịn cơn đau mãnh liệt đang giày vò khiến cô phải túm chặt lấy vạt áo sơ mi trước ngực đến nhăm nhúm. Dù biết rõ Phàm Chân đang phối hợp diễn kịch cùng mình, nhưng nhìn người yêu từng chút một tan biến trước mắt, trái tim Phó Tư Ý như bị xé toạc một đường rạn nứt, mỗi nhịp thở đều mang theo nỗi đau bị nén đến tận cùng.
Dù là diễn kịch, nhưng nỗi đau trong lòng là thật. Thật sự rất đau, cảm giác như đau đến không muốn sống nữa.
Thế giới trước mắt bắt đầu đảo điên, tầm nhìn của Phó Tư Ý nhòe thành một mảng, cô chỉ còn thấy vô số điểm đen di động trước mắt. Sầm Vãn vội vã chạy tới, ôm lấy Phó Tư Ý khi cô bắt đầu mất đi ý thức, dì Vãn lớn tiếng gọi: "Anh quản gia, mau gọi bác sĩ Vương! Nhanh lên!"
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Đây hoàn toàn là diễn kịch để đánh lừa Hạ Trầm Tiêu thôi mọi người ơi, không phải thật đâu! (Mình đã mở sẵn lòng bàn tay ra rồi, mọi người cứ nhẹ tay mà đánh nhé).