Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 82

Hôm sau, Phó Tư Ý cùng Giang trợ lý bay sang Nguyên quốc. Phàm Chân không biết cô đi làm gì, ròng rã ba ngày không nhận được lấy một cú điện thoại. Nỗi nhớ trong lòng nàng như dây leo sinh trưởng mạnh mẽ, nhưng nàng không dám chủ động gọi vì sợ làm xáo trộn kế hoạch của Phó Tư Ý.

Chập tối ngày thứ ba, Phó Tư Ý cuối cùng cũng trở về Phó trạch. Phàm Chân còn chưa kịp nhìn kỹ cô một lần, cô đã cùng Giang trợ lý vào thẳng thư phòng bàn việc. Phàm Chân thoáng chút hụt hẫng dựa vào hành lang, bỗng nhiên điện thoại nàng sáng lên, là Giang trợ lý gọi tới.

Cô ấy hiển nhiên là lén gọi sau lưng Phó Tư Ý, giọng đè thấp hết mức: "Hoắc tiểu thư, cô mau nghĩ cách khuyên nhủ Phó tổng đi. Cô ấy đã ba ngày ba đêm không chớp mắt, ăn uống cũng chẳng bao nhiêu, thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi đâu ạ."

Hốc mắt Phàm Chân chợt nóng hổi. Nàng sao không biết nhãi con đang tiêu hao sức khỏe vì mình? Trong thời gian ngắn muốn thiết lập mạng lưới quan hệ ở một nơi xa lạ như Nguyên quốc tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.

Bên trong thư phòng, Giang trợ lý cúp điện thoại quay lại, thấy Phó Tư Ý vẫn đang xem tài liệu về Tưởng Minh Tiêu thì cố thuyết phục: "Phó tổng, ngài đi nghỉ một lát đi, ngài đã ba ngày không ngủ rồi. Phía Nguyên quốc đã sắp xếp ổn thỏa, sau khi trở về Hoắc tiểu thư sẽ ở viện phúc lợi, người của chúng ta cũng đã trà trộn vào đó để bảo vệ cô ấy. Bên cạnh Tưởng lão tiên sinh cũng đã cài cắm người, người đó sẽ hỗ trợ Hoắc tiểu thư giải trừ hôn ước, ngài cứ yên tâm."

Phó Tư Ý ngước mắt, đôi bàn tay siết chặt để kìm nén cơn sốt đang âm ỉ: "Tôi vừa xem lại tư liệu của Tưởng Minh Tiêu. Cha cô ta và người vợ cả có một con gái, cũng chính là người cầm quyền tiền nhiệm của Tưởng thị. Sau khi Tưởng Minh Tiêu kiểm soát Tưởng thị, chị ta liền vào viện điều dưỡng. Nhà ngoại của người vợ cả nhiều lần muốn đón người ra nhưng bất thành, tôi đoán phần lớn là bị Tưởng Minh Tiêu giam lỏng. Có thể thấy vị trí hiện tại của cô ta ngồi không được danh chính ngôn thuận, căn cơ chưa vững, muốn kéo cô ta xuống không phải là không thể."

Giang đặc trợ khó xử gãi mày: "Nếu đơn đả độc đấu, chúng ta thực sự có sức để liều một phen. Thế nhưng lúc này phải ứng phó với Hạ Trầm Tiêu, thực tế không còn tinh lực để đối phó Tưởng Minh Tiêu."

Vẻ mặt Phó Tư Ý bình tĩnh, nhưng những tia máu đỏ trong mắt cô trông thật xót xa: "Eva, Thịnh Nhu xuất viện chưa? Cô ta có tìm cô không?"

Giangtrợ lý nhìn cô đầy sùng bái: "Phó tổng, sao ngài chuyện gì cũng liệu được thế? Sau khi chị Tần chuyển đến Hạ thị Bách hóa, chị ấy đã cố ý nói trước mặt Thịnh Nhu rằng công ty bị mất một khoản tiền, số lượng đúng bằng khoản tiền chúng ta đã đưa. Lúc đó sắc mặt Thịnh Nhu biến đổi hẳn, nhưng đúng như ngài đoán, cô ta hoàn toàn không dám hé môi, cũng chẳng dám đối chất với Hạ Trầm Tiêu. Đoạn thời gian trước cô ta bị bắt cóc, bọn cướp không cần tiền mà chỉ muốn lấy mạng, Thịnh Nhu tự nhiên cho rằng Hạ Trầm Tiêu muốn giết người diệt khẩu. Giờ cô ta như chim sợ cành cong, nhà không dám về, cứ đòi gặp ngài cho bằng được. Ngài bảo cứ để cô ta chờ thêm vài ngày, nên cô ta mới chuyển sang cầu xin tôi."

Phó Tư Ý trầm tư một hồi lâu rồi đạm mạc phân phó: "Eva, cô đưa chìa khóa căn hộ Trường Hân cho Thịnh Nhu, để cô ta ở đó trước. Ngoài ra... những người giả danh bắt cóc cũng phải thu xếp ổn thỏa, đừng để xảy ra sơ suất."

"Vâng." Giang trợ lý thận trọng gật đầu.

Phó Tư Ý nhìn vào đôi mắt thâm quầng của Giang trợ lý, dịu giọng: "Eva, mấy ngày nay vất vả cho cô rồi, đi nghỉ trước đi."

Giang trợ lý định đi rồi lại ngập ngừng khuyên: "Phó tổng, ngài cũng đi nghỉ đi, cứ thế này cơ thể không trụ được đâu."

Phó Tư Ý chống tay lên trán, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi đã đến giới hạn: "Tôi có chừng mực."

Giang trợ lý không dám khuyên thêm. Khoảnh khắc đóng cửa lại, cô bắt gặp gương mặt lo âu của Phàm Chân.

"Em ấy vẫn chưa chịu nghỉ ngơi sao?"

Giang đặc trợ bất lực lắc đầu. Phàm Chân lặng lẽ rủ mắt che giấu cảm xúc đang cuộn trào: "Tôi biết rồi. Cảm ơn cô, Eva. Cô về trước đi, mấy ngày không gặp chắc bọn trẻ nhớ mẹ lắm."

Phàm Chân bưng trà an thần, đứng trước cửa thư phòng một lát rồi mới nhẹ nhàng gõ cửa.

"Vào đi!" Bên trong truyền đến giọng nói đã cố gắng nén lại vẻ mệt mỏi của Phó Tư Ý.

Khi Phàm Chân đẩy cửa bước vào, Phó Tư Ý đoán đúng là nàng nên lập tức bật chế độ ngọt ngào. Cả người cô như chiếc điện thoại chỉ còn 1% pin bỗng chốc được cắm điện, ánh mắt và chân mày đều rạng rỡ ý cười. Phàm Chân khẽ thở phào, thấy nhãi con cười ngọt như vậy, nàng cứ ngỡ tinh thần cô vẫn ổn.

Nàng vừa đặt chén trà xuống, Phó Tư Ý đã thuận thế ôm lấy eo nàng, lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* vùng bụng. Dường như cảm thấy chưa đủ, cô còn áp mặt vào, cách lớp áo hôn lên Triều Triều và Mộ Mộ: "Phải ngoan ngoãn nhé, không được làm nũng mẫu thân tụi con đâu."

Phàm Chân ngồi lên đùi Phó Tư Ý. Ánh đèn phía trên hắt xuống làm những đường nét trên gương mặt nàng thêm phần dịu dàng. Nàng đặt tay lên mu bàn tay Phó Tư Ý, nở nụ cười nhàn nhạt, toàn thân như phủ một lớp hào quang mẫu tính.

Phó Tư Ý chậm rãi ngồi dậy, khẽ hôn lên môi nàng: "Bà xã, có vất vả lắm không?"

Phàm Chân mím môi cười: "Không vất vả."

Nàng vòng tay qua cổ Phó Tư Ý, định trao một nụ hôn sâu, nhưng rồi chợt khựng lại khi thấy rõ những tia máu chằng chịt trong đôi mắt đang khép hờ của cô. Sự mệt mỏi tích tụ suốt mấy ngày không ngủ hiện lên rõ rệt, không cách nào che giấu nổi.

Phàm Chân đau xót đến không nói nên lời. Nàng đẩy vai Phó Tư Ý ra, nghiêm nghị nhìn cô: "Rốt cuộc em đã bao lâu không ngủ rồi? Lần cuối em ăn một bữa cơm tử tế là khi nào? Nhìn em mệt mỏi đến thế này mà còn không mau đi ngủ đi!"

Phó Tư Ý vùi mặt vào ngực nàng, cho phép mình nhắm mắt lại một chút: "Em không mệt mà."

Phàm Chân hít một hơi thật sâu để nén cơn đau lòng: "Còn nói không mệt, em nghe giọng mình đi, khản đặc cả rồi. Mau đi nghỉ ngơi thôi."

Nàng định đứng dậy nhưng lại bị Phó Tư Ý ôm chặt hơn: "Bà xã... cho em ôm mười phút thôi, em chỉ cần nghỉ ngơi mười phút là ổn."

Phàm Chân vừa giận vừa thương, nàng không nỡ dùng giọng ra lệnh để ép cô đi ngủ. Nàng cố chớp mắt để lệ không rơi, lấy điện thoại chọn một bản nhạc Jazz rồi kéo Phó Tư Ý đứng dậy khỏi ghế.

"Tỷ tỷ, chị kéo em đi đâu vậy?" Phó Tư Ý bị ép phải đứng lên, lảo đảo bước theo nàng vài bước.

Phàm Chân đặt tay Phó Tư Ý lên eo mình, thân thể mềm mại nhu mỹ dính sát vào cô, bắt đầu đung đưa khẽ khàng theo điệu nhạc. Giọng nói nàng ngọt ngào như mật rót vào tai: "Nhãi con, có muốn xem tỷ tỷ nhảy thoát y vũ không?"

Đôi mắt đẹp của Phàm Chân đong đầy ý cười lấp lánh, ánh nhìn yếu ớt lướt qua vừa vũ mị vừa đưa tình. Phó Tư Ý trước nay vốn không thể kháng cự sự chủ động dụ hoặc của Phàm Chân, nhất là lúc này, khi tỷ tỷ đang dốc hết vốn liếng để câu dẫn cô. Từng đường cong trên cơ thể Phàm Chân cứ như có như không cọ xát vào người cô, tựa như chú cá bơi lội dưới nước, xoay chuyển thành một đạo gợn sóng đầy mê hoặc.

"Muốn xem không?"

Phàm Chân vòng tay qua cổ Phó Tư Ý, bắp chân thuận thế trượt xuống dọc theo chân cô. Chiếc áo ngủ theo động tác ấy lơi lỏng, để lộ bờ vai trắng muốt mịn màng. Nàng khẽ nâng cằm, trao cho Phó Tư Ý một cái liếc mắt đầy tình tứ: "Có muốn xem không nào?"

Phó Tư Ý nghe thấy tiếng tim đập loạn nhịp của chính mình, ma xui quỷ khiến mà gật đầu cái rụp. Một áp lực mềm mại truyền đến từ bờ vai, theo sau là luồng nhiệt khí nhẹ nhàng hà vào tai cô.

"Chị cởi nhé..."

Trong điệu nhảy, tỷ tỷ tựa như một chú hồ ly nhỏ linh động. Đôi gò má nàng ửng hồng say đắm, đôi đồng tử thủy nhuận phóng ra mồi câu, cánh môi anh đào khẽ nhếch nở nụ cười với cô. Phó Tư Ý run rẩy tầm mắt, cố gắng hết sức kiềm chế tình cảm đang cuộn trào.

Phàm Chân nhón chân cắn nhẹ vành tai cô khiến Phó Tư Ý phút chốc cứng đờ, hơi thở vô ý thức đình trệ. Ngay giây sau, đôi môi Phàm Chân lướt tới, chạm vào môi cô. Nhưng khi Phó Tư Ý muốn làm sâu thêm nụ hôn này, nàng lại xấu xa lui lại, khiến nụ hôn của Phó Tư Ý rơi vào khoảng không.

Phó Tư Ý mở mắt nhìn lại, thấy Phàm Chân vẫn quần áo chỉnh tề đứng cạnh bên. Cô nhíu mày lẩm bẩm: "Tỷ tỷ toàn lừa em."

Phàm Chân lại nhón chân, khoảng cách gần đến mức tưởng như sắp chạm vào môi cô, một kiểu câu dẫn dục hôn không hôn đầy tình tứ: "Các Alpha đi mấy nơi đó bàn chuyện làm ăn, có thấy Omega nào tự mình cởi áo chưa? Em muốn xem... thì phải giúp chị cởi chứ..."

Phó Tư Ý nghe ra ý tứ dò xét trong lời nói của tỷ tỷ, bản năng cầu sinh lập tức trỗi dậy: "Em không có đi... Bà xã, em toàn ngồi quay lưng về phía sân khấu, ngay cả họ khiêu vũ thế nào em cũng chưa từng thấy qua."

"Thật không?"

Bờ môi nhãi con vừa nóng lại vừa mềm, cảm giác khi hôn vô cùng tuyệt vời, Phàm Chân không nhịn được mà lại áp tới: "Nhãi con, em có muốn học khiêu vũ không?"

Phó Tư Ý lúng túng đáp: "Tay chân em không cân đối, không học được đâu."

Phàm Chân cắn nhẹ vào môi cô một cái: "Học loại đơn giản nhất ấy, một lần là biết ngay."

"Điệu múa gì cơ?"

"Điệu múa hai người trên giường."

Bình Luận (0)
Comment