Ngoài phòng, tuyết rơi bay lả tả như những sợi bông, phủ trắng xóa cả một vùng trời đất. Phàm Chân khoác lên mình chiếc áo choàng dày, nắm tay Phó Tư Ý đi lại vô cùng cẩn trọng. Mới bước xuống được hai bậc thang, Phó Tư Ý đã giữ nàng lại không cho đi tiếp: "Tỷ tỷ, chị đứng yên đừng cử động, để em đi lấy xẻng xúc tuyết sang bên này."
Phàm Chân không khăng khăng nữa. Nàng đem những quả cầu tuyết tròn vo mà Phó Tư Ý vừa đắp chồng lên nhau, đính thêm hạt long nhãn và cà rốt làm ngũ quan, rồi quàng khăn, đội thêm chiếc mũ len đỏ cho người tuyết. Làm xong tất cả, Phàm Chân bẻ một cành cây nhỏ, nắn nót viết lên thân người tuyết hai chữ: "Ý con".
Nàng nghiêng đầu, nụ cười toát lên vẻ ôn nhu ấm áp: "Nhãi con, đẹp không?"
Phó Tư Ý ngồi xổm xuống nhìn thật kỹ, muốn chạm vào nhưng lại sợ làm hỏng, khóe môi cong lên ngọt ngào: "Là em này!"
"Đúng vậy, là Ý nhãi con của chị." Phàm Chân dùng những sợi cà rốt cắt nhỏ dán lên, tạo thành khuôn miệng cười: "Nhãi con cũng phải giống như người tuyết này nhé, ngày nào cũng phải mỉm cười."
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt quyến luyến nhìn Phó Tư Ý, sâu trong con ngươi dần phủ một lớp màn nước lấp lánh: "Dù sau này tỷ tỷ không ở bên cạnh, em cũng phải sống thật tốt, ngày ngày đều thật vui vẻ, được không?"
Phó Tư Ý nhạy cảm nhận ra điều bất thường. Một ý nghĩ xượt qua đại não nhưng cô không dám nghĩ sâu thêm; chỉ trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như mình bị mất sạch hồn vía, lồng ngực tựa hồ bị khoét đi một mảng lớn. Cô buồn bã rủ mắt, giọng khàn đặc: "Sẽ không có ngày đó đâu. Chị đi đâu em theo đó, chúng ta sẽ không bao giờ tách rời."
Phàm Chân nhắm mắt, dò xét hỏi khẽ: "Một ngày nào đó, chị vẫn phải về Nguyên quốc mà."
Phó Tư Ý ôm chầm lấy Phàm Chân như sợ nàng biến mất: "Em sẽ cùng chị về, lại cùng chị quay lại đây. Chị về nhà ngoại thì đương nhiên em phải đi theo rồi, đúng không?"
Thấy dáng vẻ ấy của cô, Phàm Chân không đành lòng nói thêm lời nào nữa. Nàng yêu chiều xoa tóc cô: "Được, mang em theo cùng. Nhưng ở Nguyên quốc, dù là Alpha hay Omega, lần đầu đến nhà đều phải mang lễ vật. Cha chị thích uống rượu, lúc đó chị chuẩn bị cho em hai bình rượu thật ngon nhé?"
Phó Tư Ý ngoan ngoãn gật đầu, nhưng giây tiếp theo cô liền buông Phàm Chân ra, vội vàng đi lăn quả cầu tuyết. Phàm Chân nghi hoặc: "Em làm gì thế?"
Phó Tư Ý đi xa hơn để xúc tuyết. Lúc quay lại, lông mi cô đã đọng một tầng sương trắng. Cô học dáng vẻ của Phàm Chân, đắp thêm một người tuyết nữa ngay bên cạnh, trang trí xong xuôi rồi nghiêm túc viết lên đó hai chữ: "Phàm Chân".
Cô nghiêng đầu nhìn nàng, thở ra một luồng hơi trắng mỏng manh, giọng điệu bướng bỉnh: "Không thể để nhãi con một mình ở đây được."
Phàm Chân lập tức vỡ đê. Nước mắt không kìm được mà trào ra. Nàng vội quay mặt đi, mượn cớ nhặt cành cây để lau nhanh dòng lệ, rồi tự nhiên tiến về phía Phó Tư Ý, cắm cành cây vào giữa hai người tuyết, mỉm cười ngọt ngào: "Để chúng nắm tay nhau nhé?"
"Vâng."
Phó Tư Ý quấn hai cành cây vào nhau. Đầu ngón tay chạm vào tay Phàm Chân, lạnh buốt thấu xương. Cô ấp lấy đôi tay nàng trong lòng bàn tay mình, cúi đầu hà hơi ấm rồi x** n*n nhẹ nhàng, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại: "Em ủ ấm cho chị."
Phàm Chân không nói gì, lặng lẽ cảm nhận đôi tay giá băng đang dần ấm lên. Nàng mềm lòng ngả vào người Phó Tư Ý. Trong bóng tối, Phàm Chân âm thầm ướt mắt nhưng nụ cười lại ngọt ngào hơn bất cứ lúc nào: "Nhãi con, chị là của em, vĩnh vĩnh viễn viễn đều là của em."
Phó Tư Ý khẽ siết chặt eo nàng. Cô không cảm thấy vui sướng, mà ngược lại thấy cả cơ thể như đang rơi xuống một vực thẳm đen ngòm không đáy. Mọi cử chỉ của Phàm Chân đều giống như một lời cáo biệt cuối cùng.
Thực ra mấy ngày nay, Phó Tư Ý luôn có cảm giác này, cảm giác Phàm Chân sắp đi. Nhưng cô vẫn ôm một tia may mắn hão huyền mà chính mình cũng không tin nổi, rằng có lẽ tỷ tỷ chỉ tình cờ cảm thán mà thôi.
Cho đến khi cô nhìn thấy trong ngăn tủ cuối cùng ở phòng thay đồ có ba bộ nhu quần mới tinh Phàm Chân vừa làm cho mình. Chúng được xếp gọn gàng, thoang thoảng mùi hương của nắng ấm mùa đông. Phàm Chân từng nói, sau này mỗi năm đều làm cho nàng một bộ nhu quần, để nàng có được thứ tốt nhất. Thế nhưng năm nay lễ "Hoài Tinh" vừa qua, năm tới còn rất xa, tại sao nàng lại làm sớm như vậy? Lại còn làm tận ba bộ?
Giải thích duy nhất là... lễ "Hoài Tinh" năm sau, Phàm Chân không còn ở bên cô nữa.
Phó Tư Ý siết chặt những bộ quần áo, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy. Cô không biết mình đã rời khỏi phòng ngủ như thế nào, đầu óc thiếu oxy trầm trọng, một mớ hỗn độn không tìm ra lối thoát. Đến khi sực tỉnh, cô mới phát hiện mình đang đứng trước cửa bếp nhỏ.
Tiếng trò chuyện được nén rất thấp của Phàm Chân và dì Anh thấp thoáng truyền vào tai nàng:
"Dì Anh, Ý nhãi con thích ăn hạt vừng, con đã nghiền sẵn bột vừng chia thành từng túi nhỏ rồi. Mỗi sáng dì nhớ cho em ấy uống một chén, nhưng đừng cho ăn nhiều quá, dạ dày em ấy không tốt, dễ bị tiêu chảy lắm."
"Còn nữa, tối đừng để em ấy uống cà phê. Con có pha sẵn trà an thần, cũng chia thành gói nhỏ đặt ở ngăn tủ trên cùng. Khi lấy dì nhớ trải thêm thảm cỏ hút ẩm bên dưới, như vậy để cả năm cũng không bị mốc."
"Cứ yên tâm, dì sẽ chăm sóc Đại tiểu thư thật tốt. Còn con..." Giọng dì Anh nghẹn ngào: "Con nhất định phải giữ bảo trọng."
Trái tim Phó Tư Ý như bị giáng một đòn chí mạng trước câu nói của dì Anh. Cơn đau co thắt khiến cô tái mét mặt mày, cô đưa tay ôm lấy ngực mình. Tỷ tỷ thực sự sắp đi rồi. Tại sao mọi người đều giấu cô ? Ngay cả dì Anh cũng không chịu nói thật?
Phó Tư Ý thực sự không hiểu tại sao Phàm Chân phải ra đi. Cô chỉ biết mình sẽ không để nàng đi, dù là trói lại hay dùng bất cứ thủ đoạn cứng rắn nào. Thế nhưng... cô không nỡ. Cô thậm chí không dám đối mặt hỏi Phàm Chân: "Tại sao chị phải đi?". Bởi cô biết, nếu Phàm Chân đã muốn giấu, có hỏi thế nào cũng chẳng ra kết quả.
Tiếng trò chuyện trong bếp nhỏ càng lúc càng nhỏ, dần bị thay thế bởi tiếng khóc nức nở đứt quãng. Phó Tư Ý như kẻ mất hồn bước ra hành lang, đi lang thang vô định trong vườn hoa cho đến khi nước tuyết thấm đẫm đôi chân, cô mới nhận ra mình vẫn đang đi dép lê trong nhà.
Cái lạnh thấu xương lan tỏa khắp cơ thể khiến cô run cầm cập. Cô ngồi thụp xuống, ôm chặt lấy chính mình. Bỗng một luồng sáng mạnh rọi thẳng vào mặt. Cô chậm rãi ngước gương mặt đẫm lệ lên, thấy Sầm Vãn vừa mở cửa xe, hớt hải chạy về phía mình.
"Đúng là con thật sao? Tiểu Ý, con ở đây làm gì thế này?" Sầm Vãn ngồi xuống bên cạnh, nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô mà tim thắt lại: "Có chuyện gì vậy? Sao con lại khóc đến mức này?"
Phó Tư Ý lặng lẽ nhìn Sầm Vãn, nước mắt càng tuôn rơi mãnh liệt: "Phàm Chân sắp đi rồi... Chị ấy không cần con nữa..."
Sầm Vãn ôm lấy đầu cô, vỗ về sống lưng: "Sẽ không đâu, Phàm Chân sao nỡ bỏ con được. Tiểu Ý, hay là con gặp ác mộng rồi?"
"Không phải đâu." Phó Tư Ý đem hết những điều kỳ lạ của Phàm Chân mấy ngày qua kể lại, cơ thể cô run lên bần bật: "Chị ấy đã bàn giao mọi chuyện cho dì Anh rồi, là thật sự muốn đi..."
Sầm Vãn dần nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề: "Vậy con đã bí mật hỏi Anh quản gia chưa?"
"Con hỏi rồi, dì Anh nói tỷ tỷ không đi đâu cả, nhưng con biết dì ấy đang nói dối..."
Sầm Vãn lo lắng: "Vậy con đã hỏi Phàm Chân chưa?"
Phó Tư Ý lắc đầu, giọng nói nhẹ bẫng như bị xé nát: "Tỷ tỷ đã muốn giấu, hỏi thế nào chị ấy cũng không nói. Với lại..." cô bỗng siết chặt tay Sầm Vãn như vớ được cọc chèo: "Con không dám... con không dám hỏi chị ấy..."
Sầm Vãn xót xa tột độ. Nàng quá hiểu tâm trạng này; lúc trước khi Phó Vi Dung đòi hoãn đính hôn, nàng cũng không dám hỏi. Yêu đến cực hạn sẽ trở nên nhu nhược, cẩn trọng đến mức hèn mọn.
Sầm Vãn lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô: "Đừng khóc nữa. Dì Vãn sẽ đi hỏi, dì Vãn nhất định sẽ tìm ra nguyên nhân và giúp con giữ Phàm Chân lại, được không?"
"Thật không dì?" Phó Tư Ý ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nhu hòa của Sầm Vãn—ánh mắt chứa đựng tình yêu vô tư, bao dung và che chở. Cô rúc vào lòng nàng, khẽ thầm thì: "Cảm ơn dì... mẫu thân."
Sầm Vãn khựng lại, nước mắt lã chã rơi. Trái tim nàng mềm nhũn vì xúc động, nàng nghẹn ngào hỏi: "Con... con vừa gọi ta là gì?"
"Mẫu thân..." Phó Tư Ý lại rúc sâu hơn, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Có mẫu thân thật tốt quá."
.............................................
Sầm Vãn tìm một cái cớ để gọi Phàm Chân tới phòng ngủ của mình: "Phàm Chân à, con khéo tay, giúp dì chải một kiểu tóc búi được không?"
"Vâng ạ." Phàm Chân tìm kẹp tóc trên bàn trang điểm, lướt qua tấm gương nhìn về phía Sầm Vãn: "Dì Vãn, dì muốn chải kiểu gì?"
Sầm Vãn chỉ tay vào bộ lễ phục dạ hội đặt trên giường: "Đấy, phối với chiếc váy kia kìa. Lát nữa ta muốn tham gia buổi khiêu vũ ở câu lạc bộ."
Phàm Chân liếc nhìn bộ váy nhung màu đỏ lửa rực rỡ và trương dương, nàng khẽ mỉm cười: "Vậy mình chải kiểu búi tóc phong cách retro được không dì? Vừa ưu nhã, quý phái lại còn trông rất dày tóc nữa."
Đôi mắt Sầm Vãn sáng rực, dì gật đầu lia lịa: "Được đó, được đó!"
Phàm Chân để Sầm Vãn ngồi xuống ghế trang điểm, còn mình thì đứng sau lưng, dùng lược nhẹ nhàng chải thuận mái tóc cho dì. Sầm Vãn mân mê đuôi tóc, vẻ như vô tình mở lời: "Phàm Chân này, nhà con ngoài phụ thân ra thì còn người thân nào khác không?"
Phàm Chân lắc đầu: "Dạ không, chỉ còn mình ba con thôi."
Sầm Vãn "ồ" một tiếng, tự nhiên kéo dài câu chuyện: "Ta nghe Anh quản gia nói Phó Vi Dung đã đồng ý hôn sự của con và Tiểu Ý rồi. Vậy con xem hôm nào rảnh thì đón ba con qua đây để bàn bạc chuyện cưới hỏi được không?"
Sầm Vãn cảm nhận được động tác của Phàm Chân đột ngột khựng lại. Qua gương, dì thấy sắc mặt nàng trắng bệch nhưng vẫn tiếp tục hỏi tới: "Hay là để chúng ta sang Nguyên quốc nhé? Lần đầu gặp mặt cũng không thể để bên thông gia phải bôn ba đi lại được. Phàm Chân, con cho dì phương thức liên lạc của ba con đi, để Phó Vi Dung gọi điện cho ông ấy. Hai nhà ước định thời gian gặp mặt một chuyến, không thể để mất lễ nghi được."
Phàm Chân vô thức cắn môi. Nàng biết chuyện này có thể giấu ai chứ chẳng thể gạt được Sầm Vãn. Hơn nữa, nàng còn cần dì giúp đỡ—nhờ dì thay mình để mắt tới Phó Tư Ý, dành cho cô sự quan tâm và bầu bạn sau khi nàng ra đi.
Phàm Chân hít sâu một hơi, hốc mắt chậm rãi đỏ hồng: "Ba con... ông ấy đang ở Tô quốc rồi ạ..."
"Cái gì? Ba con tới rồi sao? Trời đất, sao con không nói sớm?" Sầm Vãn bật dậy khỏi ghế, định bụng đi gọi người ngay: "Để dì bảo Anh quản gia chuẩn bị một chút, lát nữa mời thông gia tới đây..."
Phàm Chân vội vàng níu lấy cánh tay dì: "Không cần đâu dì Vãn, ba con đã tới Phó trạch rồi."
Sầm Vãn định bước ra cửa nhưng Phàm Chân vẫn dắt tay dì giữ lại, dì bị ép phải dịch chuyển bước chân. Đến tận cửa dì mới dừng lại, cố ý cao giọng: "Ba con đã đến Phó trạch rồi? Lúc nào? Tại sao không ai nói cho dì biết?"
Phó Tư Ý đang đứng ngay ngoài cửa, nghe thấy vậy thì hàng mi run bắn lên, lòng không khỏi hoảng loạn. Trực giác mách bảo cô rằng sự khác thường của Phàm Chân chắc chắn có liên quan đến cha nàng. Cô đứng lặng ở đó, nghe thấy giọng nói của Phàm Chân càng lúc càng trầm xuống: "Ba con... ông ấy tới để mang con về Nguyên quốc."
Phó Tư Ý siết chặt ngón tay, cánh tay không tự chủ được mà run rẩy nhẹ. Sầm Vãn tỏ vẻ vô cùng bất ngờ: "Con sắp kết hôn với Tiểu Ý rồi, sao ông ấy còn muốn mang con về? Con chưa nói với ông ấy chuyện giữa con và Tiểu Ý sao?"
Phó Tư Ý đứng ngoài cửa, căng thẳng đến mức hơi thở cũng đình trệ. Cô đợi hồi lâu vẫn không thấy Phàm Chân trả lời, bên tai chỉ có tiếng khóc bất lực của nàng và giọng tra hỏi đầy lo lắng của Sầm Vãn: "Con đừng khóc mà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói đi chứ!"
"Dì Vãn, dì đừng nói cho Ý nhãi con biết..."
Sầm Vãn sốt sắng ấn lấy bả vai nàng: "Chuyện gì mà Tiểu Ý không được biết? Con nói cho dì nghe đi!"
Phàm Chân khóc đến thương tâm nhưng vẫn lắc đầu: "Không thể nói cho em ấy biết được... dì Vãn , dì hứa với con là không nói vớ iem ấy đi..."
Sầm Vãn nhìn lướt ra phía cửa: "Được, dì không nói cho con bé."
Phàm Chân không nhịn được nữa, nước mắt như vỡ đê tuôn ra mãnh liệt: "Ba con đến mang con về... về để đính hôn."
Sầm Vãn kinh ngạc trợn tròn mắt: "Đính hôn?"
Nỗi đau thương nơi đáy mắt Phàm Chân khiến người ta nát lòng: "Trước khi quen Ý nhãi con, con đã có hôn ước với người khác. Con đến Tô quốc thực chất là để đào hôn..."
Trong tiếng nấc nghẹn, Phàm Chân đem toàn bộ sự việc từ đầu chí cuối kể cho Sầm Vãn nghe, bao gồm cả những lời đe dọa tàn nhẫn của Tưởng Minh Tiêu. Nói xong, Phàm Chân như kiệt sức, nàng tựa lưng vào tường rồi sụp xuống sàn, co quắp trong nỗi thống khổ tột cùng: "Dì Vãn, con cũng không nỡ xa Ý nhãi con, nhưng con không đi không được. Tưởng Minh Tiêu cũng giống Hạ Trầm Tiêu, điên lên thì chuyện gì cũng dám làm. Nếu hai người bọn họ câu kết đối phó Ý nhãi con, thì..."
"Thế nhưng con đã cùng Tiểu Ý..." Biểu cảm của Sầm Vãn vừa phẫn nộ vừa không thể tin nổi: "Con đã cùng Tiểu Ý chung thân kết khế, sẽ không còn phản ứng với Alpha nào khác, chẳng lẽ Tưởng Minh Tiêu không biết sao?"
Phàm Chân im lặng nửa ngày, nghẹn ngào mở miệng: "Cô ta biết, nhưng cô ta nói... sẽ tìm bác sĩ... đến để tẩy đánh dấu của con..."
"CÔ TA DÁM!"
Cánh cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra với một tiếng "rầm" chói tai. Phàm Chân ngậm lệ, qua làn nước mắt mông lung, nàng nhìn thấy dáng hình thon dài quen thuộc nơi cửa.
Là Phó Tư Ý.
Phàm Chân dùng sức chớp mắt để lệ rơi xuống, nhìn cô từng bước đi về phía mình rồi ôm chặt lấy nàng vào lòng. Phàm Chân không còn kìm nén thêm được nữa, nàng vòng tay ôm chặt lấy cô. Hai người như thân cây và dây leo quấn quýt lấy nhau, khăng khít đến mức không ai nỡ buông rời.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Ý nhãi con cuối cùng cũng gọi dì Vãn là mẫu thân rồi!
Mọi người mau tới "lĩnh" dì Vãn về thôi. Tầm này tiểu kim khố hay tiền bạc gì cũng không còn quan trọng nữa, điều tuyệt vời nhất chính là cuối cùng cũng được nghe Phó Tư Ý gọi một tiếng "mẫu thân" rồi.