Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 79

Ngoại trừ dì Anh và Phó Vi Dung, cả Phó gia không ai biết chuyện Phàm Chân mang thai. Dì Anh xót xa, nhất quyết không để Phàm Chân phải vất vả thêm chút nào, bà vừa dỗ vừa lừa dìu nàng đến phòng hoa kính để sưởi nắng nghỉ ngơi.

Mùa đông ở Tô quốc vốn dài đằng đẵng, hiếm khi thấy được mặt trời. Bên trong phòng hoa, nhiệt độ bốn mùa luôn ổn định; ánh nắng dịu dàng rơi trên người Phàm Chân khiến lòng nàng cũng trở nên thư thái, nhẹ nhàng hơn. Chú cún nhỏ Sally giờ đã lớn hơn trước, tròn trịa như một quả cầu lông, đang nằm ngoan ngoãn bên cạnh ghế đu, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi.

Phàm Chân tựa lưng trên ghế đu, một tay v**t v* vùng bụng vẫn chưa rõ hình hài, tay kia nâng một cánh hoa hồng vừa rụng, nheo mắt ngắm nhìn những đường vân li ti dưới ánh mặt trời. Trước đây khi trồng hoa, nàng chưa từng để ý rằng một cánh hoa mỏng manh lại chứa đựng những kinh mạch chằng chịt đến thế.

Vận mệnh con người chẳng phải cũng vậy sao? Thế gian thường theo đuổi những tình yêu oanh oanh liệt liệt, chẳng màng thiên trường địa cửu, chỉ cần một phút huy hoàng là thấy đủ k*ch th*ch. Nhưng thực ra, kiểu cuộc sống bình lặng mà người ta có thể nhìn thấy cái kết ngay từ đầu mới là hạnh phúc nhất. Nàng và Ý nhãi con vốn chỉ mong cầu một đời bình an, giản đơn như thế.

Phàm Chân xoa bụng, tâm trí dần tĩnh lại. Cơn buồn ngủ ập đến khiến cánh hoa trên tay rơi xuống đất, nàng khép đôi mi nặng trĩu, bình yên chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong cơn mơ màng, nàng cảm thấy trên mặt, trên môi ngứa ran như bị chú cún con l**m nhẹ. Phàm Chân khẽ nhíu mày, vô thức nghiêng đầu lẩm bẩm: "Sally... đừng nghịch..."

Cảm giác tê dại ấy không biến mất mà lan dần xuống xương quai xanh. Phàm Chân bàng hoàng mở mắt, đập vào mắt nàng là gương mặt trắng trẻo, thanh tú của Phó Tư Ý.

"Em về rồi sao?" Niềm vui sướng tràn ngập đáy mắt, Phàm Chân mỉm cười, vòng tay ôm lấy cổ Phó Tư Ý, ánh mắt không nỡ rời: "Chẳng phải nói đêm nay mới về đến nhà sao? Sao lại về sớm thế này?"

"Vì nhớ chị." Phó Tư Ý ôm eo nàng, ghé sát lại gần: "Em đẩy hết các buổi tiệc trưa để về sớm. Em thực sự rất nhớ chị, tỷ tỷ."

Nói đoạn, Phó Tư Ý hạ thấp đầu, tự giác nhắm mắt lại như một chú cún nhỏ đang ngoan ngoãn chờ được hôn. Phàm Chân rung động khôn tả. Nàng ngẩng đầu, nụ hôn lướt từ đôi mắt đến làn môi, khẽ nhấm nháp mi mắt Phó Tư Ý rồi thân mật cọ xát vào môi cô, như muốn hôn tan đi hết mọi mệt mỏi đường xa.

Phó Tư Ý mệt mỏi ra sao, không ai rõ hơn nàng, và cũng không ai xót xa hơn nàng. Phàm Chân hôn không ngừng nghỉ lên má, lên tai, rồi lưu luyến nơi cổ cô. Nàng dính chặt lấy nhãi con như nam châm, môi áp vào làn da ấm nóng nơi cổ cô mà âu yếm, như muốn bù đắp cho tất cả những thiếu hụt của hai ngày xa cách.

Sự nhiệt tình hiếm thấy của tỷ tỷ khiến hơi thở Phó Tư Ý trở nên dồn dập, tin tức tố suýt chút nữa là mất kiểm soát mà trào ra. Chợt thấy Giang trợ lý đang đứng quay lưng lại phía phòng hoa, Phàm Chân ngượng ngùng rời khỏi vòng tay Phó Tư Ý, dịu dàng nhìn cô: "Mọi việc đã giải quyết ổn thỏa chưa em?"

Phó Tư Ý khẽ "vâng": "Cục trưởng Phương đã đưa những kẻ cầm đầu về thẩm vấn. Chúng khai nhận là lưu manh giả danh dân làng để tống tiền Phó thị, tuyệt nhiên không nhắc đến Hạ Trầm Tiêu. Nhưng em cũng liệu được rồi, cái 'nồi' này luôn phải có kẻ đứng ra cõng."

Vì không muốn Phàm Chân lo lắng, cô chỉ chọn những tin tốt để nói: "Truyền thông chính thống ở thành phố Giang Bắc đã phát thông cáo ngay trong đêm. Cộng thêm một vài thao tác của bộ phận quan hệ công chúng, khu nghỉ dưỡng của chúng ta bỗng chốc nổi tiếng, sáng nay cổ phiếu công ty còn tăng thêm 5%."

Phàm Chân hiểu rõ, Hạ Trầm Tiêu bị trúng một đòn nhưng chưa hề hấn gì, khi bà ta lấy lại sức chắc chắn sẽ phản công mạnh mẽ hơn. Nhưng nàng không nói ra, cũng không hỏi thêm. Thời gian nàng và nhãi con ở bên nhau chẳng còn bao nhiêu, nàng không muốn lãng phí vào những nỗi lo âu phiền muộn, mà phải trân trọng từng phút từng giây.

Phàm Chân nâng lấy mặt Phó Tư Ý, hôn lên môi cô, ánh mắt tràn đầy ý cười: "Chị biết mà, nhãi con là giỏi nhất." Nàng dùng bàn tay mềm mại xoa bóp nhẹ nhàng bên hông Phó Tư Ý: "Vất vả suốt một ngày một đêm, em có mệt không?"

"Em không mệt." Phó Tư Ý xót xa v**t v* gương mặt có chút tiều tụy của nàng: "Trái lại là chị, trông chị không ổn chút nào. Hai ngày qua vẫn không ăn không ngủ được sao? Bác sĩ Vương chắc đã về rồi, để em gọi dì ấy qua xem cho chị."

Phàm Chân tựa đầu vào vai nàng, nhỏ giọng thủ thỉ: "Không cần đâu, bác sĩ Vương đã qua xem rồi, nói là chị chỉ hơi thiếu máu thôi, đừng lo."

Đúng lúc đó, dì Anh bưng bát thuốc dưỡng thai gõ cửa bước vào. Phàm Chân thuận thế cười nói: "Đấy, dì Anh vừa sắc thuốc bổ khí huyết cho chị đây, uống mấy ngày là khỏe ngay thôi."

Phó Tư Ý bấy giờ mới giãn chân mày, nở nụ cười rạng rỡ, xoa đầu Phàm Chân như dỗ dành trẻ nhỏ: "Tỷ tỷ đừng sợ thuốc đắng, nhãi con có mang quà ngon về cho chị đây."

Phàm Chân tò mò: "Quà gì ngon thế?"

Phó Tư Ý cười híp mắt, gọi Giang trợ lý đang đợi bên ngoài: "Eva, mang trái cây dân làng tặng vào đây cho Phàm Chân nếm thử."

Giang trợ lý bưng chiếc giỏ tre nặng trĩu bước vào, cầm một quả đưa cho Phàm Chân: "Hồng này giòn và ngọt lắm ạ."

Dì Anh vừa đặt bát thuốc xuống, vô tình liếc nhìn quả hồng trên tay Phàm Chân, sắc mặt bà đột ngột trắng bệch, giật phắt lấy quả hồng: "Trời đất ơi, sao cô có thể cho con bé ăn cái này?"

Giang trợ lý ngơ ngác: "Sao vậy ạ? Hồng này thực sự rất ngọt mà, là dân làng thôn Hàn Hà tặng đấy." Rồi cô quay sang nhìn Phó Tư Ý với ánh mắt đầy sùng bái: "Dì Anh không thấy lúc đó đâu, Phó tổng cầm loa đứng lên đài, chỉ vài câu đã ổn định được tình hình. Sau đó dân làng nghe tin đều tự động đến làm chứng cho Phó thị, chứng minh chúng ta không hề cưỡng chế di dời, còn giúp họ làm đường, tiêu thụ nông sản..."

Giang trợ lý càng nói càng đắc ý: "Lúc chúng cháu đi, dân làng ùa tới tặng rau củ, không nhận họ không cho đi, vây kín cả xe... Phó tổng nhận quà rồi bí mật dặn Tiểu Hàn gửi tiền lại cho họ cả đấy."

Nghe những lời ấy, đôi mắt Phàm Chân lấp lánh nhìn Phó Tư Ý đầy tự hào. Nhãi con ưu tú như vậy, chính là người của nàng!

Ánh mắt dì Anh cũng thoáng hiện vẻ tự hào, nhưng ngay lập tức bà lại nghiêm mặt: "Quả hồng có tính hàn, Phàm Chân không thể ăn, con bé đang... đang thiếu máu."

Giang trợ lý lầm bầm: "Cháu chưa nghe nói thiếu máu thì không được ăn hồng bao giờ."

Dì Anh lườm cô một cái sắc lẹm, nhưng khi quay sang Phàm Chân thì giọng lại hiền từ ngay lập tức: "Đại tiểu thư mang về nhiều rau quả lắm, để dì dặn nhà bếp làm vài món ngon, con qua ăn nhé."

.......................................

Đến phòng ăn, Phàm Chân thấy đầy một bàn đồ ăn, có những món nàng thậm chí còn chưa từng thấy qua. Nàng chỉ tay vào một đĩa rau trông rất giống hình mỏ vịt dài, tò mò hỏi: "Đây là món gì vậy em?"

Phó Tư Ý kéo nàng ngồi xuống, dùng dĩa cắt một miếng đưa đến tận môi nàng: "Món này gọi là hộc dưa, chị ăn thử xem có ngon không?"

"Ừm! Ngon lắm!" Phàm Chân cắn một miếng, thỏa mãn gật đầu.

"Nếm thử cái này nữa đi." Phó Tư Ý lại đút một miếng nấm thông vào miệng nàng: "Nấm thông này là tự tay em rửa đấy, chị thấy sao?"

Phàm Chân cong mắt mỉm cười khen ngợi: "Ngon lắm, nhãi con rửa sạch thật đấy."

Phàm Chân vừa ăn xong miếng nấm, trong miệng đã bị nhét thêm một muỗng đậu Hà Lan.

"Đậu Hà Lan này cũng là em tự tay lột vỏ, vị thế nào hả chị?"

Phàm Chân vừa nhai vừa tiếp tục cổ vũ: "Nhãi con thật giỏi, hạt đậu tươi và ngọt lắm, ăn rất vừa miệng."

Đầu bếp lão Hoàng hiếm khi lộ vẻ trêu chọc, ông giả vờ bất mãn chen ngang: "Mấy món này đều là tôi nấu cả mà."

Phó Tư Ý nhếch môi, mặt đầy vẻ đắc ý: "Đậu lột không khéo thì cũng ảnh hưởng đến khẩu vị chứ bộ. Em nói có đúng không bà xã?" cô ghé sát lại gần làm nũng, trên trán như hiện rõ hai chữ "cầu khen".

Phàm Chân cố nén cười, gật đầu phụ họa: "Đúng thế, đều là công lao của nhãi con cả." Nói rồi, nàng chỉ vào đĩa tôm xào trứng trên bàn: "Chị muốn nếm thử món trứng hấp này."

"Được thôi." Phó Tư Ý múc một muỗng trứng vàng óng đưa lên môi nàng.

"Chà, ngon thật đấy." Phàm Chân vừa ăn vừa cười tủm tỉm nhìn nàng: "Nhãi con này, trứng này cũng là do em tự mình đẻ ra sao?"

"Tất nhiên rồi." Phó Tư Ý đang mải nghĩ xem nên đút món gì tiếp theo nên không kịp nhận ra mình vừa bị vợ gài bẫy. Thấy đám người hầu đứng phía sau đều bặm môi cười trộm,cô mới sực tỉnh.

"Hóa ra chị dám trêu chọc em!" Phó Tư Ý buông đũa, trừng phạt bằng cách thọc nhẹ vào eo Phàm Chân để cù lét. Phàm Chân vừa cười vừa xin tha, liên tục nói "không dám" mấy lần cô mới chịu thôi. Phó Tư Ý ôm lấy Phàm Chân đang cười đến cuộn tròn như sâu róm vào lòng, ghé tai nhỏ giọng đe dọa: "Tối nay, chị có còn muốn nữa không?"

Phàm Chân thẹn thùng quay đi, gương mặt đỏ ửng như ráng chiều. Phó Tư Ý vòng tay ôm eo nàng từ phía sau, không buông tha mà hỏi tới: "Tỷ tỷ, có muốn không?"

Phàm Chân khẽ c*n m** d***: "Không muốn."

Phó Tư Ý siết chặt vòng tay, cánh môi dán sát vào tai nàng, giọng điệu đầy mập mờ: "Thế thì tối nay chị đừng có mà cầu xin em đấy."

Chưa kịp để Phàm Chân trả lời, dì Anh đã đầy vẻ hốt hoảng lao tới gỡ tay Phó Tư Ý ra: "Ái chà tổ tông của tôi ơi, cô đừng có siết chặt như thế, phải lưu tâm..."

Nửa câu sau của dì Anh khựng lại dưới ánh mắt ngăn cản của Phàm Chân. Phó Tư Ý kinh ngạc nhìn bà: "Dì Anh, phải lưu tâm chuyện gì cơ?"

Dì Anh gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Không... không có gì."

Có lẽ do đã quen với việc quan sát sắc mặt trên thương trường, Phó Tư Ý luôn cảm thấy biểu cảm của dì Anh rất lạ. Khoảnh khắc dì Anh quay đầu đi, cô tình cờ thấy đuôi mắt bà đỏ hồng. Phó Tư Ý lặng lẽ buông tay, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Đang ngẩn ngơ thì thân thể mềm mại của Phàm Chân lại dính sát vào, cô nghe tỷ tỷ hỏi khẽ: "Nhãi con, bên ngoài tuyết rơi rồi, chúng ta đi đắp người tuyết được không?"

Phó Tư Ý gật đầu đồng ý, nhưng ánh mắt vẫn lén quan sát biểu cảm của dì Anh. Quả nhiên, dì Anh lập tức thay đổi sắc mặt, chân mày dựng ngược đầy nghiêm khắc: "Trời lạnh thế này, cẩn thận kẻo cảm lạnh!"

Thế nhưng, Phàm Chân chỉ nhẹ nhàng nói một câu: "Dì Anh con đến đây lâu như vậy rồi mà vẫn chưa được cùng Ý nhãi con đắp người tuyết lần nào, dì cứ để tụi con đi đi."

Dì Anh lập tức đỏ hoe mắt, cảm xúc như vỡ đê không tài nào kìm nén được. Cuối cùng, bà phải giả vờ bưng đĩa thức ăn quay đi, từ trong cổ họng thốt ra hai chữ nghẹn ngào: "Đi đi."

Dù dì Anh đã che giấu rất kỹ, nhưng khi bà quay người, Phó Tư Ý vẫn bắt gặp vệt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt bà.

Thần sắc của dì Anh... thật quá kỳ lạ. Lúc thì vui vẻ, lúc lại đau lòng đến thế kia. Hai ngày cô vắng nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Laptop bỗng nhiên bị đen màn hình, văn bản không tài nào mở lại được nên mình chỉ có thể gõ lại theo trí nhớ. Hôm nay mình xin dừng ở đây nhé, để mình hồi tưởng lại các tình tiết tiếp theo đã, hu hu.

Bình Luận (0)
Comment