Tiểu Cúc vẫn chưa rõ tình hình, tiếp tục gõ cửa dồn dập: "Phàm Chân, mở cửa đi mà, mau cho tôi vào trong chăn ủ ấm với!"
Phàm Chân cảm nhận rõ bàn tay đang siết bên eo mình vừa nới lỏng, ngay sau đó một luồng gió lạnh thốc lên từ mép chăn. Nàng hốt hoảng đè Phó Tư Ý xuống, nhấn đầu cô trở lại gối: "Đại tiểu thư của chị ơi, xin em đấy, đừng thêm phiền nữa mà."
Phó Tư Ý vùng vẫy nhô đầu ra, gương mặt đã bao phủ một lớp hắc khí: "Cô ấy nói muốn ngủ cùng chị? Bây giờ em ra ngoài ngay xem cô ấy có dám bước chân vào đây không!"
Chậc! Đúng là hũ giấm tinh.
Phàm Chân dở khóc dở cười rúc vào lòng cô, vòng tay qua vai, ghé sát cổ cô mà dùng giọng điệu dịu dàng nhất để dỗ dành: "Nhãi con, em ngoan một chút đi..."
Phó Tư Ý vẫn giữ giọng điệu bá đạo, tràn đầy chiếm hữu: "Chị là của em, chỉ được ngủ với một mình em thôi."
Tiếng đập cửa bên ngoài vẫn liên hồi không dứt, sự kiên nhẫn của Phó Tư Ý đã chạm mức giới hạn. Thấy sắp không trấn an nổi nữa, Phàm Chân dùng hai tay giữ chặt vai cô ngăn lại: "Ý tiểu tể, em muốn thế nào mới chịu nghe lời đây?"
"Tỷ tỷ hôn em một cái đi." Phó Tư Ý vô tội chớp mắt, làm như chính mình mới là kẻ bị ức h**p, chịu đầy ủy khuất.
Phàm Chân trừng lớn mắt: "Bên ngoài vẫn còn người mà..."
Phó Tư Ý cong môi, nụ cười trông thì thuần khiết nhưng đầy vẻ đe dọa: "Tỷ tỷ không hôn, em không nghe lời."
Phàm Chân: !!!
Con tiểu hung thú này đúng là một yêu nghiệt. Nàng bất lực l**m nhẹ vành môi, rồi khẽ đặt lên môi cô một nụ hôn.
Nhưng không đợi Phàm Chân kịp lui ra, Phó Tư Ý như đã đoán trước, cô nghiêng mặt giữ chặt nụ hôn ấy. Một tay cô chế trụ sau gáy Phàm Chân, khẽ nhếch cằm để nụ hôn thêm sâu.
"Ưm..." Phàm Chân chống hai tay lên vai cô, khẽ hé môi, chấp nhận sự xâm lược đầy bá đạo của đối phương. Bờ môi đỏ của Phó Tư Ý áp xuống, đầu lưỡi dịu dàng tách mở làn môi nàng, quấn quýt không rời. Phàm Chân run rẩy định rụt lại nhưng lại bị cô ôm chặt hơn, từng chút một m*t mát nồng nàn.
Ngoài cửa thấp thoáng truyền đến giọng Tiểu Cúc đầy nghi hoặc: "Phàm Chân, cô sao thế? Không thoải mái à? Mở cửa cho tôi vào đi."
Phàm Chân khẩn trương tách ra, định lên tiếng đáp lời thì chợt nghe thấy tiếng mắng mỏ đè thấp của dì Anh.
"Vương Tiểu Cúc! Nửa đêm nửa hôm không ngủ còn gào thét cái gì đấy?"
Kế hoạch kín kẽ của dì Anh bị Tiểu Cúc phá đám khiến bà tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Sao cô lại chạy sang phòng Phàm Chân làm gì?"
Tiểu Cúc ủy khuất bĩu môi: "Anh quản gia, máy sưởi phòng con hỏng rồi, lạnh quá không ngủ được nên con định sang chen chung chăn với Phàm Chân."
Dì Anh: "..."
Chết tiệt thật! Lúc nãy bà không tìm thấy công tắc nên đã ngắt luôn cả hai phòng bên cạnh, mà một trong số đó chính là phòng Tiểu Cúc.
Dì Anh nghẹn lời một chút, rồi chợt nghiêm giọng quát lớn: "Phàm Chân ngủ rồi! Nếu thấy lạnh thì sang ngủ chung với tôi!"
Tiểu Cúc dọa cho mặt cắt không còn giọt máu: "Con... con không dám đâu. Anh quản gia, bà là Alpha, con..."
Dì Anh ngước mắt, gương mặt đầy vẻ đoan chính: "Giường nhường cho cô, tôi ngủ dưới đất."
Tiểu Cúc sắp khóc đến nơi: "Không, không cần đâu ạ... Con về phòng ngay đây..."
Nói đoạn, cô chạy trối chết về phòng mình, tiếng cửa đóng "rầm" một cái vang lên. Dì Anh ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cô ấy, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mình đáng sợ đến thế sao?"
.............................................
... Bên ngoài, rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại. Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở quấn quýt giữa hai người trên giường.
Phàm Chân đảo mắt kiểm tra một lượt, vặn bàn tay đang đặt lên miếng bánh ngọt của con tiểu hung thú ra, hờn dỗi quở trách: "Em thật là có gan làm loạn."
Phó Tư Ý mang theo ý cười ấn nàng vào lòng, thấp giọng thổ lộ bên tai: "Thật sự rất thích tỷ tỷ..."
Phàm Chân rúc vào lồng ngực cô, lắng nghe nhịp tim đập rộn ràng của đối phương. Thật sự là... khiến người ta chẳng thể nào giận cho nổi. Khóe môi Phàm Chân vểnh cao, rõ ràng định mắng mỏ cô một trận, nhưng nháy mắt mọi bực dọc đã tan thành mây khói, chỉ còn lại lòng tràn đầy rung động.
Nàng ôm lấy cổ vị Alpha, nhỏ giọng thầm thì: "Đừng làm nữa... chị thật sự buồn ngủ quá..."
Phó Tư Ý kéo cao chăn bao bọc lấy Phàm Chân, ngẩng đầu cười ngọt ngào: "Em đâu có nói muốn làm, là tỷ tỷ nói... 'làm' đấy chứ."
Phàm Chân thật muốn giơ tay đánh cho cái gương mặt mê chết người không đền mạng này một phát. Đôi lông mi Phó Tư Ý run lên, âm cuối dính dính mềm mại: "Em chẳng qua chỉ cảm thấy nệm quá cứng, muốn làm 'nệm thịt' cho tỷ tỷ thôi mà."
Đúng là đồ ngốc!
Thành lũy mà Phàm Chân cố sức xây đắp giờ mỏng manh như tờ giấy, bị cô công phá đến mức quân lính tan rã: "Nằm sấp thế này tay em sẽ mỏi lắm, sao mà ngủ được?"
Nàng chậm rãi trượt xuống, lại nũng nịu dựa vào lòng cô, vòng tay qua eo: "Chúng ta ôm nhau ngủ nhé?"
Cánh môi Phó Tư Ý dán lên làn tóc nàng, nhắm mắt khẽ đáp: "Được."
.........................................................
Rèm cửa phòng người làm mỏng dính, chẳng che nổi nắng, cộng thêm đồng hồ sinh học tự nhiên, Phàm Chân vừa hửng sáng đã tỉnh. Phó Tư Ý vẫn còn nhắm mắt ngủ, mái tóc dài xõa trên gối, hàng mi tĩnh lặng đổ bóng xuống mí mắt. Khi ngủ, bờ môi cô vô thức mím nhẹ, toát ra vẻ nội liễm và thông tuệ.
Phàm Chân rửa mặt xong, mặc bộ đồng phục hầu gái vào rồi ngồi bên giường, không nhịn được mà đưa tay chạm vào hàng mi dài của nàng. Mí mắt Phó Tư Ý theo phản xạ giật giật. Bờ môi đỏ mềm mại hơi cong lên đầy hờn dỗi, khiến dáng môi vốn diễm lệ càng thêm mê người.
Phàm Chân nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng nhịn không nổi, liền cúi người mổ nhẹ một cái lên làn môi ấy.
"Ưm..." Phó Tư Ý cảm thấy bị quấy rầy, đưa tay đẩy ra một cách yếu ớt, thấy là Phàm Chân liền lười biếng ôm nàng vào lòng, giọng ngái ngủ thì thầm: "Tỷ tỷ..."
Phàm Chân bị tiếng "tỷ tỷ" dính dấp ấy làm cho tâm thần xao động, suýt chút nữa đã leo lên giường ôm lấy cô ngủ tiếp. Nàng vỗ vỗ mặt mình, cố gắng giữ vẻ uy nghiêm của người lớn: "Ý tiểu tể, mau dậy thôi."
Phó Tư Ý vẫn nhắm mắt, chẳng có vẻ gì là muốn rời giường: "Tỷ tỷ, mấy giờ rồi?"
"Hơn bảy giờ rồi." Phàm Chân thân mật ghé sát, hôn nhẹ lên cằm cô: "Ngoan nào, dậy nhanh lên."
Vừa nói nàng vừa đặt quần áo của Phó Tư Ý xuống bên gối, khẽ vỗ nhẹ vào má cô: "Chị vừa ra ngoài xem rồi, bây giờ không có ai đâu, mọi người đều đang ở lầu chính dọn dẹp, là thời cơ tốt nhất."
Phó Tư Ý lầm bầm: "Thời cơ gì cơ?"
"Thời cơ để em lẻn ra ngoài chứ gì." Phàm Chân cúi xuống nhìn cô: "Tranh thủ lúc không có ai em mau về phòng mình đi, vòng qua phía sau vườn hoa rồi đi thẳng thang máy lên, sẽ không ai phát hiện đâu."
Phàm Chân đã vạch sẵn tuyến đường trong đầu, ngặt nỗi con tiểu hung thú này cứ nằm lì không chịu dậy. Chẳng biết cô là cái thể chất hiếm lạ gì, ngủ trên nệm triệu đô thì mất ngủ, nằm giường gỗ phòng người làm lại gọi không chịu dậy. Phàm Chân phân vân không biết có nên xốc cô dậy luôn không, nhưng nhìn tiểu hung thú đắm mình trong nắng sớm như vầng thánh quang, cô lại không đành lòng.
Haizz! Những người phục vụ dùng cách thô bạo để đánh thức người khác, hẳn là vì người nằm trên giường nhan sắc không đủ đẹp. Chứ nếu ai cũng đẹp như Phó Tư Ý thế này, ai mà nỡ cơ chứ.
Cũng may, cách thức đánh thức không chỉ có thô bạo, mà còn có... cực kỳ ngọt ngào.
Phàm Chân cúi thấp vòng eo mềm mại, cánh môi áp lên môi Phó Tư Ý, dịu dàng m*t mát. Ngay giây trước khi nàng định lui ra, sau gáy đã bị Phó Tư Ý giữ chặt, mạnh mẽ sâu thêm nụ hôn đầy khiêu khích này. Hồi lâu sau, cả hai mới tách ra, bốn mắt nhìn nhau đầy tình tứ.
"... Tỷ tỷ lần nào cũng câu dẫn em." Phó Tư Ý khàn giọng lên tiếng, giọng ngái ngủ đã biến mất, hoàn toàn tỉnh táo.
"Chị là đang gọi em dậy." Phàm Chân đưa bộ quần áo đã gấp gọn cho cô, không ngại phiền phức mà dặn dò: "Ở đây không có quần áo sạch, em mặc tạm đã, lát nữa về phòng rồi thay. Chị ra ngoài xem trước, chờ chị gọi thì mới được ra. Nhớ nhé, gọi mới được ra, đừng có tự ý chạy lung tung đấy."
Phó Tư Ý bất mãn nhíu mày: "Đây là nhà em mà, em muốn đi đâu thì đi, sao cứ phải như ăn trộm thế nhỉ?"
Phàm Chân nghẹn lời, đành lấy lòng hôn lên mặt cô: "Ngoan nào, nghe lời chị."
Khó khăn lắm mới trấn an được tiểu hung thú, Phàm Chân rón rén đẩy cửa. Thấy phòng khách chung của dãy nhà trống không, nàng thở phào, đang định ra hiệu cho Phó Tư Ý ra thì chợt nghe thấy tiếng gọi sau lưng:
"Phàm Chân!"
Phàm Chân quay người, thấy Tiểu Cúc bưng một chiếc hộp nhựa đứng đó, nụ cười rạng rỡ.
"Hì hì, Phàm Chân, cô đang trong giờ làm mà lại lén lút thế này, có phải cũng định vào bếp nhỏ ăn vụng không?"
Phàm Chân ngơ ngác nhìn Tiểu Cúc, chẳng đoán được "ăn vụng" mà cô ấy nói là gì, chỉ biết cứng đờ gật đầu: "Phải... phải, tôi định ăn vụng..."
"Đừng đi đâu nhé." Tiểu Cúc tiến lại gần, mở hộp nhựa ra đưa đến trước mặt nàng: "Cái hộp cá quả chiên này tôi lén lấy được đấy, ăn đi... hai đứa mình là chị em tốt, có đồ ngon phải cùng chia sẻ chứ."
Phàm Chân cười gượng, dưới sự thịnh tình của Tiểu Cúc đành nhón lấy một miếng, đưa lên môi cắn một miếng nhỏ, nhưng ánh mắt lại không ngừng dao động đầy bất an. Ngay khoảnh khắc nhìn xuống, dư quang của nàng thoáng thấy Phó Tư Ý từ trong phòng bước ra.
Cũng may Tiểu Cúc đang đứng quay lưng lại nên không phát hiện, tim Phàm Chân đập loạn xạ, nàng vội dùng ánh mắt ra hiệu cho Phó Tư Ý lui vào.
Nhưng Phó Tư Ý lại nhìn vợ mình cười khanh khách, chẳng có ý định tránh né, ngược lại còn nghênh ngang đi đến sau lưng Tiểu Cúc, khóe môi nhếch lên, nửa cười nửa không hỏi: "Có đồ gì tốt mà lại chia sẻ với nhau thế, cho tôi xem với..."
Giọng nói thanh lãnh từ phía sau trôi tới, Tiểu Cúc run bắn người, cổ cứng đờ quay lại, gương mặt hiện rõ vẻ như gặp ma: "Đại... đại... đại..."
Phó Tư Ý trong bộ khoác dài màu vàng nhạt chậm rãi bước lên, mái tóc đen xõa trên vai, đôi mắt dán chặt vào Phàm Chân, nụ cười đẹp đến không thốt nên lời. Âm cuối đầy vẻ nguy hiểm còn vương trong không khí, Tiểu Cúc rùng mình một cái, sợ hãi ôm lấy cánh tay Phàm Chân, người run bần bật, chẳng dám ngẩng đầu lên: "Đại... đại tiểu thư..."
Phó Tư Ý tiến đến sau lưng Phàm Chân, ánh mắt sắc lẹm quét qua Tiểu Cúc: "Bây giờ đang trong giờ làm việc mà, sao cô lại ở đây?"
Tiểu Cúc cảm thấy đầu óc mình như bị búa bổ, kêu ong ong, sắp đứng không vững nữa: "Đại tiểu thư, tôi tới ăn trộm... à không, không phải... tôi tới để... tới làm gì nhỉ... Đại tiểu thư ơi, tôi quên mất tôi tới đây làm gì rồi..."
Phàm Chân lén kéo vạt áo Phó Tư Ý, khẽ giật giật, dùng khẩu hình bảo: "Đừng dọa cô ấy."
Phó Tư Ý lườm Tiểu Cúc một cái, nhưng khi nhìn sang Phàm Chân thì ánh mắt lập tức trở nên dịu hiền, cô cũng bắt chước dùng khẩu hình đáp lại: "Cô ấy muốn ngủ chung với chị cho chật giường cơ mà."
Phàm Chân sắp bị cô làm cho tức cười, ngặt nỗi con tiểu hung thú này cứ một mặt đắc ý mà chỉ chỉ vào má mình, thản nhiên đòi hôn cho bằng được.
Liếc nhìn Tiểu Cúc đang cúi gầm mặt, sợ hãi đến mức mặt không còn giọt máu, Phàm Chân bất lực cong môi, gửi cho cô một nụ hôn gió "chụt" một cái từ xa. Lúc này Phó Tư Ý mới mãn nguyện quay người, tư thái ưu nhã ngồi xuống vị trí chủ tọa trong đại sảnh tòa nhà phụ. Cô gác tay lên thành ghế, tựa lưng ra sau, vẻ mặt thong dong đầy thư thái.
Tiểu Cúc cảm nhận được áp suất thấp quanh mình đã tan bớt, bèn run rẩy ngẩng đầu liếc nhìn Phó Tư Ý một cái rồi lại vội vàng cúi xuống. Cô nhích người về phía Phàm Chân, nhỏ giọng hỏi: "Này Phàm Chân, vừa rồi cô có thấy Đại tiểu thư vào bằng lối nào không? Kỳ quái thật đấy... Cửa chính nằm ở đằng kia mà, sao Đại tiểu thư lại đột ngột xuất hiện ở đây được? Chẳng lẽ cô ấy biết thuật ẩn thân sao?"
Phàm Chân chớp mắt đầy bối rối, còn đang vắt óc bịa chuyện thì tiếng nói thanh lãnh của Phó Tư Ý đã vang lên: "Tiểu Cúc, cô đi gọi mọi người trong phòng ra đây, tôi có việc cần tuyên bố."
Tiểu Cúc đang lo không có cớ để chuồn lẹ, liền vội vàng vâng dạ: "Vâng vâng, tôi đi ngay đây ạ."
Phàm Chân bị cái suy nghĩ "nghĩ gì làm nấy" của Phó Tư Ý làm cho hú vía, nàng đè thấp giọng hỏi: "Em định tuyên bố cái gì? Chẳng phải đã nói là sẽ duy trì quan hệ chủ tớ sao?"
Phó Tư Ý chạm vào ánh mắt nàng, khẽ nở nụ cười: "Lát nữa chị sẽ biết."
Mới nói được đôi câu, ngoài hành lang đã truyền đến tiếng bước chân lạch bạch. Dì Anh và Sầm Vãn nghe tin Phó Tư Ý có chuyện muốn tuyên bố cũng chạy đến xem náo nhiệt. Hai người vừa đi vừa xô đẩy, hưng phấn bàn luận, cho đến khi vào phòng người làm mới dừng lại thì thầm:
"Sầm Vãn, cô nói xem có phải Đại tiểu thư muốn công khai quan hệ với Phàm Chân không?"
"Chưa biết chừng, tôi thấy Tiểu Ý thì muốn lắm rồi, nhưng Phàm Chân sợ là chưa đồng ý đâu."
Dì Anh hiếm khi lộ vẻ lo âu: "Phàm Chân rồi cũng sẽ đồng ý thôi, tôi chỉ lo phu nhân bên kia liệu có chấp nhận không? Hạ Trầm Tiêu đã bóng gió bao nhiêu lần, muốn gán ghép con gái nhà bà ta cho Đại tiểu thư... Tôi thật sự sợ mọi chuyện sẽ phức tạp. Nhìn Phàm Chân và Đại tiểu thư tình cảm ngày một sâu đậm, ai mà nỡ để hai đứa nó rời xa nhau..."
Sầm Vãn vỗ vỗ vai bà để an ủi: "Có tôi ở đây, nhất định sẽ thúc đẩy hôn sự này. Còn về phía Phó Vi Dung... tôi lo liệu được."
Dì Anh cảm kích nhìn nàng một cái rồi bước vào đại sảnh. Đám người hầu đã xếp thành một hàng, cung kính đứng trước mặt Phó Tư Ý. Ánh mắt Phó Tư Ý nhàn nhạt quét qua một lượt, nàng khẽ ho một tiếng: "Gọi mọi người đến đây là để tuyên bố một việc."
"Kể từ hôm nay, Phàm Chân không còn là nữ hầu nữa..."
Phàm Chân cúi thấp đầu, ngón tay khẩn trương xoắn xuýt vào nhau. Đôi mắt chứa đầy ý cười của Phó Tư Ý lướt qua đỉnh đầu đen nhánh của nàng: "Phó thị đang có kế hoạch đầu tư vào Nguyên quốc, tôi cần một người am hiểu phong tục tập quán nơi đó để hỗ trợ. Phàm Chân... sau này sẽ là nữ thư đồng của tôi."
Phàm Chân: ???
Đám người hầu: !!!
Dì Anh và Sầm Vãn: "..."
Phó Tư Ý đứng dậy, thản nhiên đi đến trước mặt dì Anh, ngữ khí vô cùng tự nhiên: "Anh quản gia, dì đưa Phàm Chân sang lầu chính, để chị ấy chọn một phòng ngủ trên tầng ba. Tốt nhất là... ở gần phòng tôi một chút để tôi tiện hỏi han công việc bất cứ lúc nào."
Dì Anh dĩ nhiên cũng là một tay diễn kịch thượng thừa, bà cung kính đáp: "Rõ, thưa Đại tiểu thư."
Phó Tư Ý giả vờ bước ra cửa, đi được vài bước lại quay lại. Ánh mắt cô dịu dàng lướt qua gương mặt Phàm Chân, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ không cho phép khước từ: "Phàm Chân, lát nữa chị đi chọn phòng với Anh quản gia. Quần áo đồ dùng ở đây không cần mang theo, Anh quản gia sẽ sắm mới toàn bộ cho chị. Đồng phục hầu gái cũng không cần mặc nữa, sau này chị cứ mặc đồ bình thường cho thuận tiện, muốn mặc kiểu gì cứ nói với Anh quản gia, dì ấy sẽ đặt mua cho chị."
Phàm Chân nắm chặt hai bàn tay, hơi thở dần chậm lại. Nàng còn chưa kịp nghĩ cách trả lời thì những ánh mắt xung quanh đã muốn xuyên thấu nàng đến nơi. Nàng cảm thấy da đầu tê rần, đang lo không biết phải đối phó thế nào với những màn tra hỏi sắp tới, thì giây sau, Phó Tư Ý đã giúp nàng giải quyết mọi vấn đề bằng cách biến những ánh mắt nghi hoặc thành sự đồng cảm sâu sắc.
Nàng lạnh lùng nói: "Phàm Chân, đừng tưởng làm thư đồng là được hưởng phước, có khi còn vất vả hơn cả làm việc nặng đấy. Chị có sợ không? Có chịu khổ được không?"
Phàm Chân: ???!!!
Con tiểu hung thú này sao có thể... diễn sâu đến mức chững chạc đàng hoàng như vậy được chứ? Cô mà đi làm diễn viên thì chắc chắn đã ôm trọn các giải thưởng lớn về nhà rồi.
Phàm Chân ngẩng đầu, bắt gặp cái nhìn đầy ẩn ý của cô, đành cắn răng đáp: "Tôi... tôi không sợ. Được Đại tiểu thư tin tưởng, tôi nhất định sẽ cố gắng gấp bội, không để cô phải thất vọng."
Nói xong, nàng thầm oán trách trong lòng: Làm sao mà không sợ được chứ? Ngày nào cũng bị em "ăn" đi "ăn" lại đến mức không còn mẩu xương, làm sao mà không vất vả cơ chứ?
Giọng Phó Tư Ý vẫn dửng dưng: "Tốt lắm, vậy bắt đầu từ hôm nay đi."
Chờ Phó Tư Ý rời khỏi tòa nhà phụ, đám người hầu lập tức vây quanh Phàm Chân, mồm năm miệng mười lo lắng thay nàng: "Phàm Chân ơi, chẳng phải trước cô bảo chưa được đi học mấy năm sao, liệu có làm nổi việc này không? Yêu cầu của Đại tiểu thư cao lắm đấy, nghe giọng cô ấy vừa rồi mà xem... chậc chậc, chuyện này khó nhằn đây."
Tiểu Cúc đầy vẻ lo âu chen lên trước mặt nàng: "Đúng đấy Phàm Chân, hay là cô nhờ Anh quản gia nói khéo với Đại tiểu thư rút lại lệnh đi. Anh quản gia thương cô nhất, dì ấy chắc chắn không muốn nhìn cô rơi vào hố lửa đâu..."
Dì Anh và Sầm Vãn vừa bước ra đến cửa thì nghe thấy tên mình, quay lại thấy là Tiểu Cúc, bà tức đến không còn chỗ phát tiết. Tại sao lại là cô ta? Trước đó Sầm Vãn bảo bà là vật cản đường vừa hôi vừa cứng, nhưng bà thấy Tiểu Cúc mới đúng là vật cản, kiểu đá cũng không đi ấy.
Dì Anh trừng mắt nhìn Tiểu Cúc, lạnh lùng nói: "Được thôi, vậy để tôi nói với Đại tiểu thư... đổi cô sang làm thư đồng cho cô ấy nhé..."
Tiểu Cúc "oa" một tiếng rồi nhào tới ôm lấy bà: "Anh quản gia, đừng mà... Con đùa thôi, cứ để Phàm Chân đi đi ạ, cứ để cô ấy đi đi..."
Phàm Chân: "..."