Bên ngoài, tại phòng phân phối điện của dãy nhà dành cho người làm, có hai bóng người đang lén lút bò trườn, phát ra những tiếng sột soạt.
"Sầm Vãn, cầm cái đèn pin cao lên một chút! Chiếu vào mặt tôi làm gì, nhắm thẳng vào cái công tắc ấy, ái chà bà hậu đậu vừa thôi." dì Anh cô đứng trên thang, vừa loạng choạng xoay người vừa trợn tròn mắt nhìn hầm hầm Sầm Vãn: "Cô cố ý đúng không, muốn hại lão già này ngã chết hả?"
Sầm Vãn nhìn mà kinh hồn bạt vía, bàn tay cầm đèn pin không ngừng run rẩy: "Anh quản gia, bà xuống đây trước đi đã, nguy hiểm quá. Bà tuổi cao sức yếu rồi, ngã một cái chẳng phải chuyện đùa đâu."
Dì Anh không phục, sừng sộ đáp trả: "Tuổi tác có lớn thì tôi cũng là Alpha, cô có tin tôi mà ngã một cái là lập tức bật dậy được ngay không?"
Sầm Vãn không nhịn được mà đảo mắt một vòng rõ dài. Đám Alpha nhà họ Phó này, một khi đã cố chấp thì mười con trâu kéo không lại, mà đã ấu trĩ thì chẳng khác gì đứa trẻ lên ba. Đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn, từ chủ đến tớ đều cùng một đức tính như nhau.
Sợ dì Anh ngã, Sầm Vãn đành dùng thân mình làm điểm tựa để giữ chặt chiếc thang, nhưng vẻ mặt lại hết sức ghét bỏ: "Tôi nói này Anh quản gia, có phải sau khi thất tình bà đi bồi dưỡng thêm kiến thức không? Chứ đâu ra mà lắm cái tối kiến truy Omega như thế?"
Dì Anh vô thức mắng lại: "Tối kiến gì mà tối kiến, tôi là đang giúp Đại tiểu thư... Đại tiểu thư nhà chúng tôi thật thà quá, có ngủ chung giường chắc cũng chỉ đắp chăn thuần khiết tâm tình thôi, tôi phải giúp con bé một tay..."
Đây có lẽ là chuyện nực cười nhất mà Sầm Vãn từng nghe, nàng không nhịn được mà phụt cười thành tiếng: "Anh quản gia, là bà mắt quáng gà hay là Đại tiểu thư nhà bà quá giỏi diễn kịch vậy? Bà có thấy Alpha nào đêm hôm khuya khoắt ôm gối sang phòng Omega để 'tâm tình' không?"
"Đại tiểu thư nhà chúng tôi diễn kịch chỗ nào? Khó khăn lắm con bé mới thông suốt được một chút, tôi phải bồi thêm cho nó." dì Anh quay đi, tay mò mẫm trên tường tìm công tắc, miệng lầm bầm: "Cái công tắc điều hòa dãy này nằm ở đâu mới đúng nhỉ... Sầm Vãn, tay đừng run nữa, xích lại gần đây chút đi, tôi nhìn không rõ... Ở đây chẳng ghi số phòng gì cả, cái nào mới là công tắc sưởi phòng Phàm Chân?"
Sầm Vãn ướm hỏi: "Hay là bật đèn phòng điện lên đi? Như thế tìm sẽ nhanh hơn, chủ yếu là tôi sợ bà ngã thật đấy."
"Không được, chỗ này gần phòng ngủ của người làm, bật đèn lên là bị phát hiện ngay." dì Anh hạ thấp giọng như kẻ trộm: "Sầm Vãn, đưa đèn pin đây, để tôi tự tìm. Tìm thấy công tắc phòng Phàm Chân rồi ngắt sưởi đi, thế là con bé sẽ phải ôm lấy Đại tiểu thư để sưởi ấm cho nhau, hắc hắc hắc..."
Sầm Vãn cạn lời với bà nhưng cũng không thể bỏ mặc, nàng thuận miệng nói: "Phòng Phàm Chân là phòng thứ ba, bà cứ ngắt cái thứ ba là xong chứ gì?"
Anh cô vỡ lẽ: "Đúng nhỉ, sao tôi không nghĩ ra?" Nhưng ngay giây sau bà lại quay đầu hỏi: "Mà tính từ bên trái sang hay bên phải sang?"
Sầm Vãn bất lực, mắt sắp đảo đến mức trẹo cả lòng đen: "Công tắc có phải tôi lắp đâu mà biết? Mặc kệ trái hay phải, bà cứ ngắt cả hai bên đi không phải là xong sao?"
Dì Anh tỉnh ngộ, lập tức thao tác "tạch tạch" một hồi. Lúc leo xuống thang, bà còn lần đầu tiên khen Sầm Vãn một câu: "Cái đồ hồ ly tinh này, đầu óc cô cũng nhanh nhạy gớm."
Sầm Vãn đã quá quen với cái giọng điệu âm dương quái khí này nên lười so đo. Nàng quay người bước ra khỏi phòng điện, đi ngang qua dãy nhà người làm thì thấy dì Anh đang lom khom như mèo, lén lút nhìn trộm qua cửa sổ phòng Phàm Chân, nàng liền không chút lưu tình mà lôi bà đi.
"Kìa, đừng kéo tôi, để tôi xem một chút..."
"Xem cái gì mà xem, muốn xem thì cũng đừng đứng ở đây."
"Thế thì xem ở đâu?"
"Dưới gầm giường ấy."
"Tôi không dám..."
"Đã không dám mà còn đòi xem..."
...................................................
Bên trong căn phòng.
Phó Tư Ý nằm trong chăn lạnh đến mức không nhịn được mà xoay người. Cô không dám đụng vào Phàm Chân, cố hết sức lùi sát vào vách tường. Thế nhưng, cũng chính động tác này đã khiến hơi lạnh lọt vào bên trong.
Phàm Chân run rẩy, cảm giác tay chân đều lạnh toát: "Em đừng kéo chăn, lạnh quá."
Bên ngoài tĩnh mịch, toàn bộ Phó trạch như chìm sâu vào bóng tối. Phàm Chân cuộn tròn thành một khối vẫn thấy lạnh, nàng dần dần nhích lại gần phía Phó Tư Ý.
Phó Tư Ý dĩ nhiên cảm nhận được, cô nghiêng mặt hỏi nhỏ: "Tỷ tỷ, chị cũng thấy lạnh sao? Hay là lấy thêm cái chăn nữa ra đắp nhé."
Giọng Phàm Chân nhỏ nhẹ mềm mại: "Có chăn mới, nhưng ở trong kho, muốn lấy phải đăng ký ký tên, giờ này kho đóng cửa rồi... Hắt xì!"
Phàm Chân dụi dụi mũi, đang định bụng hay là lấy áo bông trong tủ ra đắp thêm, thì nghe thấy phía bên kia chăn có tiếng sột soạt. Phó Tư Ý ngồi dậy, đem phần chăn của mình gấp đôi lại rồi đắp lên người nàng.
"Ý tiểu tể, sao em lại nhường hết chăn cho chị? Em không lạnh sao?"
Phó Tư Ý đứng cách nàng một cánh tay, đôi mi cong lên cười: "Em sợ tỷ tỷ bị cảm."
Trái tim Phàm Chân bị câu nói này làm cho mềm nhũn. Cái đồ ngốc này, bệnh của chính mình còn chưa khỏi hẳn, lỡ quay ra nặng thêm rồi lại dỗi không chịu uống thuốc thì khổ. Phàm Chân sụt sịt mũi, lật góc chăn đã gấp đôi ra đắp lại lên người Phó Tư Ý, chần chừ một chút rồi bảo: "Nếu thấy lạnh thì... nhích lại đây một chút."
Phó Tư Ý ngẩn người, đôi mắt lập tức tràn ngập ánh sáng kinh ngạc. Cô hệt như một chú sâu róm nhích dần về phía Phàm Chân, dán sát vào cánh tay trơn bóng hơi lành lạnh của nàng.
Kể từ khoảnh khắc con tiểu hung thú dính sát vào mình, Phàm Chân cảm thấy một sự ấm áp bao phủ. Thể chất Alpha tốt hơn Omega rất nhiều, người cô ấm, tay chân cũng đầy nhiệt độ. Phàm Chân nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm lòng được mà nhích tới ôm lấy eo cô, mặt vùi vào lồng ngực đối phương: "Thế này có thấy ấm hơn chút nào không?"
Ánh mắt Phó Tư Ý hạ thấp, từ góc độ này vừa vặn nhìn thấy miếng bánh ngọt trắng ngần và trái dâu tây mê người. Ngọn lửa trong mắt cô nhanh chóng thiêu đốt đến tận tim. Gương mặt Phó Tư Ý nóng bừng, cô ngơ ngẩn gật đầu: "Hình như... ấm hơn rồi."
Để Phàm Chân được ấm áp hơn, cô vòng tay ôm lấy nàng vào lòng, nhẹ nhàng v**t v* bờ vai để sưởi ấm cho nàng: "Tỷ tỷ, chị gác chân lên chân em đi, em ủ ấm cho chị."
Phàm Chân ngẩng mặt lên, nhỏ giọng hỏi: "Em không lạnh thật sao?"
Phó Tư Ý tựa má vào mái tóc nàng: "Ôm tỷ tỷ là không thấy lạnh nữa rồi."
Bàn chân Phàm Chân lặng lẽ di chuyển trong chăn, đặt lên mu bàn chân của Phó Tư Ý. Ngay khi vừa chạm vào, chân kia của Phó Tư Ý đã lách tới, kẹp chặt lấy chân nàng. Thật thoải mái, thật ấm áp.
Phàm Chân nhanh chóng ấm người lên, nàng thỏa mãn cựa quậy trong lòng Phó Tư Ý, bỗng nhiên cảm thấy bàn tay cô đang đặt trên cánh tay mình rất lạnh. Bấy giờ nàng mới chú ý tới cánh tay Phó Tư Ý nãy giờ vẫn luôn để lộ ra ngoài để ôm lấy mình.
Cái đồ ngốc này. Vai để trần bên ngoài rất dễ nhiễm lạnh.
Phàm Chân im lặng nắm lấy bàn tay ấy đặt lại vào trong ổ chăn. Nàng khựng lại hai giây, rồi nâng tay cô lên, nhẹ nhàng đặt vào lồng ngực mình. Khoảnh khắc dán sát ấy, Phàm Chân theo phản xạ co rụt lại một chút: "Lạnh thật đấy."
Phó Tư Ý thấy vậy định rút tay về nhưng đã bị Phàm Chân mạnh mẽ đè lại.
"Tỷ tỷ, lạnh lắm."
Phàm Chân nắm lấy cổ tay cô, dẫn dắt bàn tay cô di chuyển trên miếng bánh ngọt, dán chặt vào nơi sâu nhất: "Nơi này là nơi ấm áp nhất rồi, nếu không thì em bảo phải đặt ở đâu?"
Phó Tư Ý vốn muốn nói: "Không phải em lạnh, là tỷ tỷ sẽ thấy lạnh", nhưng nơi này thực sự quá tuyệt vời, vừa ấm áp vừa mềm mại, tay cô đã không nỡ rời đi nữa rồi. Cô không đáp lời, nhưng trong bóng tối, tiếng hít thở rõ ràng đã trở nên dồn dập, gương mặt nóng bừng đến đỏ rực.
Bàn tay Phó Tư Ý lúc đầu vẫn còn nắm chặt, nhưng chỉ vài giây sau đã không tự chủ được mà mở rộng lòng bàn tay. Vết bớt hình cánh hoa chạm vào lớp kem, chỉ cần khẽ động đậy dường như cũng có thể tan chảy. Đầu ngón tay lún sâu vào miếng bánh ngọt mềm mại, lòng bàn tay xoay tròn trên quả dây tây.
Phàm Chân không nén nổi một tiếng rên khẽ hệt như mèo con. Nàng khẩn trương né tránh: "Ý tiểu tể, không cho chạm vào đó."
Phó Tư Ý ngẩng mặt, ánh mắt dịu dàng đến cực điểm: "Nhưng mà em lạnh, tỷ tỷ à."
Phàm Chân chạm phải ánh mắt vô tội mềm yếu ấy, nửa lời định nói đành lặng lẽ nuốt vào trong. Nàng cắn môi cố gắng không phát ra âm thanh, nhưng những ngón tay linh hoạt của cô vẫn khiến nàng không cách nào ức chế nổi.
"Ý... Ý tiểu tể, đừng đùa nữa."
Cách một lớp vải đồ ngủ, Phó Tư Ý cũng sắp phát điên bởi sự mềm mại phập phồng này. Kết quả của sự phập phồng ấy là răng nanh ngứa ngáy kịch liệt, tâm tư muốn đánh dấu Omega lại ngo ngoe muốn động.
Trước khi sang tìm Phàm Chân, vì sợ cùng giường chung gối sẽ không khống chế được bản thân, Phó Tư Ý đã uống trước một viên thuốc ức chế. Nhưng lúc này, cô sầu khổ phát hiện ra dường như không thể áp chế nổi nhiệt ý trong cơ thể. Lúc trước đã uống ba viên, giờ thêm một viên nữa vẫn không ăn thua, xem ra lần sau phải tăng liều lượng mất rồi.
Tỷ tỷ... bao giờ chị mới chịu lộ diện đây? Bao giờ mới có thể làm Omega của em? Thật sự rất muốn... đánh dấu tỷ tỷ, cùng nàng làm những chuyện thân mật hơn nữa.
Cuối cùng Phó Tư Ý cũng nghe lời buông tay ra, cô chuyển sang ôm lấy eo Phàm Chân, vùi đầu vào hõm vai nàng để tìm tư thế ngủ. Phàm Chân thấy cô im lặng hồi lâu liền nghi hoặc cụp mắt: "Còn lạnh không?"
Phó Tư Ý không hẳn là lạnh, cô chỉ cảm thấy lưng và eo bị cấn đến khó chịu. Nệm trong phòng ngủ của cô là hàng đặt riêng cao cấp theo số đo cột sống, còn phòng người làm là nệm xơ dừa thông thường, cứng đến mức khiến xương hông cô không thoải mái.
Phàm Chân dường như cũng nhận ra cô đang liên tục điều chỉnh tư thế: "Ý tiểu tể, ngủ không thoải mái sao?"
Phó Tư Ý nhẹ nhàng "vâng" một tiếng, làn môi mềm mại phớt qua tai nàng như đang làm nũng: "Tỷ tỷ, giường này hơi cứng."
Phàm Chân ngẩn người, suy nghĩ một lát. Nệm ở đây đúng là rất cứng, mấy ngày đầu nàng cũng ngủ không quen, huống hồ là người quen nằm nệm xịn như Phó Tư Ý. Cô vốn đã khó ngủ, môi trường kém thế này chắc chắn càng không ngủ được. Đêm ngủ không ngon thì ngày mai sẽ chẳng có tinh thần.
Ánh mắt Phàm Chân thoáng bối rối, mang theo chút ngượng ngùng: "Em... có muốn ngủ trên người chị không..."
Phó Tư Ý mím môi, cẩn thận nhích tới từ phía sau, vòng tay qua eo rồi bế nàng đặt lên người mình. Vòng eo Phàm Chân bị cô siết chặt không thể động đậy: "Ơ này, sao em lại ôm chị vào lòng thế?"
Phó Tư Ý ôm rất chặt: "Em không nỡ để tỷ tỷ làm nệm cho em đâu..."
Phàm Chân nhìn cô, sự xót xa và cưng chiều trong đáy mắt vị Alpha hiện lên thẳng thắn và rực cháy, không còn chút che giấu nào. Phàm Chân nén lại những cảm xúc đang trào dâng, dịu dàng cười: "Không sao đâu, chị ngủ quen rồi, ngược lại là em đó... thế này sẽ càng khó chịu hơn."
Phó Tư Ý vùi đầu vào cổ nàng, giấu đi sự áy náy nơi đáy mắt: "Tỷ tỷ, xin lỗi chi..."
Phàm Chân sững sờ trước lời xin lỗi bất ngờ: "Sao tự nhiên lại xin lỗi chị?"
"Em đã không chăm sóc tốt cho chị..." Yết hầu Phó Tư Ý chuyển động khó khăn, giọng nói có chút khàn đục: "Sao em có thể để tỷ tỷ ở nơi như thế này chứ? Vừa lạnh vừa chật, giường lại còn cứng thế này..."
"Chị là người làm mà, dĩ nhiên là phải ở đây rồi." Phàm Chân có thể cảm nhận được sự quan tâm mềm yếu nhất của cô, trái tim nàng bủn rủn đến không thốt nên lời.
Phó Tư Ý nhíu mày: "Chị không phải người làm, chị là vợ em. Em không thể để vợ mình phải ở nơi thế này chịu khổ được."
Tim Phàm Chân đập thình thịch, nàng ôm lấy eo cô, rúc sâu vào lòng đối phương: "Đồ ngốc, nơi này thật sự rất tốt rồi. Em không nhớ sao? Lần đầu em gặp chị, chị còn đang ở nằm ngoài sân ga cơ mà. Là em đã cứu chị về, cho chị ăn cho chị ở... chị rất mãn nguyện... thật đấy..."
Nhắc đến lần đầu gặp gỡ, Phó Tư Ý hơi xúc động: "Tỷ tỷ, chị có tin vào duyên phận không?"
"Sao tự nhiên lại hỏi vậy?"
Bàn tay Phó Tư Ý âu yếm v**t v* tấm lưng nàng: "Nguyên quốc có biết bao nhiêu người, trên đường cái mỗi ngày có bao nhiêu xe cộ qua lại, vậy mà chị lại chọn đúng chiếc xe của em để trốn vào. Tính ra thì tỷ lệ đó thực sự rất nhỏ, chỉ cần sai lệch một chút thôi là em và tỷ tỷ đã lạc mất nhau rồi."
Bị cô nói vậy, Phàm Chân cũng cảm thấy cuộc gặp gỡ của họ mang đậm màu sắc huyền học. Trong bóng tối, dường như có một sức mạnh thần bí nào đó đã dẫn dắt họ, để họ gặp được nhau vào đúng thời khắc giao thoa ấy.
Phàm Chân hệt như chim non nép vào lòng nàng, khẽ gật đầu: "Ừm, chị tin."
"Tỷ tỷ, ngày mai em sẽ để chị chuyển khỏi nơi này." Giọng điệu của tiểu đáng thương lúc này mang theo sự tê dại khiến người ta không thể kháng cự: "Tỷ tỷ không muốn công khai quan hệ, vậy em sẽ tìm một lý do hợp lý... Nhất định không để ai nói ra nói vào về chị đâu."
Lòng Phàm Chân ấm áp vô cùng, con tiểu hung thú này chuyện gì cũng nghĩ cho nàng, vô điều kiện nhường nhịn nàng. Giọng nàng dần thấp xuống: "Chị ngủ ở đây... thực sự cũng rất tốt mà."
"Nếu vợ đã thích ngủ ở đây, vậy thì em..." Phó Tư Ý nghiêng mặt nhìn nàng, cố ý dừng lại một chút: "Vậy em sẽ chuyển tới đây ở cùng chị."
Phàm Chân bị dọa cho giật mình, biểu cảm thoáng mất khống chế: "Chuyện này... như vậy sao được?"
Ánh mắt Phó Tư Ý dán chặt lấy nàng, ngữ khí khôi phục vẻ bá đạo vốn có: "Em là chủ cái nhà này, em muốn ngủ đâu thì ngủ."
Tiểu hung thú một khi đã tùy hứng thì chẳng ai cản nổi, Phàm Chân đành bất lực thỏa hiệp: "Vậy chị chuyển đi đâu bây giờ?"
Phó Tư Ý cuối cùng cũng giãn mày mỉm cười, đôi môi kề sát, hơi thở nồng nàn phả vào tai Phàm Chân: "Phòng ở lầu chính tùy chị chọn, tốt nhất là chuyển vào phòng của tem ... ở chung với em ."
Phàm Chân nhéo vào eo cô một cái: "Em nghĩ hay quá nhỉ."
Phó Tư Ý mềm nhũn "ư hử" một tiếng, rúc vào cổ nàng thì thầm: "Tỷ tỷ... Tỷ tỷ... Chị dời ra ngoài đi có được không..."
Cô không ngừng dùng lời lẽ mê hoặc bên tai Phàm Chân. Giọng cô vốn đã thiên về tông ngự tỷ quyến rũ, giờ ở khoảng cách gần như thế lại cố ý trầm xuống, khiến tai Phàm Chân nóng bừng lên.
Trời ạ! Sao lại có người gọi hai chữ "tỷ tỷ" một cách gợi tình đến thế. Tai Phàm Chân đỏ ửng, cả vùng cổ cũng nhiễm một lớp phấn hồng nhạt, may mà ánh sáng u tối nên không ai thấy được.
"Em đừng... đừng có gọi như vậy..."
"Tại sao chứ?" Phó Tư Ý vô tội chớp mắt.
Hơi thở Phàm Chân run rẩy: "Không có tại sao hết, chị... chị nghe mà thấy tâm phiền ý loạn."
Vừa phiền lại vừa bứt rứt. Cảm giác như kiến bò nơi tuyến thể diễn dục lại trỗi dậy. Khổ nỗi tiểu hung thú cứ muốn đối nghịch với nàng, cứ tê tê dại dại mà gọi: "Tỷ tỷ... Tỷ tỷ..." thêm một tiếng nữa.
Phàm Chân chống đỡ không nổi, định dùng tay đẩy ra để giữ khoảng cách với tên yêu nghiệt này, nhưng vừa cử động đã bị cô ôm chặt trở về. Trong bóng tối lờ mờ, bốn mắt nhìn nhau. Thời gian như ngưng đọng, hơi thở giao thoa tan vào không khí, quẩn quanh một sự mập mờ và thân mật khôn cùng.
Phàm Chân ở trên, Phó Tư Ý ở dưới. Tư thế này vô tình để miếng bánh ngọt trắng ngần mềm mại áp sát vào môi Phó Tư Ý. Mỹ vị đã dâng tận miệng, tiểu hung thú đương nhiên không từ chối. Cô ngậm lấy miếng bánh, từng ngụm từng ngụm m*t mát đầy nhịp điệu với cường độ vô cùng dịu dàng.
Phàm Chân khẽ thốt lên một tiếng rồi vội vã cắn môi, đứt quãng thốt ra từng chữ: "Ý tiểu tể... chờ một chút..."
Hôm nay trái dâu đặc biệt tươi mới, không có mùi thuốc thanh lạnh mà thơm ngon lạ thường. Phó Tư Ý ban đầu chỉ định giải tỏa cơn thèm một chút, nhưng sau đó dần mất kiểm soát. Phó Tư Ý tỉ mỉ nhấm nháp, khều gẩy, khiến trái dâu dưới sự trêu chọc của cô mà không ngừng rung động. Phàm Chân gắng sức cắn môi để không phát ra những âm thanh kỳ quái. Phòng người làm chỉ rộng hơn mười mét vuông, các phòng lại sát vách nhau, cách âm cực kém, bình thường phòng bên cạnh có đồ rơi xuống đất cũng nghe thấy rõ mồn một.
"Ý... Ý tiểu tể, sẽ bị nghe thấy mất..."
Hơi thở Phàm Chân loạn nhịp, nàng muốn trốn chạy nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà nhích lại gần cô, cả người xoắn xuýt như sợi dây thừng. Nhận thấy Phàm Chân đang cố khống chế tiếng kêu, Phó Tư Ý nhả trái dâu ra, đặt một nụ hôn lên môi nàng: "Tỷ tỷ, lầu chính cách âm rất tốt... sau này chị dời qua đó, sẽ không ai nghe thấy gì đâu..."
Phàm Chân: !!!
Nàng biết ngay mà, con tiểu hung thú này tốn bao công sức điều nàng đến bên cạnh là để thuận tiện ăn nàng đây mà. Còn nói cái gì mà không nỡ để nàng chịu khổ, rõ ràng là muốn nuốt chửng nàng vào bụng. Đúng là một con tiểu hung thú quỷ kế đa đoan!
"Ưm... đừng cắn..." Phàm Chân ngẩng cao cổ, tiếng r*n r* không ngăn được mà tràn ra từ cuống họng: "... Đừng..."
Con tiểu hung thú này sao ăn mãi không chán, lần nào ăn bánh ngọt cũng chẳng biết tiết chế. Phàm Chân vừa yêu vừa giận, dùng tay đẩy đầu cô ra ngoài.
"Tỷ tỷ..."
Giọng nói nũng nịu ấy làm lòng Phàm Chân như tan chảy. Phó Tư Ý nhẹ nhàng xoay người nàng lại, Phàm Chân nhận ra ý đồ của cô liền theo bản năng đưa tay che chắn. Phó Tư Ý dùng chút mưu mẹo, dời tay xuống dưới một tấc.
"Tỷ tỷ, có được không?" cô nhìn chằm chằm Phàm Chân, ánh mắt sáng rực rực.
Phàm Chân đối mặt với cô vài giây, không chịu nổi ánh mắt khẩn cầu ấy, cuối cùng thẹn thùng buông tay ra. Nhưng tiểu hung thú vẫn chưa thỏa mãn: "Tỷ tỷ, không ăn được."
Phàm Chân: !!!
Cô vừa cố ý dời tay xuống dưới đúng không? Phàm Chân cắn môi, đấu tranh một hồi rồi cũng từ bỏ sự kiên trì, thẹn thùng nâng miếng bánh ngọt đưa tới bên môi cô. Lúc này cô mới hài lòng, mở môi ngậm chặt lấy. Phó Tư Ý ngẩng mặt quan sát phản ứng của nàng, khi hai ánh mắt giao nhau, Phàm Chân ngượng ngùng nhắm nghiền mắt lại. Nàng cảm thấy hành động này của mình thật xấu hổ, cứ như là... đang cho tiểu hung thú bú vậy.
Ngoài cửa đột ngột vang lên tiếng "phạch" một cái. Phàm Chân giật mình kêu khẽ rồi vội vàng bịt miệng, tim nhảy lên tận cổ họng. Trái với sự hốt hoảng của Phàm Chân, Phó Tư Ý lại tỏ ra vô cùng trấn định, thậm chí trong bầu không khí căng thẳng ấy, cô vẫn tranh thủ ăn thêm một trái dâu nữa.
"Ưm..." Phàm Chân bị kích động phát ra một tiếng rên kiều mị.
"Phàm Chân... cô vẫn chưa ngủ sao?" Bên ngoài truyền đến tiếng của Tiểu Cúc.
Phàm Chân đẩy đầu Phó Tư Ý ra, cố trấn tĩnh đáp lời bên ngoài: "Ơ, tôi cũng sắp ngủ rồi." Nói xong nàng quay đầu, bịt lấy đôi môi đang làm loạn của Phó Tư Ý, liều mạng lắc đầu ra hiệu cô không được phát ra tiếng động.
Phó Tư Ý nhìn nàng trợn tròn mắt, ngũ quan bay loạn vì khẩn trương trông vô cùng đáng yêu, liền bật cười khẽ một tiếng. Tiếng cười cộng hưởng từ lồng ngực lan đến lòng bàn tay Phàm Chân, phát ra một loại âm thanh trầm đục.
Ngoài cửa, Tiểu Cúc lập tức ân cần hỏi: "Phàm Chân, trong phòng cô có tiếng gì thế?"
"Không... không có gì đâu." Phàm Chân trừng mắt nhìn Phó Tư Ý, ánh mắt mang theo lời cảnh cáo nồng đậm.
Bên ngoài im lặng một hồi, Phàm Chân tưởng Tiểu Cúc đã đi rồi, nào ngờ giây tiếp theo lại nghe thấy câu hỏi của cô ấy.
"Hôm nay hệ thống sưởi có vấn đề gì phải không nhỉ? Tôi mới chợp mắt đã bị lạnh đến tỉnh cả người. Này Phàm Chân, máy sưởi phòng cô có hỏng không thế?"
Phàm Chân cố hết sức giữ cho giọng nói bình tĩnh: "Ừm, hình như hỏng rồi, tôi cũng thấy lạnh lắm. Để mai tôi nhờ dì Anh gọi thợ đến sửa xem sao."
"Cô cũng thấy lạnh à? Lạ thật đấy, tôi vừa gõ cửa phòng chị Hoan thì thấy sưởi bên đó vẫn chạy tốt mà. Tôi cứ tưởng chỉ có mỗi máy sưởi phòng tôi dở chứng cơ... Chắc là do cảm nhận của mỗi người khác nhau thôi. Hay là cô mở cửa để tôi vào thử xem, biết đâu máy sưởi không hỏng, chỉ tại cô sợ lạnh quá thôi."
Nghe thấy Tiểu Cúc đòi vào phòng, sự căng thẳng của Phàm Chân bị đẩy lên đến đỉnh điểm. Sắc mặt nàng thoắt cái trắng bệch, đôi bàn tay theo bản năng ôm chặt lấy đầu Phó Tư Ý, nhấn chìm toàn bộ khuôn mặt cô vào trước ngực mình.
"Cô... cô đừng vào, tôi ngủ rồi."
Tầm nhìn của Phó Tư Ý bỗng chốc tối sầm, cảm giác trơn mềm nương tựa vào gương mặt khiến hơi thở cô thoáng chốc đình trệ. Đắm chìm trong hương vị ôn nhu này, cô dù có bị ngạt thở cũng chẳng nguyện ý chui ra.
Giọng Tiểu Cúc bên ngoài cao lên mấy tông: "Ngủ thì dậy thôi, dù sao cô cũng lạnh đến mức không ngủ được mà."
Phàm Chân khẩn trương đến mức âm cuối run rẩy. Phó Tư Ý có thể cảm nhận rõ rệt nhịp tim đang đập dồn dập của nàng qua lồng ngực.
"Tiểu... Tiểu Cúc, tôi buồn ngủ lắm rồi, muốn đi ngủ thôi... Có chuyện gì mai hãy nói nhé."
"Lạnh thế này sao mà ngủ được? Cô nghe lại mình xem, giọng run cầm cập vì lạnh rồi kia kìa." Tiếng bước chân bên ngoài áp sát, tiếp đó là tiếng đập cửa dồn dập: "Phàm Chân, mở cửa đi, đêm nay hai chị em mình ngủ chung cho chật một chút, như thế mới ấm được."
Phàm Chân: ???!!!
Không phải hai người, mà là ba người! Một chiếc giường bé tí thế này, ba người thì chen chúc kiểu gì?
Khoan đã, hình như sự chú ý của nàng đi chệch hướng rồi thì phải? Tiểu Cúc mà vào, nhìn thấy nàng và Phó Tư Ý đang quần áo xộc xệch ôm nhau thế này, vậy thì nàng... Á á á... Cảnh tượng đó nàng chẳng dám nghĩ tiếp nữa.
Tiếng đập cửa bên ngoài càng lúc càng gấp gáp, Phàm Chân cảm thấy ba hồn bảy vía của mình như sắp bị tán lạc, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa cả trước ngực lẫn sau lưng.
Vị Alpha đang bị chôn mặt trước ngực cảm nhận được tiếng thình thịch vang dội của nhịp tim ngay sát bên tai, bèn như chú chuột hamster lặng lẽ nhô nửa cái đầu ra: "Tỷ tỷ, để em ra nói chuyện với cô ấy."
Phàm Chân lúc này chẳng khác nào miếng bánh quy bị kẹp giữa hai tầng nhân, bên nào cũng khiến nàng sứt đầu mẻ trán. Nàng trừng mắt nhìn Phó Tư Ý, mấp máy môi hỏi không ra tiếng: "Em định ra ngoài làm gì?"
Đôi môi đỏ của Phó Tư Ý cong lên, gương mặt hiện rõ vẻ phóng túng thường lệ: "Em ra nói với cô ấy, chị phải ngủ cùng em cho chật một chút, bảo cô ấy biến đi chỗ khác mà ngủ."
Cuối cùng, cô còn lạnh lùng bồi thêm một câu: "Phòng cô ấy đang rất tốt đấy, cứ ở yên đấy cho em."
Phàm Chân hoàn toàn bó tay, chỉ biết thầm cầu nguyện trong lòng: Tiểu Cúc, cô đi nhanh cho tôi nhờ, con tiểu hung thú này đang ở bên bờ vực bùng nổ rồi, sắp không ép xuống nổi nữa đâu.
Tiểu Cúc nào hay biết mình đang quấy rầy một con thú dữ ăn bánh ngọt. Không những làm gián đoạn, cô còn có ý định cuỗm luôn miếng bánh ấy đi. Không hiểu rõ tình hình, cô tiếp tục gõ vào tấm cửa gỗ: "Phàm Chân, mở cửa đi mà, mau cho tôi vào ủ ấm trong chăn với cô một tí!"
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Cúc: "Tôi có thể ngủ dưới gầm giường cũng được, không sao đâu!"