Phó Tư Ý theo bản năng định tiến lên ngăn cản Hạ Dĩ Trình tiến lại gần Phàm Chân, nhưng Phương Tụng Nhàn đã nhanh hơn một bước. Cô chắn ngay trước mặt Phàm Chân để bảo vệ nàng, hất cằm phản kích: "Cậu đừng có hung dữ với chị ấy!"
Thấy bộ dạng bảo bọc đó, Hạ Dĩ Trình lập tức hiểu ra, sát khí trên mặt dần tan biến: "Phương Tụng Nhàn, chẳng lẽ đây chính là... 'vị tỷ tỷ xinh đẹp' mà cậu nói là đã nhất kiến chung tình sao?"
Quen thói hống hách với người hầu ở nhà, Hạ Dĩ Trình ném cái nhìn ghen tị đầy u ám về phía Phàm Chân: "Một Beta thôi mà, trông cũng được đấy, nhưng chẳng qua cũng chỉ là dân quê mùa không học thức... Phương Tụng Nhàn, cậu định mang chị ta ra ngoài thật đấy à?"
Đang nói, cô ta thình lình đưa tay định chạm vào gò má Phàm Chân. Bất ngờ, một bàn tay từ phía sau vươn ra, kẹp chặt lấy cổ tay cô ta rồi dùng lực kéo giật về phía sau.
Hạ Dĩ Trình đau đớn kêu lên một tiếng "Á", ngẩng đầu liền bắt gặp đôi mắt lạnh lùng của Phó Tư Ý. Giọng Phó Tư Ý không cao nhưng lại vô cùng sắc bén: "Hạ Dĩ Trình, đây không phải Hạ gia, muốn phô trương uy phong thì em chọn nhầm chỗ rồi."
Biết Phó Tư Ý ghét nhất những Omega ngang ngược, Hạ Dĩ Trình cắn môi nhẫn nhịn, tỏ vẻ ủy khuất: "Tiểu Ý, em thấy mặt chị ta bẩn nên định lau hộ thôi mà."
Phó Tư Ý thản nhiên phớt lờ cô ta, quay sang đưa chậu bột cho Phàm Chân: "Phàm Chân, bây giờ chị có thể 'biến' nhân vào trong chưa?"
Phàm Chân nở nụ cười ôn nhu: "Vậy Đại tiểu thư phải nhìn cho kỹ nhé, đừng có chớp mắt đấy."
Phương Tụng Nhàn thấy hai người họ cứ nói tiếng lóng mà người ngoài không hiểu, bầu không khí lại vô hình trung hòa hợp đến lạ, cô nàng liền trầm giọng đầy khó chịu: "Phó Tư Ý, hai người đang làm cái gì thế?"
Phó Tư Ý chẳng buồn ngẩng đầu: "Đặc sản quê hương của Phàm Chân."
Nghe thấy là đặc sản Nguyên quốc, Phương Tụng Nhàn lại hưng phấn hẳn lên, nũng nịu sáp lại gần Phàm Chân, dùng chất giọng thẹn thùng khác hẳn ngày thường: "Tỷ tỷ, chị đang làm quà vặt quê nhà sao? Vậy em ở lại dùng cơm có được không?"
Ánh mắt Phó Tư Ý tối sầm lại trong thoáng chốc. Không đợi Phàm Chân lên tiếng, cô đã lạnh lùng từ chối: "Phó gia không còn dư cơm đâu."
Phương Tụng Nhàn vốn là kẻ mồm mép không có giới hạn, cô nàng cố tình kéo dài âm cuối để tạo không khí mập mờ: "Vậy thì em sẽ ăn... cơm của tỷ tỷ."
Phàm Chân không ngốc, nàng cảm nhận được sự săn đón lộ liễu của Phương Tụng Nhàn. Nhưng chẳng hiểu sao nàng lại thấy không thoải mái với sự trêu chọc này. Nàng khẽ nhíu mày im lặng, bên tai lại vang lên tiếng mỉa mai của Hạ Dĩ Trình: "Đúng là thứ đồ nhà quê... cái gì cũng lấy ra ăn được..."
Ánh mắt Phó Tư Ý trầm xuống, liếc xéo qua: "Hạ tiểu thư chướng mắt thì có thể không ăn."
Hạ Dĩ Trình chưa từng bị nói thẳng mặt như thế bao giờ. Nhưng vì quá thích Phó Tư Ý, cô ta sẵn sàng hạ thấp lòng tự trọng, mặc kệ người khác cười chê: "Tiểu Ý, em không có ý đó... Ý em là... chúng ta có lẽ không có thời gian ăn sủi cảo đâu."
Phó Tư Ý không hiểu ẩn ý: "Cái gì?"
"Bởi vì..." Hạ Dĩ Trình thần bí dừng lại: "Em muốn dẫn chị đi gặp một người."
"Ai?"
Hạ Dĩ Chanh nhấn mạnh từng chữ: "Dì Vãn!"
Đồng tử Phó Tư Ý co rụt lại: "Dì Vãn? Dì ấy ở đâu? Dì ấy về rồi sao? Về lúc nào thế?"
Hàng loạt câu hỏi dồn dập quăng về phía Hạ Dĩ Trình. Cô ta mỉm cười đắc ý, vì trên đời này nếu có ai có thể khiến Phó Tư Ý mất bình tĩnh, đó chỉ có thể là —— Sầm Vãn.
Hạ Dĩ Chanh thản nhiên kể: "Công ty em đang chuẩn bị tiệc tối nên em định ghé qua cửa hàng bánh kẹo của cô Lisa xem thử, ai ngờ vừa vào cửa đã thấy dì Vãn. Em không biết lần này dì về ở lại bao lâu nên không dám tiến tới hỏi, sợ dì đi mất nên phải tới báo cho chị ngay."
"Nửa giờ trước dì ấy vẫn ở đó, nếu chậm chân... em sợ..." Hạ Dĩ Trình vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Phó Tư Ý.
Phó Tư Ý quả nhiên vô cùng sốt sắng. Cô sải bước đến bồn rửa tay, nước chưa kịp lau khô đã định chạy ra ngoài. Chợt nhớ ra điều gì, cô quay lại đứng trước mặt Phàm Chân: "Phàm Chân, tôi có việc gấp phải đi ngay. Chuyện sủi cảo... xin lỗi nhé, để chị phải bận rộn công cốc một chuyến rồi."
Cảm giác nhiệt tình bị dội gáo nước lạnh khiến Phàm Chân không tránh khỏi thất vọng, nhưng giọng nàng vẫn nhẹ nhàng, không một lời oán trách: "Không sao đâu Đại tiểu thư, chính sự quan trọng hơn mà. Sủi cảo này tôi sẽ chia cho dì Anh và mọi người ăn..."
"Đúng rồi, cậu cứ đi đi." Phương Tụng Nhàn vỗ vai Phó Tư Ý, đẩy cô ra ngoài: "Phần sủi cảo của cậu, mình sẽ ăn hộ cho."
Phó Tư Ý liếc cô bạn một cái, không nhịn được quay đầu nhìn Phàm Chân. Hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung, giằng co một lát rồi Phó Tư Ý mới dứt khoát quay người rời đi.
Phàm Chân cụp hàng mi dài, che giấu nỗi cô đơn len lỏi trong lòng.
Dì Vãn... rốt cuộc là ai?
Lần trước Phó Tư Ý nhắc tới dì Vãn là khi tặng nàng chiếc túi kim chỉ. Nàng chỉ biết dì Vãn là em gái của cô Lisa. Nhưng cô Lisa là ai? Phàm Chân không dám hỏi, nhưng nàng nhận ra mỗi khi nhắc đến dì Vãn, trên mặt Phó Tư Ý luôn hiện lên nụ cười hiếm thấy.
Đi gặp dì Vãn, chắc là cô sẽ vui lắm. Mục đích làm sủi cảo cũng là để cô vui, giờ cô đi gặp dì Vãn thì cũng là chuyện tốt. Đại tiểu thư vui, nàng cũng vui.
Nghĩ đoạn, Phàm Chân bỗng mỉm cười nhẹ nhõm.
....................................
Màn hình LED cực đại của cửa hàng bánh kẹo nhấp nháy giữa màn đêm, biến hóa thành những dải màu neon rực rỡ.
Sầm Vãn nhìn chằm chằm vào đó đến xuất thần. Phải đến khi cô Lisa gọi vài tiếng nàng mới sực tỉnh, đưa tay vén lọn tóc dài hơi xoăn ra sau tai, để lộ đôi khuyên tai ngọc trai đen khẽ đung đưa theo từng cử động.
Nàng gượng cười: "Xin lỗi, xin lỗi nhé. Lâu quá không về Tô quốc, cảnh đường phố ở đây làm em nhìn đến ngẩn ngơ."
Cô Lisa chẳng nể nang gì mà vạch trần: "Em nhìn cảnh đường phố cái gì chứ, rõ ràng là đang nhìn video phỏng vấn của Phó Vi Dung. Sao đi bôn ba bên ngoài bảy tám năm rồi mà về đây chẳng tiến bộ chút nào thế?"
"Chị ba, chị nói mò gì vậy, em nhìn bà ấy hồi nào?" Sầm Vãn chột dạ rút một điếu thuốc từ trong bao, định dùng động tác châm thuốc để né tránh ánh mắt dò xét của cô Lisa.
Viên bạc hà nổ tròn trịa nằm trong đầu lọc, ngón tay Sầm Vãn khẽ miết nhẹ, hương bạc hà nồng nàn lan tỏa nơi đầu mũi.
Cô Lisa chun mũi, đưa tay quạt quạt không khí: "Chẳng phải đã cai rồi sao? Sao giờ lại hút lại? Em dẫu sao cũng là thiên kim của ông trùm ngành đường, bộ dạng thế này coi sao được?"
Sầm Vãn cười thờ ơ, cúi người gạt tàn thuốc vào khay: "Nhà đã có chị cả với chị hai rồi, không thì vẫn còn chị ba đây thây. Em ấy mà... chỉ là đứa không có tiền đồ thôi."
Cô Lisa thở dài thườn thượt: "Từ nhỏ đến lớn em lúc nào cũng ngang bướng không chịu nghe lời. Đặt vào bao nhiêu tiền đồ xán lạn không muốn, cứ nhất thiết phải đến Phó gia làm gia sư, rồi danh không chính ngôn không thuận đi theo Phó Vi Dung mười mấy năm trời, uổng phí cả thanh xuân. Vãn Vãn, em có biết không... tim ba mẹ đều đã tan nát cả rồi?"
Màn hình LED bên đường lại thay đổi hình ảnh. Trong ánh sáng chập chờn, Sầm Vãn một lần nữa nghiêng mặt nhìn về phía màn hình tinh thể lỏng khổng lồ kia.
Trong hình, Phó Vi Dung diện bộ vest trắng trang nhã, đứng trên bục diễn thuyết dõng dạc luận bàn. Ánh mắt bà kiên định, bờ môi đỏ quyến rũ, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên một khí thế không thể diễn tả bằng lời.
Sầm Vãn nén lại nỗi nghẹn ngào nơi vành mắt đã ửng đỏ, quay mặt đi: "Em biết chứ..."
Điếu thuốc trên tay đã cháy mất một nửa, cuống họng dâng lên một tia lạnh lẽo thấu xương tủy. Sầm Vãn bóp nát viên tinh thể, một tiếng "pực" vang lên, vị bạc hà lan tỏa trong khoang miệng, mang theo cái lạnh thấm sâu tận đáy lòng.
Nàng gục đầu xuống, giọng nói trầm đục: "Cho nên... em không còn mặt mũi nào về gặp ba mẹ nữa."
Cả hai rơi vào sự im lặng kéo dài. Cô Lisa hắng giọng một cái: "Dập thuốc đi, không tốt cho sức khỏe đâu."
"Này, nói sao em không nghe thế nhỉ? Mau dập thuốc đi, chị không muốn phải hút thuốc thụ động từ em đâu."
Sầm Vãn coi như gió thoảng bên tai, lại tự mình châm thêm điếu nữa. Cô Lisa đang định ra tay giật lấy thì giây tiếp theo, bà thấy Sầm Vãn đột ngột đứng bật dậy, nhìn trân trân ra phía cửa, đôi mắt đã tràn đầy hơi nước.
Cô Lệ Tát nhìn theo tầm mắt của nàng, kinh ngạc thốt lên: "Tiểu Ý..."
Phó Tư Ý đứng lặng im nơi cửa, bốn mắt nhìn nhau với Sầm Vãn, đôi mắt cô cũng đã nhuốm chút lệ nhòa.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Được rồi, trợ thủ mạnh nhất đã lên sàn, nhân vật cũng đều đã tập hợp đông đủ, giờ lành đã đến, mở màn thôi!