Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 15

Phàm Chân rủ Phó Tư Ý xuống bếp chẳng qua là do lúc đó quá căng thẳng, nói đại mà không kịp suy nghĩ. Chẳng ngờ ngày hôm sau, cô thật sự đến đúng hẹn.

Còn dư lại một ít thịt băm sau khi làm chè trôi nước, Phàm Chân ngồi bên chiếc tủ thấp xúc bột mì để chuẩn bị làm sủi cảo. Nghe thấy tiếng "loảng xoảng" ngoài cửa, nàng ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng cao gầy của Phó Tư Ý đột nhiên xuất hiện khiến lão Hoàng đang chuyển rau cải giật mình đánh rơi cả sọt.

"Đại... Đại tiểu thư, sao cô lại xuống bếp thế này? Cô cần gì cứ để tôi mang lên là được."

Dì Anh đang giúp việc gần đó cũng sững sờ mất vài giây, rồi lập tức dùng cùi chỏ huých nhẹ vào lưng Phàm Chân, ghé tai nàng cười khẽ: "Dì nói không sai mà, Đại tiểu thư nhà chúng ta dễ dỗ lắm."

Vành tai Phàm Chân ngay lập tức đỏ bừng, nàng vội vén lọn tóc xõa để che đi đôi lông mày, nhưng những cử động lúng túng liên tục ấy chẳng thể giấu nổi sự căng thẳng và thẹn thùng trong đáy mắt.

Dì Anh nhìn chằm chằm vào hàng mi đang run rẩy không ngừng của nàng, nở nụ cười hóm hỉnh: "Ái chà, hôm nay không biết sao mà trong bếp lạnh thế này, hay là hệ thống sưởi có vấn đề rồi?" Nói đoạn, bà bước tới bên bồn rửa, khẽ đá chân vào lão Hoàng đang rửa rau: "Ông xuống phòng máy xem hộ tôi cái, có khi đường dây sưởi phía bên này hỏng rồi đấy."

"Làm gì có, sưởi vẫn tốt mà." Lão Hoàng quyệt mồ hôi trên trán, ngơ ngác nhìn dì Anh: "Dì nhìn này, tôi còn đang vã mồ hôi đây."

Vẻ mặt dì Anh méo xệch đi một chút: "Mồ hôi đâu mà mồ hôi, rõ ràng là nước bắn lên mặt ông đấy chứ."

Lão Hoàng hiển nhiên chẳng hiểu mô tê gì, lột bao tay ra quẹt đại lên mặt rồi đưa tay ra trước mặt dì Anh: "Xem đi, là mồ hôi thật mà?"

Dì Anh bỗng giáng một cú vào sau gáy ông, nghiến răng nói: "Ông đó là do thể chất suy nhược nên mới ra mồ hôi trộm!" Nói xong, bà túm lấy vai áo kéo lão Hoàng ra khỏi bếp, để lại không gian riêng cho hai người đang đứng trân trân nhìn nhau.

Sau vài giây đối mặt đầy ngượng ngùng, Phó Tư Ý lân la lại gần bên cạnh Phàm Chân, nhỏ giọng hỏi: "Làm sao chị nhét được nhân vào trong viên chè hay vậy?" Đôi mắt đào hoa liễm diễm của cô nhìn chằm chằm vào chậu bột, trông giống hệt một bé ngoan đang tò mò ở nhà trẻ.

Phàm Chân không tự chủ được mà mỉm cười: "Lát nữa cô sẽ biết ngay thôi." Nàng vừa nói vừa thêm nước vào bột, chậm rãi nhào nặn. Ở Tô quốc ngày ngắn đêm dài, mọi người thường ăn thịt là chính nên hiếm khi làm các món từ bột mì.

Phó Tư Ý cảm thấy mới mẻ, nghiêng đầu hỏi: "Phàm Chân, chị đang làm gì thế?"

"Nhào bột." Đuôi mắt Phàm Chân cong lên, toát ra một vẻ dịu dàng quyến rũ: "Hôm nay chúng ta ăn sủi cảo."

"Sủi cảo là gì?" Phó Tư Ý bị ánh mắt long lanh của nàng làm cho xao động, vội vàng tránh né: "Chị vẫn chưa nói cho tôi biết cách làm nhân chè trôi nước đâu nhé."

Phàm Chân nháy mắt: "Đừng vội, đợi tôi nhào xong khối bột này sẽ biến hóa cho cô xem."

Thấy Phàm Chân nhào bột có vẻ nhẹ nhàng, Phó Tư Ý cũng muốn thử: "Phàm Chân, để tôi giúp chị."

Phàm Chân lùi sang một bên nhường chỗ: "Vâng, được."

Phó Tư Ý rửa sạch tay, học theo dáng vẻ của Phàm Chân để nhào bột. Nhưng vì dùng lực không đúng cách, bột mì cứ tơi ra như tơ liễu rồi dính bết vào tay cô. Phó Tư Ý vẩy mạnh hai cái khiến vụn bột bắn tung tóe, nhưng đống bột trên tay vẫn chẳng chịu rời ra. Cô bỗng thấy bực bội, đôi môi đỏ mím lại thành một đường thẳng băng giá.

Dư quang của Phàm Chân vốn chưa từng rời khỏi Phó Tư Ý, thấy cô đang giận dỗi "phân cao thấp" với đống bột, lòng nàng không tự giác mà mềm xuống, ngay lập tức chỉ muốn... dỗ dành cô.

Phàm Chân bước đến phía sau, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại phủ lên tay Phó Tư Ý: "Không phải làm thế này đâu, để tôi dạy cô."

Khi cơ thể mềm mại của Phàm Chân áp sát vào lưng mình, Phó Tư Ý lập tức cứng đờ người. Ánh nhìn thanh lãnh trong mắt cô bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảnh. Phàm Chân nắm lấy tay cô, cùng đắm vào trong đống bột, kéo tay cô chậm rãi khuấy đều. Những vụn bột rời rạc nhanh chóng kết lại thành khối.

"Cứ nhẹ nhàng nhào thế này thôi, kiên nhẫn một chút... cô xem, bột mì nghe lời rồi này."

Giọng nói ôn nhu của Phàm Chân phả bên tai cô, hơi thở nóng hổi đầy ám muội: "Nhào càng lâu thì bột sẽ càng mềm, lúc ăn cảm giác sẽ ngon hơn nhiều."

Tay Phó Tư Ý nhào bột, còn tay Phàm Chân lại đang "nhào" tay cô, từng vòng, từng vòng một...

Một lúc sau, Phàm Chân nghiêng đầu nhìn Phó Tư Ý: "Nhào thành thế này là được rồi."

Khi Phàm Chân cử động môi để nói, nàng vô tình cọ nhẹ vào vành tai của Phó Tư Ý. Hành động đó giống như một mồi lửa, khiến mọi thứ bùng nổ đùng đoàng. Phó Tư Ý cố gắng phớt lờ cảm giác nhuyễn ngọc ôn hương phía sau, nhưng động tác nghiêng người của Phàm Chân lại khiến hai người dán chặt vào nhau hơn.

Đường nét xuân sắc của Phàm Chân tì vào lưng cô, mềm mại hệt như khối bột vừa được thêm nước, chỉ cần động đậy một chút là cảm nhận được sự ép sát rõ rệt. Phó Tư Ý – một vị Alpha tân binh chưa từng biết yêu đương là gì – làm sao chịu nổi sự thân mật thế này. Cô đứng hình, chân tay luống cuống không biết phải ứng phó ra sao, chỉ có thể đứng bất động như phu tượng.

Tâm trí cô rối bời, mơ hồ nghe thấy Phàm Chân thì thầm bên tai: "Cô thấy có mềm không?"

Mềm... thật sự mềm đến mức không tưởng nổi.

Hóa ra Beta cũng có thể thân hình mềm mại đến nhường này sao?

Phó Tư Ý chưa từng chạm vào Omega, cũng chưa từng gần gũi với Beta nào. Lần đầu tiên cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp và hương thơm dịu ngọt này, cô thấy lòng mình như mặt hồ mùa xuân dậy sóng, để lại những rung động lăn tăn nơi đáy tim.

Phàm Chân nở nụ cười ôn nhu: "Bột mềm đến mức này nghĩa là đã nhào xong rồi, có thể tiến hành bước kế tiếp."

Bột?

Hàng mi dài của Phó Tư Ý khẽ run. Hóa ra sự mềm mại mà Phàm Chân nói đến không phải là... cơ thể nàng, mà là khối bột mì kia. Ý thức được mình đã hiểu sai, nhiệt độ trên mặt Phó Tư Ý lập tức tăng vọt.

Hệ thống sưởi trong bếp vốn đã cao, lại thêm hơi nóng từ các lò nấu phả ra khiến không gian càng thêm nóng bỏng. Tư thế này, hình ảnh này và bầu không khí này rõ ràng đã vượt xa giới hạn chung sống bình thường giữa chủ và tớ.

Phó Tư Ý hơi nghiêng đầu, muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Chẳng ngờ cái khẽ động này lại khiến cánh môi cô vô tình lướt qua một thứ gì đó vô cùng mềm mại. Cảm giác êm ái ấy mang theo một luồng điện tê dại đầy ngọt ngào.

Cả hai như bị điện giật mà tách rời nhau ra. Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở quấn quýt, cả hai đều rơi vào trạng thái bàng hoàng trong chốc lát.

Phó Tư Ý thấy đôi mắt hạnh long lanh của Phàm Chân co rút lại, rồi nàng theo bản năng lùi về phía sau, lấy mu bàn tay che chặt bờ môi mình. Từ gương mặt đến cổ nàng đều là một màu đỏ rực không cách nào che giấu. Phó Tư Ý thấy vậy, hậu tri hậu giác nhận ra thứ mềm mại mình vừa chạm vào chính là... đôi môi của Phàm Chân.

Tim Phó Tư Ý hẫng đi một nhịp. Cô lúng túng né tránh ánh nhìn của đối phương, mắt nhìn vông quắc sang hướng khác. Làm sao bây giờ? Cô không hề muốn mạo phạm nàng, nhưng Phàm Chân sẽ nghĩ về cô thế nào đây?

"Tôi xin lỗi..." Phó Tư Ý chân thành nói, vành tai cũng nhuốm một màu đỏ nhạt đầy vẻ khả nghi.

Phàm Chân vội vàng luống cuống quay đi, giả vờ thu dọn bát đũa trên bàn: "Không... không sao đâu ạ... Là ngoài ý muốn thôi... Đại tiểu thư đừng để trong lòng."

Lời tuy nói vậy nhưng bầu không khí không tránh khỏi rơi vào sự ngượng ngùng vi diệu. Hai người tựa lưng vào nhau, ai nấy đều vờ bận rộn nhưng trong lòng đầy sự bất tự nhiên. Giữa sự im lặng đó, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào.

"Hạ Dĩ Trình, chúng ta đi chính sảnh ngồi đợi đi. Cậu cứ thế tùy tiện xông vào trong thì thật thất lễ quá."

"Này Phương Tụng Nhàn, cậu đừng kéo mình nữa, bỏ tay ra!" Hạ Dĩ Chanh dùng sức gạt tay bạn mình, dẫm trên đôi giày cao gót đi thẳng tới trước, quay đầu mỉm cười với dì Anh bên cạnh: "Chúng cháu đâu phải lần đầu tới đây, đúng không dì Anh?"

Dì Anh khẽ nhíu mày: "Hạ tiểu thư, tiểu thư vẫn nên chờ ở bên ngoài một chút để tôi vào thông báo."

Hạ Dĩ Trình nũng nịu đè thấp giọng: "Dì ơi, giữa cháu và Tiểu Ý còn cần phải thông báo sao? Nơi này chẳng khác gì nhà của cháu cả."

Cô ta vênh váo đi vào trong, nghiễm nhiên trưng ra bộ dạng của một nữ chủ nhân: "Cháu nghe người làm nói Tiểu Ý đang ở bếp, cô ấy xuống đây làm gì chứ?"

Sắc mặt dì Anh lộ vẻ không vui, rõ ràng không muốn tiếp chuyện thêm. Hạ Dĩ Trình cũng chẳng thấy ngại, tự mình đi thẳng tới cửa phòng bếp. Cô ta bắt gặp Phó Tư Ý đang xắn tay áo làm việc, cách đó hai ba mét là một nữ hầu lạ mặt nhưng dung mạo cực kỳ xinh đẹp.

Từ nhỏ đến lớn, Hạ Dĩ Trình luôn là biểu tượng của sự xinh đẹp, gia cảnh giàu có càng khiến nhan sắc cô ta như có thêm một lớp kính lọc hào quang. Cô ta đẹp và luôn tự tin về điều đó như một con thiên nga kiêu hãnh. Thế nhưng trước mặt nữ hầu này, lần đầu tiên cô ta cảm nhận được thế nào là tự ti mặc cảm.

Cảm giác này khiến Hạ Dĩ Trình không khỏi tức giận, nhất là khi thấy Phó Tư Ý lại cùng người này ở chung một phòng, cô ta càng giận không kìm được. Cô ta bước đến trước mặt Phàm Chân, từ trên xuống dưới liếc nhìn một lượt, ngữ khí hung hăng:

"Cô lấy đâu ra lá gan lớn thế này, dám sai bảo Đại tiểu thư làm việc sao?"

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Tại sao đến cả đoạn nhào bột mì thôi mà cũng bị khóa (kiểm duyệt) là thế nào nhỉ? 

Bình Luận (0)
Comment