Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 105

Từ Nguyệt làm việc từ trước đến nay vốn luôn ung dung tự tại. Nàng tỉnh táo, nhạy bén và cực kỳ giỏi cân nhắc lợi hại, nhưng giờ phút này nàng lại bị một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm, mọi hành động đều bột phát mà không kịp suy nghĩ.

Lạ lùng thay, ngay cả khi bị ném vào đầm cá sấu trong đợt huấn luyện tại trường đặc công, nàng cũng chưa từng hoảng hốt đến thế, vậy mà lúc này trái tim lại đập liên hồi không dứt. Tưởng Niên vốn luôn đố kỵ với chính con gái mình, Từ Nguyệt lo sợ lão sẽ mượn chuyện của nàng để gây hấn, làm ra những hành động tổn thương đến Tưởng Minh Tiêu.

Tưởng Minh Tiêu cũng lo lắng cho sự an nguy của Từ Nguyệt không kém. Thấy nàng chắn phía trước mình, cô liền vươn tay kéo nàng ra sau, bày ra tư thế bảo hộ đầy kiên định.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ.

Cũng may Từ Nguyệt có năng lực ứng biến cực mạnh. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nàng đã kịp treo lên nụ cười lả lơi thường thấy, mềm mỏng tựa sát vào người Tưởng Niên, nũng nịu đẩy nhẹ: "Ái chà, sao lại nổi giận đùng đùng thế kia? Chấp nhặt với con trẻ làm gì cho mệt thân?"

Tưởng Niên nhìn qua nhìn lại hai người, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khác lạ khó tả. Con gái lão và vị tiểu kiều thê chưa cưới này từ khi nào lại có quan hệ tốt đến thế? Trước kia, dù có chạm mặt, cả hai cũng chỉ dành cho nhau những ánh mắt khinh khỉnh, Từ Nguyệt thậm chí còn từng công khai chỉ trích Tưởng Minh Tiêu trước truyền thông. Theo lý mà nói, Tưởng Minh Tiêu phải hận cô ta thấu xương mới đúng, sao giờ đây lại tỏ ra khẩn trương lo lắng cho cô ta như vậy?

Tưởng Niên còn chưa kịp suy nghĩ sâu thêm thì phía sau đã vang lên một tiếng "cộp" nặng nề. Đó là tiếng gậy chống nện mạnh xuống sàn đá.

Thái dương Tưởng Niên giật liên hồi, lão sợ hãi quay đầu lại, thấy mẹ ruột của mình đang đùng đùng nổi giận đi tới, ba bốn người hầu phía sau cũng không ngăn nổi bà. Tưởng lão thái thái bệnh nặng mới khỏi, chống gậy đi từng bước khập khiễng, mất hồi lâu mới đứng trước mặt Tưởng Niên. Bà còn chưa kịp đứng vững thì cánh tay đã vung lên, giáng thẳng xuống mặt lão hai bạt tai nảy lửa.

Tất cả những người có mặt đều sững sờ, ngay cả Tưởng Niên cũng đứng chết trân tại chỗ. Lão bàng hoàng ôm lấy gò má đỏ hằn dấu tay, giọng run run: "Mẹ..."

"Đừng có gọi tôi là mẹ, tôi không có loại con bại gia tử như anh!"

Tưởng lão thái thái tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội. Tưởng Minh Tiêu thấy vậy vội vàng dìu bà ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng vuốt lưng để giúp bà thuận khí. Phải mất một lúc lâu bà mới bình tĩnh lại để tuyên bố:

"Tưởng Niên, tôi nói cho anh biết, từ hôm nay trở đi anh không được phép đụng tay vào bất kỳ bộ phận nào của Tưởng thị, các chi nhánh cũng không cần phải đến nữa. Anh cứ thành thật ở yên trong nhà cho tôi. Số cổ phần trong tay anh vẫn sẽ được chia hoa hồng hàng tháng theo tỷ lệ, còn có đủ để anh tiêu xài hay không thì đó là việc của anh. Từ nay về sau..." Bà dằn mạnh chiếc gậy xuống đất: "Đừng hòng vớt váp được thêm một đồng nào từ công ty nữa!"

Tưởng Niên biết mẹ mình là người lợi hại, chẳng có chuyện gì giấu nổi mắt bà. Nhưng việc không cho lão nhúng tay vào công ty chẳng khác nào cắt đứt tài lộ; trông chờ vào mấy đồng hoa hồng ít ỏi đó, e là chưa đầy ba ngày lão đã tiêu sạch sành sanh.

Lão hằn học liếc nhìn trợ lý Quý đang đứng sau lưng Tưởng Minh Tiêu, thầm đoán tám phần là cô ta đã mật báo với lão thái thái, nhưng khi quay lại nhìn bà, lão lập tức thay đổi sắc mặt, trưng ra bộ dạng thấp hèn, khúm núm.

"Mẹ, mẹ đừng nghe lời dèm pha của người ngoài. Lão Kim đó muốn mượn tiền con nhưng con không cho nên hắn mới quay ra vu oan. Con cũng là vì công ty thôi, nếu ai cũng như lão Kim cứ mở mồm là mượn tiền thì chẳng phải loạn hết sao? Tưởng thị chúng ta có phải cơ quan từ thiện đâu..."

Tưởng lão thái thái rõ ràng chẳng tin lấy một chữ, bà khoát tay cắt ngang lời lão, nghiêm giọng cảnh cáo: "Được rồi, chuyện công ty từ nay không liên quan đến anh nữa. Tôi đã quyết định giao 35% cổ phần của mình cho Minh Tiêu, cộng thêm 20% con bé nhận được từ Minh Châu, giờ đây Minh Tiêu là cổ đông lớn nhất. Mọi việc cứ để Minh Tiêu quyết định!"

Dứt lời, bà nghiêng đầu dặn dò cháu gái: "Minh Tiêu, việc này giao cho con, nhất định phải ổn định lòng người, đừng để xảy ra sai sót gì."

Tưởng Minh Tiêu gật đầu: "Con biết rồi, tổ mẫu."

......................................................

Tưởng Minh Tiêu không còn tâm trí để tiếp tục dùng bữa. Sau khi hầu hạ Tưởng lão thái thái uống thuốc xong, cô cùng trợ lý Quý lập tức đến chi nhánh công ty để giải quyết hậu quả.

Trợ lý Quý kiêm luôn vai trò tài xế, nhanh nhẹn mở cửa xe cho cô: "Nhị tiểu thư, danh sách nhân viên tham gia dự án đã có đủ. Theo dặn dò của cô, tôi đã lần lượt gọi điện mời họ đến nhận bổ sung tiền công, chỉ riêng lão Kim là hiện vẫn chưa liên lạc được."

Tưởng Minh Tiêu ngồi vào trong xe, mở điện thoại lật xem hồ sơ công nhân. Ánh mắt cô dừng lại ở ba chữ "Kim Tổ Phúc", rồi thản nhiên hỏi: "Con của lão Kim sắp làm phẫu thuật, anh có biết ở bệnh viện nào không?"

Trợ lý Quý quay đầu đáp: "Để tôi kiểm tra lại ngay ạ."

Tưởng Minh Tiêu khẽ "ừ" một tiếng. Đang định ra lệnh khởi hành, cô chợt thấy một bàn tay trắng ngần áp lên cửa kính, gõ nhẹ vài cái. Ngay sau đó cửa xe mở ra, Từ Nguyệt mang theo mùi hương cơ thể thanh khiết chui tọt vào bên trong, ngồi xuống sát cạnh cô không một kẽ hở.

Chẳng đợi Tưởng Minh Tiêu kịp lên tiếng, Từ Nguyệt đã chủ động kéo kính xe lên, ra lệnh: "Trợ lý Quý, lái xe đi!"

Trợ lý Quý ngồi ở ghế lái khựng lại một nhịp, nhìn qua gương chiếu hậu để chờ chỉ thị từ Tưởng Minh Tiêu.

"Đi thôi." Tưởng Minh Tiêu đạm mạc phân phó.

Trợ lý Quý vốn cứ ngỡ Nhị tiểu thư sẽ đuổi Từ Nguyệt xuống, nên khi nghe câu trả lời này, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Tuy nhiên, cô nhanh chóng lấy lại tác phong chuyên nghiệp, nổ máy cho xe lăn bánh ra khỏi đại môn. Quý trợ lý là người đích thân Tưởng Minh Tiêu tuyển vào, đương nhiên hiểu rõ quy tắc bảo mật, không bao giờ nói lời thừa thãi.

Hiểu rõ điều đó, Từ Nguyệt càng thêm táo bạo, nàng dán chặt cả người vào cánh tay Tưởng Minh Tiêu, bắp chân thon nhỏ cũng khẽ cọ xát vào da thịt cô. Ánh mắt Tưởng Minh Tiêu vô tình lướt qua cổ áo đối phương, những đường nét đầy đặn ẩn hiện khiến cô không tự chủ được mà nhớ lại những hình ảnh nồng cháy đêm qua.

Gương mặt cô không ngăn nổi một trận nóng bừng đỏ rực.

Cô cố trấn tĩnh, vươn cánh tay dài vòng qua người Từ Nguyệt để nhấn nút khóa cửa. Vách ngăn cách âm giữa xe chậm rãi dâng lên, hoàn toàn ngăn cách một trợ lý Quý đang không dám thở mạnh ở phía trước. Lúc này, Từ Nguyệt lại càng không kiêng nể gì, đôi môi nàng ghé sát vành tai đang đỏ bừng của Tưởng Minh Tiêu, phả hơi thở ẩm ướt vào sâu bên trong: "Sao thế, định làm chuyện xấu với chị à?"

Tưởng Minh Tiêu không đẩy nàng ra, chỉ hiện rõ vẻ lo lắng: "Chị cứ trắng trợn đi theo thế này, ba em mà biết..."

Từ Nguyệt khẽ nhướng mi, đôi mắt lúng liếng đầy mị thái: "Ba em giờ còn đang tự lo thân chẳng xong, lấy đâu ra tâm trí mà quản chị?" Nàng mềm nhũn dựa vào lòng Tưởng Minh Tiêu, ngước đầu nhìn cô: "Lát nữa em định đi đâu?"

Tưởng Minh Tiêu rủ mắt, đối diện với tầm mắt của nàng: "Trong danh sách tiền công trình, chỉ còn mỗi Kim sư phụ — người đã gọi điện cho ba em— là không liên lạc được. Em định đến bệnh viện xem sao, hy vọng có thể gặp được ông ấy."

Từ Nguyệt vốn chẳng mấy mặn mà với công việc, chỉ nhạt nhẽo "ồ" một tiếng: "Vậy đến ngã tư phía trước thì cho chị xuống, chị tự bắt xe đi có việc."

Bất ngờ, Tưởng Minh Tiêu vươn tay nắm chặt lấy bàn tay Từ Nguyệt đang đặt trên đùi, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong dịu dàng: "Cũng không vội vã gì, em muốn đưa chị đến một nơi trước đã."

Từ Nguyệt sững sờ, nàng cúi xuống nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau, trái tim bỗng chốc hẫng đi một nhịp. Tưởng Minh Tiêu vốn là người cực kỳ nội liễm, ngay cả khi chỉ có hai người cô còn hiếm khi chủ động thân mật, huống hồ là khi có người thứ ba đang ở ngay phía trước.

Từ Nguyệt bị sự chủ động này làm cho tâm thần xao động, cánh tay thon nhỏ quàng lấy cổ cô trêu chọc: "Tiêu Tiêu muốn đưa chị đi mướn phòng sao?"

"Nói bậy gì thế..." Ánh mắt Tưởng Minh Tiêu né tránh sang bên, vành tai lại càng thêm đỏ thắm.

Từ Nguyệt cực kỳ yêu thích dáng vẻ vừa trêu đã đỏ mặt này của cô, nàng siết nhẹ vòng tay nũng nịu: "Vậy em muốn đưa chị đi đâu nào?"

Tưởng Minh Tiêu mím môi cười, ra lệnh cho đặc trợ Quý tấp xe vào lề đường.

......................................................

Ước chừng năm phút sau, Tưởng Minh Tiêu bưng những chiếc bánh bao đường đỏ nóng hổi quay lại xe, trực tiếp ấn vào lòng Từ Nguyệt.

"Bữa sáng chị chẳng ăn gì mấy... sẽ đói đấy." Nhìn đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết của đối phương, Tưởng Minh Tiêu bất giác trở nên căng thẳng, giọng nói có chút trúc trắc: "Nhà cũ mỗi ngày đều đặt bữa sáng ở cửa hàng bánh ngọt này. Chị lúc nãy chẳng phải muốn ăn bánh bao đường sao, vừa vặn trong tiệm vẫn còn, mau ăn lúc còn nóng đi."

Sống mũi Từ Nguyệt chợt cay nồng, hốc mắt nàng nhòe đi vì xúc động. Trong ký ức của nàng, chưa từng có ai đối xử tốt với nàng như thế, chưa từng có ai quan tâm đến sức khỏe hay để ý đến cảm xúc của nàng, lại càng không có ai mang đến cho nàng sự ấm áp của thức ăn mỗi khi nàng đói lòng.

Nàng nâng chiếc bánh bao đường đỏ, chậm rãi cúi đầu cắn một miếng. Lớp vỏ mềm mại hòa quyện cùng vị đường đỏ thơm mát lan tỏa giữa kẽ răng. Thật ngọt! Đây là chiếc bánh bao đường đỏ ngọt ngào và ngon nhất mà nàng từng được ăn.

"Tưởng Minh Tiêu..." Từ Nguyệt nhấm nháp từng chút một, đôi mắt lấp lánh hơi ấm.

Thấy nàng thích ăn, Tưởng Minh Tiêu khẽ mỉm cười: "Ngày mai em sẽ bảo họ mang đến nhiều hơn một chút để dành cho chị."

Trái tim Từ Nguyệt như tan chảy. Nàng cứ thế nhìn Tưởng Minh Tiêu không chớp mắt, rồi khẽ nhấc chân phải, men theo bắp chân cô một đường trượt lên trên, bắt đầu màn thăm dò đầy chậm rãi và mập mờ.

"Tiêu Tiêu, em đối xử với chị tốt như vậy, chị phải báo đáp em thế nào đây?"

Cơ thể Tưởng Minh Tiêu lập tức căng cứng. Cảm giác m*n tr*n trên bắp chân hệt như loài dây leo mùa hạ đang sinh sôi nảy nở, quấn chặt lấy tâm hồn khiến cô không cách nào thoát ra được. Cô bị Từ Nguyệt trêu chọc đến mức toàn thân tê dại, nhịp thở rối loạn, ngay cả giọng nói cũng run rẩy: "Không... không cần đâu."

"Sao lại không cần chứ?" Từ Nguyệt thu chân lại, ngồi vắt vẻo lên eo cô, tựa vào vai cô thở khẽ: "Mẹ kế không có gì báo đáp, chỉ có thể dùng..." Nàng dừng lại một chút. Dù vách ngăn cách âm trong xe rất tốt, nàng vẫn cố ý hạ thấp âm lượng, thầm thì: "Chỉ có thể dùng cơ thể này để báo đáp thôi."

Từ Nguyệt phả hơi nóng đầy mị hoặc vào tai cô: "Để mẹ kế dạy em 'dán dán' nhé, được không?"

Mùi hương chanh đặc trưng của Omega bao phủ lấy không gian, quyện cùng sự thân mật tan vào trong từng nhịp thở đan xen của hai người.

"... Ừm."

Lần này, Tưởng Minh Tiêu đã không từ chối. Bởi cô biết, thâm tâm cô không cho phép cô thốt ra chữ "không" ấy. Nhận được câu trả lời vừa lòng, Từ Nguyệt xoay người, hôn nhẹ lên gáy Tưởng Minh Tiêu.

Trợ lý Quý là Beta nên không ngửi thấy tin tức tố, nhưng Từ Nguyệt thì có. Nàng khẽ đưa đầu lưỡi lướt qua, cuốn lấy dư vị tin tức tố của cô vào trong miệng. Tưởng Minh Tiêu bị hành động đầy tính khiêu khích này làm cho đỏ mặt tía tai. Đã vậy, tiểu yêu tinh kia còn tiến sát lại, hệt như đang khoe khoang chiến lợi phẩm mà cho cô nhìn đầu lưỡi đỏ hồng.

Sau đó, dưới ánh mắt xấu hổ của cô, nàng hực hiện động tác nuốt khan rồi khàn giọng nói: "Tiêu Tiêu tiết ra nhiều tin tức tố quá nha."

Cảm giác tê dại nơi gáy như một luồng điện chạy dọc sống lưng, Tưởng Minh Tiêu quay mặt đi, vành tai đỏ rực như muốn nhỏ máu. Từ Nguyệt nắm lấy tay cô, áp vào nơi nhạy cảm nhất của mình, thấp giọng thầm thì: "Chị cũng tiết ra nhiều lắm... Tiêu Tiêu giúp chị đi..."

Bị nàng ép chặt trên ghế ngồi, Tưởng Minh Tiêu bỗng chốc đình trệ hô hấp. Cô hoàn toàn không thể ngờ Từ Nguyệt lại táo bạo đến mức dám vụng trộm với cô trong hoàn cảnh này. Cô hoang mang ngẩng đầu, nhìn góc nghiêng xinh đẹp của Từ Nguyệt ẩn hiện trong bóng tối, trông nàng hệt như một đóa anh túc, vừa nguy hiểm vừa mê hoặc.

Ngón tay Tưởng Minh Tiêu khẽ co lại, cô cảm nhận được sự ẩm ướt nhàn nhạt qua lớp vải mỏng.

"Đồ nhát gan." Từ Nguyệt ghé sát tai cô trêu chọc.

Sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu Tưởng Minh Tiêu dường như vừa bị ba chữ ấy cắt đứt. Từ Nguyệt mặc một chiếc váy nụ hoa cổ chữ U, vì không muốn lộ dấu vết nên nàng không mặc nội y, bên dưới tự nhiên cũng chỉ có một khoảng trời riêng với sợi dây quần chữ T mảnh dẻ.

Tưởng Minh Tiêu nắm lấy sợi dây nhỏ ấy, khẽ nhấc lên. Bên tai cô vang lên một tiếng r*n r* vỡ vụn của Từ Nguyệt.

"Tiêu Tiêu... em hư quá..."

Con thú dữ trong lòng Tưởng Minh Tiêu thức tỉnh, cô khẽ nhếch môi cười. Hư sao? Những chuyện tệ hơn còn ở phía sau cơ.

Tưởng Minh Tiêu cầm sợi dây nhỏ kéo qua kéo lại, nhịp nhàng như đang chơi nhảy dây. Những âm thanh vỡ vụn nhỏ như tơ vò, thân mật đến mức chỉ có mình cô nghe thấy. Tiếng nước m*n tr*n mềm mại đến mức có thể vắt ra nước. Sợi dây nhỏ kia đã trở thành lợi khí trong tay Tưởng Minh Tiêu, mài giũa viên kẹo mềm của đối phương đến mức run rẩy.

"Ngô... Tiêu Tiêu..." Từ Nguyệt cắn chặt môi, gục vào vai Tưởng Minh Tiêu, đôi mắt ngập tràn hơi nước.

Tưởng Minh Tiêu khẽ nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên trán cô, khóe môi nở một nụ cười xấu xa: "Mẹ kế, cầu xin con đi?"

Từ Nguyệt nức nở cầu xin tha thứ, nhưng một Alpha đã bị khêu gợi cơn giận thì làm sao có thể dễ dàng buông tha cho nàng? Tưởng Minh Tiêu khẽ giật sợi dây, chuẩn xác ép chặt lên viên kẹo. Từ Nguyệt không dám phát ra tiếng động lớn, đôi môi bị cắn đến trắng bệch.

Lạch cạch...

Sợi dây nhỏ đột nhiên đứt đoạn, vệt nước văng cả vào lòng bàn tay Tưởng Minh Tiêu.

"Em thật xấu xa." Từ Nguyệt vừa th* d*c vừa oán trách, nhưng tay lại không kìm lòng được mà ôm lấy cổ cô, cuộn mình trong một tư thế ngoan ngoãn hiếm thấy.

Tưởng Minh Tiêu rủ mắt nhìn gương mặt ửng hồng của nàng, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi: "Là chị khêu khích em trước."

Từ Nguyệt bĩu môi nũng nịu: "Thế... em không biết đẩy ra à?"

Tưởng Minh Tiêu bị màn vừa ăn cướp vừa la làng của nàng làm cho bật cười: "Em không đẩy chị ra nổi."

Từ Nguyệt nghe vậy thì sướng rơn, nàng ngửa đầu hôn mổ lên môi cô, ánh mắt lúng liếng mị hoặc đến cực điểm: "Vậy... nếu chị dạy em 'dán dán' rồi, em không được bắt nạt chị như thế nữa đâu đấy."

Tưởng Minh Tiêu nhếch môi: "Em sẽ chịu trách nhiệm dỗ dành chị."

Từ Nguyệt yêu chết cái vẻ không nghe lời này của cô, thực sự khiến lòng người ta rung động không thôi. Sau một nụ hôn sâu nồng nàn, Tưởng Minh Tiêu dịu dàng lên tiếng: "Phía trước có một trung tâm thương mại, chị cứ vào đó dạo một lát, em xong việc sẽ đến đón chị ngay."

Nói đoạn, gương mặt cô dần ửng đỏ: "Chị có muốn mua... đồ lót mới không? Mặc cái cũ chắc không thoải mái đâu."

Từ Nguyệt khẽ cắn môi, vừa thẹn vừa kiều: "Làm hỏng của chị bao nhiêu cái rồi, em phải trả tiền đấy nhé."

Ánh mắt Tưởng Minh Tiêu ngập tràn ý cười: "Được!"

................................................

Từ Nguyệt xách túi lớn túi nhỏ bước ra khỏi trung tâm thương mại, đang định lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Tưởng Minh Tiêu thì phía sau bỗng vang lên tiếng kèn xe hơi dồn dập.

Nàng quay lại, thấy gương mặt đầy nếp nhăn và bóng dầu của Tưởng Niên thò ra khỏi cửa sổ xe, gã vẫy tay ra hiệu đầy nóng vội: "Tiểu Nguyệt, lên xe!"

Từ Nguyệt vô thức nhíu mày, thâm tâm nàng thực sự không muốn lại gần Tưởng Niên, nhưng sợ làm dấy lên sự nghi kỵ ảnh hưởng đến Tưởng Minh Tiêu, nàng đành nở nụ cười gượng gạo bước lên xe, gọi một tiếng "Tưởng tiên sinh" đầy ngọt ngào.

"Chẳng phải ông đang bị quản thúc ở nhà sao?" Nàng hỏi.

"Lão thái thái mà đòi vây khốn được tôi?" Tưởng Niên hừ lạnh, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn: "Tôi đã hẹn Tam thúc và Tứ thúc bàn đối sách. Bà ấy muốn chuyển cổ phần cho cái con nha đầu chết tiệt kia à? Không dễ thế đâu!"

Gã đặt tay lên mu bàn tay Từ Nguyệt trấn an: "Em yên tâm, tôi chỉ thất thế nhất thời thôi, đại quyền Tưởng gia sớm muộn cũng về tay tôi."

Hai người thúc công của Tưởng Minh Tiêu vốn bị cô giáng chức vì tội làm giả sổ sách nên luôn ghi hận trong lòng, chỉ là trước nay ngại thực lực chênh lệch nên không dám manh động. Nếu ba người này liên thủ, Tưởng Minh Tiêu sẽ lâm vào thế khó. Bàn tay Từ Nguyệt bỗng chốc co lại, sống lưng nàng lạnh buốt.

"Tay em sao lạnh thế? Nghiêm bá, bật sưởi lên!"

Từ ghế lái truyền lại giọng nói trầm đục: "Vâng."

Tài xế nhấn nút, bất động thanh sắc liếc nhìn gương chiếu hậu. Từ Nguyệt tình cờ ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt xa lạ trong gương. Nàng thường xuyên đi lại, vốn dĩ phải biết mặt Nghiêm bá, nhưng người này nàng chưa từng gặp qua. Với sự cảnh giác của một đặc công, Từ Nguyệt lặng lẽ rủ mắt, bắt đầu quan sát sự tình.

Rời khỏi đường cao tốc, chiếc xe rẽ vào một con đường mòn nhỏ hẹp. Tưởng Niên vẫn mải mê v**t v* tay Từ Nguyệt, cho đến khi xe dừng trước một nhà máy bỏ hoang, gã mới nhận ra điều bất thường: "Nghiêm bá, đây là đâu?"

Xe dừng hẳn, người phía trước quay đầu lại, sắc mặt Tưởng Niên đại biến: "Ngươi... ngươi không phải Nghiêm bá! Ngươi là ai? Muốn làm gì... Á... thả ta ra!"

Chưa dứt lời, từ trong nhà máy đã xông ra mấy gã đàn ông, chúng cướp điện thoại rồi lôi xềnh xệch Tưởng Niên ra ngoài. Tưởng Niên sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, miệng lảm nhảm cầu xin, suýt chút nữa là quỳ xuống: "Đừng hại tôi, tôi có tiền... muốn bao nhiêu tôi cũng đưa..."

Từ Nguyệt giả vờ can ngăn nhưng lập tức bị tên tài xế khóa tay ra sau, ép buộc đẩy vào phía trong nhà máy. Với một người từng kinh qua súng thật đạn bạc như nàng, vụ bắt cóc này chỉ là chuyện nhỏ, nàng hoàn toàn có thể thoát thân dễ dàng. Nhưng nàng không phản kháng, trái lại còn giả vờ sợ hãi để xem đám người này liệu có đe dọa gì đến Tưởng Minh Tiêu hay không.

Tên tài xế gõ cửa theo ký hiệu, một gương mặt quen thuộc hiện ra khiến Tưởng Niên hét lên: "Lão Kim, là ông..."

Lão Kim lườm gã đầy cảnh cáo: "Đừng phí sức, ông không chạy thoát được đâu."

Tưởng Niên sợ hãi đến mất hết cốt cách, quỳ thụp xuống trước mặt Lão Kim: "Tiền công trình... chúng tôi đang chuẩn bị trả mà, chỉ là liên lạc không được với ông thôi. Thật đấy... những người khác trả cả rồi..."

Nhắc đến tiền công trình, gương mặt Lão Kim bỗng vặn vẹo như ác quỷ, ông ta giáng một cú đá trời giáng vào người Tưởng Niên: "Con gái tôi đáng lẽ đã được phẫu thuật sớm hơn! Chính vì ông ăn chặn tiền của tôi nên nó mới lỡ thời gian trị liệu, giờ phải nằm trong phòng hồi sức tích cực. Đồ khốn nạn!"

Tưởng Niên ôm đầu r*n r*, vì mạng sống mà bất chấp liêm sỉ, bò đến ôm chân Lão Kim: "Lão Kim... nằm phòng hồi sức tốn tiền lắm, con gái ông cần tiền mà... tôi sẽ đưa tiền cho ông, chỉ cần ông thả tôi ra..."

"Ông nghĩ tôi còn tin ông sao?" Lão Kim chán ghét đạp gã ra, ra lệnh cho đồng bọn: "Trói lão vào cột cho tôi."

Lúc này ông ta mới chú ý đến Từ Nguyệt, nhíu mày hỏi: "Cô ta là ai? Sao lại bắt cả cô ta về đây?"

Tên tài xế cười lộ hàm răng vàng: "Nàng thơ của lão già này đấy."

Từ Nguyệt thầm mắng trong lòng: Phi! Ai là nàng thơ của lão? Tuy nhiên, nàng vẫn giữ vẻ mặt sợ hãi tột độ: "Kim sư phụ, xin hãy thả tôi ra, tôi không biết gì hết..."

Đối mặt với Từ Nguyệt, thái độ Lão Kim có phần dịu đi nhưng giọng nói vẫn không kém phần lạnh lùng: "Chỉ trách cô xui xẻo ngồi cùng xe với gã khốn này thôi." Dứt lời, ông ta quay sang đồng bọn: "Gọi cho Nhị tiểu thư Tưởng gia, bảo cô ta mang tiền đến chuộc người."

Khi Tưởng Minh Tiêu nhận được điện thoại, cô đang ở bệnh viện thanh toán toàn bộ viện phí cho con gái Lão Kim, đồng thời nộp trước mọi chi phí phẫu thuật. Cô dặn dò bác sĩ điều trị phải cứu người bằng mọi giá, tiền nong cô sẽ lo liệu hết. Vừa lấy điện thoại định gọi cho Từ Nguyệt thì một tin nhắn video nhảy lên trên màn hình.

Số lạ từ nước ngoài khiến cô tưởng là tin nhắn lừa đảo, nhưng khi cuộc gọi đến, cô linh cảm thấy chuyện chẳng lành nên nín thở bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông xa lạ: "Tưởng Nhị tiểu thư, cha cô và tình nhân của ông ta đang nằm trong tay tôi..."

Tưởng Minh Tiêu rụng rời chân tay, run rẩy mở đoạn video. Chỉ năm giây ngắn ngủi nhưng đã đủ để cô thấy Tưởng Niên và Từ Nguyệt bị trói. Trong tích tắc, cô cảm thấy như bị nhấn chìm dưới đại dương sâu thẳm. Cô hít một hơi thật sâu, ép mình tỉnh táo: "Ông muốn bao nhiêu?"

"Không nhiều, tính theo đầu người. Cha cô chắc cũng đáng giá trăm triệu, còn tình nhân của lão..."

"Đừng có đụng vào chị ấy!" Tưởng Minh Tiêu gắt lên, giọng run rẩy không kiểm soát: "Chỉ cần chị ấy bình an, tôi sẵn sàng trả gấp đôi tiền chuộc."

Lão Kim sững sờ. Ông ta không ngờ cái cô Omega bắt kèm lại đáng giá hơn cả Tưởng Niên. Xem ra, Tưởng Minh Tiêu quan tâm cô ta hơn cả cha ruột mình.

"Được, trước ba giờ chiều ngày kia, chuyển tiền vào tài khoản tôi chỉ định. Tôi sẽ bảo đảm an toàn cho họ, nếu quá giờ... hắc hắc, thì chưa chắc đâu."

"Tiền sẽ không thiếu một xu." Tưởng Minh Tiêu đanh thép cảnh cáo: "Nhưng nếu họ thiếu một sợi tóc, tôi tuyệt đối sẽ không để ông yên."

Cúp điện thoại, cô đứng lặng trong hành lang bệnh viện, cố nén cơn đau thắt nơi lồng ngực. Nghĩ đến cảnh Từ Nguyệt gặp nguy hiểm, cô cảm thấy như cả cơ thể mình đang vỡ vụn. Không dám chậm trễ, cô lập tức huy động mọi nguồn vốn lưu động, bán tháo cổ phiếu, rao bán bất động sản để gom tiền.

Thế nhưng sau một ngày bôn ba, số tiền cô gom được vẫn chưa tới một nửa. Cô kéo lê thân thể mệt mỏi về nhà cũ. Trong bóng đêm nồng đậm, cô thấy bóng dáng bà nội đang chống gậy đứng chờ. Trái tim Tưởng Minh Tiêu thắt lại, giờ này bà vẫn chưa ngủ, chắc chắn bà đã biết chuyện.

"Minh Tiêu! Con rút vốn lưu động của công ty để làm gì? Con có biết hành động này sẽ khiến Tưởng thị rơi vào khủng hoảng không? Ta dạy con bao nhiêu năm, lẽ nào con không hiểu đạo lý cơ bản này?"

Tưởng Minh Tiêu cúi đầu im lặng. Lão thái thái thở dài: "Ta đã lệnh cho tài vụ dừng mọi khoản chi, cũng dặn lão Lý không được để chuyện này lọt đến tai hội đồng quản trị. Con sau này..."

"Tổ mẫu, không thể dừng được!" Tưởng Minh Tiêu cắt lời bà: "Ba bị bắt cóc rồi, ngày kia phải giao tiền chuộc, nếu không ông ấy sẽ..."

"Bắt cóc?" Gương mặt lão thái thái tái nhợt, đôi tay run rẩy nắm chặt lấy gậy. Tưởng Minh Tiêu vội lao đến đỡ bà. Lão thái thái nắm chặt tay nàng: "Còn thiếu bao nhiêu?"

Nghe con số cô báo, bà trầm mặc một lúc rồi nói: "Cứu cha con thì chắc là đủ rồi."

Ngụ ý của bà là muốn từ bỏ Từ Nguyệt. Tưởng Minh Tiêu quỳ sụp xuống trước mặt bà, nước mắt sau một ngày kìm nén giờ tuôn rơi: "Tổ mẫu, con không thể không cứu Từ Nguyệt... Con không thể sống thiếu chị ấy!"

Lão thái thái vốn tinh tường, bà sớm đã nhận ra mối quan hệ của hai người, nhưng bà luôn ưu tiên người nhà mình hơn. Bà không ngờ đứa trẻ mình nuôi lớn lại vì người mình yêu mà sẵn sàng từ bỏ tất cả.

Tưởng Minh Tiêu lau nước mắt, ánh mắt kiên định chưa từng có: "Con sẽ cứu ba... và cũng sẽ cứu cả Từ Nguyệt. Mấy năm trước, con có lập một công ty mậu dịch riêng... có người nói với con rằng tiền trang ngầm ở Ý muốn thông qua đó để chuyển tiền về nước, hoa hồng lên tới 20%..."

Bốp!

Cái tát của lão thái thái khiến mặt Tưởng Minh Tiêu lệch hẳn sang một bên. "Con điên rồi sao? Rửa tiền là phạm pháp! Con định ngồi tù cả đời à?"

"Tổ mẫu, con không sợ ngồi tù, con chỉ sợ chị ấy xảy ra chuyện thôi..." cô òa khóc.

Lão thái thái xót xa ôm lấy đầu cô: "Ta đã dặn con rồi, muốn leo cao thì không được để tình cảm vướng chân. Sao con... mãi không chịu hiểu..."

"Minh Tiêu xin lỗi vì đã phụ công bồi dưỡng của bà... Nhưng con không cần leo cao, con chỉ cần chị ấy thôi."

Lão thái thái thở dài, nhẹ nhàng vuốt lưng cô: "Được rồi... Ta sẽ cùng con nghĩ cách. Lúc trước ta phản đối con và con bé nhà họ Hoắc, thấy con u sầu ta cũng rất hối hận. Ta từng có ý kiến với Từ Nguyệt vì thấy cô ta lấp lửng giữa hai cha con, nhưng thời gian qua ta thấy cô ta đối với con là chân tình, ta sao lại phản đối nữa chứ?"

Sáng sớm hôm sau, Tưởng Minh Tiêu đang chuẩn bị đi gặp đầu mối ngân hàng ngầm thì nữ hầu chạy đến báo tin lão thái thái gọi cô xuống tiếp khách. Cô bước xuống lầu, nhìn thấy bóng dáng hai tiểu nữ hài đang chạy nhảy quanh phòng khách và một Omega rất quen thuộc.

"Phàm Chân!"

Lúc này, vị khách ngồi cạnh bà nội quay lại mỉm cười với nàng: "Tưởng tiểu thư, đã lâu không gặp."

Tưởng Minh Tiêu ngẩn người nhìn tổ mẫu, nhận được cái gật đầu của bà, cô lập tức hiểu ra: Lão thái thái đã mời Phó Tư Ý đến giúp đỡ.

Phó Tư Ý bước lại gần cô, ôn hòa nói: "Lúc trước cô từng cứu vợ con tôi, giờ là lúc tôi trả món nợ ân tình này."

.............................................

Căn nhà máy cũ mèm chỉ le lói một ánh đèn chân không. Ngoài cửa sổ, sắc trời đen kịt, bóng cây im lìm đung đưa theo gió. Thi thoảng, vài chú chim không tên bay ngang qua, để lại tiếng kêu trống trải và thê lương.

Từ Nguyệt bị trói chặt trên một chiếc ghế gỗ. Mỗi khi nàng khẽ cử động, những thanh gỗ lại phát ra tiếng "két" khô khốc. Nàng thử xoay cổ tay, nhưng chỉ cần cử động hơi mạnh, chiếc ghế đã rung lắc kịch liệt.

Tưởng Niên ở phía bên phải nàng cũng bị trói tương tự. Gã cúi gục đầu, gương mặt loang lổ những vết bầm xanh tím, khóe miệng vẫn còn rỉ máu. Giữa khu đất trống trước mặt có một đống lửa đang cháy, lão Kim đang lúi húi châm thêm củi. Mấy tên đồng bọn vây quanh chiếc bàn thấp uống rượu, tiếng bát đĩa va chạm loảng xoảng, có vẻ tất cả đều đã bắt đầu ngà ngà say.

Từ Nguyệt thu hồi ánh mắt, lặng lẽ dùng ngón tay bật nhẹ chiếc nhẫn ở ngón út. Cạnh bên của chiếc nhẫn có một dãy răng cưa làm từ hợp kim đặc biệt, cực kỳ sắc bén, có thể cắt đứt cả thép chứ đừng nói đến loại dây gai thông thường. Sợi dây gai nhanh chóng bị cứa đứt, nhưng ngay khi Từ Nguyệt định thoát khỏi sự giam giữ, hai tên bắt cóc đã cầm bình rượu loạng choạng tiến về phía nàng.

Tên cao lớn đi phía trước, vừa tới nơi đã giáng cho Tưởng Niên một cái tát trời giáng. Hắn túm lấy cổ áo gã mà chửi bới: "Lũ nhà giàu các người, dựa vào cái gì mà sinh ra đã cao hơn chúng tôi một bậc? Kiếm cho lắm tiền thất đức vào, rồi có ngày trời đánh thánh đâm!"

Tưởng Niên rụt cổ không dám ho he một lời. Tên cao lớn thấy nhạt nhẽo liền buông cổ áo gã ra, quay sang Từ Nguyệt. Hắn thò tay định cởi nút áo của nàng. Từ Nguyệt nghiêng vai né tránh, đanh thép quát: "Ngươi định làm gì?"

Tên kia cười một cách dâm tà: "Muốn chơi đùa với cô một chút thôi."

Bất ngờ, Từ Nguyệt vùng khỏi sợi dây, tung chân đá văng gã đàn ông ra xa. Cùng lúc đó, nàng phất tay, chiếc nhẫn sắc lẹm rạch một đường dài trên má phải của hắn. Gã cảm thấy mặt mình nhói buốt, đưa tay sờ thử thì thấy lòng bàn tay đã nhuốm đầy máu tươi.

"Con tiện nhân, cho thể diện mà không biết điều!" Hắn nổi điên như mãnh thú, lao vào vồ lấy Từ Nguyệt.

Nàng nhẹ nhàng tránh né, tung một cú quét trụ vào hạ bàn khiến tên cao lớn loạng choạng rồi ngã sấp xuống mặt đất, phát ra tiếng kêu thảm thiết. Từ Nguyệt túm lấy đầu hắn, gằn giọng hỏi sát mặt: "Còn muốn chơi nữa không?"

"Á... không chơi... không chơi nữa..." Hắn đau đớn ôm mặt, hét lớn cầu cứu đồng bọn: "Lão Kim, lão Trần, cứu tôi với!"

Lão Kim không ngờ Từ Nguyệt lại có thân thủ tốt đến vậy. Biết mấy người hợp lực chưa chắc đã thắng, ông ta trong lúc cấp bách liền túm lấy Tưởng Niên uy h**p: "Cô còn dám động đậy, tôi đốt chết lão già này!" Nói đoạn, ông ta giật lấy bó đuốc từ tay đồng bọn, huơ thẳng về phía mặt Tưởng Niên.

Khóe môi Từ Nguyệt hiện lên một tia giễu cợt. Tưởng Niên vốn đang định cấu kết với đám thúc công để đối phó Tưởng Minh Tiêu, nàng còn ước gì lão chết quách cho rảnh nợ. Ngọn lửa nhảy nhót chỉ cách cằm Tưởng Niên một tấc, sẵn sàng thiêu rụi lão bất cứ lúc nào.

Tưởng Niên sợ đến mặt không còn giọt máu, nhắm nghiền mắt gào lên: "Tiểu Nguyệt, cứu anh với! Đáp ứng bọn họ đi, chơi với bọn họ một chút cũng được... Phải cứu anh bằng mọi giá chứ!"

Từ Nguyệt không thể tin nổi trên đời lại có hạng người mặt dày vô sỉ đến mức này, vì mạng sống mà bất chấp cả mấu chốt đạo đức. Nàng nén cơn giận, lục tìm điện thoại trên người tên cao lớn, giả vờ như sắp báo cảnh sát. Lão Kim phát hoảng, lập tức châm lửa vào ống quần Tưởng Niên để ngăn cản Từ Nguyệt.

Lửa bắt vào vải, Tưởng Niên bị trói chặt không thể cử động, chỉ biết gào khóc thảm thiết: "Cháy! Cháy rồi! Cứu tôi với..."

Tưởng Niên vốn bị bệnh mạch vành nghiêm trọng. Thấy lão th* d*c dồn dập, có dấu hiệu thiếu oxy rõ rệt, lão Kim bắt đầu run sợ. Thế nhưng Từ Nguyệt chẳng hề mảy may động lòng, nàng dứt khoát nhấn nút gọi cảnh sát.

Lão Kim mất hết phương hướng. Hiện tại chính quyền đang truy quét tội phạm rất gắt gao, nếu bị bắt thì ít nhất cũng phải ngồi tù vài năm. Trong khi đó, lão còn con gái bệnh nặng, đám đồng bọn đi theo cũng cần tiền nuôi gia đình.

"Lão Kim!" Đám người bắt đầu loạn lạc, có kẻ hét lên: "Làm sao bây giờ? Cảnh sát sắp đến nơi rồi!"

Lão Kim nghiến răng căm phẫn: "Thu dọn đồ đạc, rút bằng cửa sau ngay!"

Nhưng tất cả đã quá muộn. Xe của chúng còn chưa kịp xuống núi đã bị bảy tám chiếc xe cảnh sát bao vây chặt chẽ.

Khi cảnh sát ập vào nhà máy, Từ Nguyệt đang quỳ dưới đất làm hồi sức tim phổi cho Tưởng Niên, hai bàn tay đan vào nhau nhấn liên tục lên lồng ngực gã. Thấy bác sĩ đi cùng đoàn, nàng liền xê dịch sang bên nhường vị trí. Bác sĩ lập tức triển khai cấp cứu, sau khi nhấn tim liền nâng cằm gã để hô hấp nhân tạo.

"Ông ấy bị thế này bao lâu rồi?"

Từ Nguyệt suy nghĩ một chút: "Khoảng mười phút."

Sau liên tục mấy vòng ép tim, bác sĩ đặt ngón tay lên động mạch cổ của Tưởng Niên, rồi bất ngờ lắc đầu.

"Không còn nhịp tim nữa rồi."

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Thật lòng xin lỗi mọi người, mình không ngờ càng viết ý tưởng lại càng tuôn trào, nên mình lại thêm một chương cuối cùng nữa.

Bình Luận (0)
Comment