Tưởng Minh Tiêu luống cuống đứng tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Từ Nguyệt xích lại gần thêm vài phân, ngón tay mập mờ đan vào kẽ tay cô, ghé sát tai thì thầm: "Tiêu Tiêu, mẹ kế rất ngọt, con có muốn nếm thử không?"
Hương rượu vang nồng nàn vương trên xương quai xanh của Từ Nguyệt, thấm đẫm vào lớp váy ngủ tơ tằm tạo thành những vệt đỏ sẫm. Dưới ánh sáng mờ ảo, nơi ấy thấp thoáng một đóa tầm xuân mê hoặc. Tưởng Minh Tiêu chỉ cảm thấy chóp mũi nóng bừng, cô hoài nghi mình sắp chảy máu cam nhưng không dám đưa tay lên chạm vào, chỉ biết âm thầm nhích người ra xa.
"Em lại định chạy đi đâu?"
Từ Nguyệt bất ngờ ngồi lên đùi cô, khiến Tưởng Minh Tiêu hoàn toàn bất động. Cánh tay phải của nàng quàng qua eo cô, cúi đầu áp sát: "Tiêu Tiêu, em đã xem 'phim' bao giờ chưa? Có biết 'dán dán' là thế nào không?"
Tưởng Minh Tiêu cứng họng không đáp, cơ thể cố sức ngả ra sau. Cô càng lùi, Từ Nguyệt lại càng lấn tới, cả người áp sát vào cô: "Nói đi chứ, nếu không biết, mẹ kế sẽ dạy con."
Nhắc đến chuyện "dạy học", Tưởng Minh Tiêu không khỏi nhớ tới dòng trạng thái trên vòng bạn bè của Từ Nguyệt, khóe môi khẽ mím lại đầy hờn dỗi: "Chị chẳng phải đã tìm được học trò mới rồi sao, còn dạy em làm gì?"
Vì khoảng cách quá gần, Từ Nguyệt nhìn thấu vẻ u oán trong đáy mắt cô, hệt như một chú cún nhỏ bị bỏ rơi đang cố tỏ ra quật cường. Nàng sắp tan chảy vì sự đáng yêu này mất thôi — hóa ra khi người này ghen lại thú vị đến thế!
Từ Nguyệt khanh khách cười, tựa cằm lên vai Tưởng Minh Tiêu, cố ý cọ xát đầy tình tứ. Tưởng Minh Tiêu chật vật quay đầu lại, đúng lúc hơi thở của Từ Nguyệt phả vào tai cô, giọng nói rót mật vang lên ngay sát bên:
"Ghen rồi sao?"
"Không có."
Hơi thở của Omega tiến sát, Tưởng Minh Tiêu cảm nhận rõ hai đóa tầm xuân thấm đẫm vị rượu vang đang lướt qua cánh tay mình. Cô nín thở, không gian xung quanh tràn ngập mùi tin tức tố của chính cô. Phản ứng thành thật của cơ thể khiến cô vừa xấu hổ vừa khó xử, cô muốn đẩy Từ Nguyệt ra nhưng lại bị nàng ôm chặt hơn.
"Tiêu Tiêu, không có người nào khác cả... chị chỉ dạy một mình em thôi..."
Tưởng Minh Tiêu vốn có tính cách nội liễm, nghe thấy lời này thì trong lòng sướng rơn, nhưng miệng lưỡi lại như bị dán chặt, mãi chẳng thốt ra được câu tình tứ nào. Từ Nguyệt như thấu hiểu nỗi lúng túng đó, nàng khẽ nhấm nháp vành tai cô một cách trêu đùa: "Tai nóng quá, Tiêu Tiêu cũng muốn học tiếp, đúng không?"
Tưởng Minh Tiêu khẽ hừ một tiếng, cánh môi mấp máy như tiếng muỗi kêu: "... Thế này không tốt đâu."
Không phải là cô không muốn, mà là cô thấy không tốt.
Từ Nguyệt mỉm cười, rướn người hôn lên môi cô , đơn phương bắt đầu buổi học.
"Tiêu Tiêu, cơ thể Omega có rất nhiều điểm nhạy cảm, có người ở vành tai, có người ở xương quai xanh, còn chị..." Từ Nguyệt nắm lấy tay Tưởng Minh Tiêu, áp vào vùng mềm mại: "Chị là ở đây."
Lòng bàn tay chạm phải đường cong đầy đặn, Tưởng Minh Tiêu như bị bỏng mà rụt tay lại, cả người cứng đờ. Từ Nguyệt thấy cô vẫn đang giằng xé, liền không ngần ngại cầm chai rượu vang nghiêng đi, dòng chất lỏng đỏ thẫm từ cổ áo chảy ngược vào trong.
Nàng giả vờ luống cuống chớp mắt: "Tiêu Tiêu, làm sao đây, ướt hết cả rồi."
Phòng khách phía sofa không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ hai ngọn đèn bếp hắt tới. Dù ánh sáng le lói nhưng không ngăn được tầm mắt của Tưởng Minh Tiêu: nơi đó tươi đẹp ướt át, tỏa ra sức hấp dẫn chí mạng. Sự đả kích thị giác trực diện này khiến cô không khỏi khô khốc cả cổ họng.
Giọng Từ Nguyệt trở nên mềm mỏng, đầy vẻ lả lơi: "Nhếch nhác quá, khó chịu thật đấy, Tiêu Tiêu giúp chị l**m sạch đi."
Lý trí Tưởng Minh Tiêu cố sức kiềm chế, nhưng cơ thể đã hoàn toàn phản bội. Chỉ trong vài giây, tin tức tố Alpha tỏa ra đậm đặc đến mức sặc người. Từ Nguyệt ngửi thấy mùi hương ấy, nàng quàng lấy cổ Tưởng Minh Tiêu, ấn cô vào ngực mình: "Nhanh lên nào."
Đôi mắt Từ Nguyệt như cũng được rót đầy rượu vang, khiến Tưởng Minh Tiêu chỉ nhìn qua đã thấy say lòng. Cô như trúng bùa mê, cam nguyện phục tùng, run rẩy vươn tay cởi từng chiếc cúc áo ngủ của nàng.
Một chiếc, hai chiếc... Xương quai xanh trắng ngần tinh tế hiện ra. Thấy vệt rượu đỏ thẫm, Tưởng Minh Tiêu chậm rãi áp môi tới, từng chút một nhấm nháp. Vừa dọn sạch xong, lại có thêm rượu chảy xuống. Tưởng Minh Tiêu ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy Từ Nguyệt đang giơ chai rượu, để dòng nước nhỏ xuống đôi mi đang khép hờ của cô. Giọng nàng hơi khàn đặc: "Tiếp tục đi."
Rượu vẫn không ngừng chảy xuống như một dòng suối nhỏ giữa núi tuyết. Dòng suối đi đến đâu, môi Tưởng Minh Tiêu theo sát đến đó. Nước suối băng qua đỉnh núi, nơi hoa cỏ vây quanh, đóa tầm xuân treo đầy nước mưa trở nên long lanh trong suốt. Tưởng Minh Tiêu khẽ nhấm nháp một nụ hoa.
Thật ngọt! Là vị rượu vang, nhưng lại ngọt đến mức khiến cô choáng váng.
Từ Nguyệt ngửa cổ, nũng nịu thầm thì: "Tiêu Tiêu tham ăn quá đi..."
Dưới ánh sáng nửa tối nửa sáng, mặt Tưởng Minh Tiêu còn đỏ hơn cả màu rượu vang. Tóc mái và hàng mi đều trở nên rối bời.
"Ân... ~"
Từ Nguyệt cắn môi, không chịu nổi cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể như những chú kiến nhỏ đang bò lên nơi nhạy cảm nhất. Ngứa, thật sự rất ngứa! Nàng quá khó chịu, trong cơn mơ màng liền trút nốt chai rượu vang xuống như muốn xua đi lũ kiến phiền lòng ấy. Dòng suối chảy qua rừng rậm, quanh co đi vào thung lũng sâu.
Từ Nguyệt thốt ra lời thỉnh cầu yếu ớt: "Tiêu Tiêu..."
Tưởng Minh Tiêu không biết nàng muốn gì, liền mở to đôi mắt cún con ngây thơ hỏi: "Gì thế?"
Từ Nguyệt sắp bị cô làm cho tức chết nhưng lại chẳng nỡ giận, đành nhẫn nại ấn đầu cô xuống thấp: "Chị chỉ dạy một lần thôi, nếu em không học được, chị sẽ tìm người khác."
"Không cho phép!" Sắc mặt Tưởng Minh Tiêu thay đổi tức thì: "Không được tìm người khác."
Từ Nguyệt khẽ tách chân cho cô nhìn: "Vậy em phải hiếu học vào..."
Nơi nhạy cảm nhất từ từ hiện ra trước mắt Tưởng Minh Tiêu. Cô không dám cử động, hơi thở cũng đình trệ, còn tập trung hơn cả khi học tiết sinh học. Hình vẽ trong sách giáo khoa vốn vô cảm, cô nhớ khi học về sinh lý AO, các bạn đều đang tuổi mới lớn nên cứ cười ầm lên trêu chọc. Chỉ mình Tưởng Minh Tiêu ngồi lặng lẽ, mắt không gợn sóng.
Nhưng giờ đây, nhìn thấy Từ Nguyệt, cô mới thấy nơi này thật đáng yêu. Cảm giác kỳ diệu như vừa tìm thấy viên ngọc trai giấu trong vỏ trai vậy. Tưởng Minh Tiêu vừa khẩn trương vừa nâng niu, không dám dùng sức, chỉ nhẹ nhàng chạm vào viên kẹo mềm ấy.
Từ Nguyệt cắn môi chỉ dẫn: "Đau, không phải như thế..."
Tưởng Minh Tiêu bối rối thu tay: "Xin lỗi, phải làm thế nào mới đúng?"
"Đừng có chạm vào ngay, hãy từ từ... Khi nó xuất hiện nghĩa là nó rất thích em, lúc đó mới được chạm. Và nó thích nhất là em hôn nó, giống như hôn môi vậy..."
Tưởng Minh Tiêu làm theo, cô quỳ xuống hôn lên đó, cẩn thận nhấm nháp vị ngọt của rượu vang hòa quyện với hương chanh thơm mát.
"Tiêu Tiêu giỏi quá... Ân... chị thích lắm..."
Từ Nguyệt nén tiếng r*n r*, đứt quãng cổ vũ cô. Tiếng nói của Omega chính là sự phản hồi tuyệt vời nhất. Tưởng Minh Tiêu học rất nhanh, gan lại lớn, động tác dần trở nên thuần thục. Viên kẹo ẩm ướt tan chảy trong kẽ răng môi cô thành những dòng mật ngọt.
Từ Nguyệt hoàn toàn mất đi nhận thức về không gian, nàng cảm thấy mình thực sự đã dạy hư Tưởng Minh Tiêu mất rồi.
Không, có lẽ cô vốn dĩ chính là một kẻ xấu xa. Nếu không, sao lại có thể bắt nạt người khác đến thế?
Mặc cho Từ Nguyệt có khóc cầu xin dừng lại, cô vẫn chẳng chịu buông tha, cho đến khi rượu vang vương vãi khắp ghế sofa da mới chịu dừng lại. Tưởng Minh Tiêu cúi người hôn nhẹ lên mặt Từ Nguyệt, vùi đầu vào cổ nàng thầm thì: "Đừng dạy cho người khác... có được không?"
Đôi mắt Từ Nguyệt mất đi tiêu cự, toàn thân mềm nhũn không thể cử động, chỉ biết nằm trên sofa th* d*c yếu ớt. Thoáng thấy vệt nước đọng bên môi Tưởng Minh Tiêu, nàng rút khăn giấy dịu dàng lau đi: "Chỉ dạy một mình em thôi đã mất nửa cái mạng của chị rồi, làm gì còn tinh lực mà dạy người khác?"
Hiếm khi thấy Từ Nguyệt có lúc thẹn thùng thế này, gương mặt ửng hồng, giọng nói đầy hờn dỗi: "Vừa nãy chị bảo em dừng sao em không dừng? Bây giờ... chị chẳng còn sức đâu mà dạy em 'dán dán' nữa."
"Thật là vô dụng." Khóe môi vốn luôn cứng nhắc của Tưởng Minh Tiêu khẽ nhếch lên, trông hệt như một chú cún con đang ỷ sủng mà kiêu.
"Em..." Từ Nguyệt hiếm khi thua cuộc trong màn đấu khẩu, liền cố ý đâm chọc: "Em đoán xem... giờ ba em có biết chị đang nằm trên giường của em không?"
Bị nói trúng tim đen, Tưởng Minh Tiêu đỏ bừng mặt, không thốt nên lời. Từ Nguyệt mủi lòng, vươn tay quàng lấy cổ cô, nũng nịu cọ xát: "Tiêu Tiêu đừng giận... Sau này chị còn có thể tiếp tục cùng em 'vụng trộm' không?"
Được Từ Nguyệt ôm, lòng Tưởng Minh Tiêu trở nên rối bời. Cô không phải kẻ vô tri trước những biến hóa của chính mình; cô biết mình thích Từ Nguyệt, và sau những đụng chạm thể xác, sự yêu thích ấy càng thêm sâu đậm. Cô thậm chí đã thầm dán lên người Từ Nguyệt một cái nhãn mác — cái nhãn mác độc quyền của riêng cô.
Lần này, Tưởng Minh Tiêu không còn lảng tránh, cô ôm lấy eo Từ Nguyệt, nhỏ giọng nói: "Chúng ta sẽ không mãi như thế này... Cho em thêm chút thời gian, được không?"
"Ưm2." Từ Nguyệt gật đầu thật mạnh, vui vẻ rúc vào lòng cô cười hạnh phúc.
Trời đầu thu sáng muộn, những ngọn đèn cảnh quan trong vườn Tưởng trạch vẫn còn sáng. Khi Từ Nguyệt bước vào phòng ăn, Tưởng Minh Tiêu đã ngồi sẵn ở vị trí của mình.
Tưởng Minh Tiêu vốn lớn lên ở nhà cũ nên hiểu rõ từng thói quen của người hầu. Cô đã tranh thủ lúc lính canh lỏng lẻo nhất để đưa Từ Nguyệt về phòng mình. Khi người hầu gõ cửa, cô đang thản nhiên chỉnh đốn lại trang phục. Cô không thích làm chuyện lén lút, nhưng nếu muốn duy trì mối quan hệ cấm kỵ này với Từ Nguyệt, việc thu xếp hậu quả phải thật kín kẽ.
Thấy Từ Nguyệt tiến vào, Tưởng Niên ân cần kéo ghế cho nàng. Từ Nguyệt thu hồi ánh mắt trên người Tưởng Minh Tiêu, mỉm cười với Tưởng Niên rồi cầm thìa sứ khấy nhẹ món hầm. Tưởng Niên áp sát bên người nàng, cố ý đụng chạm: "Tiểu Nguyệt, anh bảo bếp hầm tuyết giáp, em ăn lúc còn nóng đi, để nguội sợ sẽ bị tanh."
Từ Nguyệt nhìn bát hầm, những miếng tuyết giáp trong suốt như thạch nổi trên mặt nước, điểm xuyết vài miếng đu đủ vàng cam. Nàng bất động thanh sắc nhíu mày. Thật chẳng hiểu sao người giàu lại thích ăn mấy món bổ béo nhớp nhúa này, chẳng có cảm giác gì khi nhai, còn không ngon bằng bánh bao quẩy.
Nàng liếc nhìn bàn ăn, thấy trong đĩa nhỏ trước mặt Tưởng Niên có một chiếc bánh bao đường đỏ, lớp vỏ vàng ươm óng ánh nhìn rất hấp dẫn. Trong đĩa cao chỉ còn lại chiếc bánh cuối cùng, Từ Nguyệt định đứng dậy lấy thì đã bị Tưởng Minh Tiêu nhanh tay lấy mất. Tưởng Minh Tiêu thản nhiên cúi đầu cắn một miếng.
"Minh Tiêu..." Từ Nguyệt ngước nhìn người đối diện: "Bánh bao đường có ngon không?"
Tưởng Minh Tiêu khựng lại, đoán là Từ Nguyệt muốn ăn nên phân vân không biết có nên đưa qua không, thì bên tai đã nghe thấy tiếng cười lấy lòng của Tưởng Niên.
"Này Tiểu Nguyệt, chỗ anh có đây."
Từ Nguyệt nặn ra một nụ cười, nhưng đáy mắt lạnh lẽo: "Không cần đâu, em chỉ hỏi chơi vậy thôi." Tưởng Niên ngượng ngùng đặt chiếc bánh xuống, cúi đầu lặng lẽ húp cháo.
Đúng lúc này, điện thoại trên bàn reo lên. Tưởng Niên nhìn qua nhưng không nghe, đối phương vô cùng kiên trì gọi lại lần nữa, lão đành phải bắt máy. Không biết đầu dây bên kia nói gì, đôi mày Tưởng Niên lập tức nhíu chặt, lão quát lớn: "Đủ rồi! Đừng có ở đó mà ngang ngược với tôi. Tiền công trình đã thanh toán xong từ lâu rồi... Cái gì? Chưa nhận được? Sao ông không đi mà hỏi đốc công của ông? Chuyện của ông liên quan gì đến tôi! Tóm lại là tiền đã chi rồi, nếu còn gọi nữa tôi sẽ kiện ông tội vu khống!"
Nghe thấy ba chữ "tiền công trình", Tưởng Minh Tiêu liền nhận ra điều bất ổn. Cô nhớ hai ngày trước trợ lý Quý từng nhắc đến việc Tưởng Niên có dấu hiệu biển thủ tiền công trình, vốn định điều tra nhưng vì tổ mẫu nằm viện nên bị trì hoãn. Từ khi bị lão thái thái tước quyền, Tưởng Niên bị đẩy xuống chi nhánh phụ trách dự án. Với thói tiêu xài hoang phí, lão sớm đã rơi vào cảnh thu không bù chi nên lại nảy sinh ý đồ xấu. Ban đầu lão chỉ vặt lông vịt, kê khống hóa đơn để thanh toán, Tưởng Minh Tiêu nể tình lão cần ngoại giao nên không tính toán. Nhưng tiền công trình là một con số khổng lồ, liên quan đến cả uy tín Tưởng thị và mồ hôi nước mắt của công nhân.
Tưởng Minh Tiêu không thể ngồi yên, ánh mắt sắc lẹm găm chặt vào mặt Tưởng Niên: "Ba, có phải ba đã khấu trừ tiền công trình không?"
Tưởng Niên sa sầm mặt hỏi ngược lại: "Nói bậy bạ gì đó! Ta mà thèm chiếm tiền của công ty sao?"
Tưởng Minh Tiêu đứng dậy bước đến trước mặt lão, xòe lòng bàn tay ra: "Đưa số điện thoại cho con. Có khấu trừ hay không, chỉ cần đối chất là rõ."
Tưởng Niên chột dạ nắm chặt điện thoại, gầm lên sát mặt cô: "Tưởng Minh Tiêu! Ta là cha con, sao con dám nói chuyện với ta như thế!"
Tưởng Minh Tiêu không hề né tránh. Tưởng Niên nheo mắt, tay nắm thành quyền, dường như giây tiếp theo sẽ vung nắm đấm tới. Từ Nguyệt đứng bên cạnh thấy vậy thì kinh hồn bạt vía, nắm đấm còn chưa chạm tới người Tưởng Minh Tiêu, tim nàng đã thắt lại vì đau. Chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, nàng lập tức lao tới, chắn ngang trước mặt Tưởng Minh Tiêu.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Chương phiên ngoại cuối cùng sẽ được cập nhật sớm. Trong chương này, kết cục của Sầm Vãn, Phó Vi Dung và cặp đôi Mẹ kế đều sẽ được làm rõ (mình sẽ gộp ba chương vào làm một lần đăng).