Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!

Chương 494

Chương 495: Bữa Tiệc Hội [4]

“Lại đây! Qua ngồi chung với chúng tôi đi! Một lần nữa xin lỗi mọi người vì cái địa điểm này nhé, nhưng tôi đảm bảo với các vị đây là một trong những quán kebab ngon nhất cái vùng này đấy.”

Trưởng Ban Ban Thu giữ của Chi nhánh, Clement White, hớn hở dẫn mọi người đến một chiếc bàn riêng trong quán, nơi các vị Trưởng Ban khác của Chi nhánh Hội đang tụ tập cùng vài Trưởng Nhóm.

Các thành viên đến từ Hội chính đưa mắt nhìn lướt qua những người đã an tọa, gật đầu chào hỏi lấy lệ và trao đổi vài câu xã giao ngắn gọn.

“Rất vui được gặp mặt.”

“Đã lâu không gặp.”

Chỉ có vậy thôi.

Chỉ là vài câu chào hỏi chóng vánh trước khi họ quay lại với câu chuyện dang dở của mình.

Thái độ đó tất nhiên không lọt qua khỏi mắt những người đến từ Hội chính, nhưng chẳng ai buồn lên tiếng khi vị Trưởng Ban đeo kính gọng vàng kia phá lên cười sảng khoái và ra hiệu mời mọi người về phía bàn.

“Lại đây nào. Ngồi xuống rồi chúng ta cùng trò chuyện. Có khá nhiều chuyện chúng ta cần cập nhật cho nhau đấy.”

Sự đon đả, nhiệt tình của ông ta khiến mọi người khó mà mở lời từ chối, đành lục tục kéo ghế ngồi xuống.

“Đồ uống có đủ cho tất cả mọi người, và nếu ai muốn gọi thêm món gì thì cứ tự nhiên nhé. Hôm nay chúng tôi bao chót.”

Ông ta bắt đầu đon đả rót đồ uống vào từng chiếc cốc của những người có mặt tại bàn.

Nhìn thấy thái độ niềm nở này của ông ta, bầu không khí căng thẳng dường như cũng dịu đi đôi chút.

Sau khi châm đầy các cốc, Trưởng Ban White mới chịu ngồi xuống và tự rót cho mình một ly.

“Tôi thấy không khí ở đây có vẻ hơi căng thẳng thì phải, nhưng thực sự là không cần thiết phải như vậy đâu. Tôi biết đây chỉ là một quán bán kebab bình dân, nhưng tôi chắc chắn các vị cũng hiểu cho tình cảnh hiện tại của chúng tôi. Chứ không phải là tôi cố tình hạ nhục hay coi thường ai đâu.”

Ông ta vừa nói vừa đảo mắt nhìn một lượt các Trưởng Nhóm và Trưởng Ban ngồi quanh bàn.

“…Tôi thực tâm muốn mối quan hệ giữa hai bên chúng ta trở nên tốt đẹp hơn. Tôi hoàn toàn không muốn xảy ra xung đột hay bất kỳ mâu thuẫn nào tương tự. Đó là lý do tôi muốn chúng ta có thể cởi mở, thoải mái với nhau hơn. Và cái chốn này cũng khá là phù hợp với một bầu không khí thân mật như thế.”

Trông bộ dạng ông ta lúc này quả thực rất giống một người đang nói lời thật lòng.

Nhưng tiếc là không phải ai cũng dễ dàng tin vào những lời đường mật đó.

“Vậy ý ông là ông muốn chúng tôi thoải mái với nhau hơn sao?”

Trưởng Nhóm Soran lên tiếng hỏi, ánh mắt cô lướt qua vô số ly đồ uống xếp la liệt trước mặt trong khi mười đầu ngón tay cứ bồn chồn đan vào nhau.

“…Nghe cũng không tệ lắm.”

“Tôi rất mừng vì cậu nghĩ vậy!” Trưởng Ban White hồ hởi đáp lời, tợp một ngụm lớn rồi đặt mạnh cạch chiếc ly xuống bàn. “Tôi muốn tất cả chúng ta đều cảm thấy thoải mái. Đặc biệt là khi chúng ta sắp sửa cùng nhau tham dự Hội nghị Thế giới. Việc xây dựng một mối quan hệ hài hòa là cực kỳ quan trọng nếu chúng ta muốn giành được thứ hạng tốt. Và để đạt được điều đó…”

Trưởng Ban dừng lại một nhịp, với tay lấy chiếc ly lên lần nữa, nốc cạn sạch rồi đặt sang một bên, đoạn chuyển dời ánh nhìn sắc lẹm về phía vị Trưởng Ban của Hội chính.

“…Tôi hy vọng các vị có thể nhường lại quyền dẫn dắt tại Hội nghị sắp tới cho chúng tôi.”

Bữa tiệc diễn ra khá suôn sẻ.

Dù có chút trục trặc và lúng túng lúc ban đầu, nhưng cuối cùng thì mọi người cũng tìm được cho mình một chỗ ngồi yên vị. Ừm, đại khái phần lớn là vậy. Một số người kém may mắn hơn đành ngậm ngùi chấp nhận cảnh chen chúc, san sẻ ghế cho nhau.

Bàn của tôi thì đặc biệt đông đúc.

“Thế nào, Đội trưởng… Dạo này cậu sao rồi? Lâu lắm rồi chúng tôi mới lại có dịp nghe tin tức về cậu đấy. Cậu vẫn ổn chứ hả?”

“Tôi ổn.”

“Nhưng cậu có chắc là mình thực sự ổn không đấy? Trong cái buổi phát sóng hôm đó trông cậu kỳ lạ lắm. Rốt cuộc thì chuyện quái quỷ gì đã xảy ra vậy?”

“Tôi chắc mẩm là các cậu cũng đã nắm được tình hình rồi cơ mà.”

“Nhưng mấy tin đồn đó có phải là sự thật không?”

“Đại khái là vậy đấy. Chỉ là tôi ăn may thôi.”

Tôi bị bủa vây bởi các thành viên trong đội của mình. Dù đã một khoảng thời gian khá dài tôi không cùng họ tham gia thám hiểm, nhưng khi ở trụ sở Hội, tôi vẫn thường xuyên chạm mặt họ. Và có vẻ như tất cả bọn họ đều đang tò mò muốn chết về những gì tôi đã làm.

Tôi cố gắng trả lời họ một cách kiên nhẫn nhất có thể trong khi mồm vẫn đang nhồm nhoàm nhai kebab.

‘Có lẽ bọn họ không hề nói khoác khi bảo cái món này thực sự ngon.’

Ngon thật sự.

Ngon vượt xa cả sự mong đợi của tôi.

Nhưng tôi lại chẳng thể thoải mái tận hưởng trọn vẹn hương vị tuyệt vời của nó như mong muốn. Nhất là khi đang bị hàng tá con mắt nhìn chằm chằm soi mói từ tứ phía thế này. Tôi đưa tay lên xoa xoa mặt.

‘Cái cảm giác quái quỷ này cứ như mình đang là động vật bị nhốt trong sở thú cho người ta ngắm vậy.’

“Cậu dạo này thu hút được nhiều sự chú ý phết đấy nhỉ. Cảm giác thế nào? Tôi cá là cái đội PR sẽ sớm bâu lấy cậu như kiến thấy đường cho mà xem.”

Ngẩng đầu lên, tôi chạm ngay phải một nụ cười hoạt bát tươi rói. Catherine đang chống cằm bằng cả hai tay, đôi chân đung đưa nhè nhẹ dưới gầm bàn trong khi nụ cười trên môi ngày càng trở nên ngọt ngào đến rợn người.

Tôi cảm thấy ruột gan mình như cuộn cả lên trước nụ cười đầy quỷ quyệt ấy.

Cái con nhỏ điên khùng này… Rốt cuộc là cô ta lại đang toan tính giở cái trò trống gì đây?

“Quan trọng là cậu nên chủ động bắt chuyện với đội PR đi. Việc xây dựng hình ảnh cá nhân là cực kỳ quan trọng đấy. Cậu biết đấy, cái ngành này đâu chỉ có mỗi việc cắm đầu lặn vào mấy cái Cổng và tiêu diệt dị thường. Chúng ta còn phải biết cách duy trì hình ảnh và thu hút tài trợ nữa. Càng kiếm được nhiều tiền thì càng tốt, đúng không nào?”

“Tôi…”

Tôi vừa hé miệng định trả lời cô ta thì chợt khựng lại.

Khoan đã, cô ta vừa nhắc đến chữ tiền ư?

Tôi chớp mắt liên tục vài cái, đầu óc bắt đầu nhảy số điên cuồng khi ngẫm lại lời cô ta vừa nói. Hình ảnh của Zoey và Kyle bỗng chốc hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi.

‘Phải rồi nhỉ, hình như hai người bọn họ kiếm được khá khẩm từ mấy cái hợp đồng tài trợ thì phải? Theo như những gì tôi hóng hớt được, Zoey hái ra tiền từ mấy cái show làm người mẫu, còn Kyle cũng cá kiếm không kém từ dăm ba cái công việc tương tự.’

Vì tôi hiếm khi ló mặt ra ngoài đường cùng với bọn họ, nên tôi không hoàn toàn nắm rõ được mức độ nổi tiếng của họ khủng đến cỡ nào, mặc dù biết thừa là họ cũng có tiếng tăm phết. Thỉnh thoảng đi đường tôi cũng có bắt gặp vài cái áp phích hay biển quảng cáo to đùng có in cái bản mặt của họ.

Trước đây tôi chẳng bao giờ bận tâm đến ba cái thứ phù phiếm này vì còn mải cắm mặt vào phát triển game và lo giải quyết mớ rắc rối xung quanh, nhưng giờ nghĩ kỹ lại, đây quả thực là một miếng mồi béo bở mà tôi không thể nhắm mắt ngó lơ được. Đặc biệt là trong cái lúc tôi đang vã tiền như hiện nay.

‘Tiền… Đúng vậy, có tiền là có tất cả. Mình cần kiếm thật nhiều tiền để thu thập thêm mảnh ghép và mua điểm SP.’

Trước đây, cái tựa game của tôi là bầu sữa duy nhất cung cấp nguồn thu nhập, nhưng với mọi chuyện đã xảy ra, giờ đây tôi lại có thêm một con đường rộng mở để cá kiếm.

Dòng suy nghĩ trong đầu trở nên sáng sủa, rõ ràng hơn khi tôi ngẩng đầu lên.

“…Tôi cần phải làm gì?”

“Thành thật mà nói thì ngoại hình của cậu cũng không đến nỗi tệ. Chỉ là cái bản mặt cậu trông hơi bị… đáng sợ thôi. Nhưng mà dù sao đi nữa, cậu có thể không cần phải dựa vào ngoại hình để dấn thân vào cái con đường đó, cậu hoàn toàn có thể—hả?”

Như thể bị sốc trước câu trả lời nằm ngoài dự đoán của tôi, biểu cảm trên mặt cô ta đông cứng lại trong một khoảnh khắc. Cô ta không phải là người duy nhất phản ứng như vậy. Kyle, Zoey và tất cả những người đang ngồi xung quanh tôi đều đồng loạt khựng lại, mắt trợn tròn lên nhìn tôi chằm chằm như thể tôi là người ngoài hành tinh mới rơi xuống.

Tôi lại đưa tay lên xoa xoa mặt.

Không đùa đâu, nghiêm túc đấy, tôi có thực sự không bị tống vào sở thú không vậy trời?

“Khoan đã, cậu vừa nói cái quái gì cơ?”

Kyle là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, cậu ta ngoắt phắt đầu sang nhìn tôi trân trân.

“Cậu… cậu thực sự có hứng thú với mấy cái thứ này sao? Cậu á… cái kẻ mà lúc nào cũng ghét cay ghét đắng việc bị chú ý và giao tiếp với người khác ấy á?”

Tôi nhíu mày khó chịu trước lời nhận xét thẳng thừng của Kyle.

“Ừm.”

Nhận ra mình vừa lỡ lời, Kyle vội tằng hắng một cái.

“Tôi… tôi chỉ thắc mắc thế thôi. Tôi ngạc nhiên vì cậu lại có hứng thú với mấy cái thứ phù phiếm này, xét theo cái tính cách lập dị thường ngày của cậu.”

“Tôi biết.”

“Vậy thì lý do là…?”

“Tôi đang cần tiền.”

“…..”

Môi Kyle hé mở, định lẩm bẩm cái gì đó đại loại như “Nhưng còn cái tựa game của cậu thì sao—” rồi đột ngột khựng lại, như thể vừa ngộ ra được một chân lý nào đó. Sau đó, cậu ta nhìn tôi với một ánh mắt ngập tràn sự thương hại.

Cái thằng chết tiệt này…

“Không, game của tôi không hề flop đâu nhé.”

“Ừ, tôi biết mà.”

“…Không hề flop chút nào.”

“Tôi tin cậu mà.”

“Tôi nói thật đấy, game của tôi vẫn đang phát triển rất tốt.”

“Thì tôi đã bảo là tôi tin cậu rồi còn gì.”

Tôi đành giương cờ trắng đầu hàng.

Nhìn thấy sự thương hại trong ánh mắt cậu ta ngày càng sâu sắc, tôi thừa biết có nói cạn nước bọt cũng vô ích. Dù tôi có chưng ra hàng tá số liệu chứng minh hay bất cứ thứ gì đi chăng nữa, cậu ta vẫn sẽ một mực không tin. Tệ hại hơn nữa là, có khi cậu ta còn có thể tự mình lên mạng tra cứu thông tin cũng nên.

“Ồ, đúng rồi nhỉ… Tôi có nghe giang hồ đồn thổi cậu là một nhà phát triển game thì phải.”

Sự chú ý của tôi lại bị kéo về phía Catherine khi cô ta nhìn tôi với một nụ cười hoạt bát trên môi.

“Biết đâu cái mác đó lại là một điểm nhấn thú vị để đội PR khai thác đấy. Để tôi hỏi thử xem sao.”

Nói đoạn, cô ta ngoái đầu dời sự chú ý về phía một người nào đó đang ngồi cách chúng tôi vài bàn. Cô ta đưa tay vẫy rối rít.

“Patrick! Patrick ơi!”

Ngay lập tức, một gã thanh niên trẻ tuổi với mái tóc cắt kiểu úp gáo dừa và cái mũi dài ngoẵng dừng ngay động tác nhai lại, chậm rãi quay đầu về phía Catherine. Gã không phải là người duy nhất chú ý đến tiếng gọi đó. Vài người khác cũng quay lại hóng hớt, ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi khi Catherine chỉ tay thẳng vào mặt tôi.

“Cậu ta có vẻ khá là hứng thú với việc làm PR đấy. Sao cậu không dang tay ra giúp đỡ cậu ta một chút nhỉ, cậu làm bên bộ phận đó mà? Tôi cá là với kỹ năng thượng thừa của cậu, cậu có thể giúp cậu ta nổi đình nổi đám đấy.”

“…Ồ.”

Ánh mắt của Patrick lướt từ trên xuống dưới đánh giá tôi một lượt trước khi gã lắc đầu nguầy nguậy.

“Tôi cũng muốn giúp lắm chứ, nhưng ngặt nỗi dạo này tôi đang bận sấp mặt. Chắc để khi khác vậy.”

“Ồ, thôi nào…”

Catherine xua tay tỏ vẻ không quan tâm.

“Tôi biết thừa là cậu bận, nhưng cũng làm gì đến mức bận tối tăm mặt mũi như thế. Tôi cũng dư sức biết công việc của cậu chẳng có gì khó khăn cả. Dù sao thì bây giờ hầu như ai cũng biết mặt cậu ta rồi. Có cả tá thứ hay ho để khai thác từ cậu ta đấy.”

“Hừm.”

Patrick khựng lại, liếc xéo tôi một cái đầy khinh khỉnh trước khi quay mặt đi, không quên bồi thêm một tiếng khịt mũi rõ to. Lắc đầu ngán ngẩm, gã lẩm bẩm: “Thực tế chút đi mấy má. Ai ở đây mà chẳng biết tỏng mọi chuyện chỉ là do hắn ăn may thôi cơ chứ…”

Giọng gã tuy nhỏ, nhưng cũng đủ để tất cả những người xung quanh nghe rõ mồn một, khiến bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại như băng. Tôi cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên cho lắm, đã quá quen thuộc với cái thói suy nghĩ thiển cận của bọn họ sau một thời gian nằm vùng ở Chi nhánh Hội rồi. Tuy nhiên, khi tôi vừa định quay đầu lại, thì không phải những cái biểu cảm khó coi của những người khác lọt vào tầm mắt tôi.

Một thứ gì đó khác đã thu hút sự chú ý của tôi, khiến mắt tôi phải dừng lại trong một khoảnh khắc. Nhưng ngay khi tôi vừa hé miệng định lên tiếng, một tiếng choang chát chúa chợt vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng.

CHOANG!

Ngay sau đó là một giọng nói oang oang cất lên.

“Mấy cái đứa chúng mày toàn là lũ khốn nạn… ức!”

Toàn bộ quán ăn im phăng phắc như tờ khi mọi người đồng loạt quay đầu về phía phát ra tiếng động. Tôi cũng tò mò nhìn theo, và đó là lúc tôi nhận ra một người phụ nữ đang đứng lảo đảo ở đó, tay lăm lăm một vỏ chai rượu rỗng tuếch, miệng lèm bèm những lời say xỉn.

“Mấy cái đứa chúng mày toàn là lũ khốn nạn… ức!!”

Cô ta lè nhè lặp lại câu nói vừa rồi.

Cứ như thể cô ta đã quên béng mất là mình vừa mới chửi câu y chang cách đây vài giây vậy.

“Mấy đứa… chúng mày… tưởng bọn tao ngu chắc? Ức… ức. Chúng mày… mới là đồ ngu. Cả lò nhà chúng mày đều ngu. À không, tao mới là mẹ của chúng mày!”

Bình Luận (0)
Comment