: Khát Máu [2]
Cộp!
Ngay khi tiếng bước chân vang lên, bầu không khí trong phòng vốn đang nóng rực bỗng chốc trở nên lạnh buốt.
Catherine và những người khác bất giác cảm thấy ớn lạnh, như thể có thứ gì đó đang kề sát cổ mình.
“…..!!”
“…Hự!”
“Rốt cuộc là cái quái gì vậy?”
Tí tách! Tí tách!
Một âm thanh ướt át vang lên ngay sau đó, và rồi từ trong bóng tối, một bóng đen bước ra, khuôn mặt dần hiện rõ. Ngay khoảnh khắc nó xuất hiện, một áp lực mãnh liệt, ngột ngạt quét qua tất cả, khiến hơi thở của họ trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Đặc biệt là khi họ nhìn thấy ngoại hình của nó.
“C-cái quái gì… thế kia?”
“Lại một tên đồ tể nữa ư…? Đây là trùm sao? Nhưng sao trông nó khác hẳn vậy?”
“Tôi…”
Đầu đội mặt nạ heo, thoạt nhìn nó giống hệt các dị thường khác, thế nhưng lại có điểm gì đó khác biệt rõ rệt. Mọi người lập tức cảm nhận được... hơi thở họ nghẹn lại khi một luồng gió lạnh lùa qua căn phòng, làm chiếc tạp dề đỏ trước ngực nó khẽ bay phần phật khi nó bước thêm một bước về phía trước.
Catherine lặng lẽ nhìn chằm chằm vào dị thường, đôi mắt nheo lại hết cỡ.
‘Tim mình đập nhanh quá, dù mình không hề muốn thế.’
Là một tinh anh, Catherine đã được huấn luyện kỹ càng để giữ bình tĩnh và kiểm soát nhịp tim.
Vậy mà…
‘Đã lâu lắm rồi mình mới cảm thấy bất an đến vậy từ một dị thường.’
Vì không tham gia Cổng Malovia, nên đối với Catherine, dị thường trước mặt là một trong những thứ đầu tiên thực sự khiến cô lạnh toát sống lưng. Đặc biệt là khi cô chú ý đến con dao trong tay nó, máu vẫn đang chậm rãi nhỏ tong tong xuống sàn.
Có gì đó ở con dao… mang lại cảm giác cực kỳ bất ổn.
Không, không chỉ con dao.
‘Đôi mắt của nó.’
Phải rồi…
Đôi mắt đỏ rực kinh hoàng, bao phủ bởi bóng tối đen kịt dường như đang hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
Nhìn vào đôi mắt ấy, Catherine thấy mình rơi vào trạng thái thất thần.
Nhưng điều đó không kéo dài lâu.
“…Đội trưởng.”
Một giọng nói do dự nhưng kiên định vang lên gọi cô.
Chớp mắt một cái, Catherine dời sự chú ý về phía Marcus và những người khác, cuối cùng nhận ra cách tất cả đang nhìn mình, chờ đợi mệnh lệnh.
‘À, chết tiệt.’
Chính ánh mắt của đồng đội đã kéo Catherine ra khỏi cơn mê.
Không chút do dự, cô bắt đầu ra lệnh.
“Rõ ràng Cổng đã thay đổi. Tôi không dám chắc cấp bậc của nó có tăng hay không, nhưng xét việc một dị thường ngoại lệ như thế này xuất hiện, chắc chắn đã có biến số. Đặc biệt là tôi không nhớ con trùm lại có hình dạng như thế này.”
Suy nghĩ của cô kiên định, và mệnh lệnh đưa ra cũng đanh thép như vậy.
“…Cách tốt nhất hiện giờ là cầm chân dị thường trong khi gọi viện trợ. Elias, dùng điện thoại nắp gập liên lạc với Hội ngay.”
“Tuân lệnh.”
“Marcus, Andreas, hai cậu hỗ trợ tôi. Còn những người khác, rời khỏi phòng này và tìm trùm. Tôi không chắc liệu trùm có thay đổi hay không, nhưng trong trường hợp nó vẫn như cũ, tôi biết các cậu sẽ xử lý được. Nếu chúng ta clear Cổng nhanh, chúng ta có thể sống sót. Tôi trông cậy vào tất cả các cậu.”
Hít sâu một hơi, ba cái Nút của Catherine kích hoạt cùng lúc. Cô không còn giữ lại chút sức lực nào khi cơ thể bắt đầu phân tách thành các bản sao của chính mình.
Mỗi bản sao đều giống hệt cô. Từ sức mạnh cho đến suy nghĩ.
Nhưng… cô cũng có thể nhanh chóng thay đổi điều đó.
[Nút Trung cấp: Độc Lập]
Đôi mắt của vô số bản sao lóe sáng cùng lúc.
Đó cũng là khoảnh khắc hàng loạt bản sao lao về phía dị thường ở đằng xa.
“H-haaa.”
Nhìn chúng di chuyển, ngực Catherine phập phồng dữ dội, gương mặt tái nhợt. Việc duy trì các bản sao tiêu tốn quá nhiều thể lực của cô.
Nhưng cô buộc phải làm vậy.
Nếu không, cô sẽ phải điều khiển hàng chục bản sao cùng một lúc và tìm cách giữ cho chúng hoạt động có tổ chức. Xét đến việc cô còn phải bảo vệ cơ thể thật trong khi theo dõi vị trí và hướng đi của mọi bản sao khác, tâm trí cô sẽ bị quá tải gần như ngay lập tức.
Đây chưa phải là tất cả.
Mọi thứ chỉ mới bắt đầu khi các bản sao tiến hành bao vây dị thường, và những người khác cũng đã vào vị trí.
“Sẵn sàng chưa?”
Catherine liếc nhìn mọi người, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Dù vậy, các Nút của cô vẫn tiếp tục vận hành, những thay đổi bắt đầu tác động lên các bản sao mà cô gửi đi trong khi đầu gối cô bắt đầu run rẩy.
Nghiến chặt răng, Catherine ép bản thân phải đứng vững để kích hoạt cái Nút mạnh nhất.
Catherine cảm nhận rõ bằng mọi bản năng sinh tồn…
Nếu không dùng cái này, họ coi như chết chắc.
[Nút Cao cấp: Bản Sao]
“…Hự!”
Vị tanh ngọt dâng lên từ cổ họng Catherine khi chân cô run rẩy lần nữa. Lần này, cô không thể giữ vững tư thế, đầu gối khuỵu xuống sàn cứng và máu rỉ ra từ khóe miệng.
Biểu cảm của nhiều người trong nhóm thay đổi, nhưng chỉ trong thoáng chốc.
Nhìn cô…
Nhìn biểu cảm kiên cường của cô…
Không ai dám bảo cô dừng lại. Tất cả đều thấy ngọn lửa quyết tâm trong mắt cô, và họ hiểu rằng không thể ngăn cô lại.
Thay vào đó, họ tập trung toàn bộ sự chú ý vào dị thường trước mặt.
Cầm con dao trên tay, nó đứng lặng thinh, ánh mắt đỏ thẫm lặng lẽ quét qua căn phòng.
Theo một cách nào đó, cảm giác như nó không hề nhìn họ.
Như thể…
Nó chẳng thèm để ý đến sự tồn tại của họ.
Nhưng sự coi thường ấy không kéo dài.
Đặc biệt là sau những biến đổi xảy ra với các bản sao do Catherine thiết lập.
Rắc! Rắc!
Những tiếng xương cốt nứt vỡ vang vọng khắp xung quanh, các bản sao vặn vẹo và xoắn xuýt theo mọi hướng khi hình dạng chúng biến đổi theo từng cử động, khuôn mặt dần xóa bỏ các đặc điểm của Catherine để tái tạo thành những gương mặt hoàn toàn khác.
Chỉ trong vài giây, tất cả bản sao bắt đầu mang hình dáng của từng thành viên trong nhóm cô.
Mọi chuyện diễn ra cực nhanh, trong khi dị thường vẫn lặng lẽ quan sát tất cả. Nó dường như không muốn tấn công ngay lập tức.
Còn những người khác…
Họ đều nhận thức rõ khả năng của Catherine, vì thế không ai phản ứng thái quá.
Thay vào đó, tất cả đối mặt với dị thường bằng biểu cảm nghiêm túc y hệt nhau.
“Hộc… Hộc…”
Nhìn tình hình trước mắt, Catherine thở hổn hển khi Elias đỡ cô đứng dậy. Nắm lấy vai anh ta, cô nghiến chặt răng trong khi nhìn chằm chằm vào dị thường. Lúc này nó chưa làm gì cả, nhưng áp lực tỏa ra từ nó ngột ngạt đến mức khó thở.
‘Chúng ta cần chiếm tiên cơ.’
Và vì thế…
“Lên!”
Lời hiệu triệu của cô kích hoạt một chuỗi phản ứng dây chuyền.
Dù là bản sao hay thành viên thật của nhóm… ngay khi lời cô thốt ra, tất cả đồng loạt lao về phía dị thường. Họ tấn công từ mọi hướng, hàng loạt Nút khác nhau được kích hoạt cùng lúc.
Thế nhưng—
“…..”
Dị thường không hề di chuyển.
Nó thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn họ.
Và ngay khi các đòn tấn công sắp chạm vào nó…
Một lớp màng đen từ dưới quần áo trào ra, phủ kín toàn thân nó.
Ngay sau đó, nó biến mất.
“Hả?”
Dù là Catherine hay các thành viên khác trong nhóm, tất cả đều khựng lại, bối rối trước diễn biến đột ngột. Sự bối rối ấy chỉ kéo dài trong khoảnh khắc cho đến khi tất cả cảm nhận được điều gì đó. Đầu họ chậm rãi quay lại, sắc mặt thay đổi kịch liệt khi một cái bóng kéo dài trên sàn, hiện ra ngay phía sau lưng Catherine.
“…..”
Catherine há hốc mồm, nhưng không một lời nào thoát ra được.
Sau tất cả công sức ấy.
Sau… tất cả sự chuẩn bị kỹ lưỡng ấy.
Cô—
RẦM!